Nghe Lạc Hồng thuận miệng vạch trần bí mật lớn nhất trong chuyến đi này, Nam Lũng Hầu ngây người, kinh ngạc nhìn hắn, không thốt nên lời.
May mắn thay, Hàn Lập kịp thời bay tới, phá vỡ bầu không khí quái dị giữa ba người.
"Hàn sư đệ đã đến, Nam Lũng đạo hữu, ngươi có thể bắt đầu dẫn đường. Sau khi diệt trừ con Hỏa Thiềm thượng cổ kia, Lạc mỗ và Hàn sư đệ còn có chuyện quan trọng khác."
Lạc Hồng không buồn quan tâm đến tâm trạng của Nam Lũng Hầu, lập tức thúc giục.
"Trước khi lên đường, xin ba vị đeo những linh đang cảm ứng này lên người. Linh đang này có thể cảm ứng được không gian chấn động xung quanh, có thể báo trước phần lớn vết nứt không gian."
Nam Lũng Hầu giờ phút này hoàn toàn hết cách, Lạc Hồng tựa như biến thành đê đầu đàn trong hành động tầm bảo này, chiếm vị trí chủ đạo tuyệt đổi. Hắn vừa đứt lời, Nam Lũng Hầu vô ý thức tuân theo, lấy từ trong túi trữ vật ra mấy cái linh đang nhỏ cỡ vài tấc, màu sắc khác nhau.
Thủ pháp luyện chế linh đang cảm ứng này vô cùng đơn giản, tác dụng cảm ứng không gian chấn động của nó chủ yếu đến từ linh tài được sử dụng để luyện chế.
Loại pháp khí này hoàn toàn không thể động tay chân, Lỗ Vệ Anh không cần phải nói, ngay cả Hàn Lão Ma cũng không do dự mà đeo lên hông sau khi nhận lấy.
Nhưng đến chỗ Lạc Hồng, hắn lại khẽ động thần niệm, ném trả linh đang cảm ứng cho Nam Lũng Hầu, thản nhiên nói:
"Lạc mỗ không có thói quen đeo pháp khí của người khác, mà Lạc mỗ cũng không cần đến vật này."
Bị từ chối, Nam Lũng Hầu không nói thêm gì, chỉ nhìn mú tâm Lạc Hồng mở ra con mắt đọc, rồi bay về phía triều cốc.
Trụy Ma Cốc thật ra không có sự phân chia bên trong và bên ngoài cốc như trên bản đồ. Cái gọi là bên trong cốc chính là khu vực hạch tâm của Trụy Ma Cốc, nơi cấm chế thượng cổ nghiêm ngặt hơn, nguy hiểm nhiều hơn.
Có hơn mười lối vào bên trong cốc, nhưng mỗi lối đều có tầng tầng cấm chế cản đường, xông vào chỉ là tự tìm đường chết.
Cách duy nhất là từng chút một phá giải cấm chế cản đường, chậm rãi tiến lên.
Con đường mà Nam Lũng Hầu muốn dẫn Lạc Hồng bọn họ đi là một đường nhỏ bí ẩn mà Thương Khôn Thượng Nhân đã tốn rất nhiều tâm tư tìm được, ven đường chỉ có Bắc Cực Nguyên Quang cản trở.
Cho nên, chỉ cần có Lưỡng Nghi Hoàn mở đường, Lạc Hồng bọn họ có thể nhanh chóng tiến vào bên trong cốc.
Sau khi xuất phát từ ngọn núi đá màu nâu, bốn người bay hơn nửa ngày, cuối cùng cũng đến bên ngoài khu vực bên trong cốc.
Chỉ thấy, gần như toàn bộ khu vực bên trong cốc đều bị bao phủ bởi một tầng huyết sắc chi quang, che khuất bầu trời mây vàng cuồn cuộn vốn có của Trụy Ma Cốc.
"Ma khí thật nặng, cấm chế thật lợi hại!"
Nhìn chằm chằm vào huyết quang một lúc, Lạc Hồng đột nhiên trầm giọng nói.
“Tầng huyết quang cấm chế này đích xác vô cùng lợi hại, tuyệt đối không thể trêu chọc, nếu không thì không chết cũng phải lột da.”
Nam Lũng Hầu nhắc nhở mọi người, lấy ra một khối ngọc bội mù sương, bắt đầu thi pháp.
Con đường bí ẩn tràn ngập Bắc Cực Nguyên Quang kia, trước khi Thương Khôn Thượng Nhân rời khỏi cốc, đã được che khuất bằng huyễn trận.
Dưới mắt, Nam Lũng Hầu đang thi pháp phá trận.
Chỉ thấy, một đạo hào quang màu trắng chợt tuôn ra từ trong ngọc bội, những nơi nó đi qua, núi đá, cây cối trước mặt bốn người đều giống như bức tranh vặn vẹo vỡ ra, biến mất trong hào quang tan nát.
Theo một tiếng thanh minh từ ngọc bội, hào quang màu trắng thu lại cực nhanh, trở về trong ngọc bội, không thấy bóng dáng.
Lập tức, trước mắt Lạc Hồng hiện ra cảnh tượng chân thực nơi đây.
Giữa hai ngọn núi, khắp nơi đều là hòn đá hình bầu dục màu trắng, lại tràn ngập sương mù tối tăm, mang theo mùi tanh.
Sương xám xuất hiện khiến Nam Lũng Hầu lộ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên Thương Khôn Thượng Nhân không hề nhắc đến sương mù này trong ngọc giản còn sót lại.
"Ha ha, bất quá là có con xà yêu ở đây quấy phá, đợi Lạc mỗ xuất thủ giải quyết nó."
Không cần dùng thần thức đò xét, Lạc Hồng cũng biết rõ trong sương xám đang có loại yêu vật nào, huống chỉ lúc này hắn đã dùng thần thức khóa chặt nó.
"Lạc sư huynh, yêu vật có thể ở lại nơi này nhất định không tầm thường, sư huynh không được chủ quan."
Hàn Lập nhíu mày nói.
Sương xám có chút tác dụng ngăn cản thần thức, hắn vẫn chưa tìm được sự tồn tại của yêu vật, nhưng ẩn ẩn có cảm giác không ổn.
"Không ngại, yêu vật bên trong có chút duyên phận với vi huynh, hãy xem vi huynh thu phục nó!"
Dứt lời, Lạc Hồng vỗ vào vạn bảo nang, lấy ra một viên yêu đan lớn cỡ nắm tay.
Sau một khắc, mây mù màu xám vốn đang yên tĩnh liền xao động, âm thanh "Sàn sạt" lớn từ trong sương mù truyền ra, hình như có một quái vật khổng lồ đang kề sát đất mà đến.
Thấy động tĩnh này, Hàn Lập ba người lập tức cảnh giác lùi lại mấy trượng, chỉ có Lạc Hồng dừng lại tại chỗ không động.
Mấy hơi sau, ba cái đầu rắn khổng lồ cao vài trượng, từ trong sương xám nhô ra, phun lưỡi rắn màu đỏ tươi, sáu con mắt nhìn chằm chằm vào yêu đan trong tay Lạc Hồng.
"Tam Thủ Ô Xà?! Nơi này lại có loại hung thú này!"
Thấy rõ đầu rắn, Lỗ Vệ Anh lập tức biến sắc, kinh hãi thốt lên.
Hàn Lập ba người ít nhiều đều nghe qua hung danh của Tam Thủ Ô Xà, dù sao đây là một loại hung thú rất có uy danh vào thời thượng cổ.
Thế là, Hàn Lập ba người lúc này đều khẩn trương nhìn Lạc Hồng, xem hắn chuẩn bị thi triển thủ đoạn gì.
"Tu luyện đến cảnh giới của ngươi, cho dù ngươi không đi theo con đường hóa hình, cũng nên có được linh trí không thấp.
Nghe kỹ đây, Lạc mỗ chỉ nói một lần.
Muốn có được yêu đan trong tay Lạc mỗ, ngươi nhất định phải vĩnh thế làm linh thú hộ sơn cho Hoàng Phong Cốc tai”
Lạc Hồng tung hứng yêu đan trong tay, không chút khách khí nói.
Viên yêu đan này không phải thứ khác, chính là thứ mà Lạc Hồng đoạt được từ thi hài con Tam Thủ Ô Xà trong Hắc Vực.
Lúc ấy, sau khi dùng Siêu Cấp Ngũ Hành Thần Lôi diệt sát Tam Thủ Ô Xà, hắn liền phái Linh Thử thông minh trộm hết ba viên yêu đan của rắn này ra.
Cho nên, Ân Xảo sau đó mới không tìm thấy viên yêu đan nào.
Lạc Hồng làm như vậy lúc trước, là vì tức giận Ân Xảo cưỡng ép lôi kéo hắn vào phiền phức, cũng có lẽ là nghĩ đến chuyện hôm nay.
Con Tam Thủ Ô Xà trước mắt này huyết mạch không thuần, thần thông cũng không thể so sánh với con mà Lạc Hồng đã diệt sát.
Nhưng nếu nó có thể luyện hóa ba viên yêu đan trong tay Lạc Hồng, liền có cơ hội trưởng thành thành Tam Thủ Ô Xà thực sự, có được thần thông kinh người.
Rắn này tuy không rõ ngọn nguồn, nhưng bản năng cảm ứng được, yêu đan trong tay tu sĩ trước mặt có sức hấp dẫn trí mạng đối với mình.
Vậy chính là nguyên nhân vì sao, nó có thể khắc chế hung tính, không tấn công đối phương ngay khi vừa gặp mặt.
Nhưng khi nghe Lạc Hồng muốn nó vĩnh thế làm linh thú hộ sơn, rắn này lập tức giận tím mặt, hung tính đại phát vung vấy cái đuôi rắn thô kệch, đài mấy trượng, thăng hướng Lạc Hồng quất tới.
Chỉ nghe "Ầm" một tiếng vang thật lớn, Lạc Hồng vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, chỉ vươn cánh tay phải ngăn bên cạnh thân.
Mà đuôi rắn của Tam Thủ Xà lại bị bắn ngược lại, ba cái đầu rắn đồng thời lộ vẻ đau đớn.
"Hừ! Không biết điều!"
Lạc Hồng lập tức thu yêu đan lại, mặt lạnh trầm giọng nói.
Bất chợt, Tam Thủ Xà cảm ứng được một cổ khí tức hung thú Hồng Hoang từ trên người Lạc Hồng.
Sau một khắc, cái đầu ở giữa của nó liền như bị trọng kích mà ngẩng cao lên, ngay sau đó, thân rắn dài năm mươi, sáu mươi trượng cũng nhảy lên một đoạn lớn.