Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 7385 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 45
kim khâu thứ huyệt..

❊ ❊ ❊

Võ công lợi hại như nàng, bấy lâu ta vẫn không thấy được từ Tiểu Phúc Tử. Võ công Tiểu Phúc Tử so với nàng, xem ra, còn kém một khoảng nhất định. Người có công lực như nàng, ta cũng chỉ thấy qua mỗi cha ta mà thôi. Có một lần, trong thọ yến của tướng quân, có người đến ám sát. Mười mấy tên thích khách đồng loạt xông lên, triển khai một loại trận thế kỳ lạ và cổ quái.

Phụ thân vừa nói cười vừa dùng một đôi đũa lui địch. Đôi đũa ẩn ẩn hiện hiện hào quang. Còn trên khuôn mặt ông là vẻ mặt của chúa tể cai quản sự sống chết, ngạo mạn nhìn thiên hạ. Ta còn nhớ rất rõ, lúc đó, ta đang trốn dưới gầm bàn gặm chân gà. Nhưng khi nhìn thấy quang hoa sáng lạn trên gương mặt ông, vẫn không tự chủ được dừng lại hành vi gặm chân gà. Trong nháy mắt, ta mới chính thức xem ông như cha đẻ của mình mà sùng bái. Trước kia, khi ta mới xuyên không đến đây, tự nhiên lại có một người chỉ lớn hơn ta có vài tuổi lại tự nhận là cha. Nói thật, ta có hơi khó chịu, nghĩ rằng. Chẳng biết tại sao ông cũng đồng lứa mà đòi làm lớn hơn ta? Trong lòng bất giác có khuynh hướng của hồng vệ binh (1), ý niệm muốn tạo phản xuất hiện. Nhưng mà, chiều cao và thể trọng của ta lúc đó không đạt yêu cầu cần và đủ để tạo phản. Ta vẫn rất thành thật, chỉ có điều cũng sử dụng không ít ám chiêu. Ví như, thừa dịp ông đang ngủ, cắt lông mi của ông dùng làm dược liệu để điều chế mê dược đối phó ngược lại ông. Từ từ, đương nhiên là, có một người cha là võ lâm cao thủ, thì mấy loại hành vi con nít ranh như vậy 90% là không thành công. Nhưng ngựa cũng có lúc mất móng, người cũng có lúc thất thần. Dưới sự cố gắng không ngừng của ta, cũng có một hai lần thình lình thành công. Nhưng sau đó, cái mông của ta cũng phải chịu tai ương…

Đương nhiên, vài năm lúc mới nhập hồn, phụ thân đại nhân không thể hiểu được, thường xuyên đối với những hành vi khó hiểu của ta lẩm bẩm lầu bầu: “Sao lại như thế nhỉ? Vì sao lại giống như một người khác vậy? Chẳng lẽ bị bại não rồi? Hay là uống lộn thuốc?” Sau đó điểm huyệt của ta, tử tử tế tế kiểm tra toàn bộ, còn lấy kim khâu châm tới châm lui trên người ta. Cuối cùng cũng đành phải chấp nhận sự thật: không giải quyết được gì.

Có khả năng ta so với kỳ vọng ban đầu của ông thua kém quá xa. Ngoại trừ yêu thích mấy trò đùa dai ra thì không thích học võ. Khiến một thân võ học của ông không có người thừa kế. Sau khi ông phát hiện Tư Đồ có năng khiếu học võ trời sinh, quả thật giống như nhặt được châu báu vậy, cả ngày cứ ở trước mặt ta nói nói không ngừng: “Cốt cách thanh kỳ, căn cơ rất tốt, hoàn hảo, hoàn hảo…” Lúc nói câu này, ánh mắt tà tà nhìn ta. Ý tứ là, ta không thèm trông cậy vào ngươi nữa, ta đã có người thừa kế rồi.

Suy nghĩ này của ông đã châm ngòi cho lòng ghen tuông trong ta, khơi mào cho hành vi ly gián. Ta thường xuyên muốn chiêu dụ ông, chớp mi nháy mắt. Khiến ông lại nghĩ, mắt ta lại có vấn đề gì rồi phải không? Lại lấy kim khâu làm một chiêu kim khâu thứ huyệt lên mí mắt ta…

Trong lúc ta đang mải suy nghĩ miên man, tình hình trận đấu đã có thay đổi rất lớn. Kiếm quang của Thanh Loan thất luyện cắt đứt tầng tầng lưới kiếm của đám người bịt mặt. Gương mặt nàng như nữ thần, càng tỏ ra thương xót sinh linh càng khiến người ta cảm thấy mạng người thật bé nhỏ có thể tùy tay bóp nát. Ta bỗng nhiên biết được, vẻ mặt này của nàng, chính là vẻ mặt của một bậc tông sư. Xem ra, đám người bịt này đã quá xem thường đối thủ rồi. Cứ nghĩ tiêu diệt toàn bộ đám người đến tiếp ứng là có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng lại không ngờ, người tiếp ứng chẳng qua chỉ là hình nền mà thôi. Đối thủ chân chính, phải là Thanh Loan…

Ta nghĩ. Mặc kệ đối phương là ai, đảo qua hai phe tìm được số vốn lớn. Bởi vì ta nhìn ra được. Đám người bịt mặt này so với đám người lần trước tập kích đại tướng quân, võ công cao hơn không ít. Co phải là ta nên đắc ý một chút không nhỉ. Thân phận của ta cũng đáng giá đến mức đối phương phải bỏ ra phí tổn lớn như vậy? Cao hơn cả đại tướng quân của một nước?

Ta nghĩ, ta cùng Tiểu Phúc Tử vẫn nên chạy mau thôi, đừng nghĩ mấy chuyện không ăn nhập thế này nữa.

Tiểu Phúc Tử hiển nhiên biết tình huống nguy hiểm. Người kế tiếp mà Thanh Loan sẽ đối phó chính là hai chúng ta đây. Hắn không cần thông qua ý ta, một tay nắm lấy thắt lưng của ta, ôm thân hình ta nhảy lên nhảy xuống, nhắm hướng xa xa chạy đến. Tiếng gió thổi bên tai vù vù. Tiểu Phúc Tử mang theo ta từ trên nhánh cây nhảy xuống. Ta nghe thấy tiếng hắn hô hấp, lúc ngân nga lúc lại không thể nghe thấy gì. Trong lòng ta cảm thấy kỳ quái. Nhớ đến trước kia, có một hôm phụ thân ngẫu nhiên tâm tình rất tốt, đúng lúc ta lại không lén dùng ám chiêu này nọ trêu cợt, ông giảng giải với ta rằng. Võ công luyện đến một trình độ nhất định, hơi thở như có như không, đả thông hai mạch nhâm đốc, tim có thể hoãn đập, chỉ cần ăn gió uống sương cũng no bụng. Tiếp theo thế nào ông cũng không nói thêm gì nữa. Bởi vì ta đã không nhìn vào việc chính mà dùng ánh mắt ham học hỏi nhìn ông: “Cha đạt được hay chưa?” Khiến ông tức giận không thèm để ý đến ta nữa, cũng không giải thích gì thêm. Đương nhiên, ta cũng hiểu. Ông vẫn chưa thể đạt đến độ cao đó được! Ngay lúc nhìn thấy biểu hiện của Tiểu Phúc Tử cho rằng hắn có thể dễ dàng thoát khỏi xử hình của Thái Hậu, ta đã thoáng nghi ngờ. Phải chăng là Tiểu Phúc Tử đã có dấu hiệu đạt đến mức võ công cực cao như phụ thân đã nói hay không? Nhưng lúc đó điều ta nghĩ vẫn là, có phải là sau này nên đối xử tốt với Tiểu Phúc Tử một chút không nhỉ?

Dòng suy nghĩ lan man của ta lại bị cắt đứt. Trường kiếm của Thanh Loan đã ngăn trước mặt chúng ta. Bên cạnh nàng không có Quỳnh Hoa. Thật hiển nhiên, nàng cho rằng chỉ cần một mình nàng cũng đủ đối phó vói chúng ta rồi. Nhưng lúc ta nhìn thấy nàng nghiêm tay đứng đó, y quyết tung bay. Dáng đứng tựa như thiên địa đã bị nàng dẫm nát dưới gót giày rồi. Ta đã hiểu, nàng quả thật có thể đối phó với chúng ta. Khí thế của nàng lúc này tựa như một dải lụa hồng chói mắt, sáng lạn, thật khác hẳn lúc còn ở trong lãnh cung. Cũng đúng thôi, trong lãnh cung, nàng đã ẩn giấu khí thế bản thân. Còn bây giờ, mới chân chính là nàng, một võ lâm cao thủ, tông sư của một phái. Ta lại âm thầm cảm thấy may mắn. Ta làm thế nào có thể khiến nàng bị liệt vào hàng ngũ những người có làn da mẫn ngứa nhỉ? Ngẫm lại cũng cảm thấy hơi sợ. Chỉ có điều, tuy rằng sợ thì có sợ thật nhưng ta vẫn nghĩ. Nếu như cho ta lựa chọn lại lần nữa, ta vẫn sẽ không do dự lập kế hại nàng. Cái này gọi là, chó mặc dù sợ bị gậy gộc đánh nhưng mãi cũng không chừa, cứ hở ra là cắn.

Hiện tại, điều ta quan tâm nhất chính là, Tiểu Phúc Tử có thể đánh thắng nàng được hay không?

Tiểu Phúc Tử buông thắt lưng của ta ra, chậm rãi bước lên nghênh đón. Hắn bước lên trước, như thanh sơn ẩn hiện, lại như thông xanh sừng sững, ngưng trọng, siêu nhiên. Ta bỗng nhiên phát hiện. Khí khái của Tiểu Phúc Tử cũng thật giống tông sư một phái, có thể cùng Thanh Loan kỳ cổ tương đương. Bắt đầu từ khi nào võ công của hắn lại tăng vọt vượt bậc như vậy?

Thanh Loan nhìn người thiếu niên khuôn mặt thanh lãnh trước mặt. Khuôn mặt hắn thoáng mang nét âm nhu, trong ánh mắt lại không thấy chút cảm xúc nào. Nàng biết, thái giám luyện võ so với người bình thường, công hiệu lớn hơn nhiều. Bởi vì bọn họ trên cơ bản đã đoạn tuyệt thất tình lục dục (2). Khi luyện thành võ công sẽ càng thêm âm độc, càng thêm liều lĩnh. Bởi vì lúc còn sống đã phải trải qua bất hạnh lớn nhất của đời người, còn có cái gì không thể buông đâu, còn có cái gì không thể lạnh nhạt? Nhưng người như thế, lại mất đi bộ phận quan trọng – khó nói nhất, rất khó tựu thành châu báu được. Nhưng người thiếu niên đứng đối diện nàng lúc này, trong mắt lại thấy được thứ ánh sáng trong veo như có thể buông bỏ mọi thứ. Loại ánh sáng này, nàng đã từng nhìn thấy trên người chưởng môn phái Thiếu Lâm. Trên người môn chủ Thanh Phượng môn cũng có. Đương nhiên, cũng có người nói, trên người nàng cũng có.

Nàng nghĩ, có phải bên cạnh Giả Tuệ Như này luôn phát sinh một ít kỳ tích hay không?

Tiểu Phúc Tử nhàn nhạt nói: “Xem ra, hôm nay ngươi nhất quyết phải bắt giữ chúng ta đúng không?”

Thanh Loan không nói gì, lẳng lặng giơ ngân kiếm trong tay lên. Nàng biết, hôm nay đám người bịt mặt vì khinh địch và thất thủ. Nhưng nàng chẳng phải cũng phạm sai lầm như vậy, cũng xem nhẹ người thiếu niên trước mắt hay sao. Nàng phát giác, tin tình báo trước kia có khả năng đã lầm, người thiếu niên này lại có công lực xứng đáng là địch thủ ngang tầm của mình.

Hai người như tùng nhạc nghênh phong, yên lặng dò xét sơ hở của đối phương.

——— —————— —————— —————————–

Ghi chú:

(1) Hồng Vệ Binh: là hàng trăm triệu thanh thiếu niên Trung Quốc được giáo dục đến mức cuồng nhiệt, tôn sùng chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Mao tới mức có thể xúc phạm, chửi bới, hành hạ, đầy đoạ, thậm chí giết chóc, bất cứ ai dám tỏ ra thiếu tin tưởng hoặc bất đồng chính kiến với những nội dung chính trị được Đảng Cộng sản Trung quốc giảng dạy

Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, Hồng vệ binh được Mao Trạch Đông dung dưỡng, sử dụng đã gây hỗn loạn cho xã hội Trung Quốc, đình đốn sản xuất, hàng trăm ngàn đảng viên bị thanh trừng, nhiều bậc lão thành cách mạng, danh nhân văn hóa bị tra tấn, sỉ nhục và chết tức tưởi. Trong chiến dịch Bốn dọn dẹp và tiêu diệt Bốn cái cũ, nhiều danh thắng và giá trị văn hóa truyền thống của Trung Hoa bị phá hủy.

(2)Thất tình lục dục: Theo Từ Điển Phật học của Đoàn Tr. Còn: Thất tình gồm: Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc, Dục. (mừng, giận, thương, ghét, buồn, vui, muốn)

Lục căn – Lục thức – Lục trần – Lục dục:

a) LỤC CĂN: Lục căn chính là sáu giác quan của con người để nhận biết sự vật: Nhãn (mắt), Nhĩ (tai), Tỹ (mũi), Thiệt (lưỡi), Thân (da thịt), Ý (tư tưởng).

b) LỤC THỨC: Sáu điều hiểu biết của con người. Lục thức có được là do Lục căn. Lục thức gồm:

1. Nhãn thức: cái biết của mắt do nhìn thấy.

2. Nhĩ thức: cái biết của tai do sự nghe.

3. Tỹ thức: cái biết của mũi do sự ngữi.

4. Thiệt: cái biết của lưỡi do sự nếm.

5. Thân thức: cái biết của da thịt do đụng chạm.

6. Ý thức: cái biết của tư tưởng do trí não.

c) LỤC TRẦN: Trần là bụi, chỉ cõi trần. Lục trần là sáu cảnh nơi cõi trần diễn ra trước Lục căn, làm cho Lục căn sanh ra Lục thức. Lục trần gồm:

1. Sắc: cảnh vật có màu sắc xinh đẹp.

2. Thinh: âm thanh êm ái, lời nói ngọt ngào.

3. Hương: mùi thơm của hoa, của món ăn.

4. Vị: thức ăn ngon béo bổ.

5. Xúc: trang sức lụa là, da thịt mát mẻ.

6. Pháp: tư tưởng mưu tính thực hiện cho thỏa ý.

d) LỤC DỤC: Sáu điều ham muốn. Lục trần khêu gợi Lục căn, Lục căn sanh ra Lục thức, Lục thức sanh ra Lục dục. Lục dục gồm:

1. Sắc dục: ham muốn nhìn thấy sắc đẹp.

2. Thinh dục: ham muốn nghe âm thanh êm tai.

3. Hương dục: ham muốn ngữi mùi thơm dễ chịu.

4. Vị dục: ham muốn món ăn ngon miệng.

5. Xúc dục: ham muốn xác thân sung sướng.

6. Pháp dục: ham muốn ý nghĩ được thỏa mãn.

Con người có Lục căn nên mới có Lục thức. Lục thức bị Lục trần cám dỗ mới sanh ra Lục dục. Bốn thứ ấy liên hệ mật thiết nhau, tương tác lẫn nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô