Thấy sự tình không diễn ra theo hướng mình mong đợi, Áo Đinh thầm thở dài một tiếng đáng tiếc, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản, vội vàng đánh trống lảng: "Ôi chao! Đều tại ta, không ngờ tới các vị diện vực sâu khác lại không giống với vị diện Ốc Dã, xâm lấn quy mô lớn sẽ khiến Hắc Nguyệt Đại Ma Vương bất mãn, ngược lại được không bù mất. Thế nhưng, các trận đánh công kiên quy mô nhỏ lại yêu cầu quá khắt khe về thực lực của các chiến đoàn, một khi thất thủ, e rằng sẽ tổn hại đến căn cơ của Thiết Huyết Vệ."
Lão gia Áo Đinh vừa nói vừa diễn, biểu cảm trên mặt lúc thì bừng tỉnh, lúc lại cảm thán, người không biết còn tưởng ông chính là thống lĩnh cần phải thực hiện nhiệm vụ này vậy.
Nhìn dáng vẻ của Áo Đinh, Kình Thiên không nhịn được cười, nói: "Phó Đại thống lĩnh quan tâm đến Thiết Huyết Vệ như vậy, chắc hẳn đã có cao kiến gì rồi. Mọi người đều ở đây, ngươi cũng không cần giấu giếm làm gì, cứ nói ra cho mọi người nghe xem sao, nhất định sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu."
Câu nói vừa dứt, bốn chữ "Phó Đại thống lĩnh" được nhấn mạnh đầy ẩn ý.
"Cao kiến thì cũng có một chút, nhưng nói ra lại sợ mang tiếng tranh công, thôi thì thôi vậy." Lão gia Áo Đinh xua xua tay, đến lúc quan trọng lại làm bộ làm tịch.
"Không sao không sao, Phó Đại thống lĩnh có cao kiến gì cứ nói."
"Đúng vậy, đúng vậy, năng lực của bọn ta không đủ đảm đương, sao có thể nói là tranh công được."
Áo Đinh vừa lùi một bước, mấy vị thống lĩnh khác liền chủ động cầu thị, nhân tình thế thái này quả thực đã bị ông thao túng một cách điêu luyện.
"Khụ khụ... Nói ra thì xấu hổ, mấy hôm trước ta có làm đơn xin mở rộng nhân sự lên Thành chủ phủ nhưng không được thông qua. Để giảm bớt áp lực cho cứ điểm, ta bèn tự mình chiêu mộ một nhóm nhân thủ. Gần đây ta đang đau đầu vì không biết làm sao kiếm chút quân lương, nếu các vị thống lĩnh chiến đoàn không chê, ta xin đảm nhận nhiệm vụ công kiên này. Đợi sau khi tiêu diệt hết đám ác ma đang chiếm giữ điểm khai thác, các vị hãy phái người vào tiếp quản tài nguyên, thấy thế nào?"
Đề nghị này không nghi ngờ gì rất hợp ý các thống lĩnh chiến đoàn, vừa không phải đối đầu trực diện với ác ma, lại vừa có thể thuận lợi thu hoạch thành quả từ điểm khai thác, quả thực không còn cách nào tốt hơn.
Tất nhiên, trên đời không có bữa trưa miễn phí, Áo Đinh đã bày tỏ nhu cầu của mình, ông muốn kiếm chút Tinh tệ.
"Ừm... Nếu Phó Đại thống lĩnh nguyện ra tay giúp đỡ, ta vô cùng cảm kích, ta nguyện đưa con số này cho ngài làm phí ra tay." Một vị thống lĩnh giơ bàn tay lên, lắc lắc năm ngón tay.
Năm trăm ngàn Tinh tệ!
Đối với chức vụ thống lĩnh chiến đoàn mà nói, việc rút ra một lúc năm trăm ngàn Tinh tệ cũng khá chật vật, ba vị thống lĩnh còn lại nghiến răng một cái, cũng đều tỏ ý nguyện chi ra số tiền tương tự.
Bốn người cộng lại là hai triệu Tinh tệ, nhưng đối với việc nuôi dưỡng Chí Cao Quân Đoàn mà nói thì chẳng thấm vào đâu.
"Không đủ." Áo Đinh lắc đầu.
"Nhưng mà..."
"Nhiều nhất thêm mười vạn, mỗi người sáu mươi vạn, thêm nữa thì chúng ta cũng chịu thôi."
Cần cái giá bao nhiêu để thực hiện một trận công kiên? Thứ này căn bản không thể dùng Tinh tệ để đo lường cụ thể, tóm lại một cứ điểm khai thác lâu dài có thể mang lại nguồn thu nhập không dứt cho chiến đoàn và pháo đài, giá trị không thể chỉ cân đo bằng mấy chục vạn Tinh tệ.
"Một phần mười thu nhập từ điểm khai thác." Kình Thiên ngồi sau bàn thản nhiên nói một câu khi Áo Đinh định từ chối tiếp.
"Mỗi vị thống lĩnh chiến đoàn chi một lần sáu mươi vạn Tinh tệ, sau đó mỗi quý trích ra một phần mười thu nhập từ tổng tài nguyên của điểm khai thác cho ngươi. Một phần mười thu nhập này là của Thiết Huyết Vệ, ta có thể trực tiếp quyết định."
Ý của Kình Thiên rất rõ ràng, Thiết Huyết Vệ sở hữu phần chia lợi nhuận từ các điểm khai thác, giờ ông nguyện lấy một phần mười cho Áo Đinh để ông dẹp yên đám ác ma tại đó. Tất nhiên, thu nhập của Thiết Huyết Vệ chắc chắn không chỉ có một phần mười, con số cụ thể Áo Đinh không rõ, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc ông đồng ý với điều kiện này.
"Được! Thành giao!"
Mục đích đã đạt được, Áo Đinh lập tức chốt hạ đồng ý. Dù sao phần chia lợi nhuận lâu dài mới là nguồn kinh tế duy trì Chí Cao Quân Đoàn, bốn điểm khai thác, mỗi điểm một phần mười, chẳng phải là bốn phần mười sao? Việc tốt như vậy, không làm bây giờ thì đợi đến bao giờ.
"Đưa cuộn trục nhiệm vụ cho ta, về đợi tin tốt của ta đi."
Áo Đinh thu cuộn trục, tiễn các vị thống lĩnh chiến đoàn ra về, cuối cùng mới từ biệt Kình Thiên.
"Phó Thành chủ, ta đi làm việc trước đây. Nếu sau này còn có nhiệm vụ như vậy, không ngại thì giao cho ta, tiền mặt một lần có thể ít đi một chút, nhưng phần chia thì không được thay đổi."
"Ha ha, sao dạo này ngươi lại trở nên ham tiền thế, không giống phong cách của ngươi chút nào."
Áo Đinh nhăn mặt như quả mướp đắng: "Không làm chủ thì không biết củi gạo dầu muối đắt đỏ, chiêu mộ ít tư binh, nuôi không nổi nữa rồi."
"Ha ha! Thằng nhóc này, Hi Ngõa Na còn đặc biệt hỏi ta chuyện này. Ngươi biết tại sao pháo đài không cấm chiêu mộ tư binh không? Chính là vì không ai nỡ dùng tài nguyên của mình để nuôi dưỡng kẻ khác, huống hồ là gây dựng cả một đội quân. Ngươi chơi chiêu này hay đấy, đợi điểm khai thác ổn định rồi giải tán tư binh, tương đương với việc có thêm một khoản thu nhập khổng lồ ổn định."
Kình Thiên hiểu lầm rằng Áo Đinh đang dùng thủ đoạn, chiêu mộ tư quân để đánh chiếm cứ điểm chia lợi nhuận, đợi khi điểm khai thác ổn định thì giải tán tư quân, lợi nhuận không cần chi trả mà thu hết vào túi mình. Ông không ngăn cản cách làm của Áo Đinh, dù sao người ngồi được vào vị trí này không ai là kẻ hiền lành, hơn nữa cách làm này phù hợp với quy tắc trò chơi.
"Vẫn là ngài nhìn thấu đáo, ta đi trước đây." Áo Đinh không giải thích, chắp tay cười rồi rời khỏi bộ chỉ huy.
Nửa tháng sau.
Bên trong khu trú đóng của Chí Cao Quân Đoàn, một luồng sáng pháp trận khổng lồ bừng lên, cột sáng màu lam xông thẳng lên trời, tất cả những ai nằm trong phạm vi bao phủ của cột sáng đều biến mất trong chớp mắt.
Cách đó không xa, Lạp Khiết Ti nhìn thấu toàn bộ quá trình của pháp trận truyền tống.
"Nữ hoàng đại nhân, ngài Áo Đinh làm vậy có quá mạo hiểm không? Quân đoàn từ lúc thành lập đến nay chưa đầy một tháng rưỡi, vậy mà đã phải đi vị diện khác thực hiện nhiệm vụ, có phải quá vội vàng rồi không!" Người lên tiếng là một vị trưởng lão Huyết Tinh linh đã theo Lạp Khiết Ti từ lâu, lo lắng cho sự an nguy của tộc nhân.
Lạp Khiết Ti phất vạt váy thướt tha, thản nhiên nói: "Huyết tộc không chỉ là của ta, mà còn có một nửa của hắn. Những chiến sĩ tinh nhuệ sùng bái hắn này, hắn còn xem trọng hơn cả chúng ta, không cần lo lắng, về thôi."
"Tuân lệnh..."
Hiện nay đúng lúc Thụ Sào đang phát triển nhanh chóng, thời cơ hưng thịnh khi thế hệ Huyết tộc mới không ngừng ra đời và sinh sôi. Lạp Khiết Ti hiểu rõ tất cả những điều này là do ai mang lại, cho nên hành động của Áo Đinh, nàng luôn vô điều kiện ủng hộ.
---❊ ❖ ❊---
Tầng thứ năm của vực sâu, vị diện Ác Nham.
Đây là trận chiến đầu tiên của Áo Đinh sau khi trở thành thống lĩnh Thái Thản chiến đoàn, cũng chính lần đó, ông kết hợp với Long Nha chiến đoàn của Hi Ngõa Na gần như đồ sát sạch sẽ ác ma ở vị diện này. Đối với ác ma mà nói, gọi ông là kẻ đao phủ đầy máu trên tay cũng không chút quá lời.
"Ta lại đến rồi, mang theo quân đoàn của ta..."
Trên vùng đất hoang vu mang theo chút khói lưu huỳnh, cảm nhận hơi thở quen thuộc, lão gia Áo Đinh không khỏi cảm thán.
Truyền tống nhóm vừa kết thúc không lâu, đã có thống lĩnh trinh sát đến báo cáo.
"Thần Vương đại nhân, đây là điểm hạ cánh hoang vu đã chọn, xung quanh không có ác ma xuất hiện, xin ngài chỉ thị."
"Thực hiện theo kế hoạch tác chiến ban đầu là được, có tình huống bất thường thì báo lại."
"Tuân lệnh!"