Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3505 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 89
sát ý khởi động

❊ ❊ ❊

Mà trên đài, năm vị gia chủ, mỗi người biểu tình khác nhau, thần sắc của Nhan Phong tràn đầy không thể tin tưởng được.

Nhan Tuyết vậy mà lại thua Bạch Cơ…

Nghĩ vậy, hắn không khỏi híp mắt, từ xa tìm kiếm thân ảnh Bạch Cơ, rốt cuộc thấy được mạt thân ảnh màu tím đứng ở một góc tựa như hạc trong bầy gà.

Nhan Phong híp mắt, trầm tư.

Từ trước mắt tới xem, Bạch Cơ có khả năng không phải là phế vật!

Thử hỏi có phế vật nào, lại có thể một đá, đem hậu thiên sáu tầng võ giả đá đi ra ngoài.

Hắn không giống những người khác, cho rằng đó là trùng hợp!

Chỉ có thể nói, Nhan Phong là tuệ nhãn như đuốc.

Nhưng Nhan Phong chỉ là thở dài, có trách thì trách Nhan Tuyết kĩ không bằng người, thua là điều tất nhiên, hắn cũng không thể quái Bạch Cơ.

Dù sao, hắn còn có Nhan Băng Tuyền, Nhan Như Ngọc này hai đứa con, không sao cả!

Nhan Phong nghĩ vậy, thu hồi tầm mắt, không lại đánh giá Bạch Cơ.

Mà Bạch Hầu, thấy Bạch Cơ rõ ràng thắng được, lại không có giống như người khác tưởng tượng vui mừng, mà ngược lại thần sắc càng thêm âm trầm.

Hắn cảm nhận được xưa nay chưa từng có uy hiếp… đến từ Bạch Cơ!

Nếu như nàng may mắn thoát khỏi phế vật thân phận, vậy liền sẽ uy hiếp đến địa vị của hắn.

Bạch Hầu híp mắt nham hiểm, đáy mắt dày đặc sát khí.

Bạch Cơ… cần thiết chết!

Mặt khác, Hách Liên Khải, Tống Diêu, Dạ Nham ba vị gia chủ, một bên quan sát thần sắc của Bạch Hầu, một bên trong lòng nghi hoặc nghĩ:

Nhìn biểu tình của Bạch Hầu kia, lẽ nào không phải như bọn hắn tưởng tượng, là Bạch Hầu một tay sắp xếp!

Rốt cuộc, Bạch Cơ có thật sự là át chủ bài của Bạch gia hay không?

Có lẽ, lát nữa bọn họ nên cho người đi thăm dò thăm dò!

Lôi đài tái vẫn còn tiếp tục khí thế ngất trời, mấy trăm cặp đối thủ lần lượt đối chiến, trong đó đệ tử của năm đại gia tộc không ngoại lệ mà đều thăng cấp đến đợt tiếp theo.

Ngày đầu tiên của Tiên Nguyên đại hội rốt cuộc kết thúc, loại bỏ hơn phân nửa số lượng người tham gia.

Hoàng hôn nhanh chóng phủ xuống, cả quảng trường tan tác, ai về nhà nấy, chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm sau.

Bạch Cơ không có trở về Bạch gia, mà là trụ ở một nhà khách điếm lớn nhất đế đô.

Mặt sau đi theo vài cái đuôi nhỏ.

Bạch Cơ làm như không nhận thấy được, ngoắc ngoắc khóe môi.

Những người này, động tác không chậm chút nào!

Nàng trở về khách điếm nghỉ ngơi tắm rửa, sau đó trời tối xuống dưới, nàng một thân một mình đi ra ngoài, tiến đến một khu rừng nhỏ ở ngoại cảnh của đế đô.

Ở khách điếm nhiều tai mắt không phương tiện, nàng dự định tìm một chỗ yên tĩnh, vào không gian tu luyện.

Ai ngờ, mới bước vào khu rừng nhỏ một khắc, nàng liền cảm nhận được có nhiều tia hơi thở.

Bạch Cơ yên lặng dùng thần thức đi tra xét, phát hiện tu vi của những người này đều ở hậu thiên năm sáu tầng trên dưới.

Không cảm nhận được ác ý, Bạch Cơ liền biết, những người này chỉ là tới thăm dò nàng mà thôi.

Mà thân phận, không cần đoán cũng liền biết là ai!

Trừ ngũ đại gia tộc ra, còn có thể là ai?

Bạch Cơ cũng liền mặt kệ bọn họ, tìm một chỗ trống trải sạch sẽ ngồi xuống, đả tọa tu luyện.

Mà những người kia, thấy nàng ngồi xuống tu luyện, cũng liền biết bọn họ cần tìm tin tức đạt tới, sôi nổi lui về.

Nháy mắt, ba đội nhân mã lần lượt rời đi.

Bạch Cơ mở mắt ra, dự định tiến vào không gian tu luyện, lại nửa chừng ngừng lại, thần sắc khẽ biến.

Bởi vì lúc này đây, nàng cư nhiên cảm giác được dày đặc sát khí.

Có người muốn giết nàng!

Hơi một chút tưởng tượng, liền đoán ra là người nào.

Chỉ là, hai mươi người hậu thiên bảy tầng võ giả, một người hậu thiên tám tầng võ giả. Đối với nàng một cái phế vật mà thôi, Bạch Hầu có phải hay không quá để mắt đến nàng?

Sát khí tật lược mà đến, hai mươi hắc y nhân đồng loạt đem nàng vây quanh lên.

“Sát!”

Hắc y đầu lĩnh đứng ở một bên thân cây quan chiến, không có ra tay, bởi vì tu vi của người kia là hậu thiên tám tầng.

Hai mươi hắc y nhân bùng nổ linh lực, trường kiếm nháy mắt sáng ngời, sát khí xung thiên.

Ánh mắt Bạch Cơ trầm trọng sắc bén, tại chỗ một phen xoay người, nghiêng đầu tránh thoát một phen trường kiếm, phản thủ nắm lấy tay của hắc y nhân cầm kiếm, vận sức lực bẻ ra sau, trường kiếm lấy quỷ dị độ cong đâm xuyên qua yết hầu của người kia.

Rắc!

A!

Tên kia chỉ kịp phát ra tiếng hô mỏng manh, cánh tay bẻ gãy, trường kiếm xuyên thủng yết hầu, hắn trong nháy mắt tuyệt khí.

Bạch Cơ lại không có dừng lại, bắt lấy hắn cản công kích đến từ phía sau.

Mấy điều trường kiếm đâm vào huyết nhục, máu văng tung tóe khắp nơi.

Thử tưởng tượng, nếu như Bạch Cơ không kịp né tránh, chắc chắn sẽ bị đâm thành cái sàng.

Thừa dịp những người này chinh lăng, Bạch Cơ nhanh nhẹn từ đế giày rút ra hai thanh chủy thủ sắc bén, linh lực bùng nổ.

Thình lình chính là hậu thiên tám tầng tu vi!

Chỉ bằng một năm, từ phế vật đạt tới hậu thiên tám tầng võ giả, Bạch Cơ cũng là thiên tài trung thiên tài.

Hắc y nhân đồng loạt biến sắc mặt, nhưng càng thêm trầm trọng sát khí, nếu Bạch Cơ quả nhiên không phải là phế vật.

Vậy nàng càng thêm không thể sống!

Hắc y đầu lĩnh híp mắt nghiền ngẫm, sát ý tràn lan.

Bạch Cơ nhận ra được sát ý, ra tay cũng càng thêm không lưu tình, chiêu chiêu đoạt mệnh, trong lòng dâng lên một cỗ hung tính.

Làm mười lăm năm cương thi, nàng cũng không phải là ăn chay.

Tuy rằng hiện tại là nhân loại, nhưng hung tính của nàng còn không có biến mất đâu.

Bạch Cơ sử dụng chủy thủ đi tới đâu, hắc y nhân liền sẽ ngã xuống tới đó, nàng đem linh lực giảo phá trái tim bọn họ, hình ảnh xem như huyết tinh tàn nhẫn.

Không tới một nén hương thời gian, hai mươi hắc y nhân đều đã ngã xuống, chết dưới tay nàng.

Bạch Cơ nhếch miệng, lau vết máu bị bắn trên khuôn mặt, thần sắc cảnh giác mà nhìn hắc y đầu lĩnh.

Tên kia, mang cho nàng một loại cảm giác rất cường đại.

Nếu nàng đoán không có lầm, tu vi của hắc y đầu lĩnh hẳn là đã đạt đến tám tầng đỉnh.

Mà nàng, mới chỉ thăng cấp tám tầng không lâu.

Nhưng còn không đủ gây sợ hãi!

Nàng vẫn có thể đối phó…

Hắc y đầu lĩnh phi thân xuống dưới, cùng Bạch Cơ đối diện, linh lực thoáng chốc bùng nổ, nghiền ép xuống đầu nàng.

Trong lòng Bạch Cơ huyết khí cuồn cuộn, nhưng bị nàng cường thế đè ép xuống.

Nàng hừ lạnh, phóng xuất thần thức đi đối chọi.

Mặc dù thần thức hư vô mờ mịt, nhưng để chống chọi với uy áp từ linh lực, cũng đủ dùng.

Cũng may nàng hai thế làm người gộp lại, thần thức so với cùng cấp cao hơn rất nhiều, mới để cho nàng không có đương trường quỳ xuống.

Hắc y nheo lại mắt, sát ý nguy hiểm lan tỏa khắp con ngươi. Hắn không có sử dụng bất kì vũ khí, mà trực tiếp đem linh lực vận lên nắm tay, đấm đi ra ngoài.

Thân pháp đồng thời sử dụng, như tàn ảnh nháy mắt tới gần Bạch Cơ, nắm đấm lực lượng hô hô rung động, khí tức nguy hiểm bao phủ ở trên đỉnh đầu của nàng.

Thần sắc Bạch C không khỏi ngưng trọng, nếu như bị nắm đấm này đấm trúng, nàng chắc chắn bị thương không thể nghi ngờ.

Bạch Cơ âm thầm lui về sau mấy bước, không có mạnh mẽ kháng cự nắm đấm này, mà xem đủ thời cơ, ngay khi nắm đấm tới gần người, nàng nhanh nhẹn lách người, hiểm hiểm tránh qua một bên.

Nắm đấm mang theo lực lượng khủng bố sát người mà qua, cắt đứt Bạch Cơ mấy căn tóc ti.

Oanh!

Nắm đấm bay thẳng vào một gốc cây đại thụ, đại thụ nháy mắt nổ tung, xác lá rơi rụng về mặt đất, tạo thành từng trận khói mù.

Thân ảnh Bạch Cơ như li miêu nhanh chóng chuyển động, vây quanh hắc y nhân mà chuyển động.

Bằng hắc y nhân mắt thường nhìn thấy, giống như là có một cơn gió xoáy đi chung quanh loạn chuyển.

Thoắt ẩn thoắt hiện, không để người bắt lấy.

Vù! Vù!

Mấy đạo âm thanh xé gió truyền đến lỗ tai hắn, hắc y đầu lĩnh híp mắt, âm thầm cảnh giác.

Trong lòng hắn khẽ hừ lạnh!

Tiểu dạng!

Linh lực hùng mạnh lan chuyển ra bên ngoài, lăn tăn gợn sóng, bốn phương tám hướng lan tràn ra.

Leng keng! Leng keng!

Linh lực thình lình đụng tới vũ khí phát ra từng tiếng tiêm minh, nhưng âm thanh kia rất là nhỏ yếu.

Hắc y đầu lĩnh lại giận tái mặt, phất tay một cái, linh lực mạnh mẽ mà đem những vũ khí kia bạo toái, rớt trên mặt đất.

Bóng đêm càng thêm thâm trầm, hắn có thể cảm nhận được, rớt xuống đất những vũ khí kia, phản quang ánh sáng màu trắng nhiếp người. Đó là những cây ngân châm dài mà nhọn hoắt.

Hắc y đầu lĩnh không hiểu sao mà cảm giác sống lưng lạnh toát, giống như có một đôi bàn tay ma quỷ từ dưới đất ngoi lên, nhịp nhàng mơn trớn từng sợi thần kinh mẫn cảm của hắn.

Hắn càng thêm cảnh giác, quan sát từng gốc cây ngọn cỏ.

Sàn sạt! Sàn sạt!

Đáng tiếc, hắn chỉ nghe được hô hô tiếng gió thổi quét qua nền đất, cát đá quay cuồng, tạo nên từng trận “sàn sạt” âm thanh.

Kì quái! Người đi đâu?

Hắc y đầu lĩnh trong lòng nghi hoặc đồng thời, không biết lúc nào mà đã triệt đi linh lực vòng bảo hộ.

Cạch!

Bỗng nhiên, cảm nhận được cái gì, ánh mắt hắc y đầu lĩnh hơi căng thẳng, muốn quay đầu lại đã không còn kịp rồi.

Thịch!

Thanh âm huyết nhục bị xé mở, sau đó là máu tươi tuôn trào chảy ra, hai mắt hắc y đầu lĩnh đột biến trừng lớn, huyết sắc nhanh chóng chiếm cứ cả một đôi con ngươi.

Mà phía sau gáy hắn, thình lình cắm một chi ngân châm dài, liễm diễm hàn quang sắc bén.

Ngân châm kia dài ngang ngửa nửa thanh trường kiếm, chỉ là bề ngang mỏng manh thu nhỏ thôi. Mà lúc này, ngân châm đã hoàn toàn đâm xuyên qua cái gáy của hắc y nhân, vô tới trung tâm đại não, chặt đứt dây thần kinh thị giác.

Hắc y nhân nếu may mắn không chết, cũng đã là một kẻ mù lòa.

Bạch Cơ từ gốc cây đằng sau đi ra, thân ảnh hoàn toàn dung nhập vào bóng đêm, khẽ thở ra một hơi.

Nàng biết bằng tu vi của nàng hiện giờ, muốn thắng được hắn cũng sẽ bị thương nặng. Cho nên chỉ có thể dùng cách này.

Những ngân châm kia chỉ là tiểu tốt đi trước mở đường, mà thanh ngân châm dài này, mới chân chính là đòn sát thủ.

Cũng may phía trước thế, trước khi bị cương thi cắn, nàng là một học viên của trường y, nàng còn nhớ rõ yếu điểm của thân thể con người, mới có thể lợi dụng điểm này, đánh cho địch nhân trở tay không kịp.

Hắc y đầu lĩnh hét lên thê thảm, lấy đôi tay bưng kín hai mắt của mình. Đau đớn như kim châm từng trận từng trận xoắn lấy đại não của hắn, làm hắn không thể kịp suy nghĩ gì khác.

Tới khi phát hiện có Bạch Cơ hơi thở thời điểm đã muộn.

Bởi vì Bạch Cơ đã dùng chủy thủ cắt đứt yết hầu của hắn.

Người không phạm ta, ta không phạm người!

Nếu như hắc y đầu lĩnh đã đối với nàng có sát ý, hiện giờ lại thêm gây ra mù lòa chi thù.

Không giết hắn, chung quy trở thành mối họa sau này.

Bởi vì nàng biết rõ nhân tính, một người nếu bị đẩy tới đường cùng, cầu sinh dục càng thêm mãnh liệt, ai không biết hắn sẽ làm ra tới chuyện gì?

Mà nàng, lại sẽ không cho địch nhân bất kì một cơ hội nào có thể xoay người cắn trở lại mình!

Làm xong hết thảy, Bạch Cơ lại lấy ra một lọ thủy tinh, hướng những thi thể hắc y nhân mà đổ xuống.

Xèo xèo!

Giống như là phản ứng hóa học, thi thể đụng tới chất lỏng, nhanh chóng phát ra đốt cháy thanh âm, sau đó thi thể lấy mắt thường nhanh chóng hóa thành một bãi chất lỏng.

Bạch Cơ thở phào nhẹ nhõm, hơi hơi dùng thần thức cảm nhận xung quanh, sau đó “thoắt” lách mình vào trong không gian tu luyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »