Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 3498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 24
quỷ thôn..

❊ ❊ ❊

Hỉ Ca sửng sốt vài giây, sau đó lắc đầu từ chối.

“Ta không đi.”

Che dấu nhiệm vụ cực kỳ hiếm gặp, hơn nữa cho dù là tổ đội làm nhiệm vụ, điểm kinh nghiệm cấp cho vẫn rất hậu hĩnh. Nhưng Hỉ Ca không nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi của người khác. Nói chính xác là cô mở miệng mời người ta ăn, không phải cố tình mua chuộc này nọ.

“Ồ, đừng hiểu lầm. Tổ chúng ta đang thiếu thuật sĩ, vừa lúc ngươi là thuật sĩ nên mới hỏi ngươi thôi. Phải rồi, ngươi là băng thuật sĩ?” – Nữ kiếm khách vừa nghe Hỉ Ca từ chối, thiếu chút nữa đã đập bàn nhảy dựng lên.

“Ách… phải.” – Hỉ Ca gật đầu. Lòng thầm nghĩ, bạn nữ này thật giống quả lựu đạn, nói nổ liền nổ ngay.

“Không có chuyện gì làm thì đi với chúng ta đi.” – Còn chưa đợi Hỉ Ca đồng ý, cô ta đã thay Hỉ Ca an bài mọi chuyện xong rồi. Cuối cùng Hỉ Ca chỉ có nước cười khổ nhận lời mời tổ đội.

Vừa vào đội, Hỉ Ca trước nhất xem qua phần tin tức của đội ngũ. Nữ kiếm khách là đội trưởng, tên gọi Cuồng Vũ. Nữ dược sư lúc nãy khuyên cô ta tên Tiểu Tà. Còn 2 nam nhân, thật ngoài dự kiến, đều là vũ giả, một người kêu Đông Nam, một người gọi Tây Bắc. Họ là song bào thai, đáng tiếc là dị trứng song bào thai cho nên nhìn một chút cũng không giống nhau. May mắn gen di truyền xem như còn tốt, không có vẻ điển trai như Thất Tử, nhưng cũng thuộc dạng dễ nhìn.

Ra khỏi tửu lâu, Cuồng Vũ liền đem nhiệm vụ giới thiệu với Hỉ Ca. Nhiệm vụ của bọn họ tổng cộng có 10 chương, là Tiểu Tà ở tân thủ thôn nhận được. Theo họ kể thì lúc Tiểu Tà ở tân thủ thôn đã cho tên khất cái tổng cộng 100 ổ bánh mì, cho suốt 5 ngày. Lúc Tiểu Tà rời đi, tên khất cái liền cấp cho cô một cái che dấu nhiệm vụ.

Nghe họ kể xong, Hỉ Ca đầu đầy mồ hôi. Người bình thường đều sẽ cho tên khất cái một ngân tệ, ai nghĩ đến chuyện cho hắn 100 ổ bánh mì a. Hỉ Ca tổng kết lại, người có thể nhận được nhiệm vụ ẩn từ tên khất cái đều không phải là người bình thường.

Bởi vị tổ đội bọn họ đã hoàn thành 7 chương đầu, cho nên Hỉ Ca chỉ cộng hưởng (điểm kinh nghiệm) 3 chương cuối cùng. Hỉ Ca thấy nhiệm vụ này không quá khó, chính là khoảng cách hơi xa xôi chút thôi. Giống như sau khi hoàn thành chương 7, bọn họ phải theo cửa đông của Nam Uyên Thành, đi đến quỷ thôn cách đó 100 dặm để thu thập cây (thuốc) khô đằng. Hiện tại, đại bộ phận người chơi không có tọa kỵ (thú cưỡi), cho nên 100 dặm đủ khiến bọn họ cuốc bộ ròng rã một ngày trời. Ở Thịnh Thế, trừ phi người chơi tiến vào bản sao đặc thù, lúc đó mới có thể sử dụng truyền tống trận, còn bình thường, họ chỉ có thể cuốc bộ.

“Muốn đi ngay bây giờ sao?” – Nhìn thấy Cuồng Vũ dáng vẻ vội vã, Hỉ Ca có chút mê mang hỏi.

“Đúng vậy. Bởi vì khô đằng chỉ nở vào buổi tối. Thừa dịp trời còn chưa tối hẳn, chúng ta liền đi đến quỷ thôn. Nghe nói buổi tối ở quỷ thôn toàn là quái cương thi 25 cấp. Bốn người bọn ta cũng không nắm chắc có thể toàn mạng trở về, cho nên mới tìm một thuật sĩ tấn công.”

Hỉ Ca gật đầu tỏ ý đã hiểu. Cô đúng là thuật sĩ tấn công, chẳng qua… Hỉ Ca nhíu nhíu mày, có nên nói cho họ biết kỹ năng tấn công của cô nếu sử dụng sẽ xuất hiện cục diện thế nào hay không? Cứ nghĩ đến viễn cảnh sau khi cô quăng ra kỹ năng ảo ảnh lưu băng, sau đuôi cô liền mọc ra 7-8 con cương thi, đuổi cũng đuổi không đi, Hỉ Ca liền đau đầu.

“Vậy thì đi thôi. Các ngươi có ngựa cưỡi sao?” – Hỉ Ca nhìn Đông Nam cùng Tây Bắc. Có 2 vũ giả ở đây, luân phiên sử dụng kỹ năng ma âm vây đám quái vào trạng thái mê muội, như vậy thì sự an toàn của cô hẳn không có vấn đề gì. Thế là Hỉ Ca nuốt lời muốn nói vào trong bụng.

“Chúng ta có 2 con, bất quá là loại ngựa thường. Còn ngươi?” – Hiện tại đa phần người chơi đều có chút tiền rủng rỉnh trong túi, không ít người đã bỏ tiền ra mua ngựa của hệ thống. Mặc dù loại ngựa thông dụng này tốc độ không hề nhanh, bất quá so với cuốc bộ bằng hai chân vẫn tốt hơn.

“Ách… ta cũng có.”

“Vậy đi.” – Cuồng Vũ cùng Đông Nam xuất ra một khối thạch, hai con ngựa lông đen liền hiện ra trước mắt mọi người. Cuồng Vũ và Tiểu Tà cưỡi một con. Đông Nam và Tây Bắc cưỡi một con.

Dưới mắt nhìn chăm chú của bọn họ, Hỉ Ca cũng đem ngựa của mình gọi ra. Cô còn chưa kịp leo lên, Cuồng Vũ đã quăng khối thạch qua tay Tiểu Tà, lấy tốc độ sét đánh bay lên lưng ngựa của Hỉ Ca, sau đó hướng Hỉ Ca cười cười.

“Ta với ngươi cưỡi chung.”

… Thật sự là đủ nhiệt tình a! Hỉ Ca đầu đầy mồ hôi.

Lúc bọn họ đến quỷ thôn, trời đã tối hẳn. Cuồng Vũ lấy cây đuốc mua ở trong thành ra đốt lên, sau đó đi trước mở đường. Tiểu Tà cưỡi ngựa đi ở giữa, hai huynh đệ kia đi cuối cùng.

Cũng may trời tối thì thị lực của quái đều giảm, cho nên đi trên đường có đụng phải quái vật cũng không xảy ra sự tình nguy hiểm gì. Năm người bọn họ thật thoải mái tiến đến quỷ thôn. Điều duy nhất làm cho Hỉ Ca khó chịu là việc phải ngồi trên lưng ngựa hơn 5 giờ đồng hồ, thiệt là mệt mỏi. Cô quyết định rồi, sau này nhất định phải kiếm cho được một con phi hành tọa kỵ (thú cưỡi biết bay), tốt nhất là giống sinh vật gì có đôi cánh dài chừng 20 thước để cô có thể nằm trên đó ngủ luôn.

Khi cách quỷ thôn chừng 100 thước, cả bọn liền xuống ngựa. Cuồng Vũ vẫn hiên ngang đi trước mở đường. Quỷ thôn nhìn qua rất rách nát, giống như đã thiệt nhiều năm chưa từng có người sống ở đây. Mặc dù chỉ là một đống tàn tích đổ nát nhưng ngọn hải đăng ở giữa thôn vẫn được khảm một viên dạ minh châu (dùng để chiếu sáng), mà chắc vì tình trạng ô nhiễm nên nó chỉ phát ra ánh sáng màu xanh biếc mờ ảo.

Quái ở đây là cương thi, có lớp da xanh lè, trông rất ghê tởm. Nơi này tuyệt đối không phải là địa phương tốt, đừng nói là nữ ngoạn gia, ngay cả nam ngoạn gia bình thường cũng sẽ không bén mảng tới đây.

Cuồng Vũ… thì không thể gọi là người bình thường. Bởi vì nếu là người bình thường, nhìn thấy mấy con cương thi gớm ghiếc như vậy, phản ứng đầu tiên nhất định là thối lui hai bước. Cô ta hoàn toàn tương phản. Vừa thấy cương thi, liền giơ đao xông lên. Không riêng gì Cuồng Vũ, ngay cả Tiều Tà thế nhưng cũng hướng phía cương thi chạy tới.

Hỉ Ca thở dài. Cả đội đều xông lên, cô cũng chỉ có thể đi theo. Hoàn hảo trong đội còn có 2 người xem như trấn định, không hùa theo Cuồng Vũ cùng điên.

Cấp bậc của cương thi không kém bọn họ bao nhiêu, phòng ngự cực thấp, công kích không cao, tốc độ lại phi thường chậm, có điều bọn nó sẽ phả hơi độc. Chỉ cần cẩn thận không để mình bị trúng độc, vậy thì mọi chuyện đều dễ giải quyết.

Cuồng Vũ loạn đao chém a chém giống như phát tiết, sau khi cương thi nằm la liệt khắp nơi mới vừa lòng lui trở về.

“À… lúc bình thường cô ta đều… kích động như vậy sao?” – Hỉ Ca nhỏ giọng hỏi Tây Bắc.

“Nhìn mãi sẽ thành thói quen.” – Tây Bắc vỗ vỗ bả vai Hỉ Ca, một bộ dáng cao nhân đang chỉ dạy em tử.

“Hay là chúng ta một bên đánh cương thi, một bên hái thảo dược?” – Cuồng Vũ gợi ý.

Cương thi 25 cấp cho kinh nghiệm không hề ít, ở trong này luyện cấp là một lựa chọn không tồi. Cuồng Vũ vốn nghĩ Hỉ Ca sẽ từ chối, không nghĩ tới Hỉ Ca cũng không phản đối. Thật ra, Hỉ Ca không sợ cương thi, cô chỉ cảm thấy chúng rất ghê tởm mà thôi. Đối với fan phim kinh dị như cô thì mấy con cương thi này chỉ là chuyện con muỗi.

Lúc bắt đầu vẫn là Cuồng Vũ tấn công chính, Hỉ Ca cùng 3 người kia đi theo hổ trợ. Bất quá khi thấy lực công kích khủng bố của Hỉ Ca, Cuồng Vũ liền quyết định đi dẫn quái, Đông Nam sử dụng kỹ năng ma âm làm cho bọn cương thi mê muội 5 giây, vừa đủ cho Hỉ Ca ném 2 lần ảo ảnh lưu băng. Sau đó, khi Đông Nam đợi kỹ năng cool down thì Tây Bắc lại dùng ma âm cho Hỉ Ca đánh, cứ luân phiên như vậy, bọn họ diệt 7-8 con cương thi dễ dàng như ăn cháo.

Hỉ Ca đối với kỹ thuật của tiểu đội thật vừa lòng. Giống như nhiệm vụ chính của Cuồng Vũ là dẫn quái, cô ta rất biết canh thời gian, chưa bao giờ dẫn về quá nhiều, kiểu như bọn họ vừa giết xong 3 con thì cũng đúng lúc cô ta dẫn về 3 con khác. Rồi hai huynh đệ vũ giả lúc này mới chân chính phát huy sự ăn ý của song bào thai, đánh mấy chục con quái, hai người chưa một lần phát xuất kỹ năng sai lầm, luôn luôn một trước một sau cực kỳ chuẩn xác. Trong 5 người thì Tiểu Tà là an nhàn nhất, cô ấy chỉ phụ trách thêm huyết cho Cuồng Vũ, ngẫu nhiên lâu lâu giúp chữa thương cho hai huynh đệ song sinh khi họ không cẩn thận bị cương thi quơ trúng. Về phẩn Hỉ Ca… à, bởi vì Hỉ Ca sợ chết, cho nên cô lúc nào cũng cách bọn quái xa nhất, từ lúc bắt đầu cho tới bây giờ cũng chưa từng bị thương qua.

Đánh liên tục 20 phút, Hỉ Ca không ngừng sử dụng quần công kỹ năng, chia đều thời gian rất chuẩn nên không hề lãng phí pháp lực. Rốt cuộc, vẫn là do pháp lực của Tiểu Tà cạn kiệt nên bọn họ không thể không ngừng tay nghỉ ngơi.

Trong lúc nghỉ ngơi, người vĩnh viễn không biết mệt là Cuồng Vũ vẫn chạy lung tung khắp nơi để lùng sục thảo dược. Hai huynh đệ song sinh thì ngồi trừng mắt nhìn Hỉ Ca như thấy quái vật. Kỹ năng ma âm không tiêu hao nhiều pháp lực cho lắm nên hiện tại cột pháp lực của bọn họ vẫn còn đầy một nửa. Trong khi Hỉ Ca sử dụng ảo ảnh lưu băng, nếu tính không sai thì một lần tốn hơn 200 điểm pháp lực, như thế nào Hỉ Ca vẫn có thể liên tục quăng ra kỹ năng chưa từng ngừng nghỉ đâu? Cho dù tinh thần lực của thuật sĩ cao hơn chức nghiệp khác, nhưng cũng không khoa trương đến mức này đi?! Hai người suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn không mở miệng hỏi, chỉ có thể âm thầm nuốt thắc mắc xuống bụng.

“Tìm được rồi. Mọi người mau qua hái thảo dược.” – Tiếng của Cuồng Vũ từ trong thôn truyền ra. Bọn Hỉ Ca nghe thấy liền chuẩn bị đứng lên đi qua hổ trợ. Ai biết còn chưa kịp động tay động chân, Cuồng Vũ thế nhưng đã chạy trối chết về đây.

“Vũ tỷ, sao đã trở lại rồi?” – Đông Nam mở mịt hỏi.

Hỉ Ca sờ sờ sống mũi, đột nhiên nhớ tới ở quỷ thôn còn có một thôn trưởng cương thi. Mà vị thôn trưởng này chính là boss cấp cao. Phỏng chừng tiếng hét vừa rồi của Cuồng Vũ đã đánh thức vị boss kia.

Quả nhiên, Cuồng Vũ sau khi lấy lại hơi thở mới ngượng ngùng cười: “Hắc hắc… đụng phải một boss cương thi, thiếu chút nữa đã bị quơ trúng.”

Cả bọn lúc này mới nhìn lên, liền thấy sau lưng Cuồng Vũ có một con cương thi cao lớn, toàn thân tỏa ra khí đen. Hỉ Ca nhanh tay quăng ra cái lồng bảo vệ. Cũng may khi ở thành thị, lúc chuẩn bị vật phẩm thì cô tiện tay cầm theo, không nghĩ tới nó có lúc hữu dụng.

Sau khi được bảo vệ an toàn trong lồng, Hỉ Ca đầu tiên là quăng ra một cái băng đống thuật, rồi không nói hai lời, cô co giò chạy thẳng, đến vị trí xa nhất của phạm vi kỹ năng mới ngừng lại.

Bốn người kia nhìn thấy phản ứng của Hỉ Ca đầu tiên là sửng sốt, sau đó mới quăng qua một ánh mắt khinh bỉ. Từng gặp qua người sợ chết, nhưng chưa từng thấy người sợ chết đến mức độ này nha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »