Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 3488 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 14
thiên lang vọng nguyệt..

❊ ❊ ❊

Hỉ Ca ngước mắt lên liền thấy một đám người đang đi tới, cầm đầu là một vị kiếm khách, hắn ngay cả tên cũng không thèm ẩn giấu. Hỉ Ca vừa trông thấy người quen liền che miệng cười tủm tĩm, sau đó vô thanh vô thức đem đôi giày màu lam đang đặt trên quầy giấu đi.

Người đến chính là hội trưởng của công hội đứng đầu Nam Uyên Thành, Hắc Ám Huyễn Tộc, Hắc Diễm. Trên đường đi Hải hoàng cung, Thất Tử đã đem chuyện giết chết Hắc Diễm ra kể với cô, còn đưa cho cô đôi giày mà hắn nhặt được từ trên người Hắc Diễm. Bởi vì Hỉ Ca không dùng được nên mới nghĩ đến chuyện mang nó ra bán. Không nghĩ tới sẽ gặp chủ nhân của nó ở đây. Cô không muốn dây vào chuyện phiền phức, đành giấu đôi giày đi.

“Vị bằng hữu này, bao tay là ta muốn mua trước.” – Thấy Hắc Diễm đột nhiên chen ngang, sắc mặt của vị kiếm khách kia có chút khó coi. Hai người bên cạnh hắn cũng đồng dạng nhăn mặt. Bất quá bọn hắn ngại phe Hắc Diễm đông người nên không muốn ra tay động thủ trước.

“Không phải ngươi còn chưa mua được sao? Chưa vào tay thì nó không phải là của ngươi. Ta ra giá 5 kim tệ, ngươi nếu có tiền thì ra giá cao hơn đi. Ta sẽ không để ý mà nhường nó cho ngươi.” – Hai người đều là kiếm khách, đồng dạng muốn bao tay này. Kế tiếp phát sinh chuyện gì, dùng đầu ngón chân để nghĩ Hỉ Ca cũng có thể đoán được. Cô không mở miệng, chỉ khoanh tay đứng một bên đợi xem kịch vui.

“Ta ra giá 7 kim tệ.” – Người đứng ở phía sau vị kiếm khách kia nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng bỗng nhiên mở miệng nói chuyện. Đó là một nữ thuật sĩ mặc áo bào màu đỏ như lửa. Mái tóc của cô cũng đỏ rực. Dáng người nhỏ xí nhưng trông rất “nóng bỏng”. Xem ra tính tình cũng “nóng” không kém.

Vị nữ thuật sĩ ở trước mặt Hắc Diễm, hất cằm trừng mắt nhìn. Căn bản không xem đệ nhất công hội của Nam Uyên Thành vào mắt.

“Hừ… ta trả 10 kim tệ” – Hắc Diễm sắc mặt bình tĩnh như thường, trực tiếp nâng giá lên 10 kim. Thật ra hắn không nhất định phải có trang bị này. Nhưng hắn không thể mất mặt mũi a. Sau khi chết dưới chủy thủ của Thất Tử, lòng tự tôn của hắn bị đả kích trầm trọng. Hiện tại, hắn đang tìm về một chút tự tin của bản thân.

“1một kim.” – Nữ thuật sĩ tiếp tục tăng giá. Bất quá tài khí có chút không đủ lớn. Hiện tại hệ thống trao đổi tín dụng còn chưa hoạt động (đổi tiền thật thành tiền trong game), ở trên người bọn họ tổng cộng cũng chỉ có 20 kim mà thôi.

“15 kim.”

“Ngươi… xem như ngươi giỏi. Bọn ta không cần nữa.” – Nữ thuật sĩ còn có ý định tăng giá. Nhưng vị hắc y thích khách ở phía sau đã đưa tay ngăn cô lại.

Nhìn thấy 2 bên đã thỏa thuận xong, Hỉ Ca liền cùng Hắc Diễm tiến hành giao dịch. Hắc Diễm cũng rất sòng phẳng, giao dịch xong liền xoay người rời đi. Vị kiếm khách nhìn thấy bao tay vốn nên thuộc về mình đã bị người ta mua mất, vẻ mặt ủ rũ đang tính bỏ đi, lại bị Hỉ Ca gọi trở về.

“Chờ một chút, trên người ngươi còn bao nhiêu tiền?”

“Ách… còn 20 kim” – Kiếm khách kỳ quái nhìn Hỉ Ca. Hắn đối với cô cũng không phản cảm gì. Dù sao thương nhân chính là lấy lợi ích làm đầu.

“Ta nơi này có một đôi giày thuật sĩ màu lam và một đai lưng kiếm khách màu lam, liền bán cho ngươi với giá 10 kim tệ.”

Ánh mắt Hỉ Ca rất tốt. Cô nhìn ra được đôi giày của nữ thuật sĩ phẩm chất không cao. Đai lưng của kiếm khách cũng chưa từng đổi qua. Dù sao hiện tại người chơi tài lực rất ít (những người bơm tiền thật vào game). Cô xem như bán cho bọn họ một cái ân tình. Đổi lại là người khác, 10 kim tệ không thể nào mua nổi 2 kiện trang bị màu lam như này đâu.

“Này…” – Kiếm khách quay đầu nhìn về phía hắc y thích khách. Người nọ mặt không chút đổi sắc, gật gật đầu, hắn liền xuất ra 10 kim tệ đưa cho Hỉ Ca. Hơn nữa còn nói cảm ơn cô.

Hỉ Ca nhận tiền xong liền lấy từ trong ba lô ra đai lưng và đôi giày. Kiếm khách nhìn thấy cả hai trang bị đều có gia tăng thuộc tính liền giật mình ngước mắt nhìn Hỉ Ca. Hiện tại trang bị có gia tăng thuộc tính rất hiếm, cho nên giá cả phi thường cao. Hắn nhận rõ hai kiện trang bị này không chỉ có giá 10 kim tệ.

“Được rồi, các ngươi tiếp tục, ta đi trước.” – Trong lúc Hỉ Ca chợp mắt nghỉ ngơi thì toàn bộ trang bị màu xanh biếc đều đã được người ta mua hết. Hơn nữa cô vừa kiếm được 25 kim tệ, cộng thêm tiền trong túi, tổng cộng cũng được hơn 40 kim. Xem như là kẻ có tiền rồi.

“Chờ đã… có thể hay không cho ta biết tên của ngươi? Nếu về sau lại có trang bị gì tốt, có thể bán cho chúng ta trước được không?” – Vị kiếm khách thấy Hỉ Ca vội đi liền ngăn cô lại. Hắn không phải kẻ ngốc. Hiện tại trên thị trường trang bị màu lam rất ít, mà Hỉ Ca cùng một lúc có thể xuất ra 3 kiện màu lam, lại là trang bị gia tăng thuộc tính nữa. Có thể đánh ra được loại này trang bị nhất định không phải người tầm thường. Cho dù sau này Hỉ Ca không bán trang bị cho hắn, nhưng kết giao bằng hữu vẫn là đáng giá.

“Cũng được.” – Hỉ Ca báo tên, rồi cùng ba người bọn họ thêm bạn tốt. Cô nghĩ bọn họ dù sao cũng là người chịu chi tiền. Chính cô lại không có thời gian mỗi ngày bày quán, liền bán cho bọn họ cũng rất thuận tiện.

Cô còn thầm suy tính, nếu bọn họ quả thật lắm tiền, tương lai có thể thương lượng cùng bọn họ mở cửa hàng vũ khí. Cô cần thăng cấp kỹ năng thợ rèn, trong quá trình đó sẽ chế tạo rất nhiều vũ khí. Đồ vật làm ra mà không thể bán thì rất lãng phí. Lựa chọn tốt nhất vẫn là mở cửa hàng. Đương nhiên đây chỉ là ý tưởng trong đầu Hỉ Ca mà thôi.

“Hỉ Ca, ngươi có bận việc gì không? Vừa lúc đội ngũ chúng ta thiếu một người. Nếu không có việc gì thì cùng chúng ta đi đánh thiên lang đi”

Vị nữ thuật sĩ gọi là Quá Nhật Hoàng Hoa Cẩm Thực (sau này sẽ gọi ngắn gọn là Hoàng Hoa thôi nhé, mình lười đánh chữ dài dòng) thật tự nhiên hỏi Hỉ Ca. Nói một cách dễ nghe thì cô ấy là người rất vô tư. Chỉ mới kết bạn với Hỉ Ca thôi, còn chưa biết cô là người thế nào, đã rủ cô đi làm nhiệm vụ rồi.

Hỉ Ca sửng sốt một chút, quay đầu nhìn vị hắc y thích khách gọi là Tả Thủ. Mặc dù hắn không mở miệng nói chuyện, nhưng Hỉ Ca nhận ra được, giữa 3 người bọn họ thì hắn mới là người ra quyết định.

“Đúng đó, cùng đi đi.” – Sau khi mang vào đai lưng mới, kiếm khách tên gọi Phá Quân cũng gia nhập hàng ngũ chiêu dzụ. Bọn họ làm nhiệm vụ chủ tuyến chương một đến giai đoạn cuối thì không đấu lại boss. Cố tình Tả Thủ lại không thích cùng người khác tổ đội. Cho nên ba người bọn hắn đối phó với boss rất là chật vật. Hiện tại, nếu có thể mời Hỉ Ca cùng đi, Tả Thủ hẳn là không phản đối đi.

Nghĩ đến đây, Phá Quân nhịn không được trộm liếc Tả Thủ, lại phát hiện tên kia không có vẻ gì muốn nhúc nhích. Tên đó chẳng lẽ bị chạm giây thần kinh nào rồi. Không biết khóc thì cũng có thể cười a, gật đầu một cái cũng có gãy cổ chết đâu.

“Đi thôi” – Tả Thủ ngẩng đầu, u ám nhìn Hỉ Ca một hồi lâu, sau đó xoay người đi.

Hỉ Ca choáng. Đây là đồng ý hay là không đồng ý a? Nhưng mà Hoàng Hoa và Phá Quân lại rất nhanh tay nhanh chân thêm cô vào đội ngũ.

“Đúng rồi Hỉ Ca, chủ tuyến nhiệm vụ của ngươi đã làm xong chưa?”

“Ta còn chưa có làm.”

Mới đặt chân ra khỏi tân thủ thôn cô liền gặp bao nhiêu chuyện phiền toái. Người ta luyện vài ngày liền có thể lên đến 16-17 cấp. Giống như Sở Tiếu Ca cùng Thất Tử loại người cuồng luyện cấp thì hiện giờ đã trên cấp 20. Mà cô vẫn ngây ngốc ở cấp 11. Về phần nhiệm vụ chủ tuyến, đến NPC phân bố nhiệm vụ cô còn chưa biết ông ta ở đâu nữa là.

Hỉ Ca nghĩ nghĩ, một mình cô đánh Thiên Lang không nổi, cho nên vốn không tính tiếp nhận nhiệm vụ chủ tuyến. Nói gì thì nói, nhiệm vụ chủ tuyến của Thịnh Thế phi thường rắc rối. Mấy nhiệm vụ lẻ tẻ của nó thôi mà cô còn chưa làm xong, vậy nên cô vẫn mang ý sợ hãi. Nhưng nếu cùng làm với họ, thuận tiện tiếp nhận để lấy điểm kinh nghiệm cũng tốt. Cô nếu hoàn thành xong chương 1, đại khái có thể thăng đến cấp 15 đi.

Sau đó bọn Tả Thủ phải đợi Hỉ Ca hết nửa giờ để cô đi làm nhiệm vụ chủ tuyến cho đến giai đoạn cuối giống bọn hắn. Khi Hỉ Ca cưỡi bảo mã đến Thiên Lang Vọng Nguyệt Hồ thì đã thấy bọn Tả Thủ ngồi chồm hổm ở đó. Nhìn thấy Hỉ Ca xuất hiện, Tả Thủ chính là gật đầu một cái. Phá Quân thì ngược lại, chạy tới dụi mắt nhìn chăm chăm con bảo mã của cô.

“Hỉ Ca, ngựa ở đâu ngươi có vậy?”

“Người ta tặng.”

“Kẻ lắm tiền a~ 5 vạn 2 để mua một con thiên lý mã. Vậy mà cũng đem tặng cho ngươi…” – Phá Quân vuốt ve bộ lông đen tuyền của con ngựa, ánh mắt thèm khát.

Nghe Phá Quân nói Hỉ Ca mới thấy nghi hoặc. Nếu cô nhớ không lầm thì hiện tại trò chơi còn chưa khởi động hệ thống đổi tiền đi. Em trai làm thế nào mua được nhiều bảo mã như vậy, lại là thiên lý mã nữa?! Nhưng rồi Hỉ Ca chợt nhớ tới bằng hữu của Thất Tử, Cát Tường Như Ý. Người ta còn không phải chỉ trong hai ngày liền đem đệ nhất tửu lâu khai trương đó sao. Đại khái là mỗi người đều có cách thức kiếm tiền riêng của họ.

Lại nghĩ đến bản thân, Hỉ Ca liền sầu não. 45 kim trên người mình hiện giờ khi nào mới sinh sôi nảy nở thành 5 ngàn kim a. Trở thành chị phú thật là một giấc mộng xa vời!

Bốn người chuẩn bị tốt, mang vào Tị Bọt Nước mà nhiệm vụ cấp cho, cả bọn thật cẩn thận lặn xuống Thiên Lang Vọng Nguyệt Hồ. Trên mặt hồ, đám thủy tảo lượn lờ trôi, lâu lâu lại thấy một con cá nhảy lên khuấy động làn nước màu xanh biếc. Bên dưới hồ phủ đầy sa thạch. Hỉ Ca thật vui vẻ hưởng thụ cảnh sắc đẹp đẽ trước mắt.

Nhiệm vụ chủ tuyến ở các bản đồ đều không giống nhau. Hồi xưa Hỉ Ca làm nhiệm vụ chủ tuyến của Nam Uyên Đại Lục nên đã đi xuống đáy biển. Cô không có làm nhiệm vụ chủ tuyến của Vọng Nguyệt Hồ, cho nên không biết bên dưới đáy hồ lại có cảnh sắc tuyệt đẹp như thế này.

Xuống đến đáy hồ, Hỉ Ca nhìn xa xa liền thấy một con quái vật toàn thân đen thui, ước chừng to bằng hai tầng lầu. Không tưởng một con cự thú cứ như vậy nằm ở dưới hồ làm bạn với đống đá phế tích. Con quái vật đang nhắm mắt nghỉ ngơi, tiếng ngáy truyền xa cả dặm, nghe rền rĩ giống như tiếng sấm.

Đối phó với một con boss cỡ bự thế này mà trong đội ngũ không có lấy một dược sư. Hỉ Ca quay đầu thật nghiêm túc nhìn Tả Thủ. Không lẽ hắn đối với thực lực của cô lại tin tưởng đến dường ấy sao?

Hình như năm nay rất thịnh hành phong thái đại thần lãnh tĩnh thì phải. Lại nói Thất Tử cũng có thể tính là đại thần, nhưng hắn đi theo phong cách biến thái. Nhìn Tả Thủ trước mắt, Hỉ Ca nghĩ tên này tuyệt đối có phong cách đại thần lãnh tĩnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »