Thần Điển

Lượt đọc: 9466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 114
từ biệt

Tác Phỉ Á ngẩng đầu, thấy là Địch Áo thì dịu dàng đứng lên, nói: "Ngươi tới đúng lúc, Phí Đức Sĩ mới vừa rồi đang nói tới ngươi đó, hì hì."

"Nói tới ta?" Địch Áo sửng sốt.

"Là khen ngươi !" Tác Phỉ Á mỉm cười nói: "Phí Đức Sĩ nói ngươi thông minh, cơ trí, có cái nhìn đại cục, thành tựu trong tương lai nhất định không thể đo lường."

"Còn gì nữa không?" Địch Áo cười ha hả ngồi lên trên ghế.

"Ha ha, ngươi còn muốn nghe cái gì?" Tác Phỉ Á bật cười nói.

"Nàng muốn nói cái gì thì ta nghe cái đó !" Địch Áo nói.

"..." Tác Phỉ Á dĩ nhiên hiểu điểm tâm tư này của Địch Áo, nàng không nhịn được liếc sang Địch Áo, rồi lại liếc qua Phí Đức Sĩ, ý tứ rất rõ ràng, Phí Đức Sĩ đang ở chỗ này, không nên làm chuyện không đứng đắn.

Phí Đức Sĩ mỉm cười nhìn Địch Áo và Tác Phỉ Á, tiếp xúc thời gian dài như vậy, hắn đã nhận địa vị Địch Áo trong lòng Tác Phỉ Á. Mới vừa nói mấy câu kia đúng là lời xuất phát từ trong lòng hắn. Lần đầu tiên xuất thủ, hắn và Tác Phỉ Á không có bao nhiêu lòng tin vãn hồi cục diện, nhưng Địch Áo trực tiếp xử lý vấn đề Đặng Khẳng giúp cho tình thế nghịch chuyển trong nháy mắt. Lần thứ hai xuất thủ, vốn hắn đã dặn dò Địch Áo ở lại trong thành bảo vệ Tác Phỉ Á, nhưng Địch Áo không có làm theo lời hắn. Mặc dù các võ sĩ đối phương vây khốn Đặng Khẳng không phải là do Địch Áo giết chết, nhưng là bởi vì nơi đó đã có Tác Phỉ Á và Lôi Mông ra tay, Địch Áo chạy ra tiền tuyến đầu tiên hoàn toàn có năng lực bảo vệ Đặng Khẳng.

"Đúng rồi, Địch Áo !" Tác Phỉ Á nhẹ giọng nói: "Chỗ này không nên ở lâu, Phí Đức Sĩ tiên sinh mới vừa nói, Sơn Đế Hầu tước là một người có thù tất báo. Hai đoàn võ sĩ chủ chiến của hắn đã bị đánh cho tàn phế rồi, hắn tuyệt đối sẽ không ẩn nhẫn, thậm chí có thể điều võ sĩ từ tiền tuyến trở về. Địch Áo, ngươi thấy nên làm thế nào?"

"Ta nghe các ngươi." Địch Áo nói: "Thế nhưng, tốt nhất là làm theo phán đoán của Phí Đức Sĩ tiên sinh, cũng nên nói cho An Đông Ny biết, nàng..."

"Ta nhìn ra được, ngươi rất có hảo cảm với nàng." Tác Phỉ Á nói.

"Nàng là võ sĩ chân chính." Địch Áo nói.

"Được rồi, ta sẽ tìm cơ hội nói chuyện với nàng." Tác Phỉ Á suy nghĩ một chút rồi nói: "Ca Đốn mới vừa bị thương, ít nhất chúng ta phải lưu lại ở chỗ này hai ngày. Sơn Đế Hầu tước không thể nào phản ứng nhanh như vậy, cho nên tạm thời không có gặp nguy hiểm."

"Tốt." Địch Áo gật đầu nói.

Đúng lúc này phía ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Tác Phỉ Á nói: "Mời vào."

Cửa phòng mở ra, An Đông Ny ngồi ở trên xe lăn được thị nữ đẩy đi vào, nàng quét mắt một vòng mỉm cười nói: "Các ngươi đều ở đây !"

"An Đông Ny phu nhân, có chuyện gì không?" Tác Phỉ Á hỏi.

An Đông Ny hơi do dự, mở miệng nói: "Ngả Lực Khắc đã phái võ sĩ chạy tới Hầu tước lĩnh hồi báo đại thắng lần này rồi. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, nhiều lắm là ba, năm ngày sau, Tát Mỗ Nhĩ Hầu tước sẽ phái sứ giả tới đây. Hơn nữa, Ngả Lực Khắc cũng viết ở trong thơ tên của các ngươi, hắn rất sùng bái các ngươi, ha hả, các ngươi ở lại chỗ này mấy ngày nữa?"

Địch Áo và Tác Phỉ Á liếc nhìn nhau, mở miệng hỏi: "Tại sao hắn lại viết tên của chúng ta vào đó?"

Thần sắc An Đông Ny càng thêm do dự, qua thật lâu mới cười khổ nói: "Ngày hôm qua các ngươi cũng ở đó mà, không nhìn thấy gì sao? Đặng Khẳng hoài nghi đoàn võ sĩ Song Đầu Xà làm phản nên cự tuyệt bọn họ tiến vào tòa thành. Kết quả làm cho đoàn võ sĩ Song Đầu Xà tổn thất quá lớn, Ngả Lực Khắc lòng mang oán hận nhất định sẽ bất mãn đối với Đặng Khẳng. Không muốn để cho Đặng Khẳng độc chiếm công lao này."

"Uy Liêm Bá tước phản bội bị giết, nhưng cũng nhượng xuất ra một vị trí rất tốt." Địch Áo nói: "Cho dù Ngả Lực Khắc cố tình quấy rối Đặng Khẳng cũng không thể ngăn cản Đặng Khẳng lên chức mà?"

"Đúng là như vậy." An Đông Ny thở dài một hơi dằng dặc.

"Vậy thì sau này nên gọi là Đặng Khẳng Bá tước rồi?" Tác Phỉ Á cười nói: "Ta trước tiên chúc mừng hai vị, nếu như dựa theo tình huống bình thường, Đặng Khẳng nên thăng làm Tử tước trước, sau đó giữ vững đất phong hiện tại, cuối cùng mới bước tiếp lên Bá tước. Đây đúng là một kỳ ngộ vô cùng tốt. Hơn nữa, nếu như là lúc trước nhất định sẽ có người đứng ra phản đối một vị Nam tước trực tiếp đề thăng lên làm Bá tước, bây giờ sẽ không có người nào phản đối. Bởi vì vị trí này quá nguy hiểm, Uy Liêm Bá tước làm phản, còn những Bá tước khác thì sao đây? Sẽ kề vai chiến đấu với Tát Mỗ Nhĩ Hầu tước?" Tác Phỉ Á đưa ám chỉ cho An Đông Ny, nhóm Bá tước lựa chọn phản bội Tát Mỗ Nhĩ là bởi vì Tát Mỗ Nhĩ bị Sơn Đế áp chế không thở nổi, hoàn toàn bị vây trong hoàn cảnh xấu. Trận chiến này thắng lợi cũng không thể nào làm ảnh hưởng đến toàn bộ chiến cuộc, cho nên cái ghế Bá tước này không có bất kỳ ý nghĩa.

"Cảm ơn ngươi, Tác Phỉ Á." An Đông Ny mỉm cười rất miễn cưỡng, Tác Phỉ Á đã uổng phí tâm cơ rồi. Giờ phút này vẻ mặt An Đông Ny không có một tia hoảng hốt, căn bản không nghe hiểu hàm ý trong đó.

"Đặng Khẳng bây giờ nhất định đang rất hưng phấn?" Địch Áo hỏi.

"Ừ, đêm hôm qua hắn không có nghỉ ngơi, một mực vội vội vàng vàng." An Đông Ny nhìn sang Địch Áo, nói: "Hai chữ "hưng phấn" này tựa hồ mang nghĩa xấu thì phải?" Nàng không hiểu ý tứ Địch Áo nên hỏi lại.

"An Đông Ny, nói cho rõ đi." Địch Áo nói: "Không thể để cho Đặng Khẳng tiếp tục lộn xộn, lúc nãy Phí Đức Sĩ tiên sinh đã nói Sơn Đế nhất định sẽ trả thù, hiện tại các ngươi lựa chọn tốt nhất chính là rời khỏi Nam tước lĩnh "

"Không thể !" An Đông Ny lắc đầu nói: "Đặng Khẳng chờ đợi một ngày này đã lâu lắm rồi, hắn làm sao có thể buông tha lãnh địa này chứ."

Tác Phỉ Á và Địch Áo đồng thời ngạc nhiên, chốc lát sau Địch Áo không nhịn được hỏi một câu: "Nếu như ngay cả tính mạng cũng mất, lãnh địa sẽ có ý nghĩa gì đây?"

"Không phải là ta không muốn..." An Đông Ny cười nói, chỉ có điều nụ cười của nàng buồn bã ỉu xìu, hoàn toàn khác hẳn với khí thế bức người tối hôm qua.

"Thủ hạ Sơn Đế tổng cộng có ba vị Võ Tôn." Phí Đức Sĩ giơ ba ngón tay lên, thản nhiên nói: "Là ba Võ Tôn đó!"

An Đông Ny trầm mặc chốc lát, sau đó nàng cố ý chuyển sang đề tài khác: "Lúc nãy ta hỏi các ngươi ở chỗ này thêm vài ngày là có dụng ý. Thực lực các ngươi cao hơn Ngả Lực Khắc một chút, thủ hạ Tát Mỗ Nhĩ đã sớm điêu linh, hắn nghe được có mấy Mạo hiểm giả cường đại như các ngươi nhất định sẽ phái sứ giả chạy tới mời gia nhập."

"Chúng ta không có thói quen bán mạng cho người khác." Địch Áo nói.

"Ta chỉ sợ tình thế lúc đó không phải do các ngươi làm chủ." An Đông Ny cười khổ nói: "Nếu như các ngươi muốn đầu nhập vào Tát Mỗ Nhĩ Hầu tước, coi như ta không nói gì là được. Nếu như các ngươi không muốn gia nhập, tốt nhất nên rời khỏi đây cho sớm, chiến cuộc càng ngày càng khó khăn, tính tình Tát Mỗ Nhĩ Hầu tước càng ngày càng táo bạo. Hắn sẽ nghĩ mọi biện pháp lưu các ngươi lại, thậm chí sẽ không tiếc sử dụng bạo lực."

"Người như vậy, ngươi còn có lòng tin đối với hắn?" Địch Áo nói.

"Nếu không thì có thể làm gì được?" An Đông Ny hỏi ngược lại: "Tòa thành này là ta và Đặng Khẳng đích thân xây lên, ta không chiến đấu vì Tát Mỗ Nhĩ Hầu tước, mà là thủ hộ ngôi nhà của ta và Đặng Khẳng."

Địch Áo và Tác Phỉ Á cũng không biết nên nói gì nữa, hắn đã nhìn ra không phải là An Đông Ny không muốn buông tha, mà nguyên nhân nằm ở chỗ Đặng Khẳng.

"Các ngươi đã quyết định chưa?" An Đông Ny chậm rãi hỏi: "Thế nhưng ta có một khuyến cáo, Tát Mỗ Nhĩ không phải là một người thống trị tốt, nhưng Sơn Đế cũng không phải. Cuộc chiến tranh này không liên quan tới các ngươi, các ngươi không cần thiết phải lưu lại."

"Chúng ta sẽ ở lại hai ngày." Tác Phỉ Á nói.

"Vậy thì tốt." An Đông Ny thở phào nhẹ nhỏm: "Đúng rồi, Tác Phỉ Á, đoàn xe của ngươi có mấy chiếc vận chuyển thủy tinh khoáng thạch phải không? Bán cho ta đi."

"Ngươi muốn mua thủy tinh làm gì?" Tác Phỉ Á ngạc nhiên nói.

"Dù sao cũng là chúng ta đánh thắng, tóm lại sẽ phải tổ chức ăn mừng. Dùng thủy tinh trang trí tòa thành sẽ mang lại không khí ngày lễ." An Đông Ny cười cười.

Tác Phỉ Á quan sát An Đông Ny trong chốc lát, đột nhiên hiểu ra dụng ý của An Đông Ny. Đoàn xe vốn đã chạy chậm, nay lại kéo theo mấy xe khoáng thạch thủy tinh lại càng chậm chạp hơn nữa. An Đông Ny muốn giúp cho bọn họ có thể nhẹ nhàng lên đường, sớm ngày rời khỏi cái nơi thị phi này.

"Được rồi." Tác Phỉ Á gật đầu nói: "Trên giá tiền ta sẽ ưu đãi cho các ngươi."

"Quyết định như vậy đi!" An Đông Ny phất phất tay, ý bảo thị nữ đưa nàng trở về, ngay khi nàng ra khỏi cửa phòng, đột nhiên quay đầu lại chậm rãi nói: "Cảm ơn các ngươi, bằng hữu của ta, nếu như có thể, ta thật sự hi vọng các ngươi ở lại tòa thành của ta để làm khách. Ta sẽ tận sức khoản đãi các ngươi, chỉ có điều hiện tại không đủ thời gian."

"Đáng tiếc !" Tác Phỉ Á nói: "Chúng ta cũng định ở lại thêm vài ngày."

"Đúng vậy, thật là đáng tiếc." An Đông Ny cười cười, tầm mắt của nàng quét qua đám người Địch Áo, rồi nhanh chóng quay đầu ra hiệu cho thị nữ đẩy nàng ra hành lang.

"Đã nhìn ra chưa?" Tác Phỉ Á thấp giọng nói: "Trong ánh mắt của nàng có một loại đau thương."

"Nhưng chúng ta chỉ có thể giúp đến một bước này thôi." Địch Áo nói.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của phá nam tường