Sắc mặt Lôi Mông biến đổi, hắn là một thanh niên dư thừa tinh thần trọng nghĩa, nếu như tranh giành với một đám nam võ sĩ, vì Ca Đốn, hắn sẽ tiếc gì hết, mọi chuyện đều không thành vấn đề. Hắn không bao giờ nương tay với đối phương, nhưng mà tranh giành đồ với một cô bé làm cho hắn không đành lòng. Hơn nữa nghe khẩu khí nữ hài tử kia chỉ vì con Hỏa Hống Thú này mà bố trí kế hoạch hơn nửa tháng. Hiện tại xuất thủ cưỡng đoạt, chẳng phải là biến thành cường đạo hay sao?
Hỏa Hống Thú đã vô lực buông thả nguyên lực công kích, chỉ đứng ở một chỗ không ngừng gầm thét, nữ võ sĩ vọt tới vị trí cách Hỏa Hống Thú chừng ba mươi thước, vươn hai tay ra chống xuống mặt đất. Một tầng sương trắng đột nhiên xuất hiện, dọc theo cát đất lan tràn về phía trước rất nhanh.
Hỏa Hống Thú lộ ý sợ hãi, liều mạng lui gấp về phía sau, Thủy hệ nguyên lực là thiên địch của nó. Nếu như nó còn có thể giữ vững trạng thái đỉnh phong tự nhiên không e ngại công kích trình độ này, nhưng bây giờ nó đã vô lực chống đỡ.
Bị thương một chân sau, Hỏa Hống Thú lui bước rất chậm, trong nháy mắt, màn sương trắng đã lan lớn đông cứng một vùng thành băng, Hỏa Hống Thú cũng bị đông cứng trong đó.
"Chính là bây giờ!" Nữ võ sĩ kia quát lên.