Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 3477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 25
công kích..

❊ ❊ ❊

Con thôn trưởng cương thi này không giống mấy con cương thi bình thường, chẳng những tốc độ của nó cực nhanh mà lực công kích cũng rất dọa người. Cuồng Vũ chính là tiến đến cản một kiếm thôi đã bị nó giơ móng vuốt cào một cái, nửa cột máu liền biến mát. Cũng may Tiểu Tà nhanh tay thêm huyết và hai huynh đệ song sinh thì vừa kịp lúc quăng ra kỹ năng mê muội, mới không làm cho nó lại cào thêm một vuốt.

Cả 5 người đánh hơn 20 phút đồng hồ mới đem con boss 30 cấp thu phục, lãng phí nửa ngày trời. Vật phẩm bạo ra gồm có một kim và 32 ngân tệ, một cây tỳ bà màu lam của vũ giả. Đáng tiếc cả hai huynh đệ song sinh đều dùng đàn tranh làm vũ khí nên xem như vô dụng.

Bọn họ lại tốn thêm nửa giờ đi xung quanh thu thập khô đằng, sau khi hoàn thành chỉ tiêu của nhiệm vụ mới bắt đầu quay lại giai đoạn chà kinh nghiệm thăng cấp. Lần này Cuồng Vũ biết điều hơn, cực kỳ im lặng, cũng không kích động vọt sâu vào bên trong thôn.

Bọn họ đánh quái đến khi trời tờ mờ sáng, bọn cương thi đều chui hết vào trong quan tài, không có quái để đánh, thế mới quyết định thu binh.

Gần 8 giờ đồng hồ phấn đấu không mệt mỏi, Hỉ Ca rốt cuộc nhìn thấy cấp bậc 20 của mình nhảy lên thành 24. Mà bọn cương thi này tuy không bạo ra vật phẩm gì tốt, ngược lại bạo ra rất nhiều tiền, đánh nguyên một đêm, trong túi Hỉ Ca tăng thêm 5-6 kim. Nhưng khuôn mặt vui sướng của cô hiện giờ mang vẻ buồn ngủ nhiều hơn.

Cả bọn lê tấm thân mệt mỏi với đôi mắt quầng thâm như gấu trúc trở lại trong thành. Không phải bọn họ không muốn hạ tuyến (thoát trò chơi), mà là bọn họ đã quên mua lều trại. Trò chơi này có quy định, người chơi khi hạ tuyến phải ở trong thành thị hoặc thôn lí, không thì ở trong lều trại của chính mình, không thể hạ tuyến khi đang ở ngoài dã ngoại. Đáng lý bọn họ còn có một lựa chọn nữa là tiến vào quỷ thôn để hạ tuyến. Có điều bên trong toàn là cương thi, nguyên một thôn toàn cương thi nha. Sau khi biểu quyết, cả đám đều giơ tay nhất trí hồi thành, thế là bọn họ lên ngựa phóng đi.

Ngồi lắc lư trên lưng ngựa, mắt nhắm mắt mở không biết trải qua bao nhiêu giờ, Hỉ Ca thiếu điều muốn ngủ gục, đến khi nhìn thấy cửa đông của Nam Uyên Thành, cô rốt cuộc mở mắt.

Vốn nghĩ về đến thành là có thể hạ tuyến, ai biết cả bọn nhắm mắt cưỡi ngựa làm sao lại xông thẳng vào trong một đám người.

“Sao lại nhiều người như vậy?” – Cảm giác con ngựa không chịu đi tiếp mà cứ đảo vòng quanh một chỗ, Cuồng Vũ rốt cuộc mở mắt, than thở một câu. Than xong mới phát hiện nguyên một đám người trước mắt toàn là hồng danh. Bọn người đó như hổ rình mồi đang chằm chằm nhìn cô.

Bọn Hỉ Ca rất không may, đã xông vào giữa vòng hỗn chiến, thoạt nhìn có vẻ như những người kia đang muốn dùng bọn họ để khai đao. Vốn dĩ còn uể oải tinh thần, Cuồng Vũ nhìn tình hình trước mắt liền lập tức thanh tĩnh. Mắt thấy có chuyện đánh nhau, toàn thân cô ta liền kích động run run, nhanh tay rút thanh cự kiếm bên hông vun lên.

Ngồi ở phía sau, Hỉ Ca bất đắc dĩ nói nhanh: “Đội trưởng đồng chí, bọn kia có hơn 20 người a!”

“À…” – Nhờ Hỉ Ca nhắc nhở, Cuồng Vũ cuối cùng mới tỉnh táo lại. Mặc dù rất thích đánh nhau, đặc biệt là xáp lá cà, nhưng Cuồng Vũ không muốn bị một đám người quần ẩu nha. Thế là Cuồng Vũ thu hồi thanh kiếm, dùng chân đập vào bên hông ngựa để nó tiến lên phía trước.

Vốn tưởng chuyện không dính dáng đến mình thì sẽ không đụng phiền phức, ai biết còn chưa đi qua khỏi đám đông, một cái kim quang cầu (trái cầu ánh sáng) đột nhiên từ bên trong đám người hướng Hỉ Ca đánh tới.

Cái này tuyệt đối là ác ý khiêu khích. Hỉ Ca nhảy ngay xuống đất, thu hồi ngựa chuẩn bị đối phó, nhưng Cuồng Vũ phản ứng nhanh hơn, trực tiếp đem công kích hứng chịu.

Khi Cuồng Vũ bị công kích, cả tiểu đội liền nhận được tin tức. Ba người kia cũng hưng phấn không kém, quay ngựa chạy đến trước mặt Cuồng Vũ .

“Là ai?”- Cuồng Vũ biểu tình không thay đổi, thanh âm cũng thực bình tĩnh.

Chiến trường trước mắt hiện tại chỉ còn lại một phe. Phe kia đã biến thành thi thể nằm đầy trên mặt đất. Nhưng bọn người đang đứng chỉ đưa mắt nhìn, không ai mở miệng.

Nửa ngày không thấy ai trả lời, Cuồng Vũ ánh mắt nheo lại: – “Ta hỏi lần nữa, là ai?”

“Là ta lỡ tay.” – thanh âm ngọt ngào từ phía sau truyền lên. Hỉ Ca ngẩng đầu nhìn xem người vừa nói, liền kinh ngạc.

Không nghĩ tới thế nhưng là Thu Thủy. Xem ra cô bé đã nhịn không được, từ đặt bẫy sau lưng chuyển sang khiêu khích trước mặt luôn. Phía sau cô bé là 3 người mà Hỉ Ca cực kỳ quen mặt. Cừu nhân. Ba người kia nhìn thấy Hỉ Ca thì ánh mắt liền lạnh như băng, phỏng chừng là hận không thể lôi cô ra chặt làm tám khúc.

Hỉ Ca thực bình tĩnh nhìn ánh mắt phẫn hận của bọn hắn, dù sao nếu bản thân cô bị người ta giết đến nổi bạo mất tàng bảo đồ, cô cũng sẽ giận dữ như vậy, nhất là cái bảo tàng kia lại có giá trị rất xa xỉ.

Làm cho Hỉ Ca thấy hơi kỳ quái chính là, cơ hội tốt như thế này, vì sao bọn hắn còn bất động a? Trừ bỏ lúc bắt đầu, Thu Thủy có hành vi cố ý khiêu khích ra thì bọn hắn giống như không có ý định tấn công nữa.

“Là người Khổ độ gia tộc? Thủ hạ của Minh Độ Thiên?” – Cuồng Vũ nhìn huy chương gia tộc trước ngực bọn họ, lông mày nhíu chặt.

Hỉ Ca kinh ngạc nhìn Thu Thủy và 3 tên cừu nhân kia. Chuyện Minh Độ Thiên kiến lập gia tộc cô không kinh ngạc, dù sao hiện tại chưa có kiến thành lệnh, cho nên muốn tạo dựng thế lực thì chỉ có thể đi từ bước thấp nhất là thành lập gia tộc mà thôi. Điều cô không ngờ là Thu Thủy thế nhưng lại là thủ hạ của Minh Độ Thiên.

Biết điều này, Hỉ Ca đã hiểu vì cái gì bọn hắn còn không động thủ. Minh Độ Thiên có quy định rất khắt khe. Ân oán cá nhân thì tự thân giải quyết. Nếu không để ý đến toàn cục, đừng trách hắn tâm ngoan thủ lạt (trừng phạt tàn bạo). Hỉ Ca từng chứng kiến Minh Độ Thiên xử trí thủ hạ không tuân thủ quy củ. Cô trước giờ còn không biết trong trò chơi cũng có thể tra tấn người ta dã man như vậy. Lại nói, cho dù hắn tàn nhẫn, trước sau vẫn có rất nhiều người cúi đầu thuần phục hắn. Đại khái đó gọi là mị lực trong truyền thuyết đi.

“Như thế nào, đánh người mà không biết nói tiếng xin lỗi ư?” – Cuồng Vũ hỏi.

Dáng vẻ Thu Thủy cực kỳ tức giận, đáng tiếc Cuồng Vũ thì hoàn toàn ngược lại, bộ dáng nhàn tản, không xem đám người Khổ độ gia tộc xung quanh vào mắt, chỉ âm trầm trừng mắt nhìn Thu Thủy.

“Ta đã nói lỡ tay. Ngươi còn muốn thế nào?!” – Thu Thủy là đại tiểu thư. Đến bây giờ cũng chưa từng nói tiếng xin lỗi người khác. Thấy Cuồng Vũ cố ý không bỏ qua sự việc, âm thanh ngọt ngào liền trở nên bén nhọn.

Thấy Cuồng Vũ sắp phải đánh nhau, Hỉ Ca định đi lên khuyên Cuồng Vũ bớt giận. Nếu là Thu Thủy chủ động công kích thì còn tốt, đằng này nếu là Cuồng Vũ ra tay trước, đám người kia tuyệt đối sẽ không buông tha. 20 người đối phó với 5 người, dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết kết quả sẽ như thế nào.

Nhưng Hỉ Ca còn chưa kịp lên tiếng, Tiểu Tà đã kéo tay cô: – “Hỉ Ca, đứng xem náo nhiệt thôi, đừng đi lên.”

“Cuồng Vũ cùng cô gái kia có cừu oán sao?” – Hỉ Ca ngạc nhiên hỏi. Rõ ràng Thu Thủy tấn công cô, như thế nào Cuồng Vũ so với cô còn kích động hơn?

“Không, Vũ tỷ là có cừu oán với Minh Độ Thiên.” – Đông Nam chậm chậm giải thích.

“Vũ tỷ đã thề là sẽ đả kích tất thảy những gì liên quan đến Minh Độ Thiên, cá nhân, tổ chức, tập thể.” – Tây Bắc tiếp lời em trai.

“À ra vậy ~~” – Hỉ Ca gật đầu, sau đó quay đầu nhìn Cuồng Vũ.

Cuồng Vũ tuy là người táo bạo nhưng đầu óc vẫn rất thanh tĩnh. Cô ta biết rõ lúc nào thì nên động thủ lúc nào thì cần nhẫn nhịn. Cho nên đến bây giờ cô ta cũng chỉ mới động khẩu thôi (chửi bằng miệng). Nguyên một đám người Khổ độ gia tộc vì quy định của Minh Độ Thiên nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Cuồng Vũ mắng Thu Thủy đến ngậm miệng không nói được gì.

“Ta không ngờ đội trưởng lại có tài ăn nói như vậy a.” – Hỉ Ca cảm thán. Cuồng Vũ mắng hơn nửa tiếng đồng hồ, mắng xối xả đến mức Thu Thủy bậc khóc luôn, đến nỗi giận quá định động thủ, may mà 3 tên phía sau đã kịp cản lại.

“Tài mắng chửi của Vũ tỷ không phải người bình thường có thể thừa nhận.” – Tiểu Tà thở dài nói, ánh mắt nhìn về Cuồng Vũ đều là vẻ ngưỡng mộ.

“Cản cái gì cản. Ba người các ngươi có phải nam nhân không? Có gan thì đánh lão nương a!” – Cuồng Vũ còn hiềm mắng chửi chưa đủ nên chuyển qua giở giọng khiêu khích.

Bọn Hỉ Ca ở phía sau lặng lẽ vỗ tay. Hỉ Ca chưa từng trải qua cảm giác thích thú như vậy. Trước kia bị người ta giết thì tìm cách trả thù thôi. Lần đầu tiên cô mới biết, nguyên lai mắng chửi người ta so với trả thủ còn hưng phấn hơn.

“Móa, ba cái nạo chủng thêm một cái tiện chủng*.” – Cuồng Vũ sau khi mắng thỏa thích, quay đầu lại hướng bọn Hỉ Ca ngoắc tay. Sau đó tiểu đội hướng cửa thành nam mà đi.

♣ ♣ ♣

“Cuồng Vũ, Hỉ Ca, ta sẽ nhớ kỹ hai người các ngươi.” – giọng nói oán hận của Thu Thủy từ phía sau truyền đến.

Hỉ Ca dừng cước bộ, quay lại nhìn bọn hắn cười thản nhiên: “Anh bạn thích khách của ta công phu giết người không tồi đi, nhớ để ý đó.”

Sau đó cô học theo phong cách của Thất Tử, đưa tay lên cổ sờ nhẹ một cái, nhìn thấy bốn người đồng thời cứng đờ, cô thiếu chút nữa huýt sáo ra miệng. Xem ra Thất Tử tạo cho bọn họ tâm lý bóng ma còn lớn hơn cô tưởng tượng. Loại người như Thất Tử, chính là hình ảnh của tử thần, sẽ mang cho người ta cảm giác sợ hãi. May mắn hắn đứng ở phe mình. Nhớ tới Thất Tử, tâm tình của Hỉ Ca đột nhiên tốt hẳn lên. Không biết hắn đang chạy đi đâu giết người đây ta?!

“Hỉ Ca, ngươi cùng cô gái kia có cừu oán gì sao?” – Cuồng Vũ đương nhiên biết Thu Thủy là nhắm vào Hỉ Ca. Cô sở dĩ lao ra đỡ đạn, thứ nhất là vì bọn người kia là thủ hạ của Minh Độ Thiên, thứ hai là vì Hỉ Ca là đồng đội. Cô là kiếm khách trong khi Hỉ Ca là thuật sĩ. Theo lý lẽ thông thường thì kiếm khách chính là tấm lá chắn của đồng đội.

“Cô bé đó thích em trai của ta, nghĩ ta là tình địch, cho nên mới như vậy.” – Hỉ Ca nhún vai giải thích. Về nhà cô sẽ cùng tiểu tử Sở Tiếu Ca nói chuyện điều kiện mới được. Vốn tưởng chỉ là một cô nàng mê giai mà thôi, không nghĩ tới đụng phải chó điên, chạy loạn khắp nơi cắn người, thật phiền phức.

“Đúng là bi kịch.” – Cuồng Vũ sờ cằm, sau đó thần bí tiến đến bên cạnh Hỉ Ca hỏi nhỏ. – “Em trai của ngươi đẹp trai không?”

“Hắn… rất nhu nhược, sẽ chịu không nổi sức ép của ngươi.” – Hỉ Ca nhìn Cuồng Vũ nửa ngày, mới chậm chậm trả về một câu. Thiếu chút nữa làm Cuồng Vũ té ngựa.

Vào đến thành, trời đã muốn sáng tỏ. Nam Uyên Thành ngày càng có nhiều người qua lại. Hỉ Ca cùng bọn Cuồng Vũ ở quảng trường thương lượng thời gian gặp mặt để cùng đi giao nhiệm vụ, sau đó nói lời từ biệt rồi hạ tuyến.

Sau khi cởi ra mũ giáp, Hỉ Ca nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời vẫn còn tối, cô liền cuộn mình vào trong chăn ngủ tiếp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »