Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 7262 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 23
sinh nghi..

❊ ❊ ❊

Mấy ngày nay tâm tình Nhàn Phi nương nương thật không được tốt. Nàng cứ có cảm giác trong cung hình như có nội gian. Bất kể nàng làm chuyện gì đều bị người ta đi trước một bước, phá hết kế hoạch.

Ngay cả phía Hoàng thượng cũng vậy, Một thời gian đều không thể thuận buồm xuôi gió. Tỷ như, có khi biết Hoàng thượng muốn tới, đã chuẩn bị xong xuôi tốt đẹp rồi. Vậy mà đến phút cuối, Hoàng thượng không bị phi tử khác kéo đi thì cũng vì lý do việc này việc kia mà không thể đến được.

Ngay cả chuyện nàng đối phó với mưu kế của Trữ Phi cũng bị người ta vô cớ nhiễu loạn. Càng ngày nàng càng hoài nghi, trong cung của nàng nhất định có nội gián.

Nàng phiền giận, ở trong cung đi tới đi lui, lầu bầu nói: “Có một số chuyện vô cùng bí mật, không ai có thể biết được, vì sao lại có người biết?”

Nàng nhìn nhìn hai tâm phúc của mình, Tử Lan và Quỳnh Hoa. Họ đều là sư muội của nàng. Nàng lắc lắc đầu, nhất định không phải, bọn họ nhất định sẽ không phản bội nàng đâu.

Nhưng mà, vẫn thử họ một phen xem sao, nàng nghĩ.

Nàng gọi riêng Tử Lan vào gặp mặt, nói: “Thái Hậu càng ngày càng bất mãn với ta. Xem ra cần phải tìm cơ hội đối phó bà ta mới được. Vừa hay có sư thúc đến đây, ta tính mời ông xuất sơn, hai ngày sau động thủ. Thái Hậu không phải đang chuẩn bị đi Bạch Mã Tự cầu phúc hay sao? Mời sư thúc đến lúc đó sẽ ra tay.”

Tử Lan do dự nhìn nàng: “Nương nương, việc lỗ mãng như vậy mà mời sư thúc ra tay, chỉ sợ không hay lắm. Huống chi, cung Thái hậu cũng có không ít cao thủ. Thái hậu xuất cung nhất định bọn họ cũng đi theo. Chỉ có một mình sư thúc, nô tỳ e rằng…”

Nhàn Phi nương nương nói: “Ta tự nhiên đã có cách tính toán chu toàn. Co dù bà ta cao tay thế nào cũng đều có chỗ sơ hở. Ta cũng không phải muốn sư thúc đường đường chính chính quyết chiến, đương nhiên càng ít người càng tốt. Huống chi, sư thúc có võ công cao như vậy, chẳng lẽ ngươi không tin tưởng ông hay sao?”

Tử Lan biết, đương thời, võ công của sư thúc thuộc hàng ngũ đại cao thủ võ lâm. Cho dù cung Thái hậu có một cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng nếu không quang minh chính đại đánh nhau với hắn, cơ hội ám sát thật sự rất lớn. Nhưng nàng lại nghĩ, nếu ám sát Thái hậu thì có lợi ích gì chứ? Sau này nếu bị tra xét triệt để, chẳng phải sẽ khiến cho Nhàn Phi nương nương càng thêm phiền toái hay sao?

Nét mặt nàng lộ vẻ không đồng tình nhưng cũng không nói gì. Chủ sự vẫn là Nhàn Phi nương nương, chứ đâu phải là nàng, nàng cần chi phải nhiều lời? Chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được rồi. Huống chi, tỷ tỷ của nàng lại là người luôn luôn tính toán chu toàn không hề bỏ sót, kinh tài tuyệt diễm.

Hai ngày sau, Thái hậu nương nương bỗng nhiên hủy bỏ hành trình Bạch Mã Tự. Hơn nữa, Thọ Trữ cung tăng cường cảnh vệ. Cả Thọ Trữ cung được bảo hộ nghiêm ngặt tựa như thùng sắt kín bưng, ngay cả ruồi bọ cũng bay không lọt.

Ánh mắt Nhàn Phi nương nương nhìn Tử Lan liền có chút phức tạp. Đương nhiên, nàng vẫn chưa tin Tử Lan lại có thể phản bội sư môn. Nàng nghĩ, Tử Lan cũng được xem là người thông minh, lẽ nào lại hành động ngu xuẩn như thế. Có lẽ, nàng ta chỉ vì không muốn ta gặp chuyện phiền phức nên mới bất đắc dĩ thông báo cho Thái hậu biết cũng nên?

Nhàn Phi nương nương tuy rằng nghĩ như vậy nhưng từ đó về sau, nàng cũng không dám giao chuyện trọng yếu như chuyện này cho Tử Lan làm nữa.

Tử Lan cũng là người tinh xảo sắc bén. Nương nương thay đổi thái độ, nàng sao lại không biết. Bề ngoài mặc dù không có biểu hiện gì nhưng bên trong lại vô cùng ủy khuất (oan ức). Chưa làm được gì đã bị người ta gác lại, nàng đương nhiên cảm thấy ủy khuất rồi.

Mặc dù trên mặt không có biểu hiện, nhưng ánh mắt lại có chút ảm đạm.

Mấy ngày nay, Nhàn Phi nương nương toàn sai nàng ra ngoài tẩm cung, trong lòng nàng không thoải mái chút nào, lại không có chuyện gì để làm, liền đến hoa viên đi dạo. Trong hoa viên, hoa cỏ trùng điệp rực rỡ, bất tri bất giác, nàng lẩn thẩn đi đến bên cạnh hồ nước. Nhìn thấy nước trong hồ tự do lăn tăn gợn sóng, liền không tự chủ được, rơi nước mắt.

Thị vệ trưởng Minh Nguyệt Hải đứng ở xa xa nhìn lại,cảnh anh nhìn thấy là một bức tranh tuyệt đẹp. Mỹ nhân yếu đuối, dáng vẻ như hoa lê trong gió, âm thầm rơi lệ. Phấn son bị nhòe tựa như sương trắng tinh khôi, đọng lại trên mặt như con sóng lăn tăn. Minh Nguyệt Hải bất giác đi đến, đứng trước mặt nàng, hỏi: “Tử đại nhân, nàng vì sao mà đứng một mình nơi này, có chuyện gì đau lòng sao?”

Tử Lan ngẩng đầu lên, gạt đi nước mắt. Minh Nguyệt Hải càng thêm thương tiếc. Nàng ngượng cười, nói: “Minh Nguyệt đại nhân, ngài không cần quan tâm đến ta. Chẳng qua ta chỉ vì làm việc mệt mỏi, muốn được giải thoát một chút…”

Minh Nguyệt Hải nhìn Tử Lan. Hai gò má nàng xinh như đóa phù dung, những giọt nước mắt ngưng đọng trên đôi má tựa như viên trân châu lấp lánh. Ánh mắt nàng trong veo, lại mang chút ai oán lẫn quật cường. Trong lòng Minh Nguyệt Hải tự nhiên gợn sóng lăn tăn. Nữ tử như vậy, thật chỉ muốn ôm nàng vào lòng…

Hắn đương nhiên không dám làm như thế, chỉ lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, thay nàng lau nước mắt trên mặt…

Một màn hay này, đã bị Nhàn Phi nương nương từ xa xa trông thấy. Nàng liền bừng tỉnh ngộ. Thì ra là thế. Thì ra Tử Lan âm thầm phá hư kế hoạch của ta, là vì Minh Nguyệt Hải. Nhất định nàng đã biết. Minh Nguyệt Hải đã có hôn ước với con gái của Tĩnh Vương gia. Còn ta, tuyệt đối sẽ không cho phép người có thân phận hèn mọn như Tử Lan được gả cho Minh Nguyệt Hải. Tử Lan cao ngạo, làm sao có thể cam chịu làm thiếp người ta? Giả như có gả cho Minh Nguyệt Hải làm thiếp, dựa vào mưu kế và võ công, nàng ta nhất định sẽ mưu đoạt lấy ngôi vị chủ thất. Nhưng ta làm sao để cho tình huống đó phát sinh? Vì thế, nàng đã nghĩ, muốn dựa hơi Thái hậu, đạt được thỉnh chỉ tứ hôn cho nàng sao?

Nhàn Phi nương nương trầm mặc không nói, cũng không quấy nhiễu hai người họ. Nét mặt âm trầm, quay lại tẩm cung, liền đem chuyện vừa thấy ném ra sau đầu. Quỳnh Hoa thông báo. Tin tức thám tử trong cung Trữ Phi nương nương báo về, Hoàng thượng muốn cùng Trữ Phi đến ngự hoa viên ngắm hoa. Nàng phải chuẩn bị đến đó nhiễu loạn chuyện tốt của Trữ Phi nương nương.

Ngày hôm sau, Tử Lan bị Nhàn Phi nương nương gọi vào. Nhàn Phi nương nương ôn hòa nhìn nàng, trên mặt mơn man ý cười, nàng nói: “Tử Lan muội muội, ngươi đi theo ta cũng đến ba năm rồi nhỉ?”

Tử Lan vừa nhìn thấy ý cười trên gương mặt nàng, không những không cảm thấy chút ấm áp nào, mà trong lòng còn rét tun lên. Bởi vì nàng biết, mỗi khi Nhàn Phi nương nương tỏ thái độ như vậy đều là có người nào đó đã làm sai chuyện gì rồi. Chẳng qua lần này, người đó lại chính là mình. Hơn nữa, bản thân lại không biết mình đã làm sai chuyện gì…

Tử Lan khẽ cười khổ, cũng không gọi nương nương này nọ nữa, nàng nói: “Sư tỷ, tỷ có gì muốn nói thì nói ra luôn đi?”

Nhàn Phi nương nương nghe nàng xưng hô như thế, trong lòng có hơi bất mãn. Nàng biết tích cách sư muội vô cùng kiên định, có bẻ trăm lần cũng không cong được, nên cũng không dám bức bách nàng quá mức. Nàng nói: “Ta muốn phái sư muội trở về Thanh Phượng môn một chuyến, bẩm báo với sư tôn tình hình của ta tại Tây Sở. Đồng thời thỉnh cầu sư tôn, hỵ vọng người có thể cho ta mượn viên thuốc tiên hỏa linh châu để trị thương. Hiện giờ tình thế Tây Sở càng ngày càng phức tạp, ta phải đề phòng trước chuyện có thể xảy ra.”

Tử Lan biết nàng nói tất cả điều này chỉ là lấy cớ. Năm đó sư tôn bế quan, cho đến bây giờ, không chừng còn chưa xuất quan đâu. Về phần hỏa linh châu, tỷ tỷ không phải đã từng cho người đi mượn rồi sao? Bây giờ lại còn nhắc lại chuyện cũ nữa?

Nhưng nàng biết. Nhàn Phi nương nương đã có khúc mắc với nàng, muốn sai nàng rời đi mà thôi. Trong lúc nhất thời, nàng bỗng cảm thấy nản lòng thoái chí. Nàng thản nhiên nói với Nhàn Phi nương nương: “Tuân lệnh tôn sư tỷ…” Cũng không quay đầu lại, đi thẳng ra ngoài cửa cung.

…..Chuyện hậu trường…..

Có một lần ta lén đến lãnh cung một chuyến. Tư Đồ vừa gặp ta liền hỏi: “Này, chừng nào ngươi mới cứu ta ra khỏi lãnh cung đây?”

Ta thở dài trả lời: “Gần đây kinh doanh không tốt lắm. Ngươi xem, ngân phiếu không được bao nhiêu, làm gì có tiền hối lộ?”

Tư Đồ gào lên: “Cái gì? Không có ngân phiếu? Ngươi không cứu ta ra thì hãy coi chừng đấy. Sao ngươi không tự bán mình mà đổi lấy ngân phiếu đi?”

Ta mờ mịt, đau lòng….

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô