Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 7237 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 29
công phu điểm huyệt của tiểu phúc tử..

❊ ❊ ❊

Thủ pháp điểm huyệt của Tiểu Phúc Tử đều nhờ đọc sách rồi tự học chứ không hề được ai chỉ bảo, chỉ cần tưởng tượng cũng biết sẽ thế nào. Có điều hắn luyện nội công cũng không tồi, chỉ có điểm huyệt là hơi kém một chút. Ta nghĩ, có lẽ vì trong cuốn Cửu Âm Chân Kinh kia không có giới thiệu về thủ pháp điểm huyệt. Toàn bộ đều dựa vào bản thân hắn tự mò mẫm, như vậy thì làm sao mà giỏi được. Cho nên, lúc này mới khiến chúng ta bị hố một vố lớn. À, không đúng, là chúng ta có được một sự trợ giúp to lớn.

Quỳnh Hoa tà mị liếc mắt nhìn hắn một cái, chậm rãi tiêu hóa điểm tâm ta dâng cho nàng: “Thứ công phu điểm huyệt của ngươi chỉ là công phu tam cước miêu* mà thôi, còn dám dùng điểm huyệt ta sao?”

(*Tam cước miêu có nghĩa là con mèo ba chân, dịch bình dân ra tiếng Việt là… mèo què, nghĩa là công phu mèo què, quá kém cỏi)

Ta gật gật đầu như chó săn, vô cùng đồng ý: “Đúng vậy, Tiểu Phúc Tử, công phu của ngươi quá kém cỏi đi.”

Nói xong, vội vàng giúp nàng rót đầy chén trà đã uống hết phân nửa. Thuận tay còn giúp nàng xoa bóp bả vai.

Nàng cũng rất hài lòng sự phục vụ tận tình chu đáo của ta, cảm thấy mỹ mãn uống một ngụm trà, thở dài một tiếng, nhìn ánh nến đang lay động trên bàn nói: “Ôi, được người khác hầu hạ thật sự rất tốt. Đáng tiếc, hưởng thụ không được bao lâu, ngươi đã được thăng chức…”

Ta vội khách khí nói: “Chỉ cần Quỳnh Hoa tỷ tỷ đồng ý. Khi nào tỷ nhớ đến ta, ta lập tức sẽ đến. Hơn nữa, Nhàn Phi nương nương có khả năng sẽ không tách hai chúng ta ra đâu…”

Ta nghĩ, Nhàn Phi nương nương làm sao có thể tách riêng hai chúng ta được. Tách ra rồi, nàng yên tâm được sao? Không cho Quỳnh Hoa giám thị ta nữa sao? Điều duy nhất nàng không biết chính là Quỳnh Hoa đối với sở tác sở vi (hành động đã thực hiện) của nàng dĩ nhiên đều đã biết cả rồi.

Tiểu Phúc Tử càng kinh hãi. Hắn vất vả lắm mới lôi được hai tròng mắt đang lòi ra ngoài nhét trở vào trong hốc mắt. Chớp mắt liên tục hỏi ta: “Này, này, này, nàng, nàng, nàng, ngươi, ngươi, ngươi, các ngươi rốt cuộc sao lại thế này?”

Hiếm khi ta có thể thấy được vẻ mặt băng sương của Tiểu Phúc Tử lại quá luống cuống* như thế này. Nhìn thấy hắn luống cuống, trong lòng thực sự rất vui thích.

(*Thất thố: có sự sơ suất, sai phạm, thiếu giữ gìn ý tứ trong hành vi hoặc nói năng)

Ai bảo hắn luôn làm ra vẻ khổ đại sầu thâm, ông cụ non lạnh lùng làm chi?

Quỳnh Hoa không phải là ta, trong một số phương diện, nàng có vẻ phúc hậu hơn. Nàng nói: “Thật ra, chuyện này cũng không có gì lạ. Các ngươi ai cũng nghĩ rằng. Trong cung này, trong số cung nữ bảo hộ thân cận của nương nương, võ công cao nhất chính là Tử Lan. Ngoại trừ đám ám vệ âm thầm bảo hộ, võ công của mấy người lộ diện khác đều không đáng nhắc đến. Thật ra, võ công của Tử Lan, phần lớn đều do ta dạy cho nàng. Chẳng qua, tính tình của ta, không có đủ kiên nhẫn để làm mấy chuyện lặt vặt, nhỏ như lông gà vỏ tỏi. Cho nên cùng đi theo nương nương nhưng vẫn chỉ là một tiểu cung nữ mà thôi.”

Ta cũng nghĩ đó chính là nguyên nhân. Nàng toàn tâm toàn ý, thành tựu võ học đạt được khá cao. Thủ pháp của Tiểu Phúc Tử chỉ như nửa thùng nước, điểm huyệt làm sao trúng nàng được. Đương nhiên, mấy công phu khác, theo ta thấy, có lẽ Tiểu Phúc Tử vẫn cao hơn nàng. Ta và Tiểu Phúc Tử liên lạc, mọi động tác đều không lọt khỏi tầm mắt nàng. Nhưng nàng vẫn không ra mặt vạch trần, chỉ cẩn thận thẩm tra hai chúng ta. Cho đến khi xác định chúng ta không thuộc một thế lực nào cả, lúc đó mới chính thức lộ ra bộ mặt thật. Vào giai đoạn đó, nàng còn cố ý bày bố mê trận, cùng ta cãi vã, khiến ta không chút đề phòng. Mãi đến khi ta cùng Tiểu Phúc Tử thương lượng làm thế nào lập bẫy dụ nương nương ra cung thẩm vấn, đợi Tiểu Phúc Tử đi rồi, nàng mới từ trên giường ngồi dậy, chân thành cười tủm tỉm với ta. Lúc đó, ta sợ đến mức thất phật thăng thiên, ngũ phật trở về*…

Nhớ lại ngày đó, ta sợ đến mức thiếu chút nữa đã tè ra quần. Ta nghĩ đến nàng sẽ tố giác những hành động của ta với nương nương, bẩm báo lên cả Hoàng thượng. Tương lai của ta sẽ là chôn vùi cả đời trong thiên lao. Hình phạt dành cho ta có thể sẽ là lăng trì. Nàng lại nhìn ta cười cười, nói: “Kế hoạch của các ngươi, cũng cho ta tham gia một phần đi.”

Lúc đó ta sợ đến mức rớt từ trên ghế rơi phịch xuống đất. Nghĩ có lẽ nào nàng đang nói chơi, khiếp đảm kinh hãi nhìn nữ tử tâm cơ thâm trầm này. Lần thứ hai cảm giác được, cổ nhân là không thể khi nhục Ta miễn cưỡng cười cười, ức chế thanh âm run rẩy, hỏi nàng: “Ngài, ngài, tỷ tỷ ngài, muốn tham gia thế nào?”

Quỳnh Hoa duyên dáng xuống giường đi đến, nâng ta, đang run lẩy bẩy như một vũng bùn, đứng dậy rồi nói: “Thật ra, ta chỉ muốn biết, sư tỷ của ta, nàng rốt cuộc đang làm việc cho ai…”

Ta mới biết, thì ra, ba sư tỷ muội bọn họ vốn là người của Thanh Phượng môn, cùng làm việc cho một chủ nhân. Nhưng khoảng thời gian gần đây, mọi chuyện lại luôn không theo ý người. Có một số chuyện chủ nhân không hề sai bảo, không hiểu sao lại sẽ được thực hiện. Nàng liền sinh nghi, trong số các tỷ muội bọn họ, có phải đã có người phản bội lại chủ nhân rồi hay không.

Ta không hỏi chủ nhân của bọn họ là ai. Những chuyện về Thanh Phượng Môn thật kỳ quái, Quỳnh Hoa kể cho ta nghe nhiều như vậy, nhưng sao lại không hỏi nàng? Về sau lại còn cho nàng nhập bọn nữa. Lúc ấy, ta không nghĩ nhiều như vậy. Ta chỉ biết nàng không nói cho ta biết thì ta cũng đừng hỏi làm gì. Hỏi nhiều chỉ sợ càng thêm phiền toái, bị người ta giết để bịt miệng, huống chi nàng ta lại là một người tâm cơ thâm trầm khó đoán. Ta thật sự rất sợ hãi. Chỉ có điều, ta cũng thấy vô cùng kỳ quái. Chủ nhân của Quỳnh Hoa Tử Lan, hai người không đơn giản này, sẽ là loại người không đơn giản cỡ nào đây? Người này, nhất định so với Tuyên Vương đã sớm bộc lộ tài năng, còn có vẻ cẩn thận hơn nhiều. Làm cho người ta sờ không ra chút dấu vết nào. Làm việc giống như ngựa thần lướt gió tung mây. Có Quỳnh Hoa làm tấm gương rồi đó thôi. Ta đối với Tuyên Vương, cũng như đối với một lưỡi dao bình thường, không hề sợ hãi. Nhưng nếu phải đối nghịch với người này, ta phải thừa nhận, trong lòng ta có hơi sợ, giống như sợ Quỳnh Hoa vậy. Thuận tiện nói thêm một câu, những người âm hiểm đều rất đáng sợ.

Quỳnh Hoa hận nhất, chính là kẻ phản bội chủ nhân.

Cho nên mới có một màn uy cổ cực kỳ hoản mỹ sau đó, khiến Nhàn Phi nương nương hỏng mất phòng bị. Tất cả chân tướng đều bị lôi lên khỏi mặt nước, Quỳnh Hoa hiểu rõ nương nương đã muốn phản bọn chủ nhân của các nàng, đầu phục Tuyên Vương rồi. Còn ta, cũng biết được, phụ thân đã chết trong tay Tử Dạ.

Tiểu Phúc Tử nuốt nuốt nước bọt, nhìn Quỳnh Hoa, lại lộ ra thần thái muốn hỏi mà ngượng miệng không dám hỏi: “Nếu vậy thì, có lẽ, cái ngươi ăn vào không phải là cổ trùng thật sự?”

Ta liếc mắt lườm hắn một cái, hờ hững trả lời: “Đương nhiên không phải, làm gì có cái gì là tâm cổ đâu? Nếu có thứ lợi hại như thế, ta còn phải làm nhiều chuyện như vậy làm gì? Cần biết chuyện gì cứ bắt hắn nuốt tâm cổ là được rồi. Chẳng qua nương nương trước đó đã chứng kiến tận mắt chúng ta tránh được uy lực vô cùng của loại ám khí Phượng Vĩ kia, trong lòng đã có kiêng kị. Tự bản thân nhận định loại sâu vàng lóng lánh này càng không đơn giản. Chẳng phải đòn sát thủ bình thường đều được đặt ở màn cuối hay sao. Ta nghĩ, ai cũng đều cho rằng như vậy. Lại thấy khuôn mặt vặn vẹo cùng bộ dáng thống khổ của Quỳnh Hoa, nàng liền rơi vào thế yếu, cuối cùng cũng phải khai thật. Nếu như nàng thật sự can đảm không sợ chết, thà ăn sâu chứ không khai, ta thật cũng không biết nên làm sao bây giờ.”

Quỳnh Hoa cười cười, hỏi Tiểu Phúc Tử: “Thế nào, ta diễn cũng không tồi đúng không?”

Tiểu Phúc Tử sợ hãi nhìn hai người phụ nữ trước mặt, giọng điệu nhu nhược hỏi: “Như vậy, hai con sâu kia, có phải là, có khả năng là, vẫn là… sâu rau xanh bình thường…?

Thì ra, hôm nay hắn muốn nói lại thôi, muốn hỏi mà ngại ngùng không dám hỏi chính là chuyện này sao? Hắn sợ ta cười hắn thiếu hiểu biết, đem tâm cổ xem là sâu rau xanh? Nhưng sự thật thì, nó chính là sâu rau xanh!

*Tục ngữ có nói: Nhất nhân đắc đạo, thất tổ thăng thiên → một người đắc đạo thì có thể siêu độ những tiên vong của gia đình quyến thuộc và kẻ oán thù đều được siêu độ. Ở đây Giả Tuệ Như thì sợ đến mức siệu độ được bảy ông lên trời thì có đến năm ông rớt trở về.

…………Chuyện hậu trường..……………

Tên ta được viết thành màu đỏ, ta thật vui sướng, tuy rằng không biết có thể trụ được mấy vòng nữa. Lúc người ta cao hứng nhất, thường sẽ làm một chuyện mà bình thường không muốn làm nhất. Đó chính là mua đồ ăn.

Đi vào chợ, vừa đến cửa, ta liền thấy: “Oa, rau xanh này không tồi nha, bao nhiêu tiền?”

Ông chú bán đồ ăn kêu một tiếng: “Người đẹp, hai bó năm hào, người đẹp mua bao nhiêu?”

Một tiếng người đẹp kêu lên khiến ta càng thêm cao hứng. Vì thế, ta mua một ký. Trả tiền xong, đang chuẩn bị đi.

Một bác gái bên cạnh hỏi: “Rau này bán sao?”

Ông chú nói: “Hai bó năm hào…”

Bác gái nói: “Xem rau của ông này, vừa già vừa vàng, sao bán đắt quá vậy, hai bó ba hào thôi!”

Ông chú nói: “Được rồi…”

Ta thầm nghĩ: Khó trách gọi ta là người đẹp, muốn chém ta?

Ta nổi giận đùng đùng, nói với ông chú bán rau kia: “Chú sao lại như thế. Buôn bán sao lại không thành thật như vậy. Bán cho cháu hai bó năm hào, còn bán cho bác này hai bó có ba hào. Mau mau trả lại cho cháu hai hào đi. Bằng không, rau này, cháu không mua nữa…”

Ông chú bán rau trung hậu thành thật đành phải thối lại cho ta hai hào.

Cho nên, ta cho các vị muội muội một lời khuyên. Đi ra chợ, nếu có ai gọi ngươi là người đẹp, đó chính là tín hiệu ngươi sẽ bị chặt chém!

Cho nên, ta đã cho ngươi một lời khuyên quan trọng như thế, có phải là nên bình chọn cho ta vài điểm không đây. Đương nhiên, cũng không thể lật lọng giống như ta khi dễ ông chú bán rau trung hậu kia…

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô