Đấu chiến giữa Odin và "Phong Tiêu" đã kéo dài suốt nửa tháng. Hai người đánh đánh dừng dừng, trước sau vẫn không làm gì được đối phương. Thế nhưng, Odin là giả vờ, còn Phong Tiêu thì hoàn toàn là thật.
Hắn cũng vui vẻ nhìn tiến độ của cơ quan "Chủ Tể Dung Lư" tăng lên, từ hơn tám phần trăm lúc ban đầu đã nâng lên 9.66%, tiến triển không hề nhỏ.
Ầm!
Sau một cú va chạm ngang tài ngang sức, hai người ăn ý tách ra, mỗi người đáp xuống một cột đá để nghỉ ngơi.
Nửa tháng nay, số lượng cột đá bị hủy hoại do đại chiến đã lên tới hàng trăm, hơn mười vạn ác ma cấp thấp và trung cấp bị tế hiến bởi hắc ám ma pháp đều chết trong tay Phong Tiêu, trở thành dưỡng chất cung cấp cho hắn.
Mức độ phá hoại như thế đã gây ra ảnh hưởng không nhỏ đến hệ sinh thái vốn có của "Khốc Hào Huyền Nhai" (Vách đá gào khóc). Nếu tiếp tục như vậy, người chịu thiệt chỉ có thể là bản thân Phong Tiêu.
"Chẳng phải ngươi chỉ muốn Nguyệt Lượng Thạch sao! Dù sao chúng ta cũng không làm gì được nhau, ta cho ngươi khai thác là được rồi!"
Phong Tiêu thỏa hiệp, không đợi Odin phản hồi đã tự mình bay đi, trở về đỉnh núi.
"Hừ hừ, thức thời mới là trang tuấn kiệt, lần này tha cho ngươi."
Mục đích đã đạt được, hắn không cần phải dây dưa thêm nữa, trực tiếp ngồi xếp bằng tại chỗ, cẩn thận nghiền ngẫm lại quá trình chiến đấu vừa rồi để rút ra những kinh nghiệm hữu ích.
Ngoài ra, những năng lượng như tinh hoa sinh mệnh và khí huyết tích trữ trong cơ thể cũng đã cạn kiệt sau trận chiến, cần phải tích lũy lại từ đầu.
---❊ ❖ ❊---
Điểm khai thác của chiến đoàn.
Sau nửa tháng thăm dò khai thác rải rác, mục tiêu đạt gấp năm lần hạn mức nhiệm vụ chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
Hơn nữa, vừa rồi, mấy tên ác ma lĩnh chủ vốn luôn chực chờ xung quanh chiến đoàn để quấy nhiễu hoạt động khai thác đã lặng lẽ rút lui.
Hy Vana, người chịu trách nhiệm điều phối tổng thể, thấy tình hình này liền bắt đầu động viên: "Mọi người tăng tốc lên! Đây là điểm khai thác cột đá cuối cùng, khai thác xong là có thể rút lui."
"Nhóm pháp sư! Bố trí pháp trận truyền tống xuyên giới, sẵn sàng kích hoạt để rời đi bất cứ lúc nào!"
"Kiểm kê vật tư cho tốt, sau khi trở về sẽ luận công ban thưởng!"
Dưới sự chỉ huy của Hy Vana, nhân viên các chiến đoàn tiến hành công việc thu dọn một cách quy củ. Ai nấy đều vô cùng phấn khởi, phải biết đây là số Nguyệt Lượng Thạch gấp năm lần hạn mức nhiệm vụ. Cộng thêm các loại quặng khác thu được trong quá trình khai thác, đây là nguồn tài nguyên được phân chia riêng tư ngoài phần thưởng nhiệm vụ, do chiến đoàn thống nhất phân phối, thuộc về thu nhập ngoài luồng.
"Không ngờ nhiệm vụ lần này lại nhẹ nhàng thế, ngay cả cơ hội chiến đấu cũng không có."
"Ha ha! Có thống lĩnh Odin của Thái Đản chiến đoàn chúng ta ra mặt, các ngươi cứ yên tâm một trăm phần trăm đi!"
"Đúng vậy, đúng vậy. Ba động chiến đấu bùng phát trước đó dù cách xa thế này vẫn có thể cảm nhận được. Phải nói là thống lĩnh Odin đã đạt đến cấp bậc Chỉ huy sứ rồi nhỉ! Thật sự quá mạnh!"
Được làm việc dưới quyền một thống lĩnh thực lực mạnh mẽ quả là một chuyện tốt, vừa đảm bảo an toàn lại vừa có lợi ích.
Uỳnh uỳnh uỳnh...
Cột sáng màu lam thông thiên triệt địa được dựng lên đúng như dự định. Nhìn ánh sáng truyền tống lấp lánh phía chân trời, hắc long Phong Tiêu trong lòng thở phào một hơi.
"Cuối cùng cũng tiễn được vị ôn thần này đi. Đặc sản lớn nhất của Khốc Hào Thâm Uyên ta chính là Nguyệt Lượng Thạch, chắc là trong một thời gian dài, Thiết Huyết Vệ sẽ không đến nữa."
"Thế nhưng, Thiết Huyết Vệ lại xuất hiện một kẻ hung hãn mạnh như vậy, chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng. Có nên thông báo cho hai kẻ kia không?"
Phong Tiêu nằm trên đỉnh núi, suy tư một lát rồi nói: "Hừ! Nhất định không thể để ngươi được như ý!"
Một cánh cổng màu đen mở ra trên bầu trời gần đỉnh núi nhất, Phong Tiêu ngửa mặt gào thét một tiếng, lắc đầu vẫy đuôi chui vào rồi biến mất.
---❊ ❖ ❊---
Phía bên kia, trước khi Odin và những người khác trở về, bên trong Phong Bạo Yếu Trại vẫn còn lo lắng vì Liên Hợp chiến đoàn chậm trễ chưa về, không biết có xảy ra chuyện gì hay không.
Theo lẽ thường, việc khai thác Nguyệt Lượng Thạch theo hạn mức nhiệm vụ không cần quá lâu, nhưng từ lúc họ xuất phát đã nửa tháng trôi qua mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Ngay khi Kình Thiên không ngồi yên được nữa, định đích thân đi xem thử, thì pháp trận truyền tống của Liên Hợp chiến đoàn bừng sáng trong yếu trại.
"Là Liên Hợp chiến đoàn! Họ trở về rồi!"
Kình Thiên đang nghiên cứu kế hoạch cứu viện tại bộ chỉ huy bỗng giật mình, nói: "Mau đi thông báo, bảo họ tới gặp ta."
"Rõ!"
Dưới sự triệu gọi của thủ vệ, Odin cùng bốn vị thống lĩnh chiến đoàn khác cùng tụ họp tại bộ chỉ huy.
"Bái kiến Phó thành chủ!"
"Bái kiến Phó..."
"Ha ha! Mau ngồi xuống. Có thấy không, nếu các ngươi không về nữa là chúng ta đã chuẩn bị đến Khốc Hào Huyền Nhai thu xác cho các ngươi rồi đấy."
"Ha ha ha..." Mọi người phát ra những tiếng cười đầy thiện chí.
Sau khi ngồi xuống, Odin bình tĩnh giải thích: "Khụ khụ, vì ta gọi riêng các chiến đoàn khác cùng hành động liên hợp, để đảm bảo lợi ích cho đông đảo đội viên nên lượng Nguyệt Lượng Thạch khai thác được nhiều hơn một chút, khiến chư vị lo lắng rồi."
"Ồ! Khai thác nhiều hơn một chút, nhiều hơn bao nhiêu?" Kình Thiên lập tức phấn chấn, truy vấn.
Odin giơ năm ngón tay ra lắc lắc: "Hừ hừ, con số này."
"Năm mươi tấn?"
"Hay là năm trăm tấn?"
Lượng nhiệm vụ ghi trên cuộn giấy là một ngàn tấn, Kình Thiên đương nhiên cho rằng chỉ khai thác thêm năm trăm tấn.
"Ừm, năm trăm tấn thì tương đương với vượt mức 150% nhiệm vụ. Cứ nộp hết đi, ta sẽ phát thù lao dựa trên 150% nhiệm vụ cho các ngươi." Kình Thiên hài lòng gật đầu, cảm thấy Odin làm việc khá đáng tin cậy, quan hệ nội bộ cũng xây dựng tốt. Nghe nói giữa hắn và Hy Vana còn tồn tại quan hệ thân mật nào đó, có thể dốc sức bồi dưỡng thêm.
"Thống lĩnh, ngài hiểu lầm rồi, ta nói không phải là năm trăm tấn."
"Năm mươi? Cũng được, dù sao có còn hơn không." Kình Thiên bình tĩnh lại sau niềm vui sướng, giọng điệu có chút tiếc nuối. "Ừm... nếu là tinh tệ thì ta sẽ cho các ngươi thêm một ít, nhưng phần thưởng tài nguyên tương ứng thì không có đâu."
Nhu cầu về loại tài nguyên vạn năng cao cấp như Nguyệt Lượng Thạch rất lớn và vô cùng quan trọng. Sau khi xảy ra biến cố ở Thâm Uyên, rất nhiều điểm tài nguyên mà Phong Bạo Yếu Trại thiết lập ở các vị diện khác đều buộc phải rút về. Lượng tài nguyên dự trữ trong kho mỗi ngày một giảm, cao tầng yếu trại gây áp lực lên Thiết Huyết Vệ, nhưng ông ta cũng không còn cách nào khác.
Hệ thống tinh tệ gắn liền với tài nguyên dự trữ của yếu trại, vật tư càng sung túc thì sức mua của tinh tệ càng mạnh, ngược lại, sức mua trên thị trường sẽ giảm xuống, hình thành lạm phát. Vì vậy, Kình Thiên thà cho thêm ít tinh tệ làm phần thưởng còn hơn.
"Không đúng, không đúng, thống lĩnh lại nói sai rồi."
Odin lắc đầu, thấy mọi người mất kiên nhẫn nên cũng lười vòng vo, nói thẳng: "Năm chiến đoàn chúng ta lần này liên thủ đi sâu vào Khốc Hào Huyền Nhai chính là để khai thác Nguyệt Lượng Thạch với số lượng lớn, nhằm giảm bớt tình trạng thiếu hụt tài nguyên của yếu trại."
"Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của các đội viên, sau nửa tháng khai thác liên tục, cuối cùng!"
Giờ phút này, bộ chỉ huy im phăng phắc, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào hắn.
"Cuối cùng! Liên Hợp chiến đoàn chúng ta đã khai thác được năm ngàn năm trăm tấn Nguyệt Lượng Thạch chất lượng cao, cùng với hai ngàn ba trăm tấn các loại quặng phẩm loại khác!"
"Ô... trời ơi! Khai thác nhiều thế này sao?!" Một vị thống lĩnh chiến đoàn suýt chút nữa văng tục.
"Thật hay giả vậy? Nhiều Nguyệt Lượng Thạch thế này là do Đọa Lạc Hắc Long tặng cho họ à?"
Có người giữ thái độ nghi ngờ, nhưng cũng không thể trách họ, không ai có thể tưởng tượng được con số gấp năm lần mục tiêu nhiệm vụ là khái niệm gì, nhất là trong tình thế hiện nay, độ khó còn cao hơn nhiều.
Đại thống lĩnh Kình Thiên thậm chí đứng bật dậy khỏi ghế: "Ngươi nói là thật sao!"
"Quân trung vô hí ngôn."
Nhìn gương mặt khẳng định của Odin, Kình Thiên đã nắm rõ tình hình, lập tức ra lệnh kết thúc cuộc họp, chỉ để lại một mình Odin để nói chuyện riêng.
Nội dung cuộc trò chuyện không ngoài vấn đề phân chia tài nguyên, điểm này Odin rất dễ nói chuyện. Kình Thiên hứa hẹn, ngoài phần thù lao tinh tệ gấp năm lần nhiệm vụ, còn cấp thêm một phần tài nguyên tu luyện đang dự trữ sung túc làm phần thưởng. Còn các loại quặng khác thu thập được, Kình Thiên cũng cần, giá cả là dựa trên giá thị trường cộng thêm 20%. Về điều này, Odin không có ý kiến gì.
Dù tinh tệ có mất giá nhưng chỉ là tạm thời, chỉ cần cục diện bình thường trở lại, sức mua của tinh tệ sẽ tăng lên sau khi các chiến đoàn khôi phục nhiệm vụ khai thác. Không những không lỗ mà còn có lời.
Sau khi hoàn tất việc giao nộp nhiệm vụ, Odin đứng dậy định rời đi, cầm những thứ vừa nhận được để chia chác cùng bốn vị thống lĩnh khác, nhưng không ngờ lại bị Kình Thiên gọi lại.
"Chờ chút, ta ở đây còn một nhiệm vụ, không biết thống lĩnh Odin có hứng thú không?"
"Đương nhiên là có!"
Hiện tại chính là thời điểm cần phát lực, sau khi hiểu sơ qua về nội dung nhiệm vụ, Odin liền đồng ý, đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn. Kình Thiên cũng hứa với hắn, sau khi nhiệm vụ hoàn thành sẽ đệ trình tên hắn tại hội nghị cao tầng, trở thành ứng cử viên Chỉ huy sứ, khi đó có thể tranh đoạt vị trí Vạn nhân thống lĩnh của Thiết Huyết Vệ.
Odin nhận nhiệm vụ mới rồi rời khỏi bộ chỉ huy, đi đến một địa điểm giải trí cao cấp trong thành, Hy Vana và ba vị thống lĩnh khác đang đợi ở đó.
"Thế nào, đại thống lĩnh nói sao?"
"Hừ hừ! Thù lao cũng được, nhiều hơn chúng ta nghĩ 20%, trong đó một phần trực tiếp đổi thành tài nguyên tu luyện. Đây là phiếu xác nhận, ngày mai chúng ta sẽ đến vật tư đại sảnh lấy ra."
"Vẫn là thống lĩnh Odin có bản lĩnh, vừa về đã lấy được phần thưởng, lần này cuộc sống của anh em dễ thở hơn nhiều rồi." Một vị thống lĩnh lên tiếng tâng bốc đúng lúc.
"Đúng vậy, đúng vậy, các chiến đoàn khác ghen tị lắm đấy, nhưng chúng ta dựa vào thực lực cứng, ai bảo họ không hoàn thành được nhiệm vụ."
"Lần này có thể hoàn thành nhiệm vụ đều nhờ vào thống lĩnh Odin, ta đề nghị mỗi người nhường ra một chút, để thống lĩnh Odin lấy ba phần thu nhập, các ngươi thấy thế nào?"
"Ta đồng ý!"
"Người có năng lực thì nhận nhiều hơn, ta cũng không có ý kiến."
Khi Odin còn chưa lên tiếng, mấy người này đã tự ý nhường thêm cho hắn một phần thu nhập, khiến hắn dở khóc dở cười. Tuy nhiên, qua đây có thể thấy mọi người đều hiểu rõ ai mới là hạt nhân của nhóm nhỏ này.
"Vì các ngươi đã chủ động như vậy, ta cũng không khách sáo nữa. Ta ba phần, bốn người các ngươi chia đều bảy phần còn lại. Ngoài ra còn một chuyện, thống lĩnh Kình Thiên đã định sẵn nhiệm vụ tiếp theo, do ta dẫn đầu, nhân thủ tự chọn, thời gian nhiệm vụ định vào một tháng sau, có thời gian nghỉ ngơi đầy đủ. Không biết các ngươi có hứng thú không?"
Việc hỏi chỉ là làm theo thủ tục, kết quả đương nhiên không cần bàn cãi, không ai từ chối việc có thêm thu nhập, thậm chí mọi người còn chẳng hỏi nội dung nhiệm vụ là gì đã gật đầu đồng ý, vô cùng sảng khoái.
Sau đó trong lúc nâng ly chúc tụng, Odin dần tiết lộ nội dung nhiệm vụ. Thực ra chỉ là nhiệm vụ khai thác thông thường, đến tầng thứ tư của Thâm Uyên thu thập một ít Tử Tinh Thảo, Ma Cốt Hoa, Xuyên Tâm Liên... những loại dược liệu dùng ngoài để rèn luyện nhục thân. Lô tài nguyên này là do Man Hoang đại thế giới chỉ định cần, tức là nhiệm vụ độc quyền của thế giới đó, lượng cần rất lớn, tài nguyên khai thác được sẽ trực tiếp cung cấp cho Man Hoang đại thế giới chứ không nhập kho yếu trại. Lợi ích của nhiệm vụ loại này cao hơn so với nhiệm vụ yếu trại thông thường, hơn nữa với tư cách là người thực hiện nhiệm vụ, ngoài phần nhiệm vụ ra còn có thể đàm phán điều kiện riêng với Man Hoang đại thế giới, coi như là một loại điều kiện ngầm.
Khi nhiệm vụ chưa hoàn thành thì chưa có tư cách đàm phán, mọi người cũng biết điều không hỏi thêm.
Ngày hôm sau, mọi người hẹn nhau đến vật tư đại sảnh để nhận thù lao nhiệm vụ. Vì hoàn thành vượt mức năm lần hạn mức nên số tiền thù lao vô cùng lớn, sau khi nhận được, thống lĩnh chiến đoàn cần phân phát xuống cho từng thành viên tham gia nhiệm vụ. Sau khi phân chia xong, phần còn lại mới thuộc về thống lĩnh, nhưng cũng không hề ít.
Hy Vana thậm chí còn bày tỏ đây là khoản thù lao lớn nhất mà cô từng nhận được từ khi gia nhập Thiết Huyết Vệ.
"Cứ yên tâm đi, sau này thù lao nhận được sẽ chỉ còn nhiều hơn thôi."
Giải quyết xong chuyện phân chia lợi ích và những thứ linh tinh khác, trong tay Odin còn lại năm vạn tinh tệ cùng một phần tài nguyên tu luyện. Cân nhắc gần đây không có việc gì, Odin trước tiên dùng tinh tệ mua một lô tài nguyên tại Tinh Chức đại sảnh, sau đó ra khỏi thành đến một địa điểm bí mật khởi động pháp trận truyền tống trở về Ngải Lạp đại lục. Còn về phía Tác Tây Á, vì công việc bận rộn nên không thể cùng hắn trở về. Hơn nữa, cô cũng không cần thiết phải về, Odin sẽ tiện tay giúp cô xử lý các công việc ở Tinh Linh chi sâm, điều này còn yên tâm hơn cả việc để cô tự xử lý.
Lô tài nguyên này không phải để hắn dùng cho bản thân, mà là dùng để làm phong phú quốc khố, làm phần thưởng cho những người có đóng góp xuất sắc cho quốc gia. Tài nguyên ở Đa Nao Hà không ít, nhưng đều là vật tư cấp trung và thấp, thiếu các bảo vật phẩm cấp từ cấp hiếm trở lên. Mà những bảo vật cấp độ như Sử Thi, Truyền Thuyết thường là những thứ lưu truyền từ thượng cổ, đây chính là nền tảng mà Đa Nao Hà còn thiếu.
Khi những bảo vật quý giá này được phân phát xuống, có thể trực tiếp nâng cao sức chiến đấu cao cấp, như vậy dù hắn có thường xuyên không ở Ngải Lạp đại lục thì Đa Nao Hà cũng có sự đảm bảo.
Đây chỉ là một phần, trong số tài nguyên đã mua còn có một phần kiến thức nghiên cứu về ma pháp phù văn và nguyên lý pháp thuật, có thể hiểu là sự tìm tòi về bản chất của nguyên tố năng lượng, thuộc phạm trù lý luận cơ bản. Nội dung trong đó vô cùng thâm sâu, không nhiều nhưng đã tiêu tốn của Odin một vạn tinh tệ. Đây vẫn là nhờ quyền hạn thuận tiện của Tác Tây Á, nếu không chưa chắc đã mua được loại kiến thức lý luận cao cấp bất thường này.
Những kiến thức này chưa chắc đã hoàn toàn đúng, nhưng nó tuyệt đối phù hợp với tính chất mà nguyên tố năng lượng thể hiện trong trạng thái thông thường, tức là những kiến thức này có mức độ chính xác nhất định.
Nếu nắm vững hoàn toàn những kiến thức này, thậm chí có thể tạo ra hệ thống pháp thuật mới, con đường nghề nghiệp mới trong phạm vi quy tắc của Ngải Lạp vị diện. Dù có lùi bước, không phát triển hệ thống pháp thuật mới thì cũng có thể khai thác tiềm năng trên hệ thống nghề nghiệp đã biết. Ví dụ như tìm ra phương thức tu luyện tốt hơn, cải thiện phương pháp huấn luyện, cải thiện phương pháp minh tưởng; hoặc phát hiện ra những điểm bất hợp lý trong quá trình tu luyện của con đường nghề nghiệp, sau đó loại bỏ những mắt xích này để tránh đi đường vòng; hoặc hoàn thiện những nghề nghiệp siêu phàm chỉ có thể đạt đến giai đoạn Đại Địa hoặc Hoàng Kim, khiến những nghề nghiệp đó có tiền đồ tu luyện rộng mở hơn, đóng góp nhiều hơn cho xã hội và thế giới.
Đương nhiên, những ý nghĩ trên có phần hơi lý tưởng hóa, nhưng Odin quả thực đã nghĩ như vậy. Cơm phải ăn từng miếng, đường phải đi từng bước, hắn chẳng qua chỉ là dũng cảm bước ra bước đầu tiên mà thôi.
---❊ ❖ ❊---
Ba ngày cuối tháng có hoạt động hoàn tiền nguyệt phiếu trong vòng tròn bạn đọc, bạn đọc nào có phiếu trong tay đừng bỏ lỡ nhé~