Tây Vực Liệt Vương Ký

Lượt đọc: 2341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
giếng đứng của vương đình đột quyết, chính biến và thi thể

Dưới đài lặng yên không một tiếng động, đến các binh sĩ thuộc hạ của năm Kỳ cân này cũng bị dọa sợ ngây người. Mạc Hạ Đốt mất một lúc lâu sau mới phản ứng lại, không nhịn được mà mừng như phát điên: “Ha ha ha, mọi người nhìn thấy rồi chứ? Đây chính là Chiếc bình của vua Đại Vệ. Đây chính là thần ma trên trời dưới đất, không gì không thể làm được!” Hắn đi tới trước năm cỗ thi thể kia, ngắm nghía thật kỹ, “Kha Bỉ Lược, Thư Mục Kiện… chậc chậc, còn có cả Sa Bát La à? Hừ, hóa ra ngươi cũng là gian tế của Thống Diệp Hộ, thế mà cũng dám xưng là huynh đệ của ta! Người đâu, giết sạch đám thuộc hạ của bọn chúng cho ta!”

Phụ ly binh của Mạc Hạ Đốt sớm đã được điều động bí mật, bao vây toàn bộ bờ hồ này, vừa nghe thấy mệnh lệnh, lập tức phi ngựa chạy vào trong đám người, bao vây thuộc hạ của năm bộ lạc kia lại dùng cung tên mà bắn chết. Ai cũng không thể ngờ được sẽ xảy ra chuyện này, phần vì vẫn còn đang sợ hãi trước màn ma quỷ hiện thân trên Chiếc bình của vua Đại Vệ, những binh sĩ Đột Quyết của năm bộ lạc này không kịp trở tay, chỉ một thoáng tiếng mũi tên, tiếng ngựa hí, tiếng dây cung chấn động, tiếng hét thảm thiết, tiếng mắng chửi tức giận vang động một vùng. Phụ ly binh không quan tâm tới những người khác, chỉ cưỡi ngựa bao vây đám thuộc hạ của năm bộ lạc kia và bắn tên. Sau một lát, những thuộc hạ mà năm quý tộc Đột Quyết này mang theo, bị bắn chết sạch không còn một ai, thi thể nằm đầy đất.

Mạc Hạ Đốt hài lòng gật đầu, lại một lần nữa bước lên đài cao, la lớn: “Các vị, phản đồ đều bị diệt sạch rồi, thần lực của chiếc bình cũng đã được chứng minh, các người có tuân thủ lời hứa của mình không?”

Lúc này còn ai không bằng lòng tuân thủ chứ? Mọi người nhao nhao quỳ gối xuống, hô to: “Chúng tôi nguyện ý đi theo Đại hãn!”

Mạc Hạ Đốt cười lớn, đang cười thì bỗng sửng sốt khi thấy cảnh tượng trước mắt. Thì ra đám người Nê Thục và Huyền Trang cũng trà trộn vào với đám người này. Nhưng, đến khi đám người này đồng loạt quỳ bái, lập tức khiến cho đám người Nê Thục bị bại lộ, bọn họ như hạc đứng giữa bầy gà, càng giống như đá ngầm sau khi thủy triều rút đi, cực kỳ bắt mắt.

Nê Thục biết chuyện không hay, đang muốn mệnh lệnh cho thuộc hạ thì Mạc Hạ Đốt nhìn thấy hắn, lập tức bật cười lớn: “Nê Thục? Ha ha, Nê Thục! Một con cá thật là lớn! Người đâu, mau bắt lại cho ta!”

Nê Thục chỉ dẫn theo mấy mươi người, lại không cưỡi ngựa, mắt thấy Phụ ly binh phóng ngựa giương cung tới bao vây, chỉ có thể cười khổ một tiếng, lệnh cho thuộc hạ tháo cung tiễn trên lưng ném xuống đất. Đây là quy củ của người Đột Quyết, ném cung tên đi nghĩa là không phản kháng nữa.

Các tiểu khả hãn và Kỳ cân bên cạnh cũng đều nhận ra Nê Thục, không ít người còn có quan hệ khá thân với mười bộ lạc của Nê Thục, vừa nhìn thấy hắn liền thấy lo lắng, nghị luận xôn xao.

Mạc Hạ Đốt nghe tiếng nghị luận, mặt không cảm xúc đi xuống phía dưới, nheo mắt lại, âm trầm quan sát mọi người một lượt: “Nê Thục, Khúc Trí Thịnh, ồ, đến cả đại sư cũng đến rồi sao? Chuyện này có chút khó xử lý rồi đây. Đại sư, nghe nói giết hòa thượng, nghiệp chướng nặng nề, phải không?”

Huyền Trang mỉm cười: “Thế gian chúng sinh không có hai, tính mạng của hòa thượng không trân quý bằng chúng sinh.”

Mạc Hạ Đốt sửng sốt: “Ngài không sợ ta giết ngài sao?”

“Sợ!” Huyền Trang thản nhiên nói: “Có điều bần tăng lần này đến Linh Sơn cầu Phật, trên đường gặp bao khó khăn nguy hiểm, chẳng phải là tai họa mà Phật Tổ xếp đặt đế thử thách bần tăng hay sao? Nếu như Phật Tổ báo ngài giết chết bần tăng thì ngài cứ giết.”

“Như vậy à!” Mạc Hạ Đốt phiền não gãi đầu, “Phật Tổ bảo ta giết hòa thượng, đây là cách nói gì vậy? Tên hòa thượng nhà ngươi, nhiều lần đối đầu với ta, nếu không phải lão tử thực sự không muốn cõng trên lưng tiếng xấu hủy Phật giết tăng, thì ta sớm đã làm thịt ngươi rồi. Ngươi muốn lão tử làm thế nào mới được đây?”

Lúc này, một tiểu khả hãn bên cạnh hỏi: “Đại thiết, đây chính là tăng nhân từ Đại Đường tới đó sao? Hắn ở Tây Vực có danh tiếng lớn lắm đấy!”

“Ngươi… Ngươi… Khốn kiếp!” Mạc Hạ Đốt càng tức giận. Lúc này sức ảnh hưởng của Phật giáo tại Tây Vực đang lớn mạnh, giờ thân phận thực của Huyền Trang lại bị một tiểu khả hãn bóc trần, hắn có muốn âm thầm giết chết ngài cũng không được nữa rồi.

Mặc Hạ Đốt nhìn ba người, suy nghĩ hồi lâu, mới nhìn Nê Thục, lạnh lùng nói: “Nê Thục, ngươi có bằng lòng tôn ta lên làm Đại hãn của Đột Quyết hay không?”

Nê Thục lộ ra vẻ mặt châm chọc: “Ngươi nói xem?”

Mạc Hạ Đốt cũng tự biết rõ, lắc đầu: “Ta biết ngươi không bằng lòng. Trước mắt, Tây Đột Quyết này, ngoại trừ Thống Diệp Hộ, thì chỉ có hai người ta và ngươi có thực lực mạnh nhất, ngươi không hòa thuận với Thống Diệp Hộ, nhưng không dám chống lại hắn, ta cũng có thể hiểu được. Hôm nay ta không giết ngươi, lại càng không ép ngươi, đợi ta giết chết Thống Diệp Hộ, trở thành Đại hãn của Đột Quyết, lúc đó ta sẽ hỏi lại ngươi, xem xem ngươi và bộ lạc mười họ của ngươi muốn đi con đường nào.”

“Ngươi cho rằng mình có thể diệt được Thống Diệp Hộ sao?” Nê Thục cười lạnh.

“Có thể hay không thì cũng không phiền ngươi bận tâm!” Mạc Hạ Đột mỉm cười tự tin, “Tâm mắt của ngươi hạn hẹp, ánh nhìn nông cạn. Ngay bây giờ ta sai người đào một cái hang ở bên hồ, nhốt ngươi ở nơi này, để cho ngươi hiểu thế nào gọi là ếch ngồi đáy giếng.”

Nói vậy mà hắn lập tức hạ lệnh cho người đào một cái giếng sâu hai trượng ở bên hồ, thu binh khí của Nê Thục, Huyền Trang và Khúc Trí Thịnh, dùng dây thừng trói bọn họ lại. Còn về mấy chục tên thuộc hạ của Nê Thục, thì đều bị trói lại, quẳng vào trong lều trướng.

Nơi này cách hồ nước quá gần, dưới đáy giếng rất ẩm ướt, khẽ đạp chân lên, thậm chí có thể đạp ra cả nước. Nê Thục và Khúc Trí Thịnh đứng ngồi không yên, lần mò thành giếng xung quanh, hòng tìm kiếm lối ra. Huyền Trang lại nhắm mắt, ngồi trên mặt bùn dưới đáy giếng, vân vê Phật châu, tụng niệm kinh Phật.

“Sư phụ,” Khúc Trí Thịnh cười khổ, “người lại có thể ngồi xuống được, không sợ ướt sao.”

Huyền Trang mở mắt ra: “Đạt Ma diện bích[116] chín năm, ông ấy có hoảng sợ không?

Khúc Trí Thịnh nhất thời nghẹn lời.

Nê Thục cười: “Đại sư là Phật tử, còn ngươi đến cả một sa di cũng không bằng, không hiểu Phật tính.”

“Ngươi thì hiểu sao?” Khúc Trí Thịnh trợn mắt nhìn hắn tức giận.

Nê Thục ha ha cười lớn. Người này thật là lạ, thân đang lâm vào hiểm cảnh, sống chết chưa rõ, nhưng lại có thể cười được.

“Nê Thục!” Huyền Trang có chút kỳ quái, “Mạc Hạ Đốt vì sao lại không giết ngài?”

Nê Thục bĩu môi: “Giết ta đồng nghĩa với việc cắt đứt quan hệ với bộ lạc mười họ. Trước mắt, hắn muốn đối phó với Thống Diệp Hộ, nếu như bộ lạc của ta liên kết với Thống Diệp Hộ chỉ e hắn chết không có chỗ chôn. Hơn nữa, ở đây nhiều tiểu khả hãn và Kỳ cân như vậy, đa số đều có liên hôn với bộ lạc của ta, hắn nóng lòng mua chuộc lòng người, nào dám giết ta ngay trước mặt bọn họ?”

“Vậy chúng ta há chẳng phải có thể sống mà ra ngoài rồi sao?” Khúc Trí Thịnh vui mừng.

“Nằm mơ!” Nê Thục lạnh lùng nói, “nếu như hắn giết Thống Diệp Hộ rồi, bình định được Tây Đột Quyết, thì việc hắn giết ta chẳng khác nào làm thịt một con dê.”

Sắc mặt của Khúc Trí Thịnh lại trở nên tiu nghỉu.

Lúc này, tiếng huyên náo phía trên từ từ tiêu tán, còn nghe văng vẳng tiếng vó ngựa chạy xa dần. Chắc hẳn là mọi người sau khi lập lời thề liền bắt đầu tản ra. Vốn còn có ánh sáng của những đống lửa chiếu xuống thành giếng, rồi dần dần, đến đống lửa cũng lụi tàn, chỉ có ánh trăng chiếu sáng thành giếng, trong trẻo nhưng vô cùng lạnh lẽo.

“Đợi đến ngày mai, Khả hãn Thống Diệp Hộ e rằng có thể biến thành một cỗ thi thể rồi cũng nên…” Nê Thục than thở yếu ớt.

“Không đợi được đến ngày mai.” Huyền Trang lắc đầu, “đêm nay nhất định phải thấy rõ ràng.”

°°°

Thống Diệp Hộ đang ngủ say.

Ánh trăng cổ xưa chiếu sáng doanh trướng màu trắng, đống lửa trong doanh trại chiếu rọi khuôn mặt của người đi tuần đêm, bước chân nhẹ nhàng không tiếng động, ai cũng không dám quấy rầy giác ngủ của Đại hãn.

Lúc này, bên ngoài doanh trại bỗng có tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, một đội ngũ hơn mười người từ phía xa lao đến. Binh sĩ canh gác đêm lập tức tỉnh ngủ, nhao nhao giương cung cài tên, nhắm chuẩn vào bọn họ. Những người đó đến trước doanh trại liền đông loạt ghìm cương ngựa, người dẫn đầu vén khăn che trên đầu ra, chiến sĩ gác đêm mới nhìn rõ, hóa ra là bá phụ của Đại hãn, là Đại thiết Mạc Hạ Đốt.

“Hóa ra là Đại thiết Mạc Hạ Đốt.” Một tên mai lộc[117] phụ trách gác đêm nhìn rõ dáng vẻ của hắn, thở phào một hơi.

Mạc Hạ Đốt cười tủm tỉm nói: “Hóa ra hôm nay là ngươi canh gác à, Đại hãn ngủ chưa?”

“Tối nay Đại hãn uống hơi nhiều, đã đi ngủ sớm rồi.” Tên mai lộc kia trả lời, “không biết đại thiết đêm khuya còn tới đây là có chuyện gì quan trọng?”

“Gần đây ta có đoạt được một bảo vật, tối nay muốn đem đến tặng cho Đại hãn” Mạc Hạ Đốt cười nói.

Tên mai lộc kia sửng sốt, có chút khó xử: “Đại thiết, nếu là ngài hiến bảo vật thì Đại hãn nhất định rất vui mừng. Nhưng mà… ngài ấy gần đây thường xuyên mất ngủ, khó có thể chìm vào giấc ngủ, tối nay khó khăn lắm mới ngủ được, nếu gọi ngài ấy tỉnh dậy, sợ là…”

“Ngươi không biết thứ ta tặng cho Đại hãn là bảo vật gì, nếu như biết rồi, chỉ e là dù đánh gãy hai chân của ngươi, ngươi cũng phải bò đến trước mặt Đại hãn, nói cho ngài ấy nghe tin tốt này.” Mạc Hạ Đốt cười ha hả.

Tên mai lộc kia có chút kinh ngạc: “Bảo vật gì mà lại quan trọng đến mức như vậy?”

“Chiếc bình của vua Đại Vệ ” Mạc Hạ Đốt chậm rãi nói. Vừa phất tay, kỵ binh đi theo sau lưng hắn liền khiêng Chiếc bình của vua Đại Vệ từ trên lưng ngựa xuống, dưới ánh trăng, thân bình màu vàng đồng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, đến ánh trăng cũng phải lép vế trước ánh sáng của chiếc bình.

Tên mai lộc kia sợ ngây người, binh sĩ xung quanh hắn cũng sợ hãi không kém, tất cả đều sững sờ, nhìn chằm chằm vào Chiếc bình của vua Đại Vệ. Một lúc lâu sau, tên mai lộc mới phản ứng lại: “Mau! Mau! Mở cổng doanh trại ra! Đại Thiết, ta… đích thân đi bẩm báo Đại hãn, xin cho ta công lao này!”

Mạc Hạ Đốt mỉm cười gật đâu, đợi cổng doanh trại mở ra, tên mai lộc kia vội vàng cưỡi ngựa, chạy thật nhanh về phía vương trướng. Mạc Hạ Đốt cười, dẫn đám người đi theo phía sau.

Thống Diệp Hộ tối nay đích thực đã uống khá nhiều. Từ sau khi anh trai hắn - Khả hãn Xạ Quỹ chết, hắn kế thừa vị trí Đại hãn, thức khuya dậy sớm, dẫn đầu tộc sói thảo nguyên khuếch đại lãnh thổ trên mảnh đất bao la này. Hắn có mưu có dũng, sở trường chiến đấu, phía đông liên tiếp đánh bại Đông Đột Quyết, phía bắc thôn tính Thiết Lặc, phía tây liên tiếp đánh bại Tát San Ba Tư, phía nam đánh tới vùng Bàng Già Phổ[118] (Panjab), khiến Thiên Trúc kinh sợ. Cầm cung không dưới mười vạn lần, xưng bá cả Tây Vực. Dưới sự trị vì của hắn, Tây Đột Quyết có được sự hưng thịnh đỉnh cao mà trước nay chưa từng có.

Nhưng mấy năm nay, Thống Diệp Hộ tuổi đã cao. Giống như một con sư tử mất răng, tràn ngập cảnh giác, tràn ngập hoài nghi và bất an, quan hệ đối ngoại với Cát La Lộc[119] (Karluk) căng thẳng, thường xuyên xảy ra chiến tranh, đối nội thì lại lo sợ các bộ lạc lớn, đối với bọn họ phải ép sưu cao thuế nặng, đối xử hà khắc, các bộ lạc đều oán hận, nội bộ Tây Đột Quyết cuồn cuộn sóng ngầm. Điều này khiến cho nôi lo sợ của Thống Diệp Hộ lại càng sâu hơn, ngày đêm tinh thần căng thẳng, khó có thể ngủ được.

Đêm nay là đêm hắn ngủ ngon nhất trong suốt mấy năm qua, nhưng khi nghe thấy Mạc Hạ Đốt tới hiến tặng Chiếc bình của vua Đại Vệ, Thống Diệp Hộ vui mừng đến phát cuồng, lập tức lệnh cho người triệu Mạc Hạ Đốt vào. Nhưng, thiên tính nghi ngờ nên không khiến hắn buông lỏng cảnh giác, tòa vương trướng này của hắn cực lớn, chứa mấy trăm người cũng không thành vấn đề, nghe thấy Mạc Hạ Đốt dẫn theo mười mấy người, lập tức lại gọi hơn một trăm thị vệ thân cận vào vương trướng, lúc này mới cảm thấy an tâm.

Đợi không bao lâu, Mạc Hạ Đốt dẫn người khiêng Chiếc bình của vua Đại Vệ đi vào, nhìn thấy Thống Diệp Hộ, liền khom người thi lễ: “Tham kiến Đại hãn!”

Thống Diệp Hộ vội vàng đứng dậy: “Bá phụ, mau đứng dậy, mau đứng dậy, người là người thân nhất của ta, không cần những thứ nghi lễ xã giao này. Ừm, nghe nói người có được Chiếc bình của vua Đại Vệ, muốn hiến tặng cho ta?”

Mạc Hạ Đốt quay đầu lại ngoắc tay: “Khiêng lên đây.”

Phụ ly binh dưới tay hắn lập tức khiêng Chiếc bình của vua Đại Vệ lên, đặt trước mặt của Thống Diệp Hộ. Cả tinh thần của Thống Diệp Hộ nhất thời bị thu hút, hắn say mê quan sát chiếc bình thần bí này, lẩm bẩm: “Lẽ nào đây chính là bảo vật trấn quốc của Tát San Ba Tư, Chiếc bình của vua Đại Vệ ?”

“Không sai!” Mạc Hạ Đốt cười nói, “Đại hãn nếu như không tin, có thể triệu hồi ma quỷ trong bình, và đưa ra một điều ước.”

“Được, được, được!” Thống Diệp Hộ vô cùng hưng phấn: “ước như thế nào?”

“Đại hãn, chiếc bình này chỉ có thể ước ba điều, không có gì mà nó không thể làm được, nếu muốn thực hiện thần tích này, tại sao không gọi các thần tử trung thành của người trong vương đình tới mở rộng tầm mắt một chút, để bọn họ càng thêm trung thành và tận tâm với ngài?” Mạc Hạ Đốt cười nói.

“ Đúng, đúng, đúng!” Thống Diệp Hộ đột nhiên tỉnh ngộ, “Bá phụ, lời của người không sai, loại thần vật này nếu đã nằm trong tay ta, dĩ nhiên nên để cho bọn họ được mở rộng tầm mắt. Hừ, Tát San Ba Tư dựa vào chiếc bình này mới có thể tồn tại hùng mạnh trên thế giới này suốt bốn trăm năm, giờ đây ta có trong tay chiếc bình này rồi, dưới bầu trời này, trên mặt đất này, còn ai dám không phục? Người đâu, mau gọi tất cả các thiết, đặc cân, diệc đô hộ, kỹ lợi phát ở lại Vương đình tới đây hết cho ta!”

Một nội thần lĩnh mệnh đi gọi.

Thống Diệp Hộ nhìn Chiếc bình của vua Đại Vệ, cười đến mức không khép nổi miệng, nhưng trong lòng vẫn có chút nghi ngờ: “Bá phụ, ta muốn hỏi, nếu Chiếc bình của vua Đại Vệ này có thể thỏa mãn bất cứ nguyện vọng nào của con người, mà bá phụ lại có được nó, vậy sao người không ra điều ước với nó, mà lại tặng nó cho ta?”

“Đại hãn,” Mạc Hạ Đốt thở dài thườn thượt: “Ta già rồi! Mấy năm nay phò tá bốn đời Đại hãn, mặc dù nam chinh bắc chiến, nhưng chưa từng có dã tâm quá lớn, ta có thể ước điều gì đây? Trường sinh bất tử sao? E rằng Chiếc bình của vua Đại Vệ không thể nào thỏa mãn ta được, bằng không hoàng đế của Tát San Ba Tư sớm đã bất tử rồi, đám nhi tử của ta không có chí tiến thủ, truyền cho bọn chúng chẳng khác nào lưu lại một mầm tai họa. Còn về những thứ khác, đối với ta có tác dụng gì chứ? Đại hãn, công trạng của ngài, trên thảo nguyên này chỉ cần là người có mắt thì đều nhìn thấy. Ta hiến tặng cho ngài, chỉ mong sau khi ta chết, ngài có thể chăm sóc tốt cho bộ lạc của ta, các con cháu của ta, đây chính là tâm nguyện lớn nhất của ta rồi.”

Trong lòng Thống Diệp Hộ cảm động: “Bá phụ, Lúc trước ta đã hiểu lầm người rồi. Từ nay trở đi, bá phụ chính là người thân thiết nhất của ta. Nếu tương lai ta có thể đoạt được Cát La Lộc, ta lập tức phân đất phong hầu cho nhi tử người.”

“Đa tạ Đại hãn”, Mạc Hạ Đốt thi lễ.

Đang nói chuyện, thì những quý tộc Đột Quyết nhận được chiếu lệnh nhao nhao chạy tới, những người này đều là tâm phúc của Thống Diệp Hộ, nên mới ở lại trong vương đình, vì vậy khoảng cách từ chỗ họ đến đây cũng không xa.

Thống Diệp Hộ nhìn xung quanh một lượt, có chút bất mãn: “Điệt Lực sao lại không đến?”

Diệt Lực là nhi tử mà hắn cực kỳ sủng ái.

“Đại hãn,” nội thần bẩm báo, “Đặc cần Điệt Lực tới bộ lạc Nỗ Thất Tất ngoài thành thăm Nê Thục, nhưng Nê Thục lại không ở đó, ngài ấy đợi muộn quá nên ngủ lại đấy luôn.”

Thống Diệp Hộ lắc đầu: “Bỏ đi, không đợi nó nữa. Bá phụ, người làm ma quỷ hiện thân đi! Ta muốn ước điều ước đầu tiên!”

°°°

Các quý tộc Đột Quyết đều xúm lại, hiếu kỳ nhìn chăm chú. Mạc Hạ Đốt vẫn giống như vừa làm ở bên bờ hồ, dùng một con dao bạc cắt một đường trên ngón tay, nhỏ máu tươi vào trong phong ấn hình ngôi sao sáu cánh, bên ngoài thân Chiếc bình của vua Đại Vệ bắt đầu có sương khói màu đen quấn quanh, càng lúc càng đậm.

Mọi người nhìn không chớp mắt, từng người một vừa sợ hãi, lại vừa mong đợi, Thống Diệp Hộ lại càng kinh ngạc, miệng há hốc không sao khép lại được.

Mạc Hạ Đốt bắt đầu dùng tiếng Ba Tư thấp giọng ngâm nga: “Nhi tử của ta, ta đã đợi sự ra đời của con một ngàn năm rồi, sau đó ta lại cần con phải chờ đợi thêm chín ngàn năm nữa. Giờ đây thế giới vĩnh hằng đã tới, ta sẽ thực hiện lời hứa của mình. Ra đi, nhi tử của ta, ta sẽ giao thế giới này cho con, để con được đi lại dưới ánh mặt trời của Ba Tư.”

Tiếng nói vừa dứt, đám sương mù màu đen cuồn cuộn, hình thành hình dáng một người khổng lồ mơ hồ, trong đám sương mù màu đen truyền đến tiếng cười ầm ầm: “Chủ nhân của ta, ngài lần thứ hai gọi ta thức dậy, là có tâm nguyện gì muốn ta thực hiện?”

Thống Diệp Hộ vừa nghe thấy thế, lập tức ngây người, âm thầm cảm thấy có gì đó không đúng, còn chưa hoàn hồn thì thấy Mạc Hạ Đốt cười lớn, vươn tay chỉ vào hắn: “A-tạp Mã-nạp, hãy giết Thống Diệp Hộ và tất cả những kẻ cản trở ta kia đi!”

“Tuân mệnh, Chủ nhân của ta.”

Giọng nói nặng nề khiến tất cả mọi người hoảng sợ biến sắc, Thống Diệp Hộ biết mình mắc bẫy rồi, đang muốn gọi to thì trong đám sương khói kia bốc lên mấy làn khói dài mảnh, vèo một cái vươn vào trong miệng và hai tai của Thống Diệp Hộ, nhìn từ xa thì thấy giống như có ba con rắn dài đang cố chui vào trong cơ thể của hắn.

Thống Diệp Hộ nhất thời ngây dại, trước mắt tối sầm, không nói được tiếng nào mà ngã lăn xuống đất. Vị khả hãn một đời xưng hùng xưng bá mặt đất cứ như vậy mà chấm dứt cuộc đời ở đây.

Các quý tộc trong vương trướng lập tức đại loạn, thị vệ thân cận của Thống Diệp Hộ rối rít rút đao ra, muốn xông lên, Mạc Hạ Đốt ha ha cười lớn, đứng bên cạnh chiếc bình, vươn tay chỉ vào bọn họ: “Giết cho ta!”.

Sương khói xung quanh Chiếc bình của vua Đại Vệ đột nhiên tản ra, làn khói đen nồng trong nháy mắt tràn ngập cả vương trướng, kẻ hít làn khói đó vào không ai là không cảm thấy hít thở khó khăn, hai mắt từ từ lồi ra, họ vươn tay tự bóp cổ mình, giãy giụa không thôi. Sau một lúc, hơn trăm thị vệ, mười mấy quý tộc đều ngã xuống gục chết tại chỗ, đao kiếm rơi xuống đất. Ngoại trừ người của Mạc Hạ Đốt, cả vương trướng không một ai may mắn thoát được!

Mạc Hạ Đốt đứng trong đám khói đen, vẻ mặt dữ tợn, giống y như ác quỷ. Hắn đi tới trước thi thể của Thống Diệp Hộ, vươn chân đá một cái, lẩm bẩm: “Vị trí Đại hãn của Đột Quyết, trong tay huynh đệ ngươi quá lâu rồi, hiện giờ cũng nên giao lại cho ta rồi!”

Hắn chậm rãi bước qua đám thi thể nằm đầy trên mặt đất, đi tới cửa vương trướng, phân phó Phụ ly binh: “Đi, nói với bọn họ, Thống Diệp Hộ đã chết, toàn bộ quan viên trung khu của vương đình cũng đều chết cả rồi. Bảo bọn họ xuất động đại quân, khống chế thành Toái Diệp! Tất cả những kẻ không tôn sùng ta làm Đại hãn, giết!”

Hai tên Phụ ly binh đáp vâng một tiếng, đang muốn rời đi thì Mạc Hạ Đốt lại dặn dò: “Đi, giết Điệt Lực, ta không cho phép Thống Diệp Hộ còn giọt máu nào sống sót.”

°°°

Mạch nước ngầm trong giếng đang từ từ dâng lên, mực nước dâng cao gần qua đầu gối. Cái giếng sâu đen ngòm, ba người ngồi trong nước, im lặng không nói gì với nhau, chỉ có tiếng hít thở bình tĩnh của Huyền Trang truyền tới.

“Sư phụ, người ngủ rồi sao?” Khúc Trí Thịnh hỏi.

“Ưm!” Huyền Trang mơ hồ đáp một tiếng.

“Ôi, trong cảnh này mà người cũng có thể ngủ được.” Khúc Trí Thịnh lẩm bẩm, “sư phụ, hai chúng ta trò chuyện đi!”

Huyền Trang ngáp một cái: “Nói gì?”

“Sư phụ, đệ tử sợ chết”, Khúc Trí Thịnh thành thật nói, “người dùng Phật pháp khuyên răn đệ tử đi!”

“Bần tăng không có cách nào dùng Phật pháp để khuyên răn con”, Huyền Trang tiếp tục ngáp.

“Tại sao?” Khúc Trí Thịnh buồn bực.

“Bởi vì…” Huyền Trang duỗi chân ra cho thoải mái một chút, nước trong giếng ào ào vang lên, “trong lòng bần tăng đang niệm A Di Đà Phật, khi sợ chết, ta lập tức nghĩ rằng có lẽ sau khi chết rồi vừa nhắm mắt lại liền có thể nhìn thấy Phật. Như vậy bản thân lại cảm thấy vui vẻ. Nhưng con thì sao? Trong lòng con chỉ nhớ đến Long Sương Nguyệt Chi, nếu vừa nhắm mắt mà lại nhìn thấy Phật A Di Đà, con chắc là không thấy vui vẻ đâu.”

Nê Thục cười lớn: “Tên nhát gan, chết thì có gì phải sợ? Giống như đại sư mới là người hào hiệp thật sự .”

Khúc Trí Thịnh hứ một tiếng: “Ngươi thì hiểu cái gì? Hòa thượng sợ cái gì? Sợ sau khi chết không được nhìn thấy Phật A Di Đà. Ta sợ, là sợ sau khi chết không thể nhìn thấy được Sương Nguyệt Chi. Nàng một mình lưu lạc bên ngoài, nếu như ta chết rồi, sau này có ai có thể ở bên nàng ấy chứ?”

“Việc này không phiền ngươi lo lắng.” Nê Thục hừ một tiếng, “số người muốn ở bên nàng ấy còn nhiều hơn số vong linh muốn được đi đầu thai nhiều.”

Khúc Trí Thịnh đang muốn chế giễu lại, đột nhiên nghe thấy “bịch” một tiếng, đầu hắn bị một hòn đất ném trúng, hắn giận tím mặt: “Nê Thục, sao ngươi lại đánh ta?”

“Ta đánh ngươi làm gì?” Nê Thục cũng giận.

“Không phải ngươi thì còn ai nữa?” Khúc Trí Thịnh mò được một cục đất bùn dưới nước, lắc lư trong bóng đêm.

“Là ta!” Trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một giọng nói lười biếng.

Ba người lập tức sửng sốt, lúc này từ thành giếng cao hơn hai thước trên đỉnh đầu, đột nhiên hiện lên chút ánh sáng yếu ớt. Ba người lúc này mới bất ngờ phát giác ra, trên thành giếng không biết từ lúc nào xuất hiện một cửa động, từ trong đó có một cái đầu người thò ra ngoài, đang mỉm cười quan sát bọn họ.

“Vương Huyền Sách?” Khúc Trí Thịnh vội vàng nhảy dựng lên. Lúc này mới nhìn thấy, trên thành giếng lại bị đào ngang ra một đường hầm, Vương Huyền Sách đang nằm trong đường hầm, trong tay cầm một cái xẻng. Trong đường hầm mơ hồ còn có mấy người nữa.

“Đại sư,” Vương Huyền Sách cầm diêm chiếu xuống phía dưới, nhìn thấy Huyền Trang mới thở phào một hơi, cười nói, “hạ quan có phải đã quấy rầy giấc mộng của ngài rồi không?”

“A Di Đà Phật,” Huyền Trang mỉm cười, “Vương đại nhân tối nay rõ ràng là ngài uống say bí tỉ, không ngờ trong cơn say mà vẫn tai thính mắt tinh như cũ, lại biết được ba người bần tăng bị nhốt ở đây.”

Vương Huyền Sách cười ngượng ngùng: “Đại sư, không gì giấu được ngài. Nếu như ta thực sự ngủ không mở mắt, để ngài viên tịch ở chỗ này, chỉ sợ sau khi về đến Trường An, ta có muốn mở mắt ra cũng không làm được nữa. Mời ngài mau vào đi, hạ quan đào liền mấy canh giờ, mới có thể đào được đường hầm này, nếu để thủ vệ trên kia nghe thấy, chúng ta chạy không thoát đâu.”

Ba người không trì hoãn nữa, lần lượt bò vào đường hầm. Đường hầm này rất chật hẹp, Vương Huyền Sách cầm diêm bò phía trước, trong đường hầm hơi nước ẩm thấp, có vài nơi đã tích nước, chắc hẳn bọn họ cũng phải mất khá nhiều công sức mới đào được cái hầm này. Bò khoảng chừng mười mấy trượng, mọi người mới ra được khỏi đường hầm.

Cửa đường hầm này nằm ở phía sau một gò đất nhỏ, trên gò đất là rừng cây rậm rạp, ngoài bìa rừng, chính là doanh trại của Mạc Hạ Đốt.

Ra khỏi đường hầm, Vương Huyền Sách mệt mỏi nằm dài xuống đất: “Làm quan mấy năm, hưởng mồ hôi nước mắt của dân mấy năm, mới phát hiện lao động chân tay hóa ra lại mệt như vậy.”

Nê Thục hỏi: “Vương đại nhân, ngài làm sao biết được chúng ta bị Mạc Hạ Đốt nhốt ở đây?”

Vương Huyền Sách lộ ra vẻ mặt khó xử, Huyền Trang hiểu, vội vàng chuyển hướng: “Vương đại nhân, thấy ngài đến cứu chúng ta như vậy, bên ngoài chắc hẳn đã xảy ra chuyên lớn rồi phải không?”

Nê Thục đột nhiên tỉnh ngộ: “Đúng, đúng, đúng, Vương đại nhân, tình hình bây giờ như thế nào?”

“Rất không tốt!” Vương Huyền Sách thản nhiên nói, “giờ sửu đêm nay, Mạc Hạ Đốt mượn danh nghĩa hiến tặng bảo vật, thuận lợi tiến vào vương trướng của Khả hãn Thống Diệp Hộ, ám sát Thống Diệp Hộ và mười mấy thành viên quan trọng của vương thất, sau đó, liên hợp mười mấy bộ lạc phát động tiến công thành Toái Diệp, lúc này, trong thành đang xảy ra giao tranh kịch liệt.”

“Cái gì?” Nê Thục lập tức sợ đến ngây người, dù hắn từng nghĩ sự tình sẽ rất nghiêm trọng, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này. Trong một khoảng thời gian ngắn, cả vương đình lại bị tiêu diệt bởi Mạc Hạ Đốt. Hiện tại, xem chừng Tây Đột Quyết đang rơi vào vòng xoáy loạn lạc không có ngày yên ổn rồi.

“Khi ta tới, người của Mạc Hạ Đốt đang vây đánh doanh trại của ngài.” Vương Huyền Sách thở dài, “bởi vì Điệt Lực tối nay may mắn không ở trong vương đình, hắn tới nghỉ qua đêm tại doanh trại của ngài.”

Nê Thục lập tức sốt ruột: “Đại sư, các vị, ta đi cứu tộc nhân của ta trước. Các người tìm chỗ trốn trước đi.”

Nói xong, hắn đảo mắt một cái, liền nhìn thấy con ngựa đoán là của Vương Huyền Sách, đang cột trong rừng cây, vội vàng chạy tới, tháo dây lật người lên ngựa, vội vã chạy đi mất.

Huyền Trang nhìn bóng lưng của Nê Thục rồi thở dài: “Vương đại nhân, ngài và Thiết Mạc Hạ Đốt, rốt cuộc hai người có giao dịch gì với nhau?”

“Giao dịch về chính trị.” Vương Huyền Sách cười khổ, “Đại sư chắc còn nhớ, trên đường tới thành Toái Diệp, ta và Mạc Hạ Đốt vừa hay gặp được nhau. Ta phụng mệnh đi sứ, hoàng đế lệnh cho ta không dược can thiệp vào chuyện tranh đấu của Tây Vực và Tây Đột Quyết, ta thân là sứ thần, làm sao dám bất tuân thánh chỉ? Ta chỉ nói với Mạc Hạ Đốt, Đại Đường tuyệt đối không can thiệp vào sự vụ nội bộ của Tây Đột Quyết. Hắn nghe xong thì càng thêm vững tâm, quyết định liều mạng phát động chính biến.”

Huyền Trang trầm mặc giây lát: “Ngài cùng bần tăng đi gặp Mạc Hạ Đốt một chút.”

Huyền Trang bình thường nói chuyện từ tốn nho nhã, bình tĩnh thong dong, nhưng lời vừa nói ra như chém đinh chặt sắt, không cho người nghe cơ hội thương lượng. Vương Huyền Sách nhất thời ngẩn người ra.

Lúc này, sắc trời đã sáng.

Mặt trời mọc trên thảo nguyên chiếu sáng lũng sông thành Toái Diệp, sắc trời mênh mông, vẫn giống y như ngày hôm qua, nhưng trên lũng sông không còn là cỏ xanh nữa, thay vào đó là xác người phơi ngổn ngang, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, đông cung của khả hãn cảnh sắc khi trước mê người là thế, mà giờ đây lại chuyển biến thành địa ngục nhân gian.

Từ thành Toái Diệp đến bờ sông phía nam, những doanh trướng màu trắng vốn được dựng rải rác ở đây đều đã bị thiêu hủy, vô số hài cốt cháy đen trải dọc trên thảo nguyên, thu hút đám chim kền kền đến rỉa thịt, thỉnh thoảng có người ngựa chạy qua, đám chim kền kền cũng không buồn bay đi, trên mỏ hình như còn đang ngậm một khúc ruột, chúng chỉ nhìn dòng người chạy qua bằng ánh mắt cảnh giác.

Đây là trận nội chiến lớn nhất từ trước tới nay của Tây Đột Quyết. Thành Toái Diệp bị người của Mạc Hạ Đốt khống chế hoàn toàn, vương đình của Thống Diệp Hộ mặc dù có hơn vạn đại quân trú đóng, nhưng bản thân chủ tướng chết rồi, trung khu chỉ huy cứ như vậy mà bị tiêu diệt sạch, hơn vạn quân tinh nhuệ này chẳng khác nào con ruồi mất đầu, dưới sự tấn công của liên quân của Mạc Hạ Đốt và những bộ lạc phản loạn kia, căn bản chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị đánh cho tan tác rồi. Gần năm ngàn người chết trận, ba ngàn người bị bắt làm tù binh, chỉ có hơn hai ngàn người chạy thoát.

Nê Thục cuối cùng cũng chém giết được, mở ra một con đường máu trong đám loạn quân, bảo vệ Điệt Lực chạy trốn đến bộ lạc Nỗ Thất Tất ở phía tây, đó là địa bàn của Nê Thục. Mạc Hạ Đốt tuyên bố kế vị Đại hãn Tây Đột Quyết trong núi thây biển máu, xưng là Khả hãn Mạc Hạ Đốt Hâu Khuất Lợi Kỳ Tì, là Đại hãn thứ sáu của Tây Đột Quyết.

°°°

Huyền Trang và Vương Huyền Sách bước vào thành Toái Diệp trong đống thi thể chất đầy mặt đất. Người của Mạc Hạ Đốt đang thu dọn thi thể trên đường, chân tay đứt lìa phơi khắp nơi, những lối đi trong thành đều là đường đất, lúc này mặt đất thấm máu tươi đến mềm nhũn, khi giẫm chân lên còn phát ra những tiếng lép bép, tựa như đạp lên da bụng người.

Huyền Trang dè dặt bước đi, Vương Huyền Sách cau mày thật chặt: “Đại sư, sắp tới rồi, ngài phải nói cho ta biết rốt cuộc tại sao lại muốn gặp Mạc Hạ Đốt chứ? Đám người Đột Quyết này sát tâm rất nặng, ngộ nhỡ ngài chọc giận bọn chúng, ta không thể nào bảo đảm được sự an toàn của ngài đâu!”

Huyền Trang không trả lời, một lát sau, mới hỏi: “Vương đại nhân, lần này ngài trở về Trường An, chắc nhất định là có thể thăng quan tấn tước nhỉ?”

Vương Huyền Sách cười khổ: “Sao lại nói như vậy?”

“Một sứ giả, tung hoành vạn dặm Tây Vực, chia rẽ đế quốc lớn mạnh nhất trên đời, khiến họ rơi vào thù sát và phân tranh, từ đó vĩnh viễn không còn ngày yên ổn, ngài lập được công lao lớn như thế nào cho Đại Đường đây? Lẽ nào hoàng đế lại không thưởng cho ngài?” Huyền Trang lạnh lùng nói, “chỉ sợ là bệ hạ một khi vui vẻ còn có thể phong cho ngài tước vị công hầu, địa vị cực cao. Đây cũng coi như là thỏa mãn tâm nguyện của ngài rồi?”

Vương Huyền Sách chỉ trầm mặc coi là đúng, hai người đi rất lâu, mới chậm rãi nói: “Không giấu đại sư, hạ quan đích thực có ý định thúc đẩy trận chính biến này. Hiện nay Đông Đột Quyết đã bị diệt, cường địch lân cận Đại Đường duy chỉ còn Tây Đột Quyết, khi ta đi bệ hạ mặc dù có dặn dò không được can thiệp vào sự vụ của Đột Quyết, nhưng lúc đó bệ hạ đang dụng binh đánh Đông Đột Quyết, không dám phân tâm. Lúc này bố cục thiên hạ đang có biến hóa, thân là thần tử, khi nắm bắt được thời cơ gây chiến, phải quyết định thật nhanh. Đại sư, một Tây Đột Quyết rơi vào nội chiến mới phù hợp với lợi ích của Đại Đường. Đây là chức trách mà một sứ thần như ta phải làm, cũng là thiên chức con dân Đại Đường như ta phải làm để bảo vệ quê hương. Mặc dù tạo ra sát nghiệt vô hạn, nhưng ta quyết không hối hận.”

Huyền Trang thận trọng di chuyển chân để tránh giẫm phải thi thể người, ngài nhìn vương trướng khổng lồ trước mặt: “Bần tăng cuối cùng cũng biết, lần này đi Thiên Trúc, mình nên cầu cái gì rồi.”

Vương Huyền Sách thở dài: “Đại sư, trước mặt chính là vương trướng, ta là sứ giả, trong trận nội loạn này của Tây Đột Quyết, chỉ có thể đứng ngoài chứng kiến chứ không thể gặp mặt Mạc Hạ Đốt, thứ cho ta không thể cùng ngài vào trong. Nhiệm vụ của ta đến đây đã hoàn thành, ngày mai có thể lên đường quay về Trường An phục mệnh rồi. Đại sư, ngài đi đường bảo trọng.”

Lý do này Huyền Trang đương nhiên có thể hiểu: “Đại nhân, nếu có thể gặp bệ hạ, xin chuyển lời giúp bần tăng một câu.”

“Câu gì?”

“Nếu đã muốn gieo trồng công đức, sao còn phải cố gom hết lợi ích về mình đây?”

Vương Huyền Sách trầm mặc một lát, gật đầu: “Hạ quan nhớ rồi.”

Sau khi Vương Huyền Sách về tới Trường An, thực sự chuyển những lời này lại cho Lý Thế Dân. Nhưng thứ mà Lý Thế Dân khi ấy theo đuổi không phải là công đức, mà là công lao sự nghiệp, vấn đề này rất nhanh liền bị ngài bỏ qua. Mãi đến mười tám năm sau, năm Trinh Quán thứ hai mươi hai, năm trước khi Lý Thế Dân qua đời, hoàng đế ngày đêm bị ác mộng giày vò, mới nhớ đến câu nói này. Lý Thế Dân triệu Huyền Trang vào cung, hỏi ngài vấn đề tương tự: Nếu đã muốn gieo trồng công đức, sao còn phải cố gom hết lợi ích về mình đây?

°°°

Trong vương trướng, những thi thể bị sát hại đêm qua đã được chuyển hết ra ngoài. Bên trong giờ đây trống trải, chỉ có mình Mạc Hạ Đốt đang ngồi trên ngai vàng, Chiếc bình của vua Đại Vệ được đặt trên một chiếc bàn ngắn ở ngay phía trước mặt hắn. Phần thân bình được bao phủ bởi một đám sương mù quái dị, ma quỷ trong bình lại một Lần nữa hiện thân, đang nói chuyện với Mạc Hạ Đốt.

“Chủ nhân của ta, đây là lần thứ ba người triệu hồi ta, người muốn ước điều gì?”

Vẻ mặt Mạc Hạ Đốt uể oải, thậm chí còn có chút lo sợ, nghi ngờ: “A-tạp Mã-nạp, là ngươi vừa khiến nguyện vọng của ta được thực hiện. Hiện nay ta đã giết được Thống Diệp Hộ, có được sự thuần phục của một nửa đám con dân Đột Quyết, nhưng đột nhiên ta lại phát hiện ra bản thân cô đơn, không có người để trò chuyện. Ta không biết ai đang âm thầm phản đối ta, cũng không biết ai đang oán hận ta, khi ngồi trên vương tọa này, nhìn mỗi người ở phía dưới, đều cảm thấy bọn họ bụng dạ khó lường. Trong lòng ta rất sợ hãi, nhưng không dám nói chuyện với ai, cho dù là người thân thiết nhất. Hôm nay gọi ngươi ra, là muốn nói chuyện với ngươi.”

“Chủ nhân của ta, nếu như đây là tâm nguyện thứ ba của ngài, ta lập tức biến nó như ý nguyện.”

“Không, không, không,” Mạc Hạ Đốt vội vàng xua tay, vội nói: “Ta… làm sao ta có thể lãng phí như vậy được? Ôi, thôi bỏ đi, ngươi quay trở về trước đi, đợi đến khi ta cần ước thì sẽ gọi ngươi ra.”

“Chủ nhân của ta!” Chiếc bình của vua Đại Vệ trả lời, “câu thần chú triệu hồi ta chỉ được dùng ba lần, vừa rồi đã là lần niệm thứ ba của ngài. Nếu như ngài không đưa ra điều ước thì thề ước giữa chúng ta vẫn được tính là hoàn thành. Vậy là ta có thể phá giải phong ấn, trở về với tự do rồi.”

“Ta…” Mạc Hạ Đốt trợn mắt há mồm, “ta chưa nghĩ kỹ…”

“Vậy thì, Chủ nhân của ta! Ta đi đây” Chiếc bình của vua Đại Vệ nói.

“Không, không, không! Để ta suy nghĩ một chút!” Mạc Hạ Đốt sốt ruột đến mức đầu đầy mồ hôi, hận không thể tự tát cho mình hai cái bạt tai, sao lão có thể rảnh rỗi đến độ mất trí, đi tìm ma quỷ để nói chuyện cơ chứ!

Chiếc bình của vua Đại Vệ yên lặng chờ đợi, Mạc Hạ Đốt đột nhiên nghĩ ra một chuyện: “Đúng rồi, ta nghĩ ra rồi! Tên mai lộc thuộc hạ của ta hồi báo, có rất nhiều bộ lạc vẫn trung thành với Thống Diệp Hộ, bọn họ hy vọng có thể ủng hộ đích tử của Thống Diệp Hộ kế thừa vị trí đại hãn, khai chiến với ta! Điệt Lực thì không đáng sợ, hắn đang được Nê Thục che chở, mà Nê Thục và Thống Diệp Hộ vốn có thù oán, chắc chắn không giúp hắn. Nhưng Thống Diệp Hộ còn có một trưởng tử, là quốc vương của Thổ Hỏa La, tên là Đát Độ Thiết, trong tay hắn có quân đội cường hãn. Nếu hắn nghe được tin phụ thân mình đã bị giết, nhất định sẽ dẫn quân đội tới báo thù. Nếu như hắn và Nê Thục liên thủ, ta chỉ có nước thất bại trong gang tấc!”

“Vậy thì, Chủ nhân của ta, tâm nguyện của ngài là gì?” Chiếc bình của vua Đại Vệ hỏi.

“Giết chết Đát Độ Thiết cho ta!” Mạc Hạ Đốt nói với vẻ hung tợn.

“Tuân mệnh, Chủ nhân của ta.” Chiếc bình của vua Đại Vệ nói: “Đây là tâm nguyện thứ ba của ngài, sau khi hoàn thành, ta có thể khôi phục lại sự tự do của mình.”

“Được!” Mạc Hạ Đốt có chút nhức nhối, tâm nguyện này là hắn vội vàng nghĩ ra, luôn cảm thấy có chút đơn giản quá, nhưng lời vừa nói ra khỏi miệng rồi, làm sao có thể rút lại được.

“Chủ nhân của ta, xin ngài đưa ta tới Thổ Hỏa La Quốc.” Chiếc bình của vua Đại Vệ nói, “đợi đến ngày ta tới được thành A Hoãn, chính là ngày chết của Đát Độ Thiết.”

Mạc Hạ Đốt hơi sửng sốt: “Ngươi… ngươi không thể từ đây giết chết Đát Độ Thiết được sao? Tại sao lại phải đích thân đi Thổ Hỏa La?”

“Bởi vì, khi ta có được tự do, bóng tối sẽ bao phủ mặt đất, vạn vật lập tức bị tuyệt diệt.” Chiếc bình của vua Đại Vệ trả lời, “ta bị phong ấn trong bình qua vô số kỉ nguyên, sự tức giận trong lòng ta bắt buộc phải dùng đến máu tươi của sinh linh để bình ổn. Chủ nhân của ta, ngài có bằng lòng để cho ta đạt được tự do trên người ngài không?”

Mạc Hạ Đốt sợ tới mức liên tục xua tay: “Đừng đừng đừng, A-tạp Mã-nạp, ngươi vẫn là… ừm, ngày mai ta nhất định phái người hộ tống ngươi đến Thổ Hỏa La!”

Chiếc bình của vua Đại Vệ cười lớn, làn sương khói thu hẹp lại, rút vào trong bình.

Mạc Hạ Đốt thở phào một hơi, muốn đưa chiếc bình đi, thực sự trong lòng hắn vẫn có chút lưu luyến không nỡ rời. Chính vào lúc này, Phụ ly binh ngoài cửa tới báo: “Đại hãn, hòa thượng triều Đường là Huyền Trang cầu kiến.”

“Ồ? Hắn đã chạy từ trong giếng ra rồi sao?” Mạc Hạ Đốt tức giận, hắn vẫn luôn ôm oán hận với Huyền Trang, “Hòa thượng này, hắn từng cướp chiếc bình với ta ở Cao Xương, lão tử không muốn giết hắn, đã trốn trong thành Toái Diệp rồi, hắn vẫn như âm hồn đeo bám không tha, lại còn câu kết với Nê Thục để phản đối ta. Lẽ nào lão tử thật sự không giết nổi hắn sao? Cho hắn vào!”

Phụ ly binh ra dẫn Huyền Trang vào, Mạc Hạ Đốt ngồi trên vương tọa, cầm một thanh loan đao, hung hăng cắm trên mặt đất, nhưng không nói chuyện, đôi mắt hẹp dài lạnh lẽo nhìn chăm chú vào Huyền Trang.

Huyền Trang chắp tay thi lễ: “Bái kiến Đại hãn.”

“Đại sư, ngài tới tìm ta có chuyện gì sao?” Mạc Hạ Đốt lạnh lùng hỏi.

“Bần tăng muốn nhặt xác, siêu độ cho Khả hãn Thống Diệp Hộ”, Huyền Trang bình tĩnh nói.

Mạc Hạ Đốt giận tím mặt: “Hòa thượng, ngươi cho rằng ta thật sự không dám giết ngươi sao?”

“Đại hãn, đạo lý Phật gia ở chỗ nhân duyên tuần hoàn, thế sự luân hồi. Từ xưa đến nay, bao nhiêu bậc anh hùng đế vương chôn xương nơi sa trường, bần tăng là tăng nhân, không can dự vào chuyện trần tục, chỉ muốn chứng kiến đoạn đường cuối cùng của đế vương, tạo hóa vô thường”, Huyền Trang nói, “hôm nay bần tăng nhặt xác siêu độ cho Khả hãn Thống Diệp Hộ, ngài muốn giết bần tăng; đợi ngày sau khi Đại hãn trăm tuổi, có người chịu nhặt xác cho Đại hãn, không biết ai sẽ là người muốn giết hắn đây?”

Mạc Hạ Đốt sửng sốt. Từ khi hắn đảm nhiệm vị trí Đại hãn đến nay, vẫn luôn có một loại cảm giác lo lắng khó tả cho vận mệnh của mình, lời này của Huyền Trang, vừa hay đâm trúng vào chỗ đau của hắn. Mặc dù cực kỳ chói tai, nhưng cũng không thể tức giận được.

Mạc Hạ Đốt lưỡng lự một lúc: “Ngươi… chỉ muốn nhặt xác cho Thống Diệp Hộ?”

Huyền Trang gật đầu.

Mạc Hạ Đốt cụt hứng: “Hòa thượng, ta nể mặt ngươi. Ta vốn định chặt đầu hắn xuống, gửi cho Nê Thục và Điệt Lực. Có điều… ngươi nói đúng, con đường cuối cùng của đế vương, anh hùng một đời, nên có một người nhặt xác cho mình. Đi đi, thi thể của Thống Diệp Hộ ở ngay trong chiếc lều lớn bên cạnh. Niệm mấy quyển kinh, siêu độ cho hắn.”

“Tạ ơn Đại hãn.” Huyền Trang chắp tay trước ngực cảm tạ, “ngoài ra, bần tăng còn có một lời khuyên.”

Mạc Hạ Đốt bực mình: “Nói đi, nói đi, bây giờ lão tử đang rất bận, mau nói cho xong đi.”

Huyền Trang chỉ vào Chiếc bình của vua Đại Vệ: "Chiếc bình này không hề thần kỳ, Đại hãn đừng ỷ lại vào nó quá, bằng không sẽ gặp tai họa đấy.”

Nói láo!” Mạc Hạ Đốt giận tím mặt, đứng bật dậy, “hiện giờ ta là chủ nhân của chiếc bình, nó khiến ta thực hiện được tâm nguyện lớn nhất đời này, ngươi dám nói nó không thần kỳ?”

“Không có!” Huyền Trang không hề bị hắn dọa, bình tĩnh đứng trước mặt hắn, “Chiếc bình của vua Đại Vệ chỉ là một âm mưu. Còn ngài, chẳng qua chỉ là một con rối mà những người đó dùng để thực hiện âm mưu mà thôi. Đại hãn, nếu giờ ngài đã thực hiện được ước mơ lớn nhất đời này, đó là trở thành Khả hãn của Đột Quyết, vậy thì không cần phải ỷ lại vào nó nữa. Sớm ngày thoát khỏi nó, nói không chừng còn có thể tránh được tai họa.”

Mạc Hạ Đốt cười, nhưng trong ánh mắt lại không có chút ý cười nào, cầm đao lên chậm rãi đi đến trước mặt Huyền Trang: “Hòa thượng, ta làm thế nào để thoát khỏi nó đây?”

“Giao cho bần tăng mang đi là được”, Huyền Trang thản nhiên đáp.

Mạc Hạ Đốt giận đến tím mặt: “Ta sớm đã biết ngươi muốn mưu đoạt chiếc bình của ta! Yêu tăng, ta giết ngươi!”

Trong cơn giận, hắn chém một đao về phía cổ của Huyền Trang, ánh đao lạnh như tuyết, trong chớp mắt muốn chặt đứt đầu của Huyền Trang! Huyền Trang không thèm chớp mắt, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào ánh đao.

Ngay lúc này, Chiếc bình của vua Đại Vệ đột nhiên phun ra một làn khói sương, tựa như xúc tu bắn vào lô mũi của Mạc Hạ Đốt. Khiến cho Mạc Hạ Đốt sửng sốt, lập tức im hơi lặng tiếng xoay người ngã xuống đất, loan đao cũng rơi xuống một bên.

Huyền Trang không hề kinh ngạc chút nào, ngài đi tới bên cạnh Mạc Hạ Đốt, đưa tay đặt dưới mũi hắn thăm dò, phát hiện hắn chỉ đang hôn mê chứ chưa chết, mới thở phào một hơi, đi thẳng tới đối diện Chiếc bình của vua Đại Vệ, rồi ngồi xếp bằng xuống đất.

“A Di Đà Phật,” Huyền Trang chắp tay, “A-tạp Mã-nạp, đa tạ ngươi cứu mạng bần tăng.”

Lần này, phần thân bên ngoài Chiếc bình của vua Đại Vệ không hề tỏa ra khói đen, trong bình truyền đến một tiếng thở dài: “Đại sư, ta là thần ma, ngài là Phật tử, lẽ nào ngài và ta nhất định phải phân thắng bại hay sao?”

Chú Thích

[116] Điển tích Sư tổ Bồ Đề Đạt Ma đã quay mặt đối diện với bức vách, tự tham thiền suốt chín năm tại chùa Thiếu Lâm.

[117] Mai lộc hay buiruq, là tên gọi một chức quan của Hồi Hột, Đột Quyết, nghĩa là tổng quản binh mã.

[118] Punjab, cũng viết là Panjab, là một khu vực địa lí trải rộng qua biên giới giữa Pakistan và Ấn Độ, bao gồm tỉnh Punjab tại Pakistan và các bang Punjab, Haryana, Himachal Pradesh, Chandigarh và một số phần phía bắc của Lãnh thổ Thủ đô Quốc gia Delhi tại Ấn Độ.

[119] Karluks là một liên minh bộ tộc Turkic nổi tiếng cư trú tại các vùng Kara-Irtysh và dãy núi Tarbagatai ở Trung Á. Liên minh này còn được gọi là Gelolu. Có quan hệ mật thiết với người Uyghur.

Nhà xuất bản Thế Giới 2019
Nguồn: TVE-4U - VCTVEGROUP
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 1 năm 2024

« Lùi
Tiến »