Địch Áo gật đầu, Phật Lang Duy còn phải ứng phó Tái Nhân Hầu tước tiễu trừ, khẳng định không thể rút ra quá nhiều người tới bảo vệ đoàn xe. Cho dù có thể làm được, đoán chừng Phật Lang Duy cũng không dám làm như vậy, cả hai là đối thủ lẫn nhau quá lâu rồi. Một khi Phật Lang Duy xuất ra động tĩnh quá lớn, Tái Nhân sẽ dễ dàng phân tích ra mục đích của hắn. Dù sao thuộc hạ Tái Nhân Hầu tước vẫn đang tìm kiếm khu vực khai thác mảnh vỡ tinh thần cực phẩm.
Phật Lang Duy chỉ có thể trì hoãn thời gian chiếm khu mỏ, không thể nào để cho Tái Nhân phát hiện hắn rồi điều động quân đội quy mô lớn tranh đoạt. Vì thế, vô tình đúng lúc tạo điều kiện cho đám người Địch Áo đục nước béo cò, nếu như Phật Lang Duy dốc hết toàn lực, cho dù là Đường Ân Nam tước cũng rất khó lòng chiếm tiện nghi trong tay Phật Lang Duy.
"Vậy cứ như thế đi, nhóm hàng thứ hai sẽ đưa đến sau, chúng ta sẽ tính lại kỹ lưỡng một chút, thật ra đoạt được hai nhóm hàng đã đủ rồi, lòng tham không phải là tốt." Sử Đế Văn suy nghĩ một lát rồi nói ra suy nghĩ của mình.
Mấy người Địch Áo liếc nhau hội ý, đồng thời gật đầu tán thành, trước mắt thì nhóm mảnh vỡ tinh thần này đã đủ dùng rồi, dù sao trước khi đạt tới cấp độ Võ Tôn, nhu cầu sử dụng mảnh vỡ tinh thần chỉ có hạn mà thôi.
Thế nhưng một chuyện làm người ta đau đầu chính là Miêu Tử vẫn đang "ăn" đều đều. Mặc dù mỗi một lần Miêu Tử ăn hết một khối mảnh vỡ tinh thần sẽ làm mấy người Địch Áo chua xót không dứt, nhưng trong lòng mọi người cũng rất tò mò sau khi Miêu Tử ăn nhiều mảnh vỡ tinh thần như vậy, vượt qua thời kỳ trưởng thành sẽ biến thành hình dáng ra sao? Hẳn là một loại yêu thú phi thường cường đại nhỉ?
"Sau khi các ngươi hội hợp với người của Thánh Đế Tư thành thì nên cẩn thận hơn, không phải chuyện gì cũng vọt tới phía trước, nhất là ngươi..." Ánh mắt Sử Đế Văn ném lên trên người Ca Đốn, thật ra hắn không có thói quen giáo huấn vãn bối, nhưng Ca Đốn thật sự quá vọng động. Sử Đế Văn sợ đến lúc đó làm ảnh hưởng đến Tác Phỉ Á và Địch Áo.
"Biết rồi." Ca Đốn hơi lúng túng nói, bây giờ Ca Đốn đã không dễ nóng đầu như trước kia nữa, không phải là tính cách hắn xảy ra biến chuyển cực lớn, mà là hắn đã bắt đầu hiểu được suy nghĩ vì người khác. Ít nhất bây giờ Ca Đốn không bao giờ làm chuyện vì bản thân mình mà đặt người bên cạnh vào tình cảnh nguy hiểm.
"Bây giờ Đường Ân thúc thúc ở địa phương nào?" Địch Áo hỏi.
"Hắn đã chuyển sang hướng tây." Sử Đế Văn nói: "Chúng ta chuẩn bị nghênh đón đoàn xe thứ hai của Phật Lang Duy."
"Lần này các ngươi có thể đụng phải Hỏa Hồ Chu Địch Ti." Địch Áo nói.
"Thế nào? Lo lắng cho chúng ta?" Sử Đế Văn cười lên khàn khàn: "Ngươi nhận thức ba người chúng ta không đối phó được một con đàn bà?"