Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3579 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 4
bẫy rập (1)

❊ ❊ ❊

Chu Bằng và Kỳ Văn Thư trốn chạy suốt một đêm, suýt chút nữa thì ngã gục, nhưng nhờ may mắn mà tránh thoát móng vuốt của Thực Nghĩ Thú.

Tờ mờ sáng sớm, hai người sống và một người hôn mê trên lưng vui mừng lại lo lắng khi bắt gặp cánh rừng Hắc Thạch.

Rừng Hắc Thạch đúng như cái tên của nó, mặt đất rắn chắc và đen tuyền như một khối than, địa hình lởm chởm, một chút là hố sâu, một chút là bình nguyên bằng phẳng, làm cho người ta không thể suy đoán được bước tiếp theo sẽ gặp gỡ cái gì. Thực vật và không khí nơi đây cũng nhiễm một màu xanh rêu âm u và quỷ bí, dây leo mọc san sát nhau, chằng chịt quấn lên những hòn đá trên vách núi.

Vắt ngang bởi hai đầu cánh rừng là một con sông hẹp màu đen, chảy dọc theo triền núi, ôm một vòng cánh rừng, còn đầu nguồn của nó ở đâu, không ai lại biết được.

Bọn người A Tam, A Tứ, A Ngũ nôn nóng đứng ở bên kia cánh rừng, cặp mắt dõi sang đối diện, cho đến khi thấy hai bóng người quen thuộc, A Tứ bèn hét lên:

“Chu đại ca, Văn Thư. Chúng ta ở đây, mau, mau chạy qua bên này!”

Mắt thấy Thực Nghĩ Thú còn truy đuổi sát sao, bọn người A Tam không khỏi vì Chu Bằng đổ mồ hôi lạnh, ba người hỗ trợ vịn chặt khúc gỗ dài chừng ba mét nằm vắt ngang trên sông đen, dùng ánh mắt hối thúc.

Có lẽ là Thực Nghĩ Thú nhận ra hơi thở của khắc tinh, cho nên bực tức và táo bạo, quyết tâm không dễ dàng buông tha cho con mồi như vậy, có một con đột phá tốc độ, xông lên phía trước tiếp cận Kỳ Văn Thư, ngửa cái bụng lên phun ra một chất lỏng màu xanh nhạt.

Bởi vì khoảng cách gần, nếu chất lỏng này văng trúng, sẽ trực tiếp văng đến trên người của Tịch Thần và Kỳ Văn Thư…

“Văn Thư… cẩn thận!”

“A! Chết tiệt.”

Trong lúc hoảng loạn, Chu Bằng kịp thời giơ ra đại đao chặn lại chất độc của Thực Nghĩ Thú, nhưng có vài giọt lại bắn lên cổ tay của hắn, sự ăn mòn cực nóng làm một đại nam nhân như hắn cũng phải thét lên.

Chu Bằng đút đao trở về bên hông, dùng cánh tay trái ôm lấy tay phải, biểu cảm chịu đựng, gân xanh nổi lên, nhưng bước chân lại không chút tạm dừng.

Kỳ Văn Thư chuyển tới một ánh mắt áy náy, kinh hoàng hỏi:

“Chu đại ca, ngươi không sao chứ?”

Biểu cảm của Chu Bằng cực kì đè nén, hắn đẩy bả vai của Kỳ Văn Thư về trước, lạnh lùng nói:

“Qua bên kia sông trước đã!”

Thế là hai người dùng hết sức bình sinh, chạy vội lên khúc gỗ. Kỳ Văn Thư còn cõng một người trên lưng, nên thăng bằng không mấy vững vàng, thường xuyên lắc lư. Có mấy bận còn suýt trượt chân rớt xuống sông đen. Làm cho ba người A Tam được một phen hú hồn hú vía.

Chu Bằng dù đau đớn, nhưng vẫn bớt ra một tay, dùng lực lượng rắn chắc của mình giữ lấy bả vai của Kỳ Văn Thư, hỗ trợ hắn qua sông.

Chu Bằng chưa từng nghĩ tới có một ngày, chỉ việc qua sông nhỏ nhoi này thôi đã gần như rút cạn hết sức lực của hắn.

Chân của hai người vừa chạm đất, Chu Bằng đã gấp không chờ kịp mà móc ra các loại chai lọ đan dược, đổ hết lên cánh tay phải.

Xèo xèo!

Bột thuốc chạm vào cổ tay đỏ rực bỏng rát, phát ra một tiếng xèo xèo như da thịt bị nướng cháy. Chu Bằng vặn vẹo khuôn mặt, nắm tay thật chặt đấm xuống mặt đất, cổ họng thấp giọng rên rỉ một tiếng.

Còn Kỳ Văn Thư, sau khi thấy mình đã an toàn thì mới nhẹ nhàng đặt Tịch Thần dựa vào một hòn đá gần đó, còn hắn thì chạy vội lại quan sát tình huống của Chu Bằng.

Về phần ba người A Tam, A Tứ, A Ngũ thì quyết đoán cầm đầu còn lại của khúc gỗ nhấn xuống dòng sông đen tuyền. Bởi vì trên đó lúc này đã bu đen Thực Nghĩ Thú. Chúng nó thực điên cuồng, vậy mà lại định trèo qua khúc gỗ, đuổi tới bọn họ cho bằng được.

Vốn dĩ chỉ là một hành động khi cấp bách, nhưng một màn sau đó lại làm ba người tóc gáy dựng đứng.

Khúc gỗ nhấn xuống lòng sông, nước sông biến hóa một chút, từ dưới phóng vọt lên những con vật hình thù kỳ dị, giống cá lại không phải cá, cái đuôi lại có vằn nước như đuôi ngựa, màu sắc đỏ chói. Chúng nó há hàm răng sắc nhọn, mục tiêu chính là Thực Nghĩ Thú.

Thực Nghĩ Thú ở trên sa mạc chính là vương giả, nhưng khi gặp phải khắc tinh trong dòng sông đen này lại không có một chút lực lượng nào để phản kháng.

Bởi vậy, không qua mười phút, những con Thực Nghĩ Thú gan dạ dám trèo lên khúc gỗ đều đồng loạt trở thành đồ ăn trong bụng cá.

Những con cá còn chưa đã thèm, phóng ánh mắt sắc lạnh thèm thuồng nhìn lên một đoàn Thực Nghĩ Thú không cam lòng mà chưa chịu đi.

Thực Nghĩ Thú đón ánh mắt sắc lẹm này, mới phảng phất nhận ra hiện thực, vội vã rụt chân trở về, chạy trốn không còn bóng dáng.

Ba người A Tam, A Tứ, A Ngũ thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt nhìn dòng sông đen lại cực kì kiêng kị.

Bọn họ tới gần Chu Bằng, hỏi han quan tâm:

“Chu đại ca, vết thương sao rồi?”

Chu Bằng sắc mặt tái nhợt, lấy ánh mắt ngó cổ tay sưng tấy, cười khổ:

“Còn may mắn là ta xử lý kịp thời, nếu không cánh tay này coi như hủy hoại. Mặc dù là vậy, nhưng nơi này đã để lại di chứng, e là sau này mỗi khi thời tiết thay đổi, gân tay sẽ đau nhức rất kịch liệt.”

“Đều tại ta, nếu không có ta kéo chân sau, Chu đại ca sẽ không vì ta mà chịu thiệt hại này!” Kỳ Văn Thư áy náy tự trách, chỉ hận mình quá vô dụng.

Chu Bằng an ủi một câu:

“Đệ đừng tự trách, cũng là do ta quá xui xẻo thôi!”

“Nhưng…” Kỳ Văn Thư ngập ngừng còn muốn nói gì đó, nhưng Chu Bằng đã phất tay ngăn cản, ánh mắt sắc bén nhìn ngó xung quanh, hỏi A Tứ:

“Những người khác đâu, tại sao chỉ có ba người các ngươi?”

Ba người A Tam, A Tứ, A Ngũ nhìn nhau, biểu tình muốn nói lại thôi.

Chu Bằng nhíu mày, trong lòng có dự cảm không tốt.

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Chu Bằng gằn giọng hỏi:

Ba người nhìn nhau khó xử, cuối cùng vẫn ra A Ngũ hơi chút hoạt bát đứng ra giải thích mọi chuyện, biểu tình rất ngưng trọng:

“Chu đại ca! Chúng ta sau khi cùng các ngươi tách ra, vẫn luôn một bên tránh né Thực Nghĩ Thú, một bên chạy về hướng rừng Hắc Thạch. Nhưng nửa đường lại gặp gỡ một chi đoàn đội, bọn họ hình như cũng đang đào vong. Đáng chết chính là, những người đó thấy chúng ta liền nghĩ đến việc họa thủy đông dẫn. Vô sỉ ném rớt con vật khó chơi đó cho chúng ta giải quyết, còn mình thì chạy trước. A Cửu thấy tình hình nguy nan, mới mang theo người dẫn đám yêu thú kia rời đi trước, còn ba người chúng ta ở lại đợi Chu đại ca ở nơi này để tiện cho việc báo tin!”

“Chu đại ca, bởi vì đêm đen, cho nên chúng ta cũng thấy không rõ hình dáng của đám yêu thú kia, nhưng chắc chắn sẽ không dễ đối phó hơn Thực Nghĩ Thú bao nhiêu đâu. Đám người A Cửu e là lành ít dữ nhiều, chúng ta mau đi cứu trợ đi!” A Tứ đợi A Ngũ nói xong, bèn góp thêm một câu, sắc mặt lo lắng không thôi. Hắn cùng A Cửu, quan hệ xưa nay vẫn luôn tốt đẹp. Nếu không phải nhận nhiệm vụ trong người, hắn tuyệt đối sẽ không để A Cửu đi đối diện một mình.

Nghe xong lời này, người vốn ít nói là A Tam bèn lạnh giọng phản bác:

“Không được, Chu đại ca đang bị thương, hơn nữa hai người bọn họ đã đào vong cả đêm rồi, sức lực còn chưa hồi phục, làm sao có thể đi cứu trợ cho A Cửu được? Hay là đợi một chút thời gian nữa đi!”

A Tứ cười lạnh một tiếng:

“Ngươi nói dễ nghe lắm, A Cửu là vì ai mới dẫn dắt yêu thú rời đi đối phó một mình. Nếu như tối qua không phải hắn, ngươi e là đã thành oan hồn từ lâu rồi. Hiện tại chúng ta đã đợi được Chu đại ca, nhưng biết đâu A Cửu lại không đợi được. Một đêm rồi đấy! Ngươi biết bọn hắn đã trải qua cái gì sao?”

“A Tứ, ngươi bình tĩnh lại! Ta biết ngươi lo lắng bồn chồn, nhưng hiện tại thật không phải là lúc nên lên đường. Chúng ta ai cũng chưa lấy lại sức, làm sao có thể chống cự lại yêu thú.” A Ngũ mang âm giọng chững chạc, nói có lý có tình.

Nhưng A Tứ lại lần nữa cười lạnh, nhìn lướt qua A Tam và A Ngũ với ánh mắt châm biếm, ánh mắt cuối cùng nhìn đến Chu Bằng ngồi dưới đất không nói câu gì từ nãy đến giờ, hỏi với giọng điệu quyết định:

“A Tam, A Ngũ, bây giờ ta mới phát hiện các ngươi chính là vô tình vô nghĩa như vậy, trơ mắt nhìn đồng đội rơi vào nguy hiểm mà không dám đi cứu trợ. Ta thật quá thất vọng về các ngươi rồi! Chu đại ca, ngươi nói một câu công bằng đi! Nếu ý kiến của ngươi giống với bọn họ, ta sẽ tự đi một mình.”

Kỳ Văn Thư nhìn Chu Bằng, ánh mắt lén khuyên nhủ, hắn cũng cảm thấy, bây giờ đi không quá thích hợp.

Chu Bằng phất tay đứng lên, cặp mắt sâu không thấy đáy nhìn qua A Tứ, sau đó xoay người đi sâu vào rừng Hắc Thạch.

“Đi thôi!”

“Chu đại ca…” A Tam và A Ngũ, Kỳ Văn Thư đồng loạt nhíu mày hô, biểu tình không đồng ý.

Chu Bằng xoay người lại, lạnh lùng nói một câu:

“Ý ta đã quyết, không thể lại chậm trễ được nữa, A Cửu bọn họ sẽ rơi vào nguy hiểm. Ai muốn đi cứu người cùng ta thì đi. Văn Thư, đệ ở lại chăm sóc cho nàng đi!”

Câu cuối, Chu Bằng nhìn thoáng qua Tịch Thần hôn mê dựa vào hòn đá, nhẹ giọng phân phó Kỳ Văn Thư ở lại.

“Đệ cũng muốn đi cứu người!” Kỳ Văn Thư bướng bỉnh nói.

Chu Bằng nhướng mày, cực kì tàn nhẫn mà nói ra trọng điểm:

“Văn Thư, đệ muốn mang gánh nặng theo liên lụy cho đồng đội sao? Nếu đệ vẫn muốn đi, vậy bỏ nàng ta ở lại đây đi!”

Hắn biết, Kỳ Văn Thư sẽ không làm thế.

Quả nhiên, sắc mặt của Kỳ Văn Thư lóe qua một tia khó xử, rồi nhanh chóng kiên định trở lại:

“Đệ… được rồi! Đệ ở lại đây chăm sóc nàng, không cho đại ca kéo chân sau! Đại ca, A Tam, A Tứ, A Ngũ. Mọi người nhất định phải cẩn trọng!”

“Đi rồi!” Chu Bằng phất tay.

Ba người còn lại gật đầu chào Kỳ Văn Thư rồi cũng nhanh chóng theo sau.

Nhìn bóng lưng của bọn họ, Kỳ Văn Thư không hiểu sao cảm thấy ngực mình đau nhói.

Phảng phất có thứ gì đó muốn mất đi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »