Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3485 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 58
thất cấp dược tề

❊ ❊ ❊

Doãn Nguyệt chống một gối ngã quỵ xuống đất, thân mình run lẩy bẩy, sắc mặt trắng nhợt như tờ giấy.

Khụ! Khụ!

Ngực kịch liệt phập phồng, nàng liên tiếp phun ra vài ngụm máu tươi, máu vấy lên nền đất, loang lổ đặc sệt và tản ra một cỗ tanh hôi.

Doãn Nguyệt cúi mặt xuống đất không nói một lời.

Tịch Thần thở một hơi dài, ánh mắt lóe qua một mạt suy nghĩ sâu xa, sau đó bước chân tới sau lưng Doãn Nguyệt, tay phải đáp lên đầu vai nàng, nói:

“Ngươi bị thương rồi!”

Doãn Nguyệt ậm ừ gật đầu, chán nản nói:

“Đúng vậy, bị thương rất nặng, lục phủ ngũ tạng đều đau đớn!”

Tịch Thần thở hắt ra một hơi, kéo lấy cánh tay của Doãn Nguyệt rồi choàng qua vai mình, đỡ nàng qua một tảng đá gần đó, cho dựa lưng vào tảng đá.

Bởi vì không quen, hơn nữa thể chất của ma pháp sư vốn là yếu ớt, cho nên động tác của Tịch Thần có vẻ trúc trắc vụng về.

Lưng đập vào tảng đá kêu lớn một tiếng, Doãn Nguyệt hít một ngụm khí lạnh, nàng cảm giác trong người có bao nhiêu máu đều phải phun ra.

“Xin lỗi!” Tịch Thần vẻ mặt bối rối, biểu cảm chân thành ngơ ngác mà xin lỗi.

Trước giờ nàng đều là đơn độc một mình, không có thói quen chăm sóc người khác, cho nên hiện tại nàng mới phát hiện, bản thân quá mức vụng về…

Doãn Nguyệt trên trán gân xanh giật giật, nhẫn nại không có lại phun huyết, ngước mắt nhìn Tịch Thần đầy đầu mồ hôi, còn vẻ mặt ngơ ngác mơ hồ.

Bỗng nhiên, nàng có chút buồn cười, trong lòng khó chịu cũng phút chốc tan thành mây khói.

Doãn Nguyệt không khỏi nắm lấy tay Tịch Thần, phóng nhẹ thanh âm nói:

“Ta không sao! Cám ơn ngươi!”

Doãn Nguyệt lúc này mới phát hiện, tay Tịch Thần cực kỳ nhỏ, lại tinh tế mềm mại, không giống như là tay của một người võ giả.

Bàn tay nằm gói gọn trong tay của nàng, nhiệt độ có chút lạnh lẽo…

Tay nàng thì to hơn, lòng bàn tay hằn sâu thô ráp vết chai, đó là do trường kỳ luyện đao mà hình thành.

Hai bàn tay đều là lạnh lẽo, lại kỳ dị mà sưởi ấm cho nhau…

Tịch Thần không được tự nhiên rút tay ra, thần thức ở trong Ma Pháp Hộp lung tung tìm tòi, một hồi mới từ trong một góc lấy ra một bình dược tề màu xanh nhạt, nói:

“Tổn thương đến lục phủ ngũ tạng tuyệt đối không phải chuyện đùa, ngươi cầm lấy bình dược tề này hồi phục thương thế đi! Ta giúp ngươi hộ pháp!”

Mặc dù không hiểu trong miệng Tịch Thần nói dược tề là cái gì, nhưng Doãn Nguyệt có trực giác là thứ tốt, vì vậy nhanh chóng nhận lấy, cho Tịch Thần một ánh mắt đầy cảm kích. Sau đó nàng không chút do dự đổ dược tề vào trong miệng, nhắm mắt luyện hóa dược hiệu.

Tịch Thần nhìn chằm chằm Doãn Nguyệt một hồi, thấy nàng không có gì khác thường, mới yên tâm mà ngồi xuống một bên.

Thất cấp chữa thương dược tề… dược hiệu cực kỳ mạnh mẽ, nếu như thể chất không vượt trội, chắc chắn sẽ không chịu đựng nổi, nổ tan xác mà chết.

Nếu như vượt qua được, không những thương thế đều trị khỏi, mà tu vi sẽ được tăng thêm một bước.

Thất cấp dược tề… nàng còn chưa có khả năng luyện tới.

Sở dĩ có được, là do kiếp trước nàng thiếu chút nữa dùng mệnh để bồi đi vào.

Chỉ có ba bình… hiện tại còn lại hai!

Nể tình Doãn Nguyệt mấy tháng nay cho nàng đi cùng, nàng mới cắn răng bấm bụng lấy ra.

Còn lại, chỉ có thể xem tạo hóa!

Tịch Thần lẳng lặng ngồi minh tưởng, tinh thần lực lại không quên mà hướng xung quanh đan thành một cái lưới to, cho dù là một con ruồi bay vào, cũng không tránh được sự kiểm soát của tinh thần lực.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, nhưng ở Tử Vong đầm lầy phủ đầy sương mù này, tất cả mọi người đều sẽ tự động quên đi thời gian trôi qua.

Doãn Nguyệt thân hình run rẩy đến lợi hại, làn da từ trên xuống dưới bị nhiễm một màu đỏ hồng, giống như là con tôm bị luộc trong nước sôi. Hai bên thái dương, mồ hôi ròng ròng chảy xuống từng hạt lớn, thấm ướt cả quần áo. Hai mắt nàng nhắm nghiền, gân xanh nổi lên đầy khuôn mặt, cùng với làn da đỏ bừng hình thành tiên minh đối lập, nhìn thấy quỷ dị ghê người.

Doãn Nguyệt chỉ cảm thấy trong lòng nóng như lửa đốt, phảng phất có một đoàn hỏa diễm đang thiêu đốt.

Nàng cảm nhận được xương cốt mình như bị thiêu đốt thành tro bụi, sau đó có một dòng nước ấm tràn qua, mang theo sức mạnh hồi sinh, xương cốt lấy mắt thường không thể nhìn thấy được nhanh chóng đắp lại.

Trăm ngàn lần như vậy, mỗi một lần đều là thống khổ, đau đến chết đi sống lại. Doãn Nguyệt lại cắn môi đến bật máu, thôi miên chính mình không được bỏ cuộc, cũng không kêu rên ra tiếng.

Phá rồi lại lập, lập rồi lại phá!

Doãn Nguyệt cũng không biết được, chính mình lần này trải qua chính là cơ hội mà người khác tìm kiếm cả đời cũng không thấy được.

Nếu như nàng chịu đựng đi qua, căn cơ sẽ mạnh mẽ vững chắc, việc tu luyện sau này hoàn toàn thuận buồm xuôi gió.

“A!”

Rốt cuộc chịu đựng không nổi nữa, Doãn Nguyệt mở bừng mắt, hét lớn một tiếng, ánh mắt che kín tơ máu.

Nàng cuộn tròn người lại, căng chặt nắm tay, đấm một phát vào tảng đá sau lưng.

Ầm!

Trên mặt tảng đá in lên năm ngón tay, sau đó tảng đá vỡ ra, chia năm xẻ bảy.

Tịch Thần mở bừng mắt, nhìn Doãn Nguyệt bởi vì đau đớn mà lâm vào điên cuồng, ánh mắt nàng dâng lên lo lắng, nhưng lại bất lực mà không giúp được gì.

Nàng biết Doãn Nguyệt là một võ giả, có luyện thể qua, cũng giống như những võ giả, kỵ sĩ của Thần Hành đại lục, bọn họ đều là thông qua dược tề để tăng lên thể chất.

Nàng mới yên tâm mà đưa cho Doãn Nguyệt sử dụng…

Hiện tại xem ra, là nàng đã quá mức xem thường dược tính của Thất cấp dược tề.

Doãn Nguyệt… có vẻ như sắp chịu không nổi rồi!

Ánh mắt dâng lên ngưng trọng, Tịch Thần hơi suy nghĩ, sau đó làm ra một quyết định cực kỳ nguy hiểm.

Nàng tới gần sau lưng Doãn Nguyệt, đem bàn tay đặt lên lưng nàng, lòng bàn tay lưu chuyển ma lực xanh nhạt, theo lòng bàn tay tiến vào trong người Doãn Nguyệt.

[Chuyển Sinh Quyết] là một loại kỹ năng bị động thuộc mộc hệ, phương thức vận hành của nó chính là hấp thu năng lượng từ người khác chuyển ngược trở về người thi pháp.

Kỹ năng này, tuy chỉ là bị động nhưng lại là kỹ năng lợi hại nhất và quỷ dị tàn ác nhất của mộc hệ.

Nói dễ hiểu hơn, phương thức vận hành của nó chính là đánh cắp năng lượng sự sống của bất kỳ sinh vật nào có linh tính. Làm suy yếu người khác, chuyển dời tất cả năng lượng đến trên người thi pháp.

Năng lượng càng mạnh, nó hấp thu càng nhiều, giống như là đĩa bám trên người hút lấy máu.

Hút tới khi nào cạn kiệt thì thôi!

Nếu như trong chiến đấu, kỹ năng này tuyệt đối là vô địch.

Nhưng hiện tại, đối với người thi pháp Tịch Thần, tuyệt đối là cực hình.

Dược tính trong người Doãn Nguyệt bám theo ma lực xanh nhạt trở về trong cơ thể Tịch Thần, chúng nó bắt đầu hướng xung quanh cơ thể càn quét.

Tịch Thần sắc mặt có thể lấy từ trắng bệch tới hình dung.

Ma pháp sư vốn dĩ là da giòn huyết mỏng, thể chất không chịu đựng nổi dược tính mạnh mẽ công phá, nếu muốn tăng lên thể chất chỉ có thể từng bước một đi lên, trải qua dài dòng năm tháng tôi luyện hấp thu.

Tịch Thần cắn răng chịu đựng duy trì [Chuyển Sinh Quyết], mỗi một lần năng lượng chuyển vào, nàng đều phải cảm thấy mình sẽ trong nháy mắt nổ tung.

Đợi khi thấy đủ rồi, nàng dứt khoát mà cắt đứt ma lực duy trì [Chuyển Sinh Quyết] ngã ngồi trên mặt đất, run rẩy ngồi xếp bằng xuống luyện hóa dược hiệu.

Tịch Thần cảm thấy chính mình cũng rất liều mạng, thất cấp dược tề, nàng thế nhưng cũng dám nhúng chàm!

Hiện tại nàng, đã không rảnh mà quan tâm tình huống của Doãn Nguyệt, bởi vì nàng còn ốc lo không nổi mình ốc.

Cũng may, nhờ có Tịch Thần giúp Doãn Nguyệt luyện hóa bớt phần nào dược tính, Doãn Nguyệt đã không làm ra hành động điên cuồng, mà lý trí trở về nhắc nhở nàng nhanh chóng đem năng lượng chuyển hóa vì sức mạnh của mình.

Doãn Nguyệt hai tay kết ấn trước ngực, trong cơ thể năng lượng lưu chuyển toàn thân, sau đó dũng hướng đan điền.

Bành! Bành! Bành!

Doãn Nguyệt dường như cảm nhận được âm thanh va chạm, năng lượng dũng mãnh đâm thẳng vào một tầng bình chướng vách ngăn.

Rắc!

Vách ngăn nháy mắt vỡ tan, năng lượng không ngừng điên cuồng mà hướng cái vách ngăn tiếp theo.

Rắc!

Không có bất kỳ một trở ngại nào, vách ngăn kế tiếp cũng nháy mắt vỡ tan.

Năng lượng còn lại tiếp tục nghĩa vô phản cố mà hướng về phía trước, lần này không có làm vỡ vách ngăn, mà đạt tới bão hòa, yên tĩnh củng cố xuống dưới.

Doãn Nguyệt thu tay, ánh mắt mở ra, trong đó toàn là kinh hỉ.

Không nghĩ tới!

Một bình dược tề không tên không tuổi, không chỉ chữa khỏi thương thế của nàng, mà còn trợ nàng tăng lên hai cái cấp bậc.

Lục cấp võ giả!

Ở Hoang Vực thế giới này, lục cấp… chính là một đạo hồng câu thứ nhất mà võ giả khó có thể vượt qua.

Nàng lại dễ dàng mà đạt được.

Hơn nữa, nàng kiểm tra qua, xương cốt căn cơ sau lần luyện hóa này, đã trở nên rắn chắc dẻo dai, tăng gấp hai lần so với ban đầu.

Doãn Nguyệt mở mắt ra, nhìn thấy Tịch Thần ngồi ở một bên sắc mặt trắng bệch tu luyện, trong lòng có chút cảm động.

Hai người chỉ là bèo nước gặp nhau, nàng còn tâm tồn phòng bị, thế nhưng Tịch Thần lại hết lần này đến lần khác giúp nàng. Nàng cảm giác chính mình quả thật là tra nữ.

Ánh mắt của Doãn Nguyệt phức tạp nhìn Tịch Thần, có hối hận cùng cảm kích, duy chỉ không có… tham lam!

Nếu như là người khác, gặp được dược tề lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ nhân lúc Tịch Thần suy yếu mà công kích nàng, thậm chí giết người đoạt bảo. Nhưng mà Doãn Nguyệt lại không có tâm tư đó.

Điều này cũng chứng tỏ, Tịch Thần không có tin tưởng lầm người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang