Nếu quả thật là người của Phật Lang Duy, vậy thì rất khó nói bọn chúng có thể công kích trang viên hay không, đạo tặc không khác gì châu chấu, nơi nó đi qua chắc chắn là gà chó không yên. Hiện tại chiến lực cao cấp trong trang viên chỉ có hai người Lâm Tái và Phí Đức Sĩ, dưới tình huống này bọn họ rất khó lòng bảo vệ tốt những người khác nếu xảy ra chiến đấu quy mô lớn.
Đợi đến lúc bọn họ đi tới gần cửa lớn trang viên mới có thể cảm giác được mặt đất rung động từng đợt. Mấy người Địch Áo chia ra đi lên trên hai tòa tiễn tháp của trang viên, từ đó dõi mắt nhìn ra xa là có thể thấy cách đó hơn mười dặm đang có một đội ngũ do nhóm lớn võ sĩ tạo thành đang di chuyển rất nhanh, phía sau bốc lên bụi mù cuồn cuộn theo tiếng vó ngựa ầm ầm.
Phía trước đội ngũ là một đại hán trung niên dáng người gầy gò, sắc mặt tái nhợt, hắn đang liếc mắt nhìn thoáng qua trang viên ở xa xa, sau đó lập tức dời tầm mắt trở lại, xem bộ dáng là không có đặt tòa trang viên nho nhỏ này vào trong mắt.
"Đầu lĩnh!" Một gã kỵ sĩ từ phía sau chạy lên, lớn tiếng nói: "Trang viên kia có ánh sáng vũ khí phản quang, ta mang mấy người đi qua đó xem thế nào, được không?"
Ánh mắt đại hán trung niên chợt lóe, hắn làm sao mà không biết tên thủ hạ này có chủ ý gì chứ, nhưng mấy trận đánh trước đây đã tổn vài phần nhân thủ. Mặc dù hiện tại đã thành công phá vây chạy thoát ra ngoài, nhưng tinh thần nhóm thuộc hạ đã bị hạ thấp rất nhiều. Thành viên trong đội toàn là dựa vào cướp bóc mà sống, nếu lúc này ngăn cản rất khó tránh khỏi làm cho tinh thần càng thêm uể oải.
"Đi đi, tốc độ nhanh lên, không được quá một canh giờ!" Đại hán trung niên gật đầu đồng ý.
Gã kỵ sĩ kia nhất thời mừng rỡ: "Yên tâm đi, đầu lĩnh!" Sau đó là một tràng hoan hô vang dậy, trong đội ngũ tách ra một nhóm võ sĩ giục ngựa xông ra, số lượng tầm mười mấy người.
Những người khác trong đội ngũ nhìn đội nhân mã xông về phía trang viên với ánh mắt hâm mộ, trong lòng âm thầm tính toán nếu gặp tình huống tương tự nhất định phải giành trước mới được.