Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 7208 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 32
đầu tường..

❊ ❊ ❊

Hai người nhìn nhau, đồng thời lắc lắc đầu. Ta nghĩ, có phải các ngươi chuẩn bị dùng khinh công bay qua hay không. Biết ta là nữ nhân nên ngại cùng ta tiếp xúc thân thể, cho nên mới chuẩn bị cái thang này chứ gì. Xem ra, các ngươi suy nghĩ cũng thật chu đáo quá. Ừm, là hai bậc quân tử đây. Hay là… không muốn theo giúp ta vào phủ đại tướng quân? A, đúng rồi! Ta chẳng qua chỉ nói ta muốn vào phủ tướng quân, các ngươi đâu có nghĩa vụ phải đi theo vào. Thì ra là ta hiểu lầm.

Ngồi trên đầu tường, ánh mặt trời chiếu vào chói cả mắt. Ta bỗng nhiên mãnh liệt giật mình, chợt có cảm giác như có con sâu lông bò ngang qua người vậy. Ta nhìn xuống dưới. Nhìn thấy Lâm Thụy đứng ở bên dưới, không biết lôi được ở đâu ra một cây quạt, nhẹ nhàng phe phẩy, nhìn ta mỉm cười, cười đến lục cung phấn đại vô nhan sắc (1). Không, không, không đúng, ta đang nghĩ cái gì vậy cơ chứ?

Gã trung niên bên cạnh hắn lẳng lặng vác cái thang trên lưng… bỏ đi.

Ta cứng họng, trợn mắt há mồm mà nhìn, bắp thịt cứng ngắc. Ta không muốn làm rõ, ta làm sao sẽ, làm sao có thể… lại bị mấy kiểu lừa con nít xem xiếc này lừa cho leo lên đầu tường mà ngồi? Ta cuối cùng cũng nghĩ ra. Nếu có người muốn đối phó ta, tùy tiện đến điểm huyệt vài cái, nhét vào trong bao bố, như thế không phải là xong việc rồi sao? Vì cái gì còn làm ra nhiều chuyện phức tạp thế này? Ta có thể khẳng định, Lâm Thụy kia chính là biến thái, chỉ muốn trêu cợt một cô gái bé nhỏ yếu đuối là ta mà thôi. Hơn nữa, ta lại còn không biết tại sao hắn lại trêu cợt ta. Ông trời ơi, Tiểu Phúc Tử ơi, các ngươi đang ở đâu?

Lâm Thụy vẫn nhìn ta cười. Ta phản ứng lại, thò tay sờ sờ trên đầu tường, muốn mò lấy một tảng đá ném vào mặt hắn. Ném cho cái bản mặt phù dung kia biến thành dưa hấu dập luôn.

Nhưng trên tường này vì sao lại sạch sẽ như vậy, cả một chiếc lá khô cũng không có là sao?

Quay đầu hồi tưởng, ta thầm nghĩ. Ngay cả Nhàn Phi nương nương ta cũng có thể đùa giỡn được, chẳng lẽ lại không thể đối phó được các ngươi sao? Ta còn không tin ta…

Ta trơ mắt nhìn Lâm Thụy thư thái thong thả đi ra ngõ nhỏ, bộ dáng mười phần mười giống hệt Gia Cát Lượng chít khăn phe, phẩy quạt lông gà hiến kế giang sơn. Gã trung niên vác thang trên lưng đi theo sau hắn, mười phần mười giống hệt chó săn. Ta cũng không thèm la hét, dù tức giận cũng không biểu lộ cho bọn ngươi xem.

Ta nghĩ, ta còn chưa hết hy vọng, không phải còn có nhóm mật thám của Nhàn Phi nương nương đó sao?

Ta vội kêu: “Các vị võ lâm cao thủ đi theo tại hạ ơi, giúp với, mang ta xuống có được không, nếu không, chủ tử của các ngươi còn chờ ta hầu hạ đó!”

Kêu liền ba lần cũng không có ai trả lời. Ta đành ngậm miệng. Không phải ta không muốn kêu nữa, mà là vì ta biết, có kêu cũng vô dụng. Bình thường trong cái ngõ hẻm này, hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ có người qua lại. Nhưng hôm nay, chúng ta ở trong này biết bao lâu rồi cũng không thấy ai khác đi qua. Ngay cả con chó con mèo cũng không thấy. Chỗ này, xem ra, đã bị Lâm Thụy phong tỏa thành cấm địa rồi. Hôm nay, ta đừng mơ tìm được người nào đến giúp.

Nhưng điều mà ta uất ức nhất chính là. Căn bản ta không biết Lâm Thụy công tử này, hắn muốn cái gì mà lại đối xử với ta như vậy, không lẽ vì năm ngàn lượng bạc kia? Hay vì thọ lễ? Ta nghĩ, nếu vì hai chuyện này, Lâm đại gia, ngươi quay lại đi, ta đập nồi bán sắt cũng sẽ trả lại cho ngươi. Đương nhiên, nếu như hắn quay lại thật, ta không biết chừng sẽ nghĩ như thế nào đâu, chuyện này nói sau đi.

Ta lại nghĩ, hay là hắn coi trọng cô nương nào trong phương các các kia rồi, lại không biết bằng cách nào lại biết được ta là bà chủ, muốn dạy dỗ ta một chút. Làm vài trò ra oai phủ đầu khiến ta phải thành thành thật thật đem cô nương ấy bán rẻ cho hắn? Nhưng ngươi cũng không cần phải sử dụng thủ đoạn này chứ! Lừa tú bà mười lăm mười sáu tuổi lên đầu tường, chuyện này là sao?

Ta một bên mắng, một bên vừa suy nghĩ đối sách. Nếu hôm nay ta thuận lợi leo xuống khỏi đây được, ta nhất định sẽ ngoan ngoãn học chút khinh công. Đương nhiên, ý niệm này một khi ta xuống được rồi thì chắc chắn sẽ … quên.

Ta nhìn trái nhìn phải. Nếu không thể có khả năng tìm được người giúp đỡ, vậy thì phải tự lực cánh sinh thôi. Bức tường này trải rộng một tầng ngói lưu ly (2) tròn vo. Ta bèn thử đứng lên. Vừa mới động đã bị trượt chân suýt nữa thì té xuống, ta liền ngồi xuống, hai chân hai bên, dùng sức hai tay bám lấy mặt tường, lê mông từ từ di chuyển về phía trước.

Ta nhớ rõ cách nơi này không xa, bên cạnh bức tường của phủ tướng quân có một gốc cây đại thụ. Có lẽ có thể theo chỗ đó leo xuống chăng?

Ta vừa di chuyển vừa thầm nghĩ. May thật, hoàn hảo sao hôm nay lại mặc một bộ quần áo bằng vải thô, không sợ bị mài. Nếu mặc thứ khác, hai cái mông mà bị mài rách trống trơn thì còn mặt mũi nào gặp ai nữa. Nghĩ đến chỗ cao hứng, ta còn khẽ hát nho nhỏ một điệu hát dân gian. Ngươi xem, ta có phải là rất không tim không phổi hay không?

Mắt thấy đã đến được chỗ gốc đại thụ kia, ta giương mắt liếc một cái, muốn khóc cũng không khóc được. Gốc đại thụ kia, đã biến mất từ khi nào rồi?

Ta khô cứng, ngồi trên đầu tường một lúc lâu. Một lần nữa cố lấy dũng khí, ngồi trên đầu tường nhìn chung quanh. Ta lo nghĩ, phủ tướng quân này lớn như vậy, có một chỗ rất gần đường cái. Tuy rằng chỉ là một đoạn nhỏ, cách ngã tư đường khoảng vài chục bước, nhưng ta cũng không tin, ta đến đó kêu to cũng không có người chịu giúp ta?

Ta vội vàng xê dịch về phía trước, tâm tình vô cùng buồn bực, cứ lẳng lặng mà tiến. Ta phỏng chừng, chiếc quần vải thô này cũng không chống đỡ được bao lâu. Vội vàng thật cẩn thận, tận lực giảm thiểu ma sát. Vừa dịch chuyển vừa nghĩ: Lâm Thụy, xem như ngươi lợi hại. Ngay cả đại thụ mà ngươi cũng dời đi được. Chờ một ngày nào đó ngươi mà lọt vào tay ta thì…

Ta nghiến răng nghiến lợi suy nghĩ mất nửa ngày, cũng không nghĩ ra được làm sao lùa được Lâm Thụy chui vào tay mình. Ôi, vẫn cứ phải dịch chuyển về phía trước vậy.

Mắt lại thấy chỗ gần đường cái kia đã tiến đến rất gần rồi. Bỗng nhiên trong đó, không biết từ chỗ nào, liên tục vang lên tiếng víu víu. Mũi tên phóng tới, bắn trên ngói lưu ly. Ta thấy phía trước, mấy miếng ngói lưu ly bị bắn dập nát, làm ta sợ đến mức dịch lùi mông về phía sau một đoạn dài…

Ta hiểu được, tiểu tử Lâm Thụy này, hắn không cho ta đi về phía trước đâu. Có lẽ nào, hôm nay hắn muốn vây ta chết khổ chết sở ở chỗ này mới chịu hay sao?

Ta lại suy nghĩ, nhìn tường viện cao cao, trong lòng thầm mắng. Đại tướng quân kia, làm gì mà ông đúc bức tường này cao như vậy chứ?

Ta lại nhớ đến những hành vi của Lâm Thụy. Sao hắn lại biến thái đến như thế chứ? Chỉ vì ta làm ra cái chuyện mà cả ta cũng không biết, liền đặt ta chết khốn trên tường này sao?

Nếu hắn muốn lấy mạng của ta, cũng đâu cần phải phí nhiều tay chân như vậy. Nhiều khả năng, hắn chỉ muốn vây khốn ta thôi. Tuy rằng ta cũng không rõ vây khốn ta để làm gì?!!! Đương nhiên, ý tưởng muốn vào phủ tướng quân tìm tòi, đến bây giờ cả nghĩ cũng không muốn nghĩ đến nữa. Bóng mặt trời đã muốn nghiêng về Tây rồi, ta còn phải gấp rút hồi cung nữa.

Trong đầu ta vụt sáng ra một câu, hai quân đánh nhau bên nào dũng bên đó thắng. Nếu như ta có dũng khí, nhất định có thể rời khỏi nơi này. Nhưng đôi chân của ta, tại sao lại giống như lúc nhìn thấy cung tên của Tuyên Vương hồi ở sân săn bắn, lại sợ cuống mà phát run lên rồi?

Còn chưa bắt đầu mà chân đã mềm nhũn rồi, làm sao nhảy xuống được đây?

Lỡ may có chuyện gì, ta nghĩ quở, hai cái đùi này sẽ tiêu tùng, sau này không còn đi trên mặt đất được nữa…

Ta vừa nghĩ, vừa đưa một chân trở mình qua bên kia mặt tường. Trong lòng còn muốn hô to một câu khẩu hiệu cách mạng gì gì đó, ví như: Vì tự do, dũng cảm hy sinh…

Nghĩ vậy nhưng lại không hô, chỉ quát to một tiếng: “Có ai ở đó thì mau đến đỡ ta…”

Nói xong, hai chân nhất dậm, nhảy xuống dưới. Ta nhắm mắt lại, chuẩn bị lừng lẫy hy sinh, nếu không thì cũng là tàn phế, đầu rơi máu chảy. Viu một tiếng, ta nghe thấy gió bên tai thổi vù vù. Chiếc eo nhỏ nhắn của ta đã bị hai bàn tay thô thiển của kẻ nào đó tóm lấy, an toàn rơi xuống đất.

Sau đó ta nghĩ. Nếu như lúc đó ta ngồi trên tường lầu ba mươi tầng, khả năng ngay cả ý niệm nhảy xuống cũng không hề xuất hiện. May quá, bức tường này cho dù cao, nhưng nhảy xuống cũng sẽ không chết được, nhiều nhất chỉ ngã gãy chân hay gì gì đó mà thôi.

Ghi chú:

(1)Đây là câu thơ miêu tả sắc đẹp của Dương Quý Phi thuộc bài thơ Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị:

Hồi đầu nhất tiếu bách mị sinh

Lục cung phấn đại vô nhan sắc

Dịch thơ (Tản Đà)

Một cười trăm vẻ thiên nhiên

Sáu cung nhan sắc thua hờn phấn son

Dịch nghĩa:

Ngoái đầu nhìn lại nở một nụ cười, reo vào lòng người trăm ngàn mê luyến; nhan sắc của tam cung lục viện cũng trở thành vô nghĩa.

(2)Ngói lưu ly là một loại ngói đã được dùng cho các công trình kiến trúc cổ ở Việt Nam, Trung Quốc và một số nước tại Đông Á và Đông Nam Á, chủ yếu là các công trình cho vua quan. Theo những tài liệu lịch sử, ngói lưu ly có nguồn gốc xuất xứ từ Trung Quốc và được chuyển giao sang Việt Nam.

Theo màu men, ngói lưu ly có thể chia làm ba loại: hoàng lưu ly, thanh lưu ly, và bích lưu ly. Ngói hoàng lưu ly chỉ sử dụng cho các công trình của vua, ngói thanh lưu ly dùng cho các công trình của quan lớn. Riêng bích lưu ly là màu xanh coban, không thấy sử dụng cho ngói.

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô