Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 3682 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 48
phản đồ..

❊ ❊ ❊

Cái gọi “càng làm càng sai” chính là tình cảnh của Hỉ Ca hiện giờ. Theo thông tin trên web thì sủng vật một khi đổi màu sẽ không thể biến hình trở lại.

Nhìn tiểu mao cầu màu đen trên đầu Thất Tử, rồi quay sang nhìn giọt mưa trên tay mình cũng đã biến thành đen thui, Hỉ Ca hoài nghi Thất Tử vừa rồi là cố ý “chỉnh” cô. Thấy sắc mặt của Hỉ Ca biến hóa vô số lần, từ xanh sang đen rồi từ đen chuyển xanh, Thất Tử rất cơ trí lập tức tránh xa 10 thước, phòng ngừa Hỉ Ca nổi giận mà ra tay giết người diệt khẩu.

“Đừng nóng giận. Đừng nóng giận.” – Thất Tử cười hi hi, cước bộ vẫn không ngừng lui ra sau.

Hỉ Ca đảo mắt nhìn xung quanh. Đáng giận. Bọn họ hiện ở trong thành. Nếu ra tay không cẩn thận một chút, làm hư đồ vật này nọ (của hệ thống), sẽ bị thủ vệ gán tội “phá hoại của công”, sau đó sẽ bị tống giam vào ngục lý. Vì chuyện này mà bị tống giam, không đáng a. Dù sao Thất Tử cũng không thể trốn, sớm hay muộn, có một ngày cô sẽ cho hắn biết tay. Hừ!

Thất Tử thấy biểu tình trên mặt Hỉ Ca dần dần dịu lại, lúc này mới cười mị mị chạy trở về. Còn chuyện hắn dụ Hỉ Ca cho bảo bảo ăn hắc trân châu, rốt cuộc là hắn cố ý hay vô tình, này chỉ có hắn mới biết được.

Mặc dù đem sủng vật nhuộm đen không phải là mong đợi của Hỉ Ca, bất quá cô ngoài ý muốn phát hiện tiểu giọt nước hiện giờ có thêm một cái kỹ năng – hoán triệu Hắc Hải. Xác suất 1% gọi ra Hắc Hải Nữ Vương để thay cô đánh quái. Hắc Hải Nữ Vương sẽ có cùng cấp bậc với sủng vật. Kỹ năng này không tồi, có điều xác suất thấp đến nổi khiến người ta rơi lệ a.

Còn may kỹ năng có thể thăng cấp, chỉ cần cho tiểu giọt nước ăn hắc trân châu là được. Nhìn khoảng cách thăng cấp 1/10000 mà phát sầu, trong balô của Hỉ Ca tổng cộng chỉ có vài ngàn khỏa trân châu mà thôi, đến bao giờ tiểu giọt nước mới ăn no đây?! Hỉ Ca hiện giờ không biết nên cười hay nên khóc. một sủng vật chỉ có thể có một kỹ năng. Bảo bảo nhà cô không thể nghi ngờ đã sở hữu một kỹ năng rất cường đại.

“Đi thôi.” – Hỉ Ca ngoắc tay gọi Thất Tử.

“Đi đâu?”

“Đi đánh hắc hải quái, thuận tiện kiếm trân châu.” – Nếu đã có hy vọng, Hỉ Ca tuyệt đối sẽ không lãng phí. Cũng do Thất Tử làm hại, thế thì bắt hắn đi hỗ trợ đánh quái đi, quá đúng đạo lý còn gì. Hai người còn có thể thuận tiện thăng cấp luôn, nhất cữ lưỡng tiện.

“Được rồi, ai kêu ta là vệ sĩ a~” – Thất Tử vui vẻ đồng ý. Hắn triệu ra hắc tinh tinh, kéo Hỉ Ca lên ngồi cùng.

Hiện giờ người có tọa kỵ không phải là ít, nhưng không phải ai cũng giống như Thất Tử có một con tọa kỵ khổng lồ đến khoa trương như vậy, vẫn là đồ hiếm lạ nha. Cho nên đi trên đường, bọn họ hấp dẫn rất nhiều ánh mắt vây xem của công chúng.

Cùng lúc đó, trong khu rừng phía tây của Nam Uyên Thành, Sở Tiếu Ca đang trải qua một cuộc PK sinh tử.

Dưới chân cậu nằm 3 cỗ thi thể. Tình trạng của cậu không khá khẩm hơn mấy xác chết kia là mấy, toàn thân cao thấp trên dưới đều rách rưới đến thảm hại, còn đâu dáng vẻ thư sinh phong lưu tiêu sái nữa. Hiện giờ, người đang giao đấu với cậu chính là thủ hạ đắc lực của Minh Độ Thiên – Chư Cát Hầu.

“Khuynh Thành, chỉ cần ngươi giải thích rõ ràng với lão đại, chắc chắn lão đại sẽ buông tha cho chuyện lần này.” – Chư Cát Hầu một bên công kích, một bên mở miệng khuyên bảo. Thanh âm vẫn thực bình tĩnh, không có chút bối rối.

Nếu là lúc bắt đầu, có lẽ Chư Cát Hầu không thể thong dong như vậy, bất quá lúc này Sở Tiếu Ca đã dùng hết kim sang dược, huyết lượng chẳng mấy chốc sẽ cạn kiệt.

“Cần thiết sao? Nếu các ngươi đều đã nhận định như vậy, ta làm sao phải phủ nhận a.” – Sở Tiếu Ca nắm chặt chủy thủ, mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm Chư Cát Hầu.

Sở Tiếu Ca vừa lên tuyến liền bị lừa đến nơi này. Minh Độ Thiên coi như niệm tình cũ, không làm cho cả 3 người cùng lúc xông lên xử cậu, mà là chơi trò 1 vs 1. Có điều, sau khi cậu giết xong 3 người kia, Chư Cát Hầu lại xuất hiện. Nếu có thể giết luôn Chư Cát Hầu, có thể hay không đối thủ kế tiếp sẽ là Minh Độ Thiên? Sở Tiếu Ca cười lạnh trong lòng.

Cậu gia nhập Khổ Độ chẳng liên quan gì với Hỉ Ca. Cậu tự nhận bản thân chưa từng tiết lộ bất cứ thông tin cơ mật nào. Trong gia tộc, cậu cho tới bây giờ luôn đứng đầu BXH “thành viên quyên hiến (quyên tiền, hiến sức) nhiều nhất”. Chẳng qua lần trước cậu cùng Hỉ Ca diễn kịch, giúp Hỉ Ca không bạo rớt Kiến Hội Lệnh. Vì chuyện đó mà cậu bị gán tội phản đồ. Hỉ Ca là chị ruột của cậu, đổi lại là ai cũng đều sẽ hành động như vậy, không phải sao?!

Đáng tiếc người của Khổ Độ không nói chuyện lý lẽ, bọn họ nhận định Sở Tiếu Ca chính là gian tế. Không cần biết ai đã tiết lộ cơ mật, hiện giờ toàn bộ tội lỗi đều đổ lên đầu cậu. Tựa hồ những cống hiến trước đây cậu bỏ ra vì gia tộc đều là một vở hài kịch che mắt mà thôi. Buồn cười nhất là, chuyện cậu mỗi cuối tuần gửi cho Hỉ Ca một ngàn kim tệ bị xem thành tội chứng, tội chứng tố cáo cậu cấu kết với Hỉ Ca.

Từ đầu đến cuối, Minh Độ Thiên không hề mở miệng nói qua một câu nào. Không chỉ trích cũng không vạch tội, nhưng Sở Tiếu Ca nhìn ra được, Minh Độ Thiên muốn cậu chết không toàn thây. Phản đồ của Khổ Độ sẽ có kết cục gì, Sở Tiếu Ca biết rất rõ ràng.

Đến lúc này, Sở Tiếu Ca cuối cùng mới hiểu được lời mà Hỉ Ca đã nói trong tửu lâu. Người như Minh Độ Thiên căn bản không biết tin tưởng bất cứ ai. Có lẽ từ lúc bắt đầu anh ta đã nghi ngờ, bằng không sẽ không ra lệnh cho cậu đi giết Hỉ Ca. Quả nhiên, anh ta chỉ thích hợp làm địch nhân. Mọi chuyện trước mắt trắng đen rõ ràng rồi. Sở Tiếu Ca mĩm cười, giọt máu cuối cùng cạn sạch, cậu rốt cuộc ngã xuống.

“Vì một nữ nhân, đáng giá sao?” – Chư Cát Hầu nhặt trên mặt đất kiện trang bị tử phẩm rơi ra sau khi Sở Tiếu Ca chết, nhếch mép khinh thường.

Sở Tiếu Ca liếc mắt nhìn Chư Cát Hầu, im lặng đi địa phủ, cậu đồng thời nhận được tin tức, cậu đã bị trục xuất khỏi Khổ Độ gia tộc.

Hỉ Ca và Thất Tử rất nhanh tìm được một địa phương gần Hải hoàng cung cực kỳ thích hợp để soát quái. Quái nơi này đều là 35 cấp. Đối với người bình thường thì hơi cao, nhưng so với người có lực công kích cao như họ mà nói, quái ở đây là mỡ dâng miệng mèo.

Thất Tử phụ trách dẫn quái, Hỉ Ca đứng ở xa phóng quần công kỹ năng, thuận tiện thêm huyết cho hắn. Sau 2 phút, hơn 10 con quái toàn bộ ngã xuống. Điểm kinh nghiệm cho đúng là dày. Nhìn cột kinh nghiệm của mình không ngừng nhảy lên, tâm tình của Hỉ Ca vô cùng tốt.

Vốn Hỉ Ca nghĩ hắc trân châu là đánh quái bạo ra, không ngờ lại không đúng, phải lột da của hắc hải thủ vệ mới có được. Kỹ năng lột da của Thất Tử đã muốn thăng đến cao cấp, phỏng chừng hắn phải lột da hơn một vạn con quái rồi. Mặc dù không phải lột da hắc hải thủ vệ nào cũng sẽ được trân châu, nhưng xác suất xem như rất cao.

Hai người ở Hắc Hải soát quái không đến 2 tiếng, trên tay Hỉ Ca nhiều thêm một ngàn khỏa trân châu. Cô vất vả lâu như vậy, thế mà tiểu giọt nước tốn không đến 15 giây liền nuốt hết toàn bộ trân châu vào bụng, sau đó vỗ bụng tỏ vẻ hài lòng, chui trở vào sủng vật không gian, cuộn người – ngủ. Đúng là một bảo bảo ngoan ngoãn a! Hỉ Ca nhìn vào sủng vật không gian, nhìn tiểu giọt nước đang phỡn bụng nằm ngủ, thiệt lòng không biết nên làm gì với nó nữa!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »