THIÊN NHÃN PHONG THỦY SƯ

Lượt đọc: 1555 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 433
Cẩm nang du lịch

❊ ❊ ❊

Chỉ thấy Hào Đức thò tay vào trong túi, lôi ra một cuốn sách khá dày dặn.

Bìa sách trông lòe loẹt, sặc sỡ.

"Sách gì thế này?" Tôi hỏi.

Anh ta hào hứng đưa cho tôi: "Cậu xem đi!"

Tôi nhận lấy nhìn thử: "Cẩm nang du lịch Singapore"!

Cái nơi bé bằng mắt muỗi như Singapore mà cũng cần một cuốn cẩm nang du lịch dày thế này sao?

Tôi vẫn chưa cam lòng, vội vàng mở ra lật xem xoành xoạch.

Hóa ra đúng là một cuốn cẩm nang du lịch thật...

Mắt Hào Đức cứ dán chặt vào cuốn sách, phấn khích giới thiệu với tôi: "Cậu xem này, muốn ăn cơm gà Hải Nam thì quán này, quán này, với cả quán này là chuẩn vị nhất.

Otah thì mấy chỗ này là ngon nhất.

Còn Laksa thì phải đến những chỗ này ăn.

Tớ đã đi ăn thử từng quán rồi, đề xuất trong này chuẩn lắm đấy."

Cuốn sách này thực sự được làm rất có tâm.

Bất kể là địa điểm tham quan hay ẩm thực, mỗi gợi ý đều có cả phần giới thiệu, địa chỉ lẫn hình ảnh minh họa.

Tôi thậm chí còn nhìn thấy cả quán ăn mà Sái tổng từng mời tôi ăn Laksa trước kia.

Địa chỉ thì tôi không nhớ, nhưng bảng hiệu và ảnh chụp bên trong quán thì tôi nhận ra ngay.

Còn có không ít bức ảnh của các quán khác trông cũng rất quen mắt, có lẽ là tôi từng đi cùng Khâu Thư Nghiên.

Trong này cũng có nhiều món tôi chưa từng ăn, ví dụ như Otah.

Tôi chỉ biết đến chiêu "Ô Long Bàn Đả" chứ chưa từng nghe qua món "Otah" bao giờ.

Những món khác được đề xuất đều rất chuẩn, chắc là Otah cũng không tệ, tôi tính đến bữa tối sẽ rủ Khâu Thư Nghiên đi ăn thử xem sao.

Có điều, dáng vẻ của Hào Đức trông thanh thoát như sắp bay lên tới nơi, hoàn toàn không giống một kẻ ham mê ăn uống.

Tôi có nằm mơ cũng không ngờ anh ta lại tặng mình một cuốn cẩm nang du lịch.

Tôi tò mò hỏi: "Anh thích ăn uống lắm à?"

Anh ta vui vẻ chia sẻ: "Đây không phải là ham muốn ăn uống, mà là văn hóa đấy!

Tôi nhìn một cái là biết cậu lười ra ngoài rồi. Singapore có nhiều đồ ăn ngon và chỗ chơi bời thế này, chắc chắn cậu chưa từng đi qua.

Cuốn sách này hợp với cậu nhất đấy!"

"Anh nhìn chuẩn thật đấy." Tôi dở khóc dở cười nói.

Tôi đúng là không thích ra ngoài, nhưng cũng chẳng mặn mà gì với việc khám phá ẩm thực Singapore cho lắm.

Anh ta hứng khởi rút điện thoại ra nói: "Nào, kết bạn đi.

Thứ Bảy này có một buổi triển lãm kỳ thạch, cậu có muốn đi xem thử không?"

"Kỳ thạch?" Tôi chẳng có sở thích gì đặc biệt, cũng không biết triển lãm kỳ thạch là để làm gì.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác như chưa từng trải sự đời của tôi, anh ta kiên nhẫn giải thích: "Là đá quý hiếm lạ ấy.

Rất nhiều loại đá có mang năng lượng, cũng giống như con người vậy.

Để tôi dẫn cậu đi mở mang tầm mắt."

Chà, nếu chỉ nói về đá thì tôi không mấy hứng thú.

Nhưng vừa nghe nhắc tới hai chữ "năng lượng", mắt tôi lập tức sáng rực lên.

Cái này tôi thích đây.

Trước đây, tôi chỉ mới cảm nhận được "nội khí ngoại phóng" khi học Kiếm Chỉ Công với Ngô sư phụ.

Rồi cảm nhận được khí trường và khai quang ở chỗ Trí Sách sư phụ.

Chứ tôi vẫn chưa biết năng lượng trên những hòn đá kia trông như thế nào!

Tôi hào hứng kết bạn với Hào Đức, tràn đầy hy vọng mong cho mau đến thứ Bảy.

Hào Đức rất giữ chữ tín, sáng sớm thứ Bảy đã gửi tin nhắn cho tôi.

Trông anh ta lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như thể dùng hoài không hết.

Một ông già đã nửa đời người mà bước đi thoăn thoắt, gió cuốn rầm rập, khiến tôi đi phía sau phải chạy bộ mới đuổi kịp.

Triển lãm kỳ thạch được tổ chức trong một sảnh lớn trong nhà, các gian hàng xếp thành từng dãy dài.

Những viên đá nhỏ được bày trên quầy kính giống như người ta trưng bày trang sức.

Vài tảng đá lớn hơn thì có bệ đỡ đặt trực tiếp trên mặt đất.

Hào Đức lướt thoăn thoắt qua những khối đá này, mắt tôi còn chưa kịp nhìn kỹ thì anh ta đã đi qua mất rồi.

Mãi cho đến khi đi tới một gian hàng nhỏ nằm sâu bên trong, anh ta mới đột ngột dừng bước, rồi cầm từng viên đá nhỏ trên bàn lên xem.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:267
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang