Tất cả mọi người đồng thời giật mình, nhất là Lôi Mông khẩn trương nằm gục tại chỗ nhìn loạn chung quanh: "Ở đâu? Người đâu?"
"Thấy không? Ở phía sau vùng sa mạc nhấp nhô kia kìa." Phí Đức Sĩ chỉ hướng một mảnh sa mạc hoang vu cách đó vài trăm thước.
Mọi người dõi mắt nhìn tới, quả nhiên phía sau vùng sa mạc hoang vu đó mơ hồ lộ ra mấy cái chấm đen, chẳng qua là hai con cự thú đấu đá quá mức kịch liệt, tro bụi đầy trời làm cho bọn họ không thấy rõ cảnh vật ở xa.
"Là ai nhỉ?" Tác Phỉ Á lẩm bẩm nói.
"Nhìn bộ dáng hẳn là tới vì Hỏa Hống Thú." Phí Đức Sĩ cũng ngưng trọng, có lá gan đánh chủ ý lên Hỏa Hống Thú, không thể nào là người bình thường.
"Làm sao bây giờ?" Lôi Mông thấp giọng nói.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, tranh giành hay không tranh giành? Đó là một vấn đề nghiêm trọng, trên đường đi bọn họ thủy chung tận lực xóa mọi dấu vết tránh khỏi phiền toái, bây giờ đối mặt với hấp dẫn cực lớn, nên lựa chọn như thế nào đây?
Buông tha? Mặc dù an toàn nhưng bọn hắn cảm thấy có chút không cam lòng, nhất là Ca Đốn. Có khả năng người tới tranh đoạt có thực lực cường đại hơn so với bọn hắn tưởng tượng. Ngoại trừ Phí Đức Sĩ và Địch Áo có một ít năng lực bảo đảm an toàn ra, ba người khác sẽ lâm vào nguy hiểm cực độ. Huống chi Địch Áo sẽ bất kể đồng bạn, một mình chạy trốn hay sao?
"Trước tiên nên nhìn một lát đã." Phí Đức Sĩ chậm rãi nói.