Trước cửa một nhà hàng cao cấp bên ngoài trường học.
Tạ Lãng hỏi Khúc Mục Hương: "Cô bảo tôi đến đây làm gì?"
Khúc Mục Hương chỉ vào bên trong nhà hàng: "Đến nhà hàng thì tất nhiên là để ăn cơm rồi, còn có thể là gì nữa?"
"Chuyện này... vô công bất thụ lộc, hơn nữa nơi sang trọng thế này, tôi cũng không trả nổi tiền." Tạ Lãng nói. Tất nhiên không phải cậu không có tiền, chỉ là không muốn lãng phí quá nhiều thời gian với Khúc Mục Hương.
"Ai bảo cậu trả tiền đâu, tôi mời, thế được chưa?" Khúc Mục Hương giục, "Mau vào trong rồi nói, cứ đứng ở cửa nhìn cái gì chứ."
Lần này Tạ Lãng đến là để tiêu hủy chứng cứ phạm tội, nên đành phải đi theo Khúc Mục Hương vào trong.
"Cứ gọi món tùy ý đi, đừng khách sáo." Khúc Mục Hương hào phóng nói.
"Tôi sao cũng được, cô cứ gọi đi." Tạ Lãng đáp, nhưng ánh mắt lại đảo quanh người Khúc Mục Hương, tính toán xem điện thoại của cô ta đang để ở đâu.
Khúc Mục Hương gọi mấy món rồi đưa thực đơn cho phục vụ, lúc này mới nói với Tạ Lãng: "Mấy ngày nay làm gì đấy, có phải cố tình muốn trốn tránh tôi không?"
"Sao có thể chứ." Tạ Lãng nói. Vì chưa nhìn thấy điện thoại của Khúc Mục Hương ở đâu, cậu đành lén dùng điện thoại của mình gọi vào số của cô ta.
Tiếng nhạc chuông cực kỳ sành điệu vang lên.
Khúc Mục Hương vội vàng lấy điện thoại ra nghe, nhưng điều khiến Tạ Lãng hoàn toàn không ngờ tới là điện thoại của cô ta lại được treo trước cổ bằng một sợi dây ruy-băng.
Vị trí đại khái là ở ngay gần ngực.
Nghĩa là, nếu Tạ Lãng muốn lấy trộm thì phải chạm vào ngực cô ta.
"Tạ Lãng, cậu bị bệnh à, gọi điện cho tôi làm gì?" Khúc Mục Hương thấy người gọi đến là Tạ Lãng thì lên tiếng.
Lúc này, Khúc Mục Hương chú ý tới ánh mắt của Tạ Lãng, cười nói: "Ồ, cậu nhìn chằm chằm vào ngực tôi làm gì thế?"
Mặt Tạ Lãng đỏ bừng, vội vàng thu hồi ánh mắt, nói: "Tôi... tôi đâu có nhìn ngực cô."
Khúc Mục Hương ưỡn ngực, nói: "Nếu cậu thực sự thích nhìn thì cũng không sao. Phải rồi, cậu thấy ngực tôi thế nào, cũng khá là đầy đặn đúng không?"
Tạ Lãng hơi không chịu nổi sự phóng khoáng của người phụ nữ này, nói: "Giữ ý chút đi, không người ta lại hiểu lầm đấy."
"Giữ ý cái đầu cậu, quan tâm người khác làm gì." Khúc Mục Hương nói, "Nói thật đi, có phải cậu thích nhìn ngực con gái không? Nếu cậu thực sự thích, tôi có thể cho cậu xem, nhưng cậu phải làm bạn trai tôi đã."
"Ai mà thèm chứ." Tạ Lãng nói, "Tôi có bạn gái rồi."
"Cậu có bạn gái rồi ư?" Khúc Mục Hương hơi ngạc nhiên, rồi nói: "Nhưng mà, tôi sẽ không bận tâm đâu."
Cô gái này, da mặt dày đến mức hiếm thấy, khiến Tạ Lãng thực sự không còn gì để nói.
Bây giờ, điều duy nhất Tạ Lãng nghĩ trong đầu là làm sao hoàn thành thao tác trộm điện thoại cấp độ khó này.
Sở dĩ là cấp độ khó, tất nhiên là vì phải lấy được điện thoại mà không chạm vào ngực Khúc Mục Hương, hơn nữa còn phải khiến cô ta không hề hay biết.
Nhưng đối với một Truyền Kỳ Tượng Nhân mà nói, nếu đến chuyện này cũng không làm được thì coi như vứt.
Một lát sau, Tạ Lãng đã có chủ ý.
"Khúc Mục Hương, cả nước có nhiều trường đại học tốt như vậy, sao cô lại chọn trường chúng tôi?" Tạ Lãng mượn chuyện trò chuyện để khiến Khúc Mục Hương phân tâm, rồi dùng thần thức điều khiển Hạnh Tước lặng lẽ vòng ra phía sau cổ Khúc Mục Hương, dùng móng vuốt sắc nhọn cắt đứt sợi dây treo điện thoại.
"Còn không phải vì..." Khúc Mục Hương đang nói, bỗng thấy trước ngực có gì đó không ổn.
"Á, chuột!"
Tạ Lãng bỗng kêu lên, chỉ tay về phía bên cạnh Khúc Mục Hương.
Con gái đều sợ chuột, Khúc Mục Hương cũng không ngoại lệ. Cô nhìn theo hướng tay Tạ Lãng, quả nhiên có một con chuột đang nhe nanh múa vuốt ở ngay gần đó.
Khúc Mục Hương giật bắn mình, hét lên rồi nhảy dựng lên.
Vào lúc này, điện thoại của cô đương nhiên đã bị Hạnh Tước lấy đi.
Tất nhiên, vì sự chú ý đều dồn vào con chuột, cô hoàn toàn không hề hay biết.
Tạ Lãng lấy được điện thoại, lập tức xóa sạch mọi video bên trong.
Sau đó, lại để Hạnh Tước đặt trả lại chính xác vị trí cũ, tiện tay thắt một nút thắt mới cho sợi dây. Vì vị trí Hạnh Tước cắt đứt chính là chỗ nút thắt cũ, nên cậu tin rằng cô sẽ không phát hiện ra.
Toàn bộ quá trình nhiều nhất chỉ mất hơn một phút.
Đợi đến khi phục vụ cầm chổi chạy đến đuổi chuột, Bá Hổ đã nhanh chóng lóe lên, biến mất ngay trước mắt mọi người.
Không còn cách nào khác, tốc độ hiện tại của Bá Hổ thực sự nhanh đến kinh ngạc.
Nói đi cũng phải nói lại, đây đều là công lao của Bắc Minh, chỉ có sự điều khiển Phượng Văn xuất quỷ nhập thần của ông ta mới khiến đẳng cấp của Bá Hổ nhảy vọt lên mấy bậc, thậm chí còn mạnh hơn cả Tiểu Thiết.
Bá Hổ bây giờ, thực sự đã có chút dáng vẻ của một "Bá Hổ" rồi.
Không chỉ tốc độ cực nhanh, sức mạnh bùng nổ, độ cứng vỏ ngoài và khả năng phòng thủ dường như đều được nâng cao đáng kể.
Tuy nhiên, đây mới chỉ là những gì Tạ Lãng phát hiện ra, vẫn còn rất nhiều lợi ích khác mà cậu hiện tại chưa thể cảm nhận được.
Lý do rất đơn giản, những Phượng Văn mà Bắc Minh khắc lên, rất nhiều cái Tạ Lãng vẫn chưa thể hiểu rõ hàm nghĩa thâm sâu ẩn chứa bên trong.
Tóm lại, chỉ mất hơn một phút, Tạ Lãng đã giải quyết xong mọi việc.
Sau đó, Tạ Lãng thở phào một cái, cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn hẳn.
Một lát sau, phục vụ mang đồ ăn lên, xin lỗi: "Thật ngại quá, nhà hàng chúng tôi vốn chưa bao giờ có chuột, không biết hôm nay từ đâu chui vào một con, rất xin lỗi vì sự bất tiện này."
Sắc mặt Khúc Mục Hương lúc này vẫn chưa hồi phục bình thường, nói: "Thôi bỏ đi, sau này chú ý vệ sinh hơn là được."
Có lẽ cô cũng nghĩ dù sao đây cũng là nhà hàng bên ngoài trường học, tuy nhìn có vẻ cao cấp nhưng cũng không thể đòi hỏi quá cao.
Tuy nhiên, Tạ Lãng lúc này tâm trạng cực tốt, khẩu vị cũng mở ra, ăn uống rất ngon lành.
Ăn xong, Tạ Lãng nói với Khúc Mục Hương: "Cảm ơn sự chiêu đãi của cô hôm nay, được rồi, tôi phải về ký túc xá đây."
"Không được đi!" Khúc Mục Hương ngang ngược nói, "Tôi còn có việc cần cậu giúp, vất vả lắm mới tìm được cậu, sao lại vội vàng muốn chuồn thế."
"Cô tiểu thư, tôi đâu phải nô lệ của cô, chẳng lẽ đến chút quyền lợi và tự do này tôi cũng không có sao?" Tạ Lãng đứng dậy, bây giờ trong tay Khúc Mục Hương không còn nắm thóp của cậu nữa, Tạ Lãng cũng tự tin hơn hẳn.
"Tôi bảo không được đi, cậu không nghe thấy à?" Khúc Mục Hương lớn tiếng.
Nhưng Tạ Lãng không hề bị dọa, nói: "Cô sẽ không định dùng video gì đó để uy hiếp tôi nữa đấy chứ?"
"Hừ, cậu vẫn còn nhớ là tôi nắm giữ chứng cứ phạm tội của cậu cơ à." Khúc Mục Hương hừ lạnh một tiếng, tưởng rằng Tạ Lãng đã chịu khuất phục.
"Vậy sao, thế cho tôi xem thử đi, lần trước tôi chưa nhìn kỹ, không biết có phải cô ngụy tạo không nữa." Tạ Lãng nói, nhưng không ngồi lại vào ghế.
"Được, cậu xem cho kỹ đây." Khúc Mục Hương nói, lấy điện thoại ra, chuẩn bị mở video đó lên.
Nhưng ngay lúc này, cô bàng hoàng phát hiện video trong điện thoại đã biến mất sạch sẽ.
"Chuyện này... sao có thể chứ?" Khúc Mục Hương hơi không tin vào sự thật này, vì sáng nay cô còn nhìn thấy video trong điện thoại, sao bây giờ lại không còn nữa, điện thoại của cô cũng đâu có ai đụng vào.
"Mất rồi? Chẳng lẽ lần trước cô thực sự chỉ giả vờ thôi?" Tạ Lãng che giấu sự đắc ý trong lòng, thở dài: "Xem ra, có lẽ điện thoại của cô bị lỗi rồi, có khi là Phật tổ phù hộ cho công dân lương thiện như tôi, giúp tôi thoát khỏi sự đe dọa của bà chằn như cô đấy."
Khúc Mục Hương tức giận đến tái mặt, nói: "Tạ Lãng... cậu quá đáng lắm."
"Tôi cũng không còn cách nào khác mà." Tạ Lãng tỏ ra vẻ "cô làm gì được tôi".
Ai ngờ, một lát sau, Khúc Mục Hương lại cười lạnh: "Sao, cậu tưởng thế là xong à? May mà tiểu thư đây đã sớm lường trước tình huống bất ngờ xảy ra, nên video này tôi đã sao lưu lại rồi, hơn nữa còn không chỉ có một bản."
"Cái gì... sao lưu? Không thể nào..." Tạ Lãng không khỏi sững sờ, lòng lạnh toát, khí thế cũng xẹp xuống ngay lập tức.
"Nếu cậu không tin, ngày mai tôi có thể mang đến cho cậu xem." Khúc Mục Hương cười đắc ý, "Thế nào, bây giờ cậu có cảm giác vui quá hóa buồn không?"
Tạ Lãng lúc này quả thực có cảm giác vui quá hóa buồn, hơn nữa còn cực kỳ uất ức, màn "diễn xuất" vừa rồi coi như đổ sông đổ biển.
Không còn cách nào khác, Tạ Lãng ủ rũ ngồi phịch xuống ghế, nói với Khúc Mục Hương một cách bất lực: "Thôi được rồi, tôi nhận thua, cô nói đi, rốt cuộc cô muốn làm gì?"
"Tôi đã nói rồi, tôi muốn học kỹ thuật nghiên cứu robot với cậu." Khúc Mục Hương nói.
"Đừng lừa tôi nữa, tôi biết mục đích của cô không phải là cái này." Tạ Lãng thở dài, "Thế này đi, trân châu tôi không có cách nào trả lại cho cô, nhưng có thể quy đổi ra tiền, cô cứ ra giá đi, cho dù bây giờ tôi chưa trả nổi thì cũng có thể trả dần trong ba năm."
"Tạ Lãng, cậu nghĩ tôi thiếu tiền sao?" Khúc Mục Hương thản nhiên nói.
Tạ Lãng lắc đầu, cậu biết Khúc Mục Hương tất nhiên sẽ không thiếu tiền.
Trong chốc lát, Tạ Lãng chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng phiền não.