"Hoặc là nén giận kẹp cái đuôi lại làm người." Đường Ân thản nhiên nói, trên mặt xẹt qua vẻ tàn khốc: "Hoặc là làm cho bọn hắn vĩnh viễn không bao giờ có khả năng trở mặt."
Địch Áo và Tác Phỉ Á nhìn nhau kinh ngạc, cả hai không biết nên nói gì cho phải rồi, nói Đường Ân là người mềm yếu? Giờ phút này hắn biểu hiện cực kỳ âm tàn khiến cho người ta cảm giác không rét mà run, nhưng ấn tượng lúc trước hắn cấp cho Địch Áo thủy chính là ẩn giấu phi thường sâu, hai tính cách này căn bản không thể nào liên lạc ở chung một chỗ được.
Đây chính là chênh lệch địa vị, chênh lệch tuổi tác tạo thành quan niệm khác nhau, những chuyện Đường Ân cần phải băn khoăn nhiều hơn Địch Áo và Tác Phỉ Á cộng lại gấp mấy lần. Bởi vì có câu là đánh rắn động cỏ, Đường Ân sở dĩ có thể ẩn nhẫn cho đến ngày hôm nay không phải là không có nguyên nhân.