Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3546 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 74
thượng cổ kì binh

❊ ❊ ❊

Cùng lúc đó, rất nhiều nơi trong khu vực cũng xảy ra chuyển đổi phương vị. Mà tác nhân gây ra chuyện này, lại là tiểu công chúa của Lâm gia, Lâm Tổ Nhi.

Lâm Tổ Nhi bởi vì đi không ra được, cho nên tâm sinh bực bội, lấy roi quất lung tung phát tiết, đến lúc mọi người phát hiện không đúng muốn ngăn cản cũng đã không còn kịp nữa rồi.

Kết quả là, một roi đó quất trúng cơ quan ngầm, tác động lên mê trận, gây ra hoán đổi không gian trong tức thời.

Khi đó, Lâm Tổ Nhi khoảng cách những người khác cũng khá xa, cho nên sự ra bất ngờ, nàng vì vậy mà bị tách ra, đưa đi một nơi khác. Vừa mở bừng mắt, chưa kịp nhìn thấy khung cảnh xung quanh ra sao, Lâm Tổ Nhi đã cảm thấy hoảng thần, phía sau gáy bị người đánh một cái, khiến nàng lại ngất đi.

Hoán đổi phương vị nói thì chậm mà diễn ra lại nhanh chóng, dường như chỉ trôi qua khoảng mấy phút.

Thiết Huyết dong binh đoàn, Tịch Thần, Yến Thanh, Doãn Nguyệt bởi vì nắm chặt tay nhau tạo thành một vòng tròn, cho nên không có bị tách ra, lúc này đang quan sát nơi bọn họ xuất hiện.

Cảnh vật cũng giống y như đúc, nhưng mọi người lại không có ngây thơ cho rằng nơi này là vị trí cũ. Hoán đổi phương hướng trong tích tắc đó, bọn họ cũng không biết mình bị dịch chuyển đến góc xó xỉnh nào.

Lăng Quang nhìn xung quanh, nói với mọi người:

“Trời cũng sắp sáng rồi, chúng ta lên đường thôi, hiện tại chúng ta không biết nơi này là đâu, cho nên mọi người phải tuyệt đối cẩn thận, đừng lại công kích lung tung xúc động cơ quan ngầm gì nữa!”

“Vừa lúc, chúng ta cũng tìm đường đi ra mê trận luôn, Tu Nhai, ta giao cho ngươi một cái nhiệm vụ, đó chính là hái những cái hoa cỏ này, sau đó ngươi đi ở cuối cùng, rải chúng nó một đường thẳng là được” Lăng Quang trầm ngâm một hồi, sau đó nhìn về một người thiếu niên có dáng dấp cao gầy, nói.

Thiếu niên này tuy rằng ít nói trầm lặng, ở trong đoàn không có nhiều tồn tại cảm, nhưng Lăng Quang biết tính tình người này ổn trọng cẩn thận, hơn nữa tỉ mỉ quan sát những chi tiết rất nhỏ mà người khác hiếm khi phát hiện.

Diệp Tu Nhai thấy đoàn trưởng gọi mình, nháy mắt thụ sủng nhược kinh, chắp tay nói:

“Ta đã biết! Đoàn trưởng cứ yên tâm giao cho ta đi!”

Tịch Thần lại vào lúc này nhíu mày, lên tiếng hỏi:

“Ngũ hành mắt trận nằm ở đâu?”

Lăng Quang nói:

“Hiện giờ chúng ta vẫn còn ở trong mê trận, chúng ta phải trước tiên xác định được phương hướng đã. Sau đó chúng ta liền đi tìm mắt trận. Bởi vì là trận trong trận, cho nên mắt trận cũng ẩn ở bốn hướng đông tây nam bắc của khu vực này, còn mắt trận cuối cùng, hẳn là nằm ở trung tâm!”

“Vậy thì còn chờ gì nữa, chúng ta mau sớm ra khỏi chỗ quái quỷ này đi, để tránh đêm dài lắm mộng!” Yến Thanh nghiêm sắc mặt nói, bởi vì nàng có cảm giác được, không khí nơi này ngày càng quỷ dị.

Lăng Quang bất đắc dĩ nhìn qua Yến Thanh, nhưng hắn cũng có thể hiểu được tâm tình nôn nóng gấp gáp của nàng, cho nên cười khổ nói:

“Đi thôi! Mọi người cũng cẩn thận chút!”

Mười mấy người thần sắc nghiêm cẩn, vừa đi vừa quan sát. Lăng Quang bởi vì hiểu được trận pháp, cho nên hắn cùng với Hoa Y đi dẫn đầu, sau đó là tới ba người Tịch Thần, Doãn Nguyệt, Yến Thanh, tiếp theo đó mới tới thành viên của Thiết Huyết dong binh đoàn, và đi cuối cùng là Diệp Tu Nhai.

Hắn bám sát mọi người, quay lưng lại đi thụt lùi, trên tay không ngừng rải hoa hoa thảo thảo để làm dấu.

Trong khoảng thời gian này, đường đi thập phần bình yên, không có xảy ra bất kì nguy hiểm nào.

Đoàn người mờ mịt tìm đường, trải qua một ngày một đêm sau, bọn họ mới thấy được cảnh vật xung quanh hơi hơi đổi khác, cây cối lui về sau, con đường trước mặt trở nên rộng mở thênh thang.

Cách bọn họ hơn một trăm mét, bỗng nhiên xuất hiện một cái quảng trường thập phần đồ sộ. Ở cuối quảng trường dường như là ngõ cụt, được ngăn cách bởi một vách tường trong suốt.

Ngay trung tâm vách tường đó, lại có một lốc xoáy màu xanh biếc, nó không ngừng xoay tròn hút sâu vào bên trong.

Cho dù là từ rất xa, Tịch Thần cũng đã cảm nhận được nồng đậm thủy nguyên tố, nàng nheo mắt lại, nhìn về phía trước, trong lòng có một ý tưởng nảy sinh, chẳng lẽ là…

Vừa lúc đó, Lăng Quang cũng đã cảm giác được gì đó, ánh mắt sáng lên, chỉ tay về phía vách tường, vui mừng nói:

“Tốt quá! Chúng ta tìm được mắt trận thứ nhất rồi, nó hẳn là ở bên kia!”

Tịch Thần khẽ thả lỏng đôi lông mày, ánh mắt cũng có chút vui mừng, quả nhiên như dự đoán của nàng.

“Thật vậy sao?” Yến Thanh mừng rỡ, khuôn mặt sáng bừng lên, đã chuẩn bị tư thế nhào lên.

Mọi người cũng sôi nổi thở phào nhẹ nhõm, nhanh hơn bước chân tiến về phía trước.

Nhưng, bọn họ còn chưa kịp vui mừng quá lâu. Bởi vì, ở bọn họ bước thêm năm mươi bước nữa, mặt đất đột nhiên chấn động kịch liệt.

Ùng! Ùng! Ùng!

Thanh âm này thập phần đinh tai nhức óc, làm cho Lăng Quang không khỏi biến đổi sắc mặt, hắn la lên:

“Mau! Tất cả mọi người lùi về sau!”

Mọi người nghe vậy, đều sôi nổi lùi lại phía sau, tay cầm vũ khí hơi căng thẳng, hơi thở dồn dập, vận sức chờ phát động.

Lăng Quang cho rằng, bọn họ có thể là lại vô tình đạp trúng cơ quan ngầm, cho nên mới bảo mọi người tụ tập lại gần nhau.

Nhưng tựa hồ, lần này có chút không giống nhau…

Răng rắc! Răng rắc!

Mọi người căng mắt nhìn về phía trước, bọn họ cảm nhận rõ mặt đất đang không ngừng chấn động, như có thứ gì đó muốn thoát ra ngoài. Sau đó, bọn họ thấy được, mặt đất không ngừng tách ra thành những khe hở dài và hẹp, lan tràn kéo dài ra bốn phía.

Mọi người bất đắc dĩ lại lùi. Bởi vì, nếu không lùi thì bọn họ sẽ rơi vào những cái khe kia.

Rầm rập!

Ùng ùng!

Khe hở trên mặt đất không ngừng kéo dài ra hơn trăm mét, quảng trường to lớn nháy mắt đã che kín vết rạn nứt.

Sau đó, từ những cái khe hở kia, từ từ dâng lên những tòa thạch đài bằng đá, trên mỗi thạch đài là một tòa cự tượng uy vũ. Cự tượng cao hơn năm mét, chiều ngang hai mét, thân hình mặc khôi giáp bằng đá, hai tay ôm chéo, kẹp một thanh trường thương, mũi thương chĩa thẳng lên trời.

Rầm!

Cả quảng trường đồng loạt xuất hiện cự tượng, cứ cách mười mét lại có một tòa, hơn nữa là đứng theo quy luật. Nháy mắt, quảng trường rộng lớn trong nhất thời đen xuống dưới, chật như nêm cối. Cự tượng có mấy chục cái, tản ra khí thế sát phạt tựa như là thiên quân vạn mã.

Tình cảnh thập phần đồ sộ!

Mọi người phải ngửa đầu lên mới thấy được, đồng loạt trố mắt nhìn.

Lăng Quang trong lòng trầm xuống, hắn sẽ không cho rằng, những tòa cự tượng này sẽ tự nhiên mà xuất hiện, cũng sẽ không đơn giản như mặt ngoài thể hiện.

Bởi vì, hắn cảm giác được một trận áp bách.

Lăng Quang quan sát kỹ hơn, trong đầu bỗng xuất hiện một đoạn văn tự cùng hình ảnh, tuy rằng mờ mịt không rõ nét, nhưng lại làm cho hắn cả kinh hút một ngụm khí lạnh, khiếp sợ lẩm bẩm:

“Đây là… đây là…”

Hoa Y đem lực chú ý từ cự tượng thu hồi trở về, nhíu mày hỏi:

“Đoàn trưởng, đây là cái gì?”

Mọi người cũng sôi nổi quay đầu nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy tò mò.

Mà Yến Thanh bỗng nhiên sinh ra một dự cảm bất hảo.

Trên mặt Lăng Quang chưa kịp thu hồi vẻ khiếp sợ, hắn run rẩy nói, thanh âm tràn đầy hãi hùng khiếp vía:

“Đây là… Thượng Cổ Kì Binh!”

Yến Thanh nghe ra thanh âm của hắn không đúng, đầu quả tim nàng cũng run lên, thấp thỏm hỏi:

“Cái gì là Thượng Cổ Kì Binh?”

Lăng Quang nuốt một ngụm nước bọt, gian nan nói:

“Thượng Cổ Kì Binh, lấy nguồn gốc từ Bát Quái Trận Đồ xây dựng nên. Bát Quái Trận Đồ căn cứ theo tám quẻ: càn, khôn, cấn, chấn, tốn, ly, khảm, đoài mà xây dựng thành tám trận chính: Thiên phúc, Địa tải, Long phi, Xà bàn, Hổ dực, Điểu tường, Phong tán, Vân thùy, tương ứng với tám cửa sinh môn, tử môn.

Bát Quái trận thiên biến vạn hóa, trong mỗi trận nhỏ tùy thời có thể biến hóa ra các trận khác, tùy biến nhân lên theo cấp số tám. Muốn phá được Bát Quái trận, phải dựa theo tám cánh cửa, nếu không sẽ cực kỳ khó đánh. Yếu điểm của trận là phải cướp cửa Sinh, công cửa Tử và đánh cửa Trống.

Trong đó Sinh, Cảnh, Khai là cửa sinh. Hưu, Thương, Đỗ, Tử, Kinh là cửa tử. Cửa trống còn lại là hai trong ba nơi của cửa Sinh.

Thượng Cổ Kì Binh cũng dựa trên nguyên lý như vậy, nhưng lấy cự thạch hình nhân làm vật dẫn tạo nên trận pháp, so với vật dẫn khác thì càng thêm phức tạp, các cự tượng kia có thể tùy tiện di chuyển, thậm chí đem vũ khí trong tay đi công kích, phòng thủ hay vây bắt người vào trận. Hơn nữa, Thượng Cổ Kì Binh không chỉ dựa trên Bát Quái trận mà còn dung hợp vào kỳ đạo.

Ngươi nhìn xem, vị trí của các cự tượng kia có giống như là đang đánh cờ hay không? Hơn nữa số lượng cự tượng cũng hoàn toàn trùng khớp với số lượng quân tốt nằm trên bàn cờ, ngang dọc xếp thành tám hàng, mỗi hàng cách nhau mười mét. Tám nhân tám là sáu mươi bốn cự tượng.”

Yến Thanh theo như lời mà đi đếm thử, cự tượng quả thật giống như là xếp trên một bàn cờ.

Lúc này, Lăng Quang lại nói tiếp:

“Thượng Cổ Kì Binh rất đáng sợ, chính là trận pháp thời xưa dùng trong quân đội, chuyên lấy ít địch nhiều. Chúng ta muốn đối phó với nó, mạnh mẽ dùng vũ lực là không được, cho nên chỉ có thể dùng trí. Ở đây trong các ngươi, có ai biết chơi cờ?”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, có vài ba người rụt rè giơ tay:

“Ta biết, đoàn trưởng!”

Thiết Huyết dong binh đoàn có hai người đứng ra, thình lình là một người tráng hán cùng với Diệp Tu Nhai.

Thấy Diệp Tu Nhai nói biết chơi cờ, Lăng Quang khá là bất ngờ.

Mặt khác, Yến Thanh cùng Doãn Nguyệt cũng bước ra, hiển nhiên là biết chơi cờ.

Lăng Quang kinh ngạc nhìn Yến Thanh. Hắn trước kia sao không nghe nói qua, tiểu ma nữ còn biết chơi cờ?

Yến Thanh sờ sờ cánh mũi, e thẹn cười. Nàng sở dĩ biết chơi cờ, còn là nhờ vào sự chỉ dạy của bà bà. Đôi mắt bà bà tuy rằng không nhìn thấy, nhưng người hiểu biết rất nhiều, cũng hoàn toàn dốc túi tương thụ, không một chút giấu diếm.

Nhớ tới bà bà, Yến Thanh có chút buồn bã gục đầu xuống, che đi sự thương cảm trong đáy mắt.

Cũng không biết bà bà thế nào rồi? Có bị hai người kia bắt được hay không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »