Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 7372 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 54
bão cẩm..

❊ ❊ ❊

Trong phương các, có một tiểu lạc viện là nơi không ai biết đến. Khuôn viên tiểu lạc viện mỗi ngày đều có người đến quét dọn sạch sẽ. Mấy ngày gần đây lại có người đến ở. Trước khi Bão Cẩm đi vào tiểu lạc viện đã nói với nha hoàn: “Tự ta sẽ vào trong, ngươi cứ ở bên ngoài chờ đi!”

Xuất thân là người trong thanh lâu, cho dù chỉ là một nha hoàn cũng đều là người lanh lợi. Nha hoàn kia nghe xong, lẳng lặng chào Bão Cẩm rồi đứng ngoài cửa chờ.

Bão Cẩm đi đến trước căn phòng thanh nhã, giơ tay lên gõ cửa. Bên trong cánh cửa liền truyền đến một giọng nói lạnh lùng âm nhu: “Vào đi.”

Nàng nghe thấy giọng nói lạnh lung âm nhu này, trong lòng chợt phát lạnh. Nàng nhớ đến gã nam tử tịch mịch thanh lãnh kia, không hề có cảm tình chút nào. Nàng thật không hiểu nổi, bà chủ của mình vì sao lại đi chung với tên thái giám lãnh khốc đó đến đây? Hai người rõ ràng là hoàn toàn khác nhau mà?

Nàng đẩy cửa đi vào. Bà chủ đang tà tà ngồi trên giường, uống trà, ăn điểm tâm, Thấy nàng tiến vào thì mỉm cười với nàng, ý bảo nàng cũng ngồi xuống đi.

Tên thái giám kia cũng không thèm ừ hử tiếng nào, đứng ở một góc sáng sủa gần bà chủ, khép hờ hai mắt, làm như nàng không hề tồn tại vậy.

Mấy ngày nay Bão Cẩm sớm tiếp xúc, cũng đã quen với kiểu cách của tên thái giám này rồi, nên cũng không để ý đến hắn mà đi thẳng đến bên bàn, chân thành ngồi xuống.

Ta thấy Bão Cẩm chậm rãi ngồi xuống. Vóc dáng thon thả yêu kiều tựa như tấm lụa mỏng tuyết trắng. Gương mặt thanh thoát hơn cả hoa sen. Eo ngọc tỏa hương thơm mát. Quả là một tiểu mỹ nhân. Khó trách sao ngay cả lão sư già giám ngọc Trọng Ngọc Thanh của Phẩm Ngọc Phường đã sáu bảy chục tuổi đầu, một chân đã muốn bước vào quan tài rồi mà chỉ ngẫu nhiên gặp nàng một lần đã nhớ mãi không quên. Chỉ vì nghe nàng hát một điệu khúc, nghe theo lời nói mềm mại ngọt ngào của nàng mà ngay cả một chuyện lừa dối như vậy cũng đồng ý làm. Đương nhiên, Bão Cẩm đã biên tập một câu chuyện cũ làm cho người ta không nhịn được muốn lập tức đi bênh vực kẻ yếu đuối: Lâm quản gia gặp sắc liền động tâm, còn muốn cưỡng bức nhưng không thành nên ghi hận trong lòng, suốt ngày phái người theo dõi Bão Cẩm. Bão Cẩm phiền muốn chết, chẳng qua cũng chỉ vì tự vệ nên mới muốn nhờ cận người khác giáo huấn cho lão ta một bài học mà thôi. Lão sư Phẩm Ngọc Phường tuy tuổi tác đã lớn nhưng vẫn hừng hực tinh thần anh hùng trượng nghĩa. Huống chi cũng không phải là chuyện gì lớn, chẳng qua cũng chỉ nói dối vài câu, đem ngọc thật nói thành ngọc giả mà thôi. Nhưng lão cũng chưa khẳng định là giả hoàn toàn, chỉ nói có khả năng 80% là giả mà thôi…

Lão tuy là lão tiền bối trong giới ngọc thạch, nhưng ngọc thạch kia là thật hay giả vốn cũng rất khó phân biệt được. Ngẫu nhiên nói sai một lần cũng không có ảnh hưởng gì lớn lao. Huống chi, điệu hát của Bão Cẩm, thật đúng là khúc tiên trên trời mới có. Nhân gian hiếm khi có thể nghe được vài lần.

Ta thấy Bão Cẩm không ngừng đưa mắt liếc về phía góc nơi Tiểu Phúc Tử đứng, vẻ mặt không được tự nhiên liền biết nàng sợ Tiểu Phúc Tử. Ta nghĩ, như vậy cũng đúng. Tiểu Phúc Tử, tên này gương mặt bình thường luôn có một màng sương băng bao phủ. Những người đứng gần hắn trong vòng một trượng(khoảng 3,5 mét) không bị đông lạnh thì cũng chết khiếp. Ngay cả con muỗi bay gần hắn một trượng cũng không thể nào may mắn thoát được.

Ta là bề trên, làm người đứng ngoài cuộc thì tốt hơn.

Lại nghĩ, may mắn sao lần này Phẩm Ngọc Phường phái người đi đối chiếu sổ sách chính là cháu của Tào quản lý, nhân dạng cùng ta cũng có vài điểm tương đồng. Lâm quản gia đối với hắn cũng không quá quen thuộc. Bằng không, ta làm sao có thể giả dạng mà lừa được Lâm quản gia, một người rất thông thuộc Trương thu chi chứ. Dấu diếm để không lòi đuôi ngựa được mới là lạ đó! Có thể thấy được, cách giả làm hoàng thân quốc thích, có đôi khi vẫn rất có lợi. Ít nhất khả năng khiến lão tin tưởng cũng rất cao.

Dùng nguyên lý ánh sáng xuyên qua nước sẽ phát sinh khúc xạ, làm sáng tỏ được bàn tính Mặc Ngọc là tốt hay xấu. Chuyện này thật sự nằm trong phạm vi khả năng của ta. Nhưng còn chuyện dùng dung dịch thuốc tím kiểm tra kim mang ngọc là thật hay giả lại nằm ngoài khả năng rồi. Ta cũng muốn phát minh một dung dịch thuốc tím như vậy nhưng đáng tiếc, khoa học thời này không thể đạt đến trình độ đó được, đành phải giở trò dối trá…

Ta hỏi hắn: “Ngươi theo dõi Lâm quản gia đi đến nơi nào rồi?” Nghĩ rằng, hắn ẩn núp trong bụi cỏ một thời gian dài như vậy, vì sao một chút tiền lì xì cũng không có nhỉ. Nhớ lúc trước, ta cùng hắn giám thị Thanh Loan, muỗi cũng tìm đến người cắn quấy. Nhưng cũng chỉ chuyên tâm cắn một mình ta, không cắn hắn. Bởi vậy ta đã rút ra kết luận. Tiểu Phúc Tử này, nhất định chính là một khối băng. Ngươi nghĩ xem, muỗi thì làm sao có thể cắn được một khối băng chứ đúng không?

Tiểu Phúc Tử hi hí hai mắt. Hắn nhìn ta nói: “Một ngọn núi giả bên cạnh hậu viện. Hắn đến gặp một người, là một nữ nhân…” Hắn đưa mắt nhìn ta một cái, “Nữ nhân này, ta và ngươi đều biết, là Quỳnh Hoa…”

Ta sặc.

Nghĩ rằng, xem ra, Thanh Loan và Quỳnh Hoa đều núp trong hậu viện. Hơn nữa, Tư Đồ rất có thể cũng bị nhốt ở đó. Nghĩ đến đây, trong lòng ta đột nhiên có một ý tưởng mơ hồ. Ta hỏi Tiểu Phúc Tử: “Hậu viên kia, ở nơi nào?”

Tiểu Phúc Tử nói: “Hậu viện kia vô cùng hoang vắng. Cỏ dại mọc thành bụi. Dường như rất lâu rồi không có ai quét dọn sửa chữa. Có lẽ đã bị hoang phế từ lâu. Chỉ có một tòa núi giả, bên cạnh núi giả có một gốc cây đại thụ, rất cao…”

Ta ngắt lời hắn: “Đó là một thân đại thụ vô cùng cao lớn, hai người ôm không xuể. Tán cây gần như bao trùm cả hậu viện.”

Tiểu Phúc Tử hỏi: “Làm sao ngươi biết được?”

Ta nghĩ, ta đương nhiên biết rồi. Nhớ năm nào, ta còn bị chó rượt dưới tàng cây đó nữa mà…

Ta cười cười nói: “Ta biết bọn họ trốn ở đâu rồi…”

Tiểu Phúc Tử mê hoặc nhìn ta: “Chẳng lẽ trốn quanh núi giả đó?”

Ta lắc lắc đầu nói: “Ngọn núi giả đó nhỏ như vậy, làm sao có khả năng trốn được. Cho dù có một phòng ngầm nhưng nhiều người như vậy, muốn che dấu toàn bộ thì phòng ngầm đó cũng phải lớn vô cùng. Nhưng điều đó là không có khả năng đâu. Chỗ đó ta rất quen thuộc…”

Nơi đó không biết có bao nhiêu hang kiến động rắn đều bị ta và Tư Đồ đào bới lên cả. Làm gì có cái phòng ngầm nào tồn tại mà không bị chúng ta phát hiện chứ? Huống chi, ta theo phụ thân học được hệ thống cơ quan xong, vì muốn tăng cường thực tiễn, ta cũng đã khảo tra toàn bộ khu đó rồi.

Tiểu Phúc Tử nói: “Ta đã ở phủ công chúa minh tra ngầm hỏi rất nhiều ngày rồi. Đám người kia làm như biến mất vậy, không thấy bóng dáng đâu cả. Duy nhất chỉ có Lâm quản gia bị nghi ngờ là có liên quan đến đám người kia, nhưng một chút bất thường cũng không có. Nếu không phải đã tận mắt chứng kiến, ta thật sự hoài nghi, đám người kia có phải đã vào phủ công chúa hay không nữa…”

Ta thờ ơ nói: “Nếu không phải là chuyện quan trọng, Lâm quản gia làm sao lại dám đến kinh động đám người đó. Chỉ là một quản gia nhưng có năng lực tiêu tốn mấy vạn lượng vàng ròng để mua một miếng kim mang ngọc. Bất luận hắn dùng khối ngọc đó để làm gì nhưng nhất định là có người sai khiến hắn mua. Liên tưởng đến chuyện thái tử Tề quốc giám quốc, làm một cuộc điều chỉnh triều chính lớn, ẩn hiện có ý muốn lên ngôi hoàng đế. Mà chuyện cần phải chuẩn bị trước tiên, không phải là con dấu danh hào hoàng đế hay sao? Ta nghĩ, tất cả các thương nhân lớn nhỏ đều đã đồn đại như thế. Vậy thì chuyện này sao lại không phải là sự thật cho được? Mà miếng kim mang ngọc này, kích thước không phải cũng rất vừa hợp để dùng làm nguyên liệu tạo con dấu hay sao? Đúng lúc này, mật thám Đại Tề lại đi vào phủ công chúa rồi không thấy bóng dáng. Nói vậy không riêng gì vì muốn ẩn trốn hành tung, hay vì đem Tư Đồ dấu diếm ở nơi nào, nguyên nhân lớn nhất chính là vì muốn bảo hộ khối ngọc…”

Sự tình vô cùng quan trọng, sẽ không thể nào dung dưỡng nửa điểm sai lầm. Cho nên, người mà Lâm quản gia mời về, lão sư Ngọc Hồn Chỉ – Trọng Ngọc Thanh lại hoài nghi khối ngọc là giả, tất nhiên hắn sẽ vô cùng luống cuống. Nhóm mật thám Tề quốc cũng luống cuống thần tình, nhất định sẽ thúc giục hắn phân rõ thật giả. Nếu đem một khối ngọc giả dâng lên thái tử sẽ có kết cục thế nào. Ta nghĩ, trong lòng hắn thật sự hiểu rõ. Như vậy, nếu như có một tiểu tử của Phẩm Ngọc Phường đến đây, thoạt nhìn làm ra vẻ vô cùng tinh thông việc giám bảo thì làm sao hắn lại không mang bệnh cấp tính chạy chữa loạn xạ? Tục ngữ nói rất đúng, màu xanh có từ màu lam nhưng lại thắng cả màu lam. Giới ngọc thạch không có người nào chứng thực được, nói không chừng người ngoài lại có biện pháp. Tuy rằng khả năng hắn vẫn còn muốn tìm người đến để xác thực lại, nhưng dù ít dù nhiều gì thì cũng có được một thông tin chính xác, không phải sao?

Đương nhiên, cách ta dùng cũng chỉ là một chút nước thuốc màu tím. Trên thực tế không có tác dụng gì. Tác dụng duy nhất, chính là cho Lâm quản gia một liều thuốc an thần.

Đối với Lâm quản gia mà nói, nếu như khả năng sẽ có được kết quả giám ngọc, hắn làm sao mà nhịn được, không đi thông báo có cấp trên của hắn chứ?

Ta nghĩ, Hoàn hảo, con người của ta đi đến đâu cũng đều ưa thích cùng người khác tán gẫu buôn chuyện. Nếu không, thật không biết Quỷ Thủ Phường đã bán bàn tính cho những ai. Ông chủ Quỷ Thủ Phường kia lòng dạ hiểm độc, vì muốn ép giá bản thiết kế của ta, lợi dụng đầu tư tình cảm, nên hàn huyên tâm sự không ít chuyện với ta. Ai bảo ông chủ ngươi lòng dạ hiểm độc như vậy làm chi. Bí mật buôn bán của ngươi bị tiết lộ, thì ta cũng đã bán giảm giá mẫu thiết kế cho ngươi, coi như bù lại rồi. Ngươi xem, ta lại trừng mất tất báo, còn chưa dứt đâu!

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô