Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3476 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 66
băng qua đầm lầy

❊ ❊ ❊

Dù cho tất cả mọi người có tâm tư gì, cũng không có ai đi động điểm mấu chốt đó, bình bình ổn ổn mà chờ qua một đêm này.

Một đêm nháy mắt liền đã trôi qua.

Sáng sớm, một thốc ánh sáng mỏng manh xuyên qua trùng trùng điệp điệp cây cối len lỏi chiếu xuống đại địa. Mặt dù có ánh nắng, nhưng không khí vẫn ẩm ướt nặng mùi không thôi, tựa hồ đã trở thành hương vị đặc hữu của nơi này.

Tịch Thần, Doãn Nguyệt, Yến Thanh không hẹn mà cùng từ trạng thái tu luyện tỉnh lại, nhìn nhau cười.

“Chúng ta đi thôi!” Doãn Nguyệt cầm bản đồ nhìn nhìn, nói.

Yến Thanh khẽ vươn vai, lắc lắc hai chân bởi vì ngồi lâu mà trở nên cứng đờ, sau đó nhanh nhẹn đứng lên, hơi hơi nheo mắt nhìn xung quanh, cảm thán:

“Tốt! Dù sao hiện tại nơi này có nhiều người như vậy, nếu chúng ta không đi nhanh, bảo vật đều sẽ bị bọn hắn cướp hết!”

Lúc này, đa số các đội ngũ đều đã tỉnh lại, chuẩn bị hành trang lên đường, nghe Yến Thanh nói như vậy, sắc mặt đồng loạt đổi đổi, nhưng bởi vì kiêng kị thân phận nàng, cho nên chỉ có thể trừng mắt phồng mang mà không dám nói gì.

Doãn Nguyệt bất đắc dĩ thở dài, có chút rèn sắt không thành thép nói:

“Ngươi đừng kích thích bọn họ nữa, ngươi không biết bộ dáng thiếu tấu của ngươi rất chọc người sinh hận sao?”

Yến Thanh vuốt vuốt tóc mái, ưỡn ngực nói:

“Ta chính là thích nhìn bọn hắn hận ta rồi lại không thể làm gì được ta… hắc hắc!”

Doãn Nguyệt: “…”

Quả nhiên là tiểu ma nữ!

Kể từ khi gặp Yến Thanh này, nàng cảm thấy trái tim thật mệt mỏi!

Doãn Nguyệt cắn răng nói: “Ngươi sớm muộn sẽ bị người đánh chết!”

Yến Thanh đắc ý nói: “Bọn họ đánh không lại ta! Huống chi, ta còn có tiểu Thần Thần!”

Tịch Thần bước chân vốn là bước ra đi lại khựng lại, sau một hồi mới nghẹn ra một câu:

“Ngươi đừng lo lắng! Nếu ngươi bị bọn họ đánh chết, ta sẽ đi cho ngươi nhặt xác, đảm bảo nguyên vẹn toàn thây, lúc còn sống như thế nào thì chết cũng như thế ấy!”

Yến Thanh: “…”

Doãn Nguyệt: “…”

Yến Thành chu môi ủy khuất nhìn Tịch Thần, ý nói ngươi sao có thể ác tâm như vậy? Nhưng cố tình Tịch Thần không ăn một bộ này, không nghĩ để ý nàng.

Doãn Nguyệt nín cười, giờ thì nàng đã biết có một loại người, ngày thường nhìn ít nói khó gần, nhưng một khi nói ra lời nói là có thể đem người nghẹn chết.

Nói chính là Tịch Thần người này đi!

Ba người song song tiến đến bên cạnh đầm lầy, quan sát xung quanh. Đầm lầy hôm nay tựa hồ đã không còn nặng mùi khí vị như hôm qua, rêu phong màu xanh phủ kín mặt trên của đầm lầy.

Hai bên thổ địa cách nhau không tới năm mươi mét, Tịch Thần đứng suy ngẫm một hồi, bỗng nhiên lấy ra ma pháp trượng, niệm pháp chú.

Trên mặt đầm lầy, nước nhanh chóng đóng băng lại, hình thành một cây cầu băng nối dài qua thổ địa bên kia.

Tịch Thần dưới chân có phong hệ ma pháp vờn quanh, dẫn đầu bước lên cầu băng, như một trận gió bay qua bên kia.

Yến Thanh, Doãn Nguyệt cũng không chần chừ, đạp bộ pháp nhanh nhẹn theo phía sau.

Bên này, mấy đội ngũ lính đánh thuê còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, đã thấy hai đạo tàn ảnh nhanh chóng vụt qua trước mắt, cầu băng ở phía sau theo bước chân hai người nhanh chóng vỡ ra thành băng tra rồi từ từ hóa thành nước trở về trong đầm lầy.

Tịch Thần ba người đã qua đến bên kia bờ, trở đầu nhìn lại thấy ánh mắt của đám người tựa như gặp quỷ mà nhìn bọn họ.

“A! Nàng kia vì sao có thể biến ra băng?” Có người quá khiếp sợ mà hô lớn.

“Chẳng lẽ đây là…thuật pháp của tiên nhân trong truyền thuyết?” Có người nghĩ đến cái gì, nhịn không được kinh hãi nói.

Mọi người nghe hắn nói, ánh mắt dâng lên lửa nóng nhìn thiếu nữ mặc hắc bào đứng ở chính giữa.

Nếu như nàng là tiên nhân… kia bọn họ không phải là có thể bảo nàng dạy cho bọn họ?

Sắc mặt của người Lâm gia nháy mắt khó coi hơn nhiều, đặc biệt là nghe đến hai chữ tiên nhân. Sắc mặt kia, quả thực chính là thay đổi thời tiết dường như.

Nhị trưởng lão nhíu mày, trong mắt dâng lên một mạt tinh quang, không ai biết được hắn nghĩ cái gì?

Mấy tháng trước, hắn hình như nghe Đại trưởng lão bên kia truyền ra tiếng gió, hình như tìm được manh mối của bí pháp truyền thừa. Bất quá sau đó đám người kia không ai trở về, cho nên tiếng gió này cũng từ từ phai nhạt, không biết sâu cạn.

Chẳng lẽ!?

Tịch Thần khó chịu nhíu mày, lại nhất thời không hiểu ra sao, buồn bực đám người kia vì sao lại lấy ánh mắt tràn đầy lửa nóng mà nhìn nàng.

Yến Thanh mặc dù chỉ mới quen biết Tịch Thần có một ngày, nhưng nàng xưa nay sớm đã biết nhìn mặt đoán ý, vỗ vỗ vai Tịch Thần, lúc này mới phát hiện Tịch Thần chỉ cao tới bả vai nàng, Yến Thanh híp mắt, ôn tồn nói:

“Ngươi hẳn là rất hiếu kỳ bọn họ vì sao nhìn ngươi kiểu đó phải không? Bởi vì giống ngươi loại người này có thể đem thủy chuyển thành băng, có thể phóng ra hỏa, có thể mượn cây cối phụ trợ chiến đấu, đối với bọn hắn đều là đồ vật mới lạ. Ta đoán trong lòng bọn hắn đang nghĩ ngươi hẳn là tiên nhân trong truyền thuyết, vì tiên nhân là sở cầu mà bọn hắn hướng tới. Cho nên sẽ phân ra ba luồng suy nghĩ:

Một, đó là hướng ngươi chỉ giáo, dạy bọn hắn thuật pháp, trở thành giống như ngươi vậy.

Hai, nổi lên lòng tham, muốn cướp đoạt truyền thừa trong tay ngươi, chiếm làm của riêng!

Còn loại thứ ba, hẳn là cướp không được, lại xem ngươi như là một nhân tố nguy hiểm tồn tại, nếu không thể vì bọn hắn sử dụng, chắc chắn đem ngươi diệt trừ.

Cho dù là loại khả năng nào, thời gian sau này của ngươi hẳn là sẽ càng thêm phiền toái cùng nguy hiểm!”

Nói tới chỗ này, Yến Thanh quỷ dị cười, thanh âm lại dường như có một loại chờ xem kịch vui.

Doãn Nguyệt biểu tình càng thêm căng chặt, nghe lời Yến Thanh nói, trong lòng càng thêm xác định chân thật ý tưởng của mình. Nàng có chút lo lắng mà nhìn qua Tịch Thần!

Sau đó dường như nghĩ tới cái gì, Doãn Nguyệt khẽ cười khổ, nàng thân mình cũng đầy rẫy phiền toái, hiện tại lại còn có tư tâm mà đi lo lắng người khác, thật là…

Tịch Thần mím môi thành một đường thẳng tắp, ánh mắt xẹt qua một tia hàn mang, lạnh lùng nói:

“Muốn cướp đồ vật trong tay hay diệt trừ ta! Cũng phải xem bọn họ có bản lĩnh đó hay không?”

Dù sao từ xưa tới nay, bên cạnh nàng vẫn luôn là phiền toái không ngừng. Mà việc của nàng phải làm, là đạp toái sở hữu phiền toái, dọn dẹp cho mình một mảnh đại lộ thênh thang.

Yến Thanh không nghĩ tới Tịch Thần có một mặt cuồng ngạo như vậy, trong lòng càng thêm cảm thấy Tịch Thần hợp ăn uống với mình.

“Xe đến trước núi ắt có đường! Đừng lại để ý bọn hắn, chúng ta đi thôi!” Yến Thanh cổ vũ nói.

Tịch Thần, Doãn Nguyệt gật gật đầu, không bao lâu sau thân ảnh ba người đã biến mất.

Bên này mấy chi đội ngũ nhìn nhau, lại nhìn đầm lầy, hoang mang hỏi:

“Cái này… chúng ta như thế nào đi qua?”

“Hẳn là… có thể bơi qua đi…”

“Nhưng… ta không biết bơi!”

Lăng Quang từ trong đám người bước ra, nhìn nhìn đầm lầy, suy nghĩ một hồi mới nói:

“Các ngươi nhìn… đầm lầy này trong nước có chứa rất nhiều độc khí, huống chi chúng ta còn không biết trong đó có vật gì nguy hiểm hay không, bơi qua là không được?”

Mọi người sắc mặt khó coi, có người bỗng nhiên dỗi hờn, thanh âm chua lòm nói:

“Nàng kia nếu như có khả năng hóa thủy thành băng, cũng không giúp chúng ta đi qua. Ta chắc chắn là nàng muốn độc chiếm bảo vật!”

Nghe tới hắn khích bác, hơn nữa đụng tới ích lợi của bọn họ, mọi người cũng vì vậy mà lòng sinh oán hận, oán trách Tịch Thần.

Bọn họ bỏ qua thực lực của Tịch Thần, bỏ qua thân phận tiên nhân, bị lợi ích làm mờ mắt mà suy nghĩ như thế nào trả thù Tịch Thần.

Lăng Quang nhìn thần sắc của những người này, trong lòng bị kích khởi một cỗ lửa giận, cười lạnh nói:

“Các ngươi cũng không nhìn xem chính mình là ai? Nàng vì sao phải hao tổn tự thân thực lực giúp các ngươi đi qua?”

Các lính đánh thuê khác sắc mặt đỏ lên, nhưng vẫn hùng hồn nói:

“Chúng ta là lính đánh thuê, nàng cũng là lính đánh thuê, không phải giúp đỡ nhau là tôn chỉ của Liên Minh hay sao. Xưa nay cũng là Lăng Quang đoàn trưởng duy trì, hôm nay sao lại nói thế?”

Lăng Quang lần đầu tiên trong đời cảm giác cái gì gọi là tự bê đá đập chân mình, lời nói giúp đỡ lẫn nhau là hắn đưa ra, bây giờ hắn lại bênh vực Tịch Thần, chẳng khác nào tự vả mặt mình.

Nhưng mà, những người này cũng quá không biết xấu hổ! Thế nhưng đem đạo đức bắt cóc.

“Các ngươi…” Lăng Quang mặt già đỏ lên, tức giận cực kỳ nhưng lại nói không nên lời nói.

Thành viên trong đoàn thấy hắn chuẩn bị bão nổi, đồng loạt tới kéo hắn đi, bên tai khuyên nhủ:

“Đoàn trưởng! Ngươi đừng cùng bọn họ đôi co làm gì! Ta vừa mới phát hiện nơi này có rất nhiều cây gỗ, chúng ta hẳn là hợp lực đem nó kết thành bè, sau đó lại đi qua bên kia…

Huống chi nơi này có nhiều đội ngũ lính đánh thuê như vậy, hơn nữa còn có Lâm gia chuẩn bị đục nước béo cò ở một bên, nếu khởi chiến lên, chúng ta cũng không có nắm chắc phần thắng…” Người nói chuyện là một thiếu nữ trẻ tuổi, mặc võ phục lính đánh thuê màu đỏ, ánh mắt linh động nói với Lăng Quang.

“Hoa Y! Nghe ngươi vậy…” Lăng Quang cũng nhìn tình thế, bất đắc dĩ phải bình phục xuống lửa giận, thở dài nói.

Bên kia, đám lính đánh thuê thấy Lăng Quang không nói lời nào, đồng thời bĩu môi khinh thường, không lại tiếp tục châm biếm. Mà mọi người tự khắc tản ra tìm biện pháp băng qua đầm lầy.

Nơi đầm lầy này, cũng kéo chân bọn hắn hơn nửa ngày.

Gần tới giữa trưa, bọn hắn mới tìm ra biện pháp an toàn đi qua bên kia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »