Tâm Độc

Lượt đọc: 6929 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 36-2 Chương 37 Chương 38 Chương 38-2 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 63-2 Chương 64 Chương 64-2 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 67-2 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 69-2 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 73-2 Chương 74 Chương 74-2 Chương 75 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 101-2 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 103-2 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 106-2 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 108-2 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160-2 Chương 161 Chương 161-2 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 163-2

❊ ❊ ❊

Cò súng nhấn xuống trong chớp mắt, ánh lửa ngút trời, một bức tường lửa được dựng lên trêи đường.

Tiếng nổ đinh tai nhức óc, cậu cảnh sát nhỏ giọng gào khóc, Chiêu Phàm lại bắn thêm một phát, tiếng nổ tiếp tục, ánh lửa liên tục tạo thành biển lửa mãnh liệt.

Lúc đặc cảnh Xuân Thành chạy đến, ba chiếc xe phục kϊƈɦ đã bị đốt thành thùng rỗng, người bên trong giống như than, đáng sợ thảm khốc.

Hoa Sùng đứng ở ven đường, sắc mặt âm trầm.

Hai phát súng cuối cùng của Chiêu Phàm bắn vào thùng dầu, lấy mạng tất cả người trong xe, không còn một người nào sống sót.

Tình huống lúc đó, bắn vào thùng dầu là điều bất đắc dĩ.

Xe jeep phía trước có trang bị bom, sau khi bom nổ đã chặn đường xe cảnh sát. Hai chiếc phía sau tất nhiên cũng có bom, chúng định tông vào xe cảnh sát cùng chết chung.

Những người dám làm chuyện này, vốn là không có ý định sống sót trở lại.

Bọn chúng không muốn bị bắt sống, phục kϊƈɦ thất bại sẽ lập tức chọn tự sát.

Cho dù ở thời khắc cuối cùng có người sợ hãi cũng sẽ bị những người khác thủ tiêu.

Hoa Sùng cảm thấy trong người ớn lạnh, cảm giác ở Toa Thành của năm năm trước lại trở về.

Những kẻ liều mạng chưa bao giờ coi mạng sống người khác là chuyện to tát, thậm chí còn không coi trọng mạng sống chính mình. Bọn chúng rất điên cuồng, rất lộng hành!

Xe cứu hỏa nối đuôi nhau chạy tới, ngọn lửa dần dần được dập tắt, con đường hoàn toàn bị phong tỏa, mấy chục chiếc xe cảnh sát chạy quanh, vùng trời thành phố quanh quẩn tiếng còi cảnh sát kinh hoàng.

Cả người cậu cảnh sát nhỏ xụi lơ, được đưa đi bệnh viện, Hoa Sùng quay người, thấy Chiêu Phàm đang đi về phía mình cùng súng trường ngắm bắn và hòm thuốc.

“Lỗi của tôi.” Tóc tai Chiêu Phàm rối loạn, trêи mặt dính không ít khói, ướt đẫm mồ hôi bôi ra một vệt đen.

Anh ta cúi người xuống, đặt hòm thuốc dưới đất, thành thục vừa tìm băng gạc vừa nói: “Là do tooi bất cẩn, chỉ lo tán gẫu mà không chú ý tới những người kia.” Lúc này Hoa Sùng mới cảm thấy cánh tay trái mơ hồ đau, có máu từ vết thương chảy ra.

Chiêu Phàm quay súng trường ngắm bắn ra sau lưng, tay cầm bình thuốc, tay cầm bông băng, hất cằm với anh: “Cởi áo khoác ra, tôi xem một chút.” “Không có chuyện gì, vết thương ngoài da thôi.” Hoa Sùng cởi áo khoác, cũng cởi áo lông mỏng bên trong ra.

“Tôi biết.” Chiêu Phàm nói “Nếu là tổn thương gân cốt, lúc sau anh không thể phản ứng nhanh nhẹn như thế được. Hai ta phối hợp rất tốt.” Hoa Sùng ném áo lông xuống, nửa thân trêи chỉ còn dư lại chiếc áo T shirt, cánh tay trái đỏ sẫm một mảng, T shirt đã bị đạn xé rách, lộ ra vết thương ghê rợn bên trong.

Nhưng Hoa Sùng không cảm thấy gì, trình độ vết thương như thế này, nếu ở Toa Thành năm đó thì chỉ là vết thương nhỏ không đáng quan tâm.

Thậm chí anh còn không cảm thấy quá đau.

Nhưng sắc mặt Chiêu Phàm ngày càng khó coi, mắng: “Đệt!” Hoa Sùng kéo chỗ rách T shirt xoẹt môti cái.

“Anh chậm một chút!” Chiêu Phàm vội la lên: “Để tôi!” Sau khi ở chung hai ngày này, Hoa Sùng phát hiện ra rằng Chiêu Phàm không giữ khoảng cách với bất kỳ ai, có thể nói chuyện với tất cả mọi người, thần kinh thô, rất thân thiết với Nhạc Nhiên, không quan tâm rằng Nhạc Nhiên đã có bạn trai. Nói hai ba câu với anh cũng đã thành anh em, không có một chút nào sợ người lạ.

Mắt thấy cánh tay sẽ bị Chiêu Phàm nắm lấy, Hoa Sùng hơi hơi lùi lại, miễn cưỡng tránh né.

“Hả?” Chiêu Phàm giương mắt dò xét.

“Bôi vào đây.” Hoa Sùng nghiêng người, không giải thích mà chỉ hướng vết thương cho Chiêu Phàm “Chỉ cần lau sạch là được.” “À, vậy anh chịu đựng.” Chiêu Phàm đổ nước thuốc vào băng gạc, khoảng 2 lần thì đắp lên vết thương.

Kỹ thuật này vừa nhìn đã biết là tay già đời – Đã từng tự xử lý vết thương như thế cho bản thân và đồng nghiệp. Nếu là người mới, chắc chắn trước tiến sẽ thấm một chút nước thuốc, sau đó chậm chậm thêm.

Chỉ có tay già đời mới có thể “tàn nhẫn” mà đem cả cây bông thấm đầy nước thuốc dán lên vết thương.

“Hít!” Nước thuốc thấm vào vết thương, Hoa Sùng cúi đầu nhắm mắt, cắn răng chịu đựng đau nhức đột nhiên xuất hiện.

Loáng thoáng nghe được giống như tiếng Chiêu Phàm thở dài.

Hoa Sùng mở mắt, mồ hôi lạnh vừa vặn từ trêи trán trượt xuống, thấm vào bên trong hai mí mắt.

Từ góc độ anh nhìn, giữa hai chân mày Chiêu Phàm nhíu chặt, rất không vui, ánh mắt rất chăm chú.

Anh biết không phải Chiêu Phàm không vui mà là tự trách.

Nghĩ xong, cánh tay trái đau nhức không rõ ràng lắm. Anh chậm rãi thở dài, cố gắng nói điều gì đó để an ủi Chiêu Phàm nhưng lại không nghĩ ra được câu gì thích hợp.

“Xin lỗi.” Chiêu Phàm mở miệng trước “Đi chuyến này chính là bảo vệ anh, thế nhưng ngược lại anh là người bảo vệ, còn hại anh bị thương.” Hoa Sùng lắc đầu “Tôi không quý giá như vậy.” Chiêu Phàm ném bông gạc nhuộm đỏ xuống, lấy ra một bông gạc khác, trước khi thấm nước thuốc lại ngừng động tác, lấy ra một túi khăn giấy vứt cho Hoa Sùng “Trêи mặt toàn là mồ hôi, tự lau một chút đi.” Hoa Sùng nhận lấy, cảm thấy hình như anh ta nói từ “tự” rất nghiêm túc.

Nghe nặng nề lạ thường.

Chiêu Phàm thấm nước thuốc, tiếp tục áp trêи miệng vết thương.

Sau khi vượt qua đau nhức lần thứ nhất xoa thuốc, lần này tựa như việc nhỏ như con thỏ. Hoa Sùng chỉ theo phản xạ có điều kiện nhíu nhíu mày, lập tức dùng khăn giấy lau mồ hôi.

“Vốn là muốn giúp anh bôi thuốc.” Chiêu Phàm cuối cùng dọn dẹp vết thương xong, từ hòm thuốc lấy ra một bình thuốc mỡ, nói: “Cái này không đau.” “Ừm.” Hoa Sùng biết thuốc mỡ kia là gì, khi còn là cảnh sát đặc nhiệm luôn có một bình dự phòng trong ba lô.

“Nhưng anh giống như không vui.” Chiêu Phàm tiếp lời chưa nói xong “Nên tôi sẽ không giúp anh bôi thuốc.” Đuôi mắt Hoa Sùng khẽ nhướng “Cậu…” “Khả năng quan sát của tôi rất tốt.” Chiêu Phàm nói “Anh bài trừ tiếp xúc thân thể – Trừ khi là người anh thích.” Hoa Sùng hơi bất ngờ.

“Được rồi. Mặc áo vào, coi chừng cảm lạnh.” Chiêu Phàm nói xong, bốn mắt nhìn nhau với Hoa Sùng.

“Nhìn tôi làm gì?” “Cảm ơn.” Hoa Sùng nói.

“Này, anh em trong nhà mà khách khí cái gì?” Chiêu Phàm khẽ cong môi liếc sang một bên: “Những người này có liên quan đến vụ án Lạc Thành à? Tại sao lại đột nhiên nhắm tới anh?” Hoa Sùng khoác áo khoác trêи vai, mắt tối lại.

Nếu như tính luôn lần Hoàng Tài Hoa, lần này hiển nhiên không phải “đột nhiên”, mà là tính toán kỹ lưỡng.

Tại sao một cuộc phục kϊƈɦ liều chết diễn ra vào lúc này? Có phải vì tình hình ở Lạc Thành đã có biến?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 36-2 Chương 37 Chương 38 Chương 38-2 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 63-2 Chương 64 Chương 64-2 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 67-2 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 69-2 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 73-2 Chương 74 Chương 74-2 Chương 75 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 101-2 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 103-2 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 106-2 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 108-2 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160-2 Chương 161 Chương 161-2 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sơ hòa