Tây Vực Liệt Vương Ký

Lượt đọc: 2334 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
thầy xem bói, người tặng ngựa, hòa thượng tây du

Khúc Trí Thịnh dứt lời, liền muốn buông tay thả Nê Thục ra, Long Sương Nguyệt Chi hồn bay phách lạc, lớn tiếng hô: “Khúc Trí Thịnh, ta không cho phép ngươi chết’”.

“Sương Nguyệt Chi, chết là tự do!” Khúc Trí Thịnh cười nói, “hãy để ta hóa thành tro bụi trước mặt nàng đi’”.

“Ngươi dám buông tay, ta dám nhảy xuống”, Sương Nguyệt Chi nói lớn.

“Nàng…”, Khúc Trí Thịnh đang muốn buông tay, vừa nghe thấy thế liền lập tức sững người.

“Ngươi dám chết thì ta sẽ nhảy xuống!”, Long Sương Nguyệt Chi nói từng câu từng chữ, “ta không cho phép ngươi chết!”.

Nê Thục lúc này không chống đỡ nổi nữa, cố gắng há miệng, quát to: “Khúc Trí Thịnh, ta… ta không chống đỡ nổi nữa rồi!”.

Khúc Trí Thịnh đang do dự, vừa nghe thấy thế liền vội vàng đạp hai chân lung tung, ngay khi hai chân hắn đạp lên được một tảng đá, tay của Nê Thục cuối cùng cũng buông lỏng, cơ thể rơi xuống, Khúc Trí Thịnh vội vàng giẫm chắc lên đá, hai tay ôm lấy thắt lưng hắn đẩy lên trên. Tay Nê Thục lại một lần nữa ôm chắc lấy nham thạch, lúc này hắn mới thở thào một cái. Nhìn than đá đang cháy hừng hực dưới chân, hắn không nhịn được mà run sợ.

“Lên đây!”, Long Sương Nguyệt Chi liền thở phào nhẹ nhõm.

“A Di Đà Phật!” Huyền Trang cũng không nhịn được mà niệm Phật.

Bên này vừa có chuyển biến tốt đẹp thì phía sau lại vang lên tiếng của Mạc Hạ Đốt: “Ô? Các người đều sao vậy hả? Đang treo giàn nho sao? A ha, Chiếc bình của vua Đại Vệ Mau mau mau, đến cướp nó lại đây cho ta!”.

Mạc Hạ Đốt cũng đã leo lên tới đỉnh núi từ khi nào. Lúc này, Nê Thục và Khúc Trí Thịnh còn đang bị treo trên vách đá, Long Sương Nguyệt Chi cũng trong tình trạng chật vật, nửa người đang treo thả ở vách đá, Huyền Trang thì đang lôi Long Sương Nguyệt Chi lại, A Thuật cũng đang kéo dây thắt lưng, còn Chiếc bình của vua Đại Vệ bị vứt chỏng chơ ở một bên. Mạc Hạ Đốt vừa đến liền nhìn thấy chiếc bình, lập tức chạy tới.

A Thuật quay đầu lại nhìn, nhanh chóng phản ứng, cột dây thắt lưng lên trên cánh tay của Huyền Trang: “Sư phụ, con phải bảo vệ Chiếc bình của vua Đại Vệ”.

Nói rồi cậu chạy tới, ôm lấy chiếc bình. A Thuật biết sức lực của mình có hạn, vì vậy liền đẩy ngã chiếc bình, lăn sang bên kia vách núi.

“A Thuật”, Huyền Trang nghiêng đầu nhìn, nhưng không có cách nào nhúc nhích.

A Thuật vừa lăn chiếc bình vừa kêu lên: “Sư phụ, xin lỗi người, con nhất định phải đưa Chiếc bình của vua Đại Vệ này đến Đại Đường, đây là sứ mạng của con trong kiếp này!”.

“Ăn nói hàm hồ, đặt chiếc bình xuống cho lão tử!” Mạc Hạ Đốt giận tím mặt, thét ra lệnh, “Bắn cho ta! Bắn chết nó!”.

“Đại thiết thủ hạ lưu tình!”, Huyền Trang hoảng hốt kêu to.

Mạc Hạ Đốt lại không thèm để ý, phất tay ra lệnh bắn cung. Phụ ly binh ai nấy đều là thần xạ, vừa nghe hiệu lệnh liền giương cung lắp tên nhanh như chớp, bắn về phía A Thuật. A Thuật cảm thấy không ổn, vội vàng ngã nằm xuống, nhưng cậu ta không nghĩ đến ở đây là sườn núi, bản thân mình lại đang lăn Chiếc bình của vua Đại Vệ vừa to vừa nặng, chiếc bình lập tức kéo theo cậu lăn xuống lò than đang cháy hừng hực dưới sườn núi.

Huyền Trang vô cùng hoảng sợ, mắt thấy A Thuật đang lăn xuống sườn núi, trong nháy mắt liền không thấy bóng dáng đâu, nhịn không được mà kêu to: “A Thuật! A Thuật!”.

Bên tai chỉ truyền đến những tiếng lăn lộc cộc.

“Sư phụ!” Tiếng của A Thuật từ một bên sườn núi vọng đến, “sau khi con chết, xin người nhất định phải đưa Chiếc bình của vua Đại Vệ đến Đại…”.

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe thấy một tiếng bịch, rồi không còn bất cứ âm thanh nào nữa. Mạc Hạ Đốt dẫn đám Phụ ly binh chạy tới, Huyền Trang không nhịn được, lòng nóng như lửa đốt, nhưng Khúc Trí Thịnh lúc này cũng đã khuất phục dưới sự uy hiếp của Long Sương Nguyệt Chi, đang cùng với Nê Thục trèo lên trên. Long Sương Nguyệt Chi trèo lên trên trước, rồi cùng với Huyền Trang kéo dây thắt lưng, Huyền Trang không có cách nào nhúc nhích được.

Một lát sau, trước tiên là Nê Thục đầu đầy bụi đất trèo lên, hắn hoàn toàn kiệt sức, hai tay đều bỏng cháy rồi, vừa lên tới nơi liền nằm bất động trên núi, không ngừng thở dốc. Huyền Trang và Long Sương Nguyệt Chi lại hợp sức kéo Khúc Trí Thịnh lên, Khúc Trí Thịnh cũng trong tình trạng mặt đầy tro than, nhưng tinh thần thì vẫn còn tốt lắm, vừa lên đến nơi liền nắm lấy tay Long Sương Nguyệt Chi, vội vàng hỏi: “Sương Nguyệt Chi, vừa rồi nàng nói, ta chết nàng cũng chết, nàng… đây có phải… có nghĩa là nàng yêu ta không?”.

“Nói… nói láo…!” Nê Thục hữu khí vô lực mắng.

Huyền Trang thấy bọn họ đều lên hết rồi, không có tâm trạng dính dáng vào nữa, liền nhanh chân chạy về phía sườn núi bên kia. Dưới sườn núi bên kia cũng là than đá đang bốc cháy, ngọn lửa cháy mạnh hừng hực, có điều độ dốc hơi thoải hơn chút. Lúc này, Mạc Hạ Đốt dẫn theo Phụ ly binh cùng dìu đỡ nhau men xuống sườn núi, Huyền Trang cũng vội vàng đuổi theo.

“A Thuật! A Thuật!” Huyền Trang vừa chạy vừa kêu to. Lúc này người ngài cũng phủ đầy bụi đất, trên đầu, trên mặt, trên quần áo chỗ nào cũng là tro than đen nhánh, vô cùng chật vật. Ngài thuận theo sườn núi mà trượt xuống, cả đường đều luôn gọi to, nhưng lại không ai đáp lại.

“Đừng gọi nữa!” Mạc Hạ Đốt ngẩng mặt lên, ảo não không thôi, “từ nơi này rơi xuống dưới còn có đường sống sao? Nó chết thì cũng chết rồi, đến Chiếc bình của vua Đại Vệ của lão tử nói không chừng cũng chôn theo nó luôn rồi! Tên oắt con này!”.

Huyền Trang tức giận khôn nguôi, nhưng không nói gì. Một nhóm người tìm kiếm dưới núi, chỗ sườn núi này mặc dù thoải, nhưng đi xuống phía dưới hai ba mươi trượng, đã cảm thấy hơi nóng đánh úp vào người, thiêu đốt đến mức đầu tóc và quần áo tựa như cũng muốn bốc cháy luôn rồi. Nhưng, Mạc Hạ Đốt vẫn rất cố chấp, tiếp tục đi xuống dưới tìm kiếm.

Chính vào lúc này, một tên Phụ ly binh kêu to: “Đại thiết, mau nhìn kìa! Chiếc bình của vua Đại Vệ”.

Mạc Hạ Đốt và Huyền Trang cùng nhìn qua đó, chỉ thấy Chiếc bình của vua Đại Vệ lẳng lặng nằm trên một khối nham thạch, chắc hẳn trong quá trình lăn xuống, chiếc bình đụng chúng khối nham thạch này, vừa hay bị chặn lại. Nhưng A Thuật lại không thấy tăm hơi.

“A ha! Chiếc bình của ta!” Mạc Hạ Đốt vội vàng chạy qua.

Huyền Trang lại chỉ nhớ mong A Thuật, trên đường không ngừng gọi, thuận theo sườn dốc xuống thẳng đến đỉnh mỏ than, mãi tới khi quần áo đều bắt đầu bị nướng cháy khét, giày dưới chân cũng trở nên nóng bỏng, ngài mới đột nhiên phát hiện ra bên phải một khối nham thạch đỏ hồng đang thiêu đốt thứ gì đó. Huyền Trang không có cách nào lại gần, quan sát thật kỹ, ngài lập tức ngây dại. Thứ đang bốc cháy kia, rõ ràng chính là một góc áo trên người A Thuật!

“A Thuật…” Nước mắt của Huyền Trang bỗng nhiên tuôn rơi như suối trào, ngài bật khóc nức nở.

Nơi quần áo bị bốc cháy, đã là nơi mà con người không thể nào tới được. Ắt hẳn trong quá trình lăn xuống, A Thuật bị tách khỏi Chiếc bình của vua Đại Vệ, chiếc bình thì đụng vào nham thạch, còn cậu bé thì cứ lăn mãi xuống mỏ than đang cháy!

Huyền Trang đặt mông ngã ngồi trên sườn núi, mặt đất nóng bỏng đang thiêu đốt ngài, nhưng ngài lại dường như ngây dại. Trong chớp mắt, những ký ức quen biết và làm bạn với A Thuật, hết thảy đều hiện ra trước mắt ngài.

Một đứa trẻ ngoại tộc, Con đường Tơ lụa vạn dặm, từ Tát San Ba Tư tới Tây Vực.

Đoàn thương nhân bị giết sạch, cậu bé lẻ loi một mình, lưu lạc trên sa mạc rộng lớn, sợ hãi lẩn trốn trong hồ nước.

Cậu nói: “Sư phụ, người có thể đưa con về nhà được không ? “.

Cậu nói: “Sư phụ, con nhớ phụ thân của con”.

Cậu nói: “Sư phụ, Chiếc bình của vua Đại Vệ là sứ mệnh gia tộc giao phó cho con, con nhất định phải đưa nó tới Đại Đường”.

Cậu nói: “Sư phụ, con muốn đứng dưới ánh mặt trời Ba Tư”.

Đứa trẻ này mới chỉ vẻn vẹn tám chín tuổi, cùng chung sống hai tháng, nhưng lại khiến cho Huyền Trang có cảm giác thân thiết như ruột thịt. Dường như cậu chính là người thân của ngài, là con cháu của ngài, bản thân ngài một mình bước trên con đường Tây du cô độc, cậu là người duy nhất ở bên, hai người có thể an ủi lẫn nhau.

Nhưng hiện tại, cậu lại ôm theo mộng tưởng của mình, cùng nhau hóa thành tro tàn.

Huyền Trang còn đang khóc nức nở, Mạc Hạ Đốt đã đến được chỗ chiếc bình, hắn vô cùng đắc ý nhìn về phía Huyền Trang, “Đại sư, nó đã chết rồi! Mau trở về thôi! Bằng không ngài cũng sẽ phải viên tịch đấy!”.

Huyền Trang không để ý đến hắn, Mạc Hạ Đốt cảm thấy ngài không thú vị, muốn nhấc chiếc bình lên, thuận tay nhấc thử lên một cái, lại không nhấc lên được. Hắn thực không ngờ tới điều này, liền mệnh lệnh cho đám Phụ ly binh: “Thật là nặng chết được, không ngờ nó lại làm bằng đồng nguyên chất. Mau mau mau, nhấc lên cho lão tử”.

Hai tên Phụ ly binh lập tức đi tới, cùng nhấc chiếc bình lên, cả ba cùng gắng sức, kéo chiếc bình leo lên đỉnh núi.

Huyền Trang vội vàng đứng dậy, hô lên: “Đại thiết!”.

“Làm gì?” Mạc Hạ Đốt quay đầu lại hỏi.

“Xin hãy để chiếc bình lại!” vẻ mặt Huyền Trang nghiêm túc, “Đây là vật của gia tộc A Thuật, không phải đồ của đại thiết”.

Mạc Hạ Đốt cười: “Nếu là vật của lão tử, còn cần phải tốn nhiều trắc trở như vậy sao? Đại sư, người của gia tộc họ đã chết hết rồi, thần vật này nay đã là vật vô chủ, lão tử lấy đi, vừa hay hoàn thành được đại nghiệp của Tây Đột Quyết ta”.

“Đại thiết”, Huyền Trang vừa leo lên núi, vừa nói, “vừa nãy ngài cũng đã nghe thấy, A Thuật hy vọng bần tăng có thể đưa vật này đến Đại Đường. Đây vốn dĩ là thứ hoàng đế Tát San Ba Tư gửi cho hoàng đế Đại Đường, ngài cướp đoạt giữa đường như vậy, há chẳng phải khiến Tây Đột Quyết đắc tội với hai đế quốc lớn sao? Đại thiết, vì vật không lành này, vì thù địch đông tây của Tây Đột Quyết, bần tăng cho rằng đây không phải hành động khôn ngoan”.

Lúc này Mạc Hạ Đốt đã leo lên tới đỉnh núi, cười nói: “Đại sư, mặc dù ngài có danh tiếng ở Đại Đường, nhưng thực sự lại là một tên hòa thượng hồ đồ. Tây Đột Quyết chúng ta đã đánh trận với Tát San Ba tư bao năm rồi, đã sớm gây thù chuốc oán với bọn họ rồi. Còn về Đại Đường à, lúc này họ đang cùng với Hiệt Lợi và Đột Lợi của Đông Đột Quyết đánh nhau rất náo nhiệt. Lý Thế Dân dám đánh lão tử sao? Hừ, lão tử hiện tại đã có chiếc bình này, đợi ta triệu hồi ma quỷ ra, Lý Thế Dân hắn không tới tìm ta, ngược lại ta sẽ tới tìm hắn đó! Ha ha ha, đi thôi, đi thôi. Đại sư, ngài niệm mấy lần chú vãng sinh, cầu nguyện giúp ta đi… Ôi, không đúng, thứ đồ chơi đó gọi là chú gì nhỉ?” Mặc Hạ Đốt khổ não gãi đầu, sau đó liền gọi đám Phụ ly binh, hết sức phấn khởi mà đi mất.

Huyền Trang quay đầu nhìn mỏ than đang cháy hừng hực không ngừng, thở dài thườn thượt, lập tức dùng cả tay cả chân, trèo lên trên đỉnh núi. Tới đỉnh núi, mới phát hiện Khúc Trí Thịnh, Long Sương Nguyệt Chi và Nê Thục cũng đã đi rồi, không biết giữa ba người đã xảy ra chuyện gì.

°°°

Mạc Hạ Đốt đã xuống dưới núi, lệnh cho Phụ ly binh buộc Chiếc bình của vua Đại Vệ lên lưng ngựa của hắn, đích thân mang theo, một nhóm người thúc ngựa giơ roi, chạy nhanh về phía sơn cốc.

“Đại thiết!” Huyền Trang vội vàng cưỡi ngựa đuổi theo.

Mạc Hạ Đốt quay đầu lại nhìn, tức giận nói: “Tên hòa thượng đáng ghét này”.

“Đại thiết, có cần tiểu nhân bắn chết hắn không?” Một tên Phụ ly binh hỏi.

Mạc Hạ Đốt càng giận: “Tên hòa thượng này hiện nay rất có danh tiếng ở Tây Vực, ngươi muốn khiến lão tử phải gánh lấy tiếng nhơ giết tăng sao? Đi đi đi, đừng để ý tới hắn”.

Một nhóm người ra roi thúc ngựa, chạy băng băng trên đường núi hiểm trở. Trên đường núi tuyết đọng trơn trượt, nhưng kĩ thuật khống chế ngựa của nhóm người Đột Quyết này rất thuần thục, tốc độ không hề giảm, kĩ năng cưỡi ngựa của Huyền Trang lại rất kém, rất nhanh đã bị bỏ lại phía sau. Hai bên một chạy một đuổi, đảo mắt một cái đã ra khỏi thung lũng Thiên Sơn.

Qua khỏi Tân Hưng, chính là thương lộ dưới chân Hỏa Diệm Sơn, Mạc Hạ Đốt trực tiếp quay đầu ngựa lại, chạy về hướng tây, xem ra là muốn quay trở về Tây Đột Quyết. Huyền Trang nóng vội, lúc này đường đi bằng phẳng, ngài liền thúc giục chiến mã, tăng nhanh tốc độ đuổi theo. Trên lưng ngựa của Mạc Hạ Đốt đang phải chở theo Chiếc bình của vua Đại Vệ nên tốc độ bắt đầu chậm dần, không ngờ lại bị Huyền Trang đuổi kịp.

Mạc Hạ Đốt vô cùng phiền não với tên hòa thượng này, giết không thể giết, đuổi lại không đi, chỉ đành liều mạng quất ngựa. Trong lúc đang chạy nhanh, đột nhiên trước mặt xuất hiện một đoàn thương nhân, đoàn thương nhân này quy mô không nhỏ, chừng hơn một trăm người, ai nấy đều cưỡi ngựa, chính giữa có mười mấy chiếc xe lớn. Mạc Hạ Đốt có chút nghi ngờ, nheo mắt lại nhìn, trong lòng liền trầm xuống. Những kỵ sĩ này ngồi trên lưng ngựa, cơ thể thẳng tắp, khi ngựa chạy, thân dưới xóc nảy, tròng trành, nhưng từ phần eo trở lên lại không nhúc nhích tí nào.

Càng kinh người hơn là, những người này rõ ràng đã nghe thấy được tiếng vó ngựa phía sau, nhưng không một ai quay đầu lại nhìn, tựa như không hề phát hiện ra. Nhưng Mạc Hạ Đốt có nhãn lực bậc nào chứ, đã sớm phát hiện ra những người này trang bị vũ khí toàn thân, cánh tay buông xuống, sờ cái túi trên bụng ngựa, ắt hẳn ở trong đó có giấu vũ khí.

“Đừng chọc vào bọn họ, đi vòng qua, đi!” Mạc Hạ Đốt thấp giọng ra lệnh.

Đám Phụ Ly Binh vừa mới định gạt ngựa vòng qua mặt bên, chỉ thấy trong đội ngũ bên kia có một nam tử trẻ tuổi nhẹ nhàng khoát tay, đội ngũ đồng loạt tản ra, nhường ra một con đường. Rõ ràng là để bọn họ đi qua trước. Mạc Hạ Đốt càng kinh ngạc, bởi vì nam tử trẻ tuổi kia ở chính giữa đội ngũ, hắn vừa khoát tay một cái, mệnh lệnh làm sao có thể truyền tới được phía trước đội ngũ chứ?

Trong lòng Mạc Hạ Đốt hồ nghi, những người này nếu như là chiến sĩ, e rằng là một trong những đội quân cường hãn nhất Tây Vực. Chớ có thấy chỉ có hơn một trăm người, nếu như vũ trang đầy đủ, thực lực mạnh, thì bọn họ không thua kém quân đội chính quy của một tiểu quốc đâu. Mặc dù hắn tự tin rằng Phụ ly binh của mình cũng đủ để liều mạng với đám người này, nhưng lúc này đại đội lại không mang theo bên người, trên người mình lại có trọng bảo là Chiếc bình của vua Đại Vệ, không dám trêu chọc, lập tức im lặng không lên tiếng, chạy qua con đường ở giữa. Khi chạy qua bên người nam tử trẻ tuổi kia, Mạc Hạ Đốt liếc nhìn hắn một cái, tướng mạo của đối phương không ngờ lại là người Hán, sắc mặt hơi sạm đen, trong nét nho nhã còn lộ ra sự lạnh lùng nghiêm nghị, vừa nhìn đã biết là một người bất phàm.

“Lẽ nào là quân đội của Đại Đường?” Trong lòng Mạc Hạ Đốt chấn động, vừa nghĩ ngợi vừa vội vã đi.

Hắn vừa đi thì Huyền Trang liền phóng ngựa đến. Khi đi qua đám người này, Huyền Trang liếc mắt nhìn vị nam tử trẻ tuổi kia, không khỏi ngẩn người, kêu lên thất thanh: “Vương đại nhân?”.

Hóa ra, nam tử người Hán này lại là Hữu vệ suất phủ trưởng sử của Đại Đường, Vương Huyền Sách!

Vương Huyền Sách nhìn thấy Huyền Trang, cũng hơi sửng sốt một chút: “Đại sư, ngài đây là… sao lại đuổi theo đám Phụ ly binh Đột Quyết vậy?”.

“Mau mau mau, Vương đại nhân, mau giúp bần tăng chặn Mạc Hạ Đốt lại!” Huyền Trang không kịp giải thích, chỉ thúc giục.

Vương Huyền Sách chợt bừng tỉnh: “Ồ, đó chính là Mạc Hạ Đốt sao? Ta còn nói sao lại có Phụ ly binh chứ! Đại sư, ngài đuổi theo bọn họ làm chi?”.

“Hắn cướp Chiếc bình của vua Đại Vệ đi rồi!” Huyền Trang vội vàng nói.

Vương Huyền Sách cảm thấy kinh ngạc sâu sắc: “Vậy sao?”.

“Chính là chiếc túi trên lưng ngựa của hắn!” Huyền Trang vội vã không nhịn nổi.

Vương Huyền Sách lại nở nụ cười: “Đại sư, ngài gấp cái gì chứ? Hắn lấy đi thì để hắn lấy đi thôi! Nơi này là địa bàn của người Đột Quyết, ta làm sao có thể đến Tây Vực cướp đoạt với đại thiết của Đột Quyết người ta chứ?”.

Huyền Trang nghẹn họng nhìn trân trối: “Nhưng Chiếc bình của vua Đại Vệ này…”.

“Ta chưa từng nghe nói đến chiếc bình nào cả”, Vương Huyền Sách cười nói, “Đại sư muốn bình gì? Trên xe của ta có nhiều bình lọ lắm, còn có lá trà bệ hạ gửi cho Thống Diệp Hộ nữa, đại sư muốn uống thì ta sẽ tặng cho ngài một lọ”.

Huyền Trang liền bình tĩnh lại, nhìn Mạc Hạ Đốt trước mặt đã chạy xa, ngài biết cho dù bản thân có đuổi kịp cũng không làm nên chuyện gì, không nhịn được mà phát ra tiếng thở dài, âm thầm quan sát Vương Huyền Sách. Vương Huyền Sách cũng mỉm cười nhìn lại ngài.

“Con hồng mã già gầy gò, trên yên có miếng sắt”, Huyền Trang đột nhiên nói.

Vương Huyền Sách ngẩn người: “Đại sư…”.

“Câu nói này chắc là Vương đại nhân đã từng nghe nói tới chứ?” Huyền Trang nhảy xuống ngựa, thản nhiên hỏi.

Vương Huyền Sách yên lặng, lập tức cười khổ, cũng nhảy xuống ngựa, gọi thủ hạ: “Trải thảm ngồi!”.

Các thân binh vội vã chuyển tấm thảm từ trên xe xuống, trải trên bãi cỏ bên đường. Vương Huyền Sách lại lệnh cho người bày một chiếc giường Hồ, bưng thức ăn lên, mời Huyền Trang ngồi xuống. Huyền Trang không nói gì, trầm mặc ngồi đối diện hắn.

Hoàng hôn đại mạc, tịch dương sông dài, ánh lửa đỏ của Hỏa Diệm Sơn chiếu lên mặt hai người, tô lên một tầng huyết sắc cho cuộc đối thoại này.

“Đại sư, tại sao ngài lại nói như vậy?” Vương Huyền Sách hỏi.

“Bởi vì có cảm giác bị thao túng”, Huyền Trang thản nhiên nói, “Tháng tám mùa thu năm nay, khi bần tăng rời khỏi Trường An lên đường Tây du, đã từng gặp thuật sĩ Trường An là Hà Hoằng Đạt, hắn đã bói một quẻ cho bần tăng, nói khi bần tăng Tây du sẽ cưỡi trên một con hồng mã già gầy guộc, trên yên của con ngựa đó có miếng sắt”.

“Hà Hoằng Đạt là kỳ nhân Trường An, quẻ bói của hắn vô cùng kì diệu, chắc hẳn là ứng nghiệm rồi chứ?” Vương Huyền Sách hỏi.

“Đúng vậy!” Huyền Trang nói, “bần tăng lúc đầu bị kẹt ở Qua Châu, không có cách nào rời khỏi biên cảnh, có một người Hồ tên là Thạch Bàn Đà bằng lòng tiễn bần tăng đi. Hắn dẫn một vị trưởng lão người Hồ tới, người đó còn dắt theo một con hồng mã vừa già vừa gầy, nói rằng con ngựa này đã qua lại Y Ngô mười lăm lần rồi, đã quen thuộc đường, bằng lòng tặng cho bần tăng. Trên yên của con hồng mã đó có quấn một miếng sắt”.

“Thuật xem bói của họ Hà, quả nhiên danh bất hư truyền”, Vương Huyền Sách vỗ tay cười nói.

Huyền Trang cũng cười, nói: “Tuy rằng bần tăng không biết nhiều về bói toán, nhưng cũng biết, cái gọi là bói toán, trên quan sát thiên cơ, dưới quan sát việc đời, trong quan sát thế sự biến đổi, từ đó mà thế ngộ được dấu hiệu của tương lai. Thiên cơ thì mù mịt không thể lường được, tương lai biến đổi vô thường, vốn là khó có thể suy đoán, chỉ cần phỏng đoán ra đại khái, chính là lời tiên đoán kinh người, bần tăng bất luận thế nào cũng khó mà tin được là Hà Hoằng Đạt có thể thấy rõ ràng được miếng sắt trên yên của con ngựa trong tương lai đó”.

“Đại sư là một người cơ trí, sùng bái ngã Phật, lại không tin tưởng vào những thứ vô căn cứ. Mưu kế nho nhỏ này đã khiến ngài chê cười rồi”, Vương Huyền Sách cảm khái nói.

“Quả nhiên là do ngài sắp đặt?” Huyền Trang hỏi.

Vương Huyền Sách thở dài: “Đại sư, ta có một chuyện không hiểu, mặc dù ngài hoài nghi có người đang thao túng con đường Tây du của ngài, nhưng tại sao lại cứ hoài nghi ta chứ? Nói đến đó thì, một hữu vệ suất phủ trưởng sử như ta, cùng với Hà Hoằng Đạt và vị trưởng lão người Hồ đó chẳng có chút gì liên quan đến nhau cả!”.

Huyền Trang nhớ lại: “Năm ngoái, bần tăng đã từng thu nhận một người Thiên Trúc trên đường tại Trường An, tên gọi là Ba La Diệp, thân phận bí mật của hắn là ‘Người Bất Lương’ của triều đình. Cố ý tiếp cận bần tăng, là nhận lệnh của bí thư giám Ngụy Trưng, đi theo bần tăng âm thầm điều tra bí mật của Thôi Giác và Pháp Nhã. Nghe nói, tổ chức ‘Người Bất Lương’ này chịu sự quản lý của cung đình, thủ lĩnh xưng là tặc soái, chức trách chủ yếu là thăm dò tin tức tình báo, mấy năm gần đây, mục tiêu chủ yếu của tổ chức là các quốc gia Tây Vực, thành viên trong đó được phân bố ở mọi ngành mọi nghề, Hồ Hán đều có, người Tây Vực, người Đột Quyết, người Thiên Trúc, thậm chí còn có người Tát San Ba Tư ở phương Tây. Bần tăng từ khi Tây du đến nay, trên đường trước sau đều có một cảm giác quen thuộc, Hà Hoằng Đạt, vị trưởng lão người Hồ đó, thân phận của họ không giống nhau, hành tung bí hiếm, nhưng con đường sao lại giống Ba La Diệp như vậy?”.

“Ta hiểu rồi!” Vương Huyền Sách gật đầu, “cho nên đại sư liền nghĩ, nếu như thật sự có người khống chế con đường Tây du của ngài, ở Tây Vực lại có tổ chức có sức mạnh to lớn như vậy, chỉ có ‘Người Bất Lương’ mà thôi”.

“Không sai!” Huyền Trang gật đầu.

“Vậy thì, vì sao đại sư lại nghi ngờ ta?” Vương Huyền Sách hỏi.

“Hữu vệ suất phủ là một trong những phủ binh hộ vệ của Đông cung thái tử, trưởng sử là phụ tá cấp cao nhất của hữu vệ suất tướng quân, tòng ngũ phẩm. Bần tăng luôn rất hiếu kỳ, bệ hạ phái người đi sứ Tây Đột Quyết, tại sao lại phái quan viên văn chức của quân đội đi, mà không phải là quan viên của lễ bộ?” Huyền Trang vừa suy nghĩ vừa nói.

Vương Huyền Sách cười khổ: “Người Tây Đột Quyết không tinh thông chế độ chức quan của Đại Đường ta như đại sư đâu!”.

“Đúng vậy, bọn họ đương nhiên không hiểu, nhưng bệ hạ hiểu, nếu đã như vậy, một trưởng sử quân đội như ngài đi sứ Tây Đột Quyết ắt phải có nguyên nhân.” Huyền Trang nói, “bần tăng lần trước đã tới nơi ở của ngài, nhìn thấy ngài thu thập tin tình báo dọc đường, vẽ bản đồ, liền hiểu được. Thực ra sứ mệnh của ngài cũng giống như những ‘Người Bất Lương’ kia, không phải chỉ là thu thập tin tình báo của Tây Vực thôi. Nếu ‘Người Bất Lương’ đã nhận nhiệm vụ này, với sự nhanh trí, khôn khéo của đại nhân Ngụy Trưng, làm sao lại phái một người không có chút quan hệ nào với ‘Người Bất Lương’ đi chứ? Trừ phi là bởi vì thân phận của ngài đặc thù”.

“Cao minh!” Vương Huyền Sách khen, “Đại sư quả thật cao minh! Đã nói đến nước này, ta cũng không giấu diếm ngài nữa, đại sư, tại hạ chính là thủ lĩnh của ‘Người Bất Lương’, tặc soái!”.

Huyền Trang vô cùng kinh ngạc, mặc dù ngài đã từng nghĩ hắn là ‘Người Bất Lương’, nhưng không ngờ được rằng hắn lại là tặc soái! Huyền Trang không khỏi cười khổ; “Bần tăng còn cho rằng tặc soái là quan cao như đại nhân Ngụy Trưng, không ngờ rằng lại là trưởng sử tòng ngũ phẩm”.

“Ha ha!” Vương Huyền Sách cười lớn, “Đại sư à, điều này ngài lại không hiểu rồi. ‘Người Bất Lương’ là một tổ chức bí mật, phụ trách chuyện truy bắt, ám sát, nằm vùng bí mật, điều tra tình báo. Quyền lực của nó quá lớn, quá khó khống chế, dùng tốt thì sẽ là lưỡi dao sắc bén của triều đình, dùng không tốt thì sẽ trở thành khối u bệnh độc nhất của triều đình. Nếu như tặc soái là những quan viên cấp cao như bí thư giám hoặc là thượng thư thì còn ai có thể khống chế được nó chứ? Vì vậy, quyền lực mà ta có thể sử dụng mặc dù lớn, nhưng chức quan thì lại rất thấp. Đây cũng là một nguyên tắc mà đại nhân Ngụy Trưng lúc mới thành lập ‘Người Bất Lương’ đã đề ra”.

“Ồ, bần tăng hiểu rồi!” Huyền Trang chợt bừng tỉnh ngộ, ngài đối với những thứ có tính chính trị như thế này mặc dù không hiểu biết quá sâu, nhưng cũng cảm thấy cách sắp xếp này rất có đạo lí, “Vậy thì…” Huyền Trang suy nghĩ một lát, “đại nhân hiện tại đã có thể nói xem tại sao lại khống chế con đường Tây du của bần tăng được chưa?”.

“Nói đến nước này thì ta còn gì phải giấu diếm nữa đây?” Vương Huyền Sách cười khổ, “nhưng đại sư phải ghi nhớ, tất cả những gì ta nói, đều là do đại sư tự suy đoán ra”.

Huyền Trang mỉm cười gật đầu.

Vương Huyền Sách suy nghĩ một chút: “Chuyện này vô cùng phức tạp, nếu đại sư đã biết tường tận về Chiếc bình của vua Đại Vệ, vậy ta sẽ bắt đầu nói từ nó trước đi! Đại sư có biết, Chiếc bình của vua Đại Vệ này là bảo vật trấn quốc của Tát San Ba Tư, đã truyền tay qua nhiều thế hệ quốc vương Tát San Ba Tư được bốn trăm năm rồi không?”.

“Quốc vương Cao Xương đã từng kể cho bần tăng rồi”, Huyền Trang gật đầu.

“Nhưng đại sư có biết, Chiếc bình của vua Đại Vệ này sở dĩ lưu lạc đến Tây Vực, là bởi vì quốc vương Tát San Ba Tư muốn xem nó là lễ vật tặng cho hoàng đế bệ hạ của chúng ta không!” Vương Huyền Sách nói nhẹ nhàng.

Hắn nhìn Huyền Trang, chờ đợi vẻ mặt kinh ngạc của ngài, không nhờ Huyền Trang lại bình tĩnh gật đầu: “Bần tăng biết!”.

“Ngài biết sao?” Vương Huyền Sách kinh ngạc không ít.

“Đúng vậy!” Huyền Trang có chút thương cảm, “trước khi chết A Thuật đã nói với ta, thúc thúc của cậu ta - Gia Tư Đinh chính là sứ giả mà quốc vương Tát San Ba Tư phái tới bảo vệ và giao tặng chiếc bình”.

Vương Huyền Sách nhìn ngài bằng ánh mắt kính phục: “Đại sư, ngài thật sự là tai mắt thông thiên, đến cả chuyện cơ mật như thế này cũng bị ngài nghe được. Vậy ta càng không cần phải giấu giếm nữa. Không sai, đúng là vào năm ngoái, quốc vương Tát San Ba Tư là Khố Tư Lỗ đệ nhị đã phái sứ giả tới Trường An, khẩn cầu bệ hạ xuất binh đánh Tây Đột Quyết”.

“Đánh Tây Đột Quyết?” Huyền Trang nghi hoặc, “quốc vương Tát San Ba Tư tại sao lại phái người vạn dặm xa xôi tới cầu bệ hạ xuất binh đánh Tây Đột Quyết?”.

“À, là như thế này”, Vương Huyền Sách giải thích, “trên thế giới hiện nay có mấy cường quốc, ở phương đông là Đại Đường ta, thời Tiền Tùy, Đột Quyết phân chia thành hai miền Đông-Tây, Tây Đột Quyết nắm trong tay toàn bộ Tây Vực và Con đường Tơ lụa, còn phía tây của Tây Vực là Tát San Ba Tư và Bái Chiêm Đình hùng mạnh. Mâu thuẫn giữa ba cường quốc này rắc rối phức tạp, Tát San Ba Tư và Bái Chiêm Đình là kẻ thù cũ, hai bên đã trải qua tranh đấu dài đến bốn trăm năm, trong đó có chiến có hòa, không ngừng không nghỉ. Khoảng chừng hai mươi năm năm trước, quốc vương Tát San Ba Tư là Khố Tư Lỗ đệ nhị tiến công đánh Bái Chiêm Đình, đánh đâu thắng đó, trận này đánh mất gần hai mươi năm, suýt nữa thì khiến Bái Chiêm Đình diệt vong. Không ngờ Bái Chiêm Đình lại sinh ra một hoàng đế là Hi Lạp Khắc Lược, vị hoàng đế này là một thống soái thiên tài, bí mật đạt được thỏa thuận với Tây Đột Quyết, hợp lực đánh Tát San Ba Tư từ hai phía đông-tây tạo thành thế gọng kìm, lúc này Tát San Ba Tư đại bại. Mùa xuân năm ngoái, Hi Lạp Khắc Lược thậm chí đã đánh đến tận đô thành của Tát San Ba Tư là Thái Tây Phong. Tát San Ba Tư lung lay muốn sập, đang nằm bên bờ diệt vong”.

“Ồ!” Huyền Trang gật đầu, ngài quanh năm tu tập, thấm nhuần thiền cơ Phật lí, lần đầu tiên nghe đến chiến tranh giữa các cường quốc trên thế giới như thế này, nhất thời nảy sinh chút cảm giác mới mẻ, tầm mắt được mở rộng, “Bần tăng hiểu rồi, Khố Tư Lỗ đệ nhị muốn Đại Đường ta công đánh Tây Đột Quyết là vì hắn muốn giải mối nguy khẩn cấp.

“Không sai!” Vương Huyền Sách gật đầu, “dựa vào sức mạnh quốc gia của Tát San Ba Tư, nếu như chỉ đối kháng với Bái Chiêm Đình, không đến mức đại bại thê thảm như thế, nhưng Bái Chiêm Đình và Tây Đột Quyết liên thủ, hắn không thể nào chống đỡ được”.

“Bệ hạ đã trả lời thế nào?” Huyền Trang hỏi.

“Đương nhiên là từ chối rồi”, Vương Huyền Sách nói, “lúc đó bệ hạ đang chuẩn bị chiến sự với Đông Đột Quyết, định lấy lực lượng cả nước, đánh một trận tiêu diệt Đông Đột Quyết, triệt để loại trừ hiểm họa từ bên trong của Đại Đường, thân hiện hữu hảo với Tây Đột Quyết còn chưa kịp, làm sao có thế đánh được chứ?”.

“Nhưng mà…” Huyền Trang chần chờ nói, “ắt hẳn Khố Tư Lỗ đệ nhị kia cũng là một nhân vật trí dũng kiệt xuất, sẽ không cho rằng thành khẩn cầu xin một lần mà Đại Đường ta sẽ xuất binh chứ?”.

“Đương nhiên!” Vương Huyền Sách nghiêm túc nói, “sau khi bệ hạ từ chối, sứ giả kia đã nhắc đến Chiếc bình của vua Đại Vệ, kể lại những điểm thần kì của nó, nói rằng chỉ cần có Chiếc bình của vua Đại Vệ này, thì có thể đưa ra ba nguyện vọng, không gì không thể. Hắn đã đồng ý, chỉ cần Đại Đường bằng lòng xuất binh, Khố Tư Lỗ đệ nhị sẽ tặng Chiếc bình của vua Đại Vệ cho bệ hạ”.

“Hóa ra là vậy!” Huyền Trang lúc này mới hiểu rõ chân tướng ngọn ngành của Chiếc bình của vua Đại Vệ, "vậy bệ hạ đã trả lời thế nào?”.

“Bệ hạ đương nhiên là có chút động lòng rồi”, Vương Huyền Sách cười khổ, “nhưng hoàng đế bệ hạ của chúng ta là nhân vật như thế nào chứ, làm sao có thể vì một thứ huyễn hoặc, vô căn cứ như vậy mà thay đổi quốc sách Đại Đường được?”.

“Vậy cũng phải!” Huyền Trang gật đầu, có chút hoài nghi, “nếu bệ hạ đã từ chối rồi, tại sao Chiếc bình của vua Đại Vệ lại vẫn được gửi tới Đại Đường chứ?”.

“Bởi vì…” Vương Huyền Sách than thở, “bởi vì sứ giả kia nói, có thể gửi Chiếc bình của vua Đại Vệ tới Trường An trước, đợi bệ hạ nhìn thấy ma lực của nó rồi lại quyết định sau. Nếu như bệ hạ nhìn thấy Chiếc bình của vua Đại Vệ mà vẫn từ chối xuất binh, thì người Tát San Ba Tư sẽ tặng không nó cho bệ hạ”.

Huyền Trang lập tức sợ ngây người: “Sứ giả Tát San Ba Tư kia lại có lòng tin lớn đến như vậy sao?”.

“Rất có lòng tin. Tựa như trong mắt hắn, chỉ cần Chiếc bình của vua Đại Vệ tới được Trường An, thì nhất định có thể khiến bệ hạ xuất binh đánh Tây Đột Quyết”, Vương Huyền Sách nói.

“Không thể nào!” Huyền Trang lấy làm kinh ngạc, “vậy bệ hạ nói sao?”,

“Bệ hạ đương nhiên rất hứng thú rồi”, Vương Huyền Sách cười khổ,“Chiếc bình của vua Đại Vệ đó, chỉ cần là con người thì ai có thể không hứng thú chứ? Không nói đến cái khác, nếu như bệ hạ ước được trường sinh bất tử, đại sư ngài nghĩ xem, đây là sức hấp dẫn lớn thế nào chứ? Cho nên bệ hạ liền đồng ý ngay, bảo người Ba Tư đưa chiếc bình tới Trường An, điều này đã gây nên sóng to gió lớn trong triều đình”.

“Ồ?” Huyền Trang kinh ngạc, “sóng gió gì vậy?”,

“Các trọng thần như Hữu bộc xạ Trưởng Tôn Vô Kỵ, Trung thư lệnh Phòng Huyền Linh, Thượng thư bộ Lại - Đỗ Như Hối đã quen với Nho gia, đối với loại chuyện quái lực loạn thần này vô cùng căm ghét. Bọn họ cảm thấy nếu để loại tà vật này đầu độc bệ hạ thì đó sẽ là sự nhục nhã vô cùng đối với quân thần Đại Đường. Bí thư giám Ngụy Trưng là thượng quan trực thuộc của ta, ngài ấy mặc dù trước kia đã từng làm đạo sĩ, thực ra bản chất ngài ấy cũng theo hệ Nho gia, năm lần bảy lượt diện thánh, yêu cầu bệ hạ từ chối nhận Chiếc bình của vua Đại Vệ. Bệ hạ không đồng ý, nghe nói còn đập vỡ chén đĩa trước mặt hoàng hậu Trường Tôn”, Vương Huyền Sách nghĩ tới chuyện này không khỏi phiền muộn trong lòng, than thở, “vì thế, mấy vị đại nhân này mới bí mật thương nghị, nghĩ ra một kế hoạch to gan lớn mật, quyết định chặn Chiếc bình của vua Đại Vệ này ở ngoài biên cương!”.

“Cái gì?” Huyền Trang không khỏi kinh hãi. Từ năm Trinh Quán đầu tiên tới nay, Lý Thế Dân lấy chính trị khai sáng, tạo điều kiện cho mọi người phát biểu ý kiến, khiêm tốn nghe lời can gián, vô cùng hòa hợp với các vị đại thần, đặc biệt là Ngụy Trưng, lấy lời can gián mà nổi danh, nhiều lần thẳng thắn can gián mà phạm thượng, nhưng Lý Thế Dân chưa từng trách tội. Nhưng hoàng đế dù sao cũng là hoàng đế, cũng có vảy ngược của riêng mình, trọng thần trong triều bí mật liên hợp, làm trái chỉ ý của người, đây là chuyện kiêng kỵ nhất, đặt vào hoàng đế nào khác cũng không thể nào tha thứ được. Đám người Ngụy Trưng xem ra rất kiêng kỵ Chiếc bình của vua Đại Vệ này, mới không tiếc lấy tương lai của bản thân và gia đình ra để mạo hiểm đánh cuộc.

Huyền Trang lấy lại bình tĩnh: “Bọn họ làm thế nào để chặn được Chiếc bình của vua Đại Vệ?”.

Vương Huyền Sách lập tức cười khổ: “Đại sư, còn có người nào thích hợp hơn tại hạ nữa sao? Ngụy đại nhân cai quản tổ chức ‘Người Bất Lương’, kế hoạch của ông ấy là lệnh cho tại hạ thống lĩnh quân tinh nhuệ lấy danh là đi sứ Tây Đột Quyết để tới Tây Vực, âm thầm điều tra nghe ngóng lộ tuyến vận chuyển Chiếc bình của vua Đại Vệ, nghĩ biện pháp khiến cho Chiếc bình của vua Đại Vệ này vĩnh viễn không thể đến được Đại Đường”.

“Hóa ra là như vậy!” Huyền Trang bỗng nhiên tỉnh ngộ.

“Trước khi ta đi, Ngụy đại nhân đã dặn đi dặn lại, ngàn vạn lần không được để lộ thân phận, nhất định phải bí mật tiến hành, càng không thể nói đến vũ lực, trực tiếp giết chết sứ giả Tát San Ba Tư, đánh mất thể diện của Đại Đường. Đại sư, ngài nghĩ mà xem, thế này cũng không được, thế kia cũng không xong, Tây Vực này còn là địa bàn của Tây Đột Quyết, ta có thể có cách gì hay chứ?” Vương Huyền Sách tố khổ.

Huyền Trang có thể hiểu được cảnh ngộ của hắn, dù sao thì Chiếc bình của vua Đại Vệ cũng là chuyện vô cùng hệ trọng, không những liên lụy tới tính mạng bản thân và người nhà của vô số đại thần trung khu Đại Đường, mà còn liên lụy tới mối tình bang giao giữa Đại Đường và Tây Đột Quyết, tựa như nhất cử nhất động của Vương Huyền Sách đều có thể ảnh hưởng đến cục diện của cả thiên hạ.

“Sau này, sự xuất hiện của đại sư ngài, khiến Ngụy đại nhân có một kế hoạch”, Vương Huyền Sách cười tủm tỉm nhìn ngài.

Huyền Trang sửng sốt: “Bần tăng khiến Ngụy đại nhân nghĩ ra kế hoạch gì hay sao?”.

“Đúng vậy!” Vương Huyền Sách cười lớn, “Đại sư ngài còn nhớ không, sau khi ngài từ Hoắc Ấp trở về, liền dâng thư lên triều đình, thỉnh cầu xuất quan, muốn Tây du sang Thiên Trúc?”.

“Còn nhớ!” Huyền Trang cười khổ, “chính là bởi vì bần tăng dâng thư bị bệ hạ từ chối, mới đành phải lén lút xuất cảnh”.

“Đó là vì bệ hạ thương đại sư. Con đường Tây du gian nan cỡ nào, bôn ba mấy vạn dặm, mấy trăm năm nay có vô số tăng nhân định tới Thiên Trúc cầu Phật, nhưng có được mấy người trở về? Bệ hạ lo lắng ngài gặp chuyện trên đường thôi!” Vương Huyền Sách nói.

Huyền Trang vô cùng xúc động, sự quan tâm của Lý Thế Dân, ngài đương nhiên cảm kích sâu sắc, nhưng Tây du Thiên Trúc là chí nguyện lớn nhất đời này của ngài, làm sao ngài có thể từ bỏ được?

“Đại sư, quan hệ giữa ngài và chuyện này là ở chỗ, bệ hạ mặc dù từ chối, nhưng đại nhân Ngụy Trưng sau khi biết được chuyện này, liền quyết định bí mật giúp ngài xuất quan!” Vương Huyền Sách nói.

Huyền Trang nhất thời trợn mắt há mồm: “Cái gì?”.

Vương Huyền Sách cười nói: “Đại sư không phải có cảm giác bị người khác thao túng hay sao? Trên phố Trường An, Hà Hoằng Đạt bói cho ngài một quẻ, là do một tay đại nhân Ngụy Trưng tỉ mỉ thiết kế nên đó!”.

“Hóa ra là như vậy!” Huyền Trang chợt hiểu ra, “Nhưng mà chuyện này… bần tăng có liên quan gì đến kế hoạch các người ngăn cản Chiếc bình của vua Đại Vệ xuất hiện ở Đại Đường chứ? Ngụy đại nhân tại sao lại phải bí mật giúp ta xuất quan Tây du?”.

“Đại sư, ngài nghĩ xem, Tây Vực có yêu tà, vừa hay lại có Phật tử từ phương đông tới. Hai bên gặp nhau, sẽ xảy ra chuyện gì?” Vương Huyền Sách cười híp mắt nói: “Kế hoạch của đại nhân Ngụy Trưng chính là khiến cho vạn người ở Tây Vực đều biết đến Chiếc bình của vua Đại Vệ, quấy cho Tây Vực trời long đất lở, sau đó vị Phật tử là ngài xuất hiện ở Tây Vực, dĩ nhiên sẽ ra tay cứu khổ, đọ sức với Chiếc bình của vua Đại Vệ một phen rồi. Còn ta thì, chỉ cần núp trong bóng tối, làm cho rõ bí mật của Chiếc bình của vua Đại Vệ, xem xem người Tát San Ba Tư rốt cuộc có mưu đồ gì!”.

“Hóa ra vẫn là bảo bần tăng tới hàng yêu sao?” Huyền Trang cạn lời rồi. Ngài luôn không thích ứng được với việc người đòi cứ nhắc đến hòa thượng là phải kéo theo chuyện hàng yêu phục ma, nhưng đối với mưu lược của Ngụy Trưng, ngài vẫn không khỏi bội phục. Khi hai người ở Hoắc Ấp, xem như cũng từng trong tối ngoài sáng giao thủ với nhau, lúc đó Huyền Trang đã rơi vào trong ván cờ của hắn, không ngờ đến lần này vẫn bị hắn tính kế.

Vương Huyền Sách bật cười to: “Sau khi kế hoạch được vạch ra, tại hạ cũng bí mật theo chân ngài rời khỏi Trường An, ngài có còn nhớ không, khi ở Qua Châu, đô đốc Lương Châu là Lý Đại Lượng đã hạ công văn muốn bắt ngài?”.

“Đúng vậy!” Huyền Trang nói: “Là tiểu lại Qua Châu tên Lý Xương đã xé công văn, khuyên ta mau chóng xuất quan”.

“Lý Xương là người của tại hạ”, Vương Huyền Sách cười nói.

Huyền Trang cười khổ không thôi.

“Vị trưởng lão người Hồ tặng con hồng mã cho ngài, dĩ nhiên cũng là ‘Người Bất Lương’ dưới tay ta. Lúc đó ta vốn dĩ muốn bảo hắn đưa ngài tới Y Ngô, không ngờ ngài lại tự mình tìm được một người Hồ khác là Thạch Bàn Đà, bảo hắn đưa ngài đi. Ta không còn cách nào, chỉ đành bảo vị trưởng lão kia tặng con hồng mã cho ngài, tốt xấu gì cũng không thể bôi nhọ danh tiếng của Hà Hoằng Đạt, phải khiến cho tám chữ “hồng mã già gầy, trước cầu yên có sắt” này được trọn vẹn!” Vương Huyền Sách cười thuật lại, “sau đó thì, ta liền ở Y Ngô chờ đợi đại sư, không ngờ qua mấy ngày rồi mà đại sư lại vẫn chưa tới Y Ngô”.

“Bần tăng bị lạc đường trong sa mạc Mạc Hạ Diên”, Huyền Trang cảm khái, “ngày thứ hai bước vào sa mạc thì đánh đổ túi nước, năm ngày bốn đêm không được uống một giọt nước nào, suýt nữa thì ngã chết trong sa mạc”.

Vương Huyền Sách vô cùng kinh ngạc, nghĩ kỹ lại, không khỏi sợ hãi khôn cùng: “A Di Đà Phật! Thần Phật phù hộ rồi! Khi đó ta lại không tính đến chuyện ngoài ý muốn này, nếu đại sư thật sự có mệnh hệ gì, đại nhân Ngụy Trưng nhất định băm vằm ta ra mất”.

Ngay sau đó Vương Huyền Sách bắt đầu thuật lại tỉ mỉ hành động của mình. Sau khi hắn biết đoàn thương nhân của sứ giả Tát San Ba Tư giả mạo đồng hành cùng với sứ giả Yên Kỳ, liền sắp xếp người tiết lộ tin tức người Yên Kỳ đang đến Đại Đường, yêu cầu thay đổi Con đường Tơ lụa cho Khúc Văn Thái, Khúc Văn Thái quả nhiên phái Khúc Đức Dũng và Khúc Trí Thịnh tới chặn giết đám người Yên Kỳ.

Theo kế hoạch ban đầu của hắn, không hề muốn để sứ giả Tát San Ba Tư phải chết, mà là muốn công khai tung tích Chiếc bình của vua Đại Vệ ở thành Y Ngô, gây nên cuộc tranh giành giữa người Yên Kỳ và người Cao Xương, sau đó sắp xếp Huyền Trang tham gia vào, làm rõ đến cùng chân tướng của chiếc bình. Kết quả Huyền Trang lại bị lạc đường trong sa mạc, chậm chạp không kịp tới Y Ngô. Mà lúc này sứ giả Tát San Ba Tư đã lên đường rồi, một khi qua được sa mạc Mạc Hạ Diên thì coi như vào được đến biên giới Đại Đường. Vương Huyền Sách chẳng còn cách nào khác, chỉ đành thúc đẩy Khúc Đức Dũng ra mặt, chặn giết sứ giả Yên Kỳ.

Kết quả sau đó thì Huyền Trang đều đã biết, Chiếc bình của vua Đại Vệ bị Khúc Trí Thịnh lấy được, đưa ra điều ước, từ đó bị Long Sương Nguyệt Chi thừa cơ tính kế, xâm nhập vào vương cung, suýt nữa thì tiêu diệt cả Cao Xương.

Huyền Trang nghe xong, yên lặng hồi lâu không nói gì. Trời lúc này đang là hoàng hôn, mặt trời lặn ở đại mạc chiếu nghiêng lên Hỏa Diệm Sơn, ánh lên hào quang rực rỡ như lò lửa, trên gương mặt của Vương Huyền Sách hiện lên một tầng sắc hồng sậm.

“Đại quốc tranh phong, thế nhưng coi mạng người như cỏ rác”, Huyền Trang từ tốn nói.

“So với chiến tranh giết người cướp thành, tay của ta mặc dù nhuộm đầy máu tươi, nhưng không thể không làm”, Vương Huyền Sách giải thích, “Đại sư ngài nghĩ xem, nếu như thật sự Chiếc bình của vua Đại Vệ kia vào được đến Đại Đường, mê hoặc bệ hạ, không nói đến cái khác, chỉ cần xuất binh đánh Tây Đột Quyết, vậy có bao nhiêu người phải chết đây? Có bao nhiêu cô nhi và quả phụ nhìn ra sa trường vạn dặm ngoài kia mà nửa đêm khóc lóc nỉ non?”

Huyền Trang yên lặng, ngài là người từng trải qua loạn lạc cuối đời Tùy, cảnh tượng tàn khốc đó đến bây giờ nghĩ lại, vẫn còn cảm thấy sợ hãi, cách làm của Vương Huyền Sách mặc dù khiến ngài cực kỳ phản cảm, nhưng cũng không muốn phản bác gì thêm.

“Đại nhân”, Huyền Trang hỏi, “Chiếc bình của vua Đại Vệ bị Mạc Hạ Đốt cướp đi rồi, tại sao ngài lại không ngăn cản?”.

“Tại sao lại phải ngăn cản?” Vương Huyền Sách hỏi lại, “Đại sư lẽ nào không nhìn ra sao? Chiếc bình của vua Đại Vệ này chính là một thứ yêu vật không tốt lành, chiếc bình đi đến đâu, nơi đó phải gánh chịu tai họa ngập trời. Nếu như nó có thế khiến Tây Đột Quyết loạn thành một đoàn, đối với Đại Đường ta thực sự là trăm lợi mà không có lấy một hại”.

“Lẽ nào trong mắt Đại Đường, con dân Đột Quyết nên gánh chịu tai họa này sao?” Huyền Trang hỏi.

“Lẽ nào phải khiến con dân Đại Đường ta gánh chịu tai họa này sao?” Vương Huyền Sách cười lạnh, “Đại sư lẽ nào đã quên đám Tiết Cử, Đậu Kiến Đức, Vương Thế Sung, Lưu Vũ Châu rồi sao? Đại loạn cuối đời Tùy, nếu không phải Đột Quyết ở phía sau hỗ trợ gây xích mích, Trung Nguyên ta làm sao có thể xảy ra nội chiến ròng rã suốt mười bảy năm, bách tính mười nhà thì chín nhà bỏ trống, nghìn dặm không có gà gáy! Muốn khiến bách tính Đại Đường ta cơm no áo ấm, không phải chịu tai binh, biện pháp duy nhất chính là khiến bản thân lớn mạnh, khiến kẻ địch suy yếu!”.

Huyền Trang không muốn nói thêm gì nữa, đứng dậy chắp tay: “Nếu đã như vậy, bần tăng quyết đi con đường Như Lai, đại nhân đến Tây Đột Quyết ngắm pháo hoa đầy trời đi!”

“Đại sư muốn đi đâu?” Vương Huyền Sách đuổi theo hỏi.

“Cao Xương”, Huyền Trang dắt con ngựa của mình ra đường lớn, rồi cưỡi lên lưng nó.

“Đại sư!” Vương Huyền Sách kéo ngựa của ngài, “nguy cơ của Cao Xương coi như là được hóa giải rồi, đại sư sao phải quay trở lại đó? Chi bằng mau chóng lên đường đi tới phía tây đi! Ngài qua lại ở Tây Vực, nhất định phải tới vương đình Tây Đột Quyết lấy con dấu thông hành của bọn họ, vừa vặn ta cũng phải đi gặp Khả hãn Thống Diệp Hộ, chi bằng chúng ta cùng đi, cũng tiện chăm sóc lẫn nhau”.

“Đa tạ Vương đại nhân!” Huyền Trang lắc đầu, “bần tăng e rằng vẫn còn phải ở lại Cao Xương thêm mấy ngày. Trong lòng bần tăng luôn ẩn ức một nỗi lo lắng bất an. Tai họa mà Chiếc bình của vua Đại Vệ để lại cho Cao Xương, e rằng chỉ mới vừa bắt đầu thôi. Quốc vương Cao Xương thời gian qua hậu đãi bần tăng rất tốt, trong thời khắc này, ngài bảo ta làm sao có thể rời đi? Đại nhân, xin cáo từ!”.

Huyền Trang nói xong liền thúc chiến mã, vội vã phi nhanh về phía vương thành Cao Xương.

Vương Huyền Sách đứng đó thật lâu, nhìn theo bóng lưng của ngài hồi lâu mới nói: “Thu xếp đi, chúng ta tới vương đình Tây Đột Quyết”.

« Lùi
Tiến »