So với Ân Xảo, lần này Lạc Hồng bất quá chỉ hao phí một chút tâm thần, xem như lại độ thêm một lần Tâm Ma kiếp.
Cũng không biết có phải do công pháp của đối phương, việc một phàm nhân lấy thân phận khác nhau luân hồi bốn mươi chín kiếp trong huyễn cảnh, khiến Lạc Hồng trong cõi u minh có chút cảm ngộ không nói rõ được về thiên đạo.
Bất quá những cảm ngộ này huyền diệu khó lường, Lạc Hồng lại không giỏi tu tiên theo phương thức truyền thống, nên chưa lập tức nhận được chỗ tốt gì.
Đối với điều này, Lạc Hồng cũng không để ý. Loại cơ duyên này đối với hắn mà nói chỉ là dệt hoa trên gấm, có cũng được mà không có cũng không sao.
Hiện tại, Lạc Hồng vừa mới đột phá Nguyên Anh trung kỳ, cần tiếp tục tu luyện, tinh tiến pháp lực, cũng là để củng cố tu vi, ổn định Linh cấp.
Cho nên, sau khi điều tức đơn giản, Lạc Hồng lại vận chuyển công pháp, bắt đầu nhập định bế quan.
......
Thoáng chớp mắt, tám năm trôi qua.
Trải qua tám năm khổ tu, Lạc Hồng đã triệt để củng cố cảnh giới, thực sự trở thành tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ.
Hôm nay, hắn bấm ngón tay tính toán, còn khoảng hai ngày nữa, đám người sẽ bị truyền tống ra ngoài.
“Nấu linh dịch từ ngộ đạo thụ liệu có hiệu quả thúc quả hay không, còn phải tự mình nghiệm chứng một phen.
Nếu có thể thúc ra Thiên Tâm quả, lần này đến Hắc Vực coi như viên mãn."
Lạc Hồng âm thầm quyết định, rồi huyền không bay lên, thu hồi pháp trận cấm chế xung quanh.
"Lạc huynh định đi rồi sao?"
Hành động của Lạc Hồng hiển nhiên bị Ân Xảo để ý, nàng lên tiếng hỏi.
"Lần này mượn trận pháp của quý môn để phá cảnh, Lạc mỗ đã thành công viên mãn.
Trong Hắc Vực còn một gốc thượng cổ linh dược mà Lạc mỗ để ý, muốn nhân cơ hội cuối cùng này đi tìm một phen."
Người ta có câu "ăn của người ta thì mềm môi", nhận được chỗ tốt của Thái Nhất Môn, Lạc Hồng nói năng không khỏi khách khí hơn.
"Với thần thông của Lạc huynh, muốn tìm thượng cổ linh dược tất nhiên hiếm có, chỉ còn hai ngày, e là khó mà có được."
Ân Xảo khoanh chân trong lồng ánh sáng cấm chế, lấy từ bên hông một khối ngọc bài, ném ra rồi nói:
"Trong Hắc Vực này, còn có ba vị môn nhân khác của Thái Nhất Môn, Lạc huynh tìm thuốc, bọn họ có thể giúp đỡ.”
Lạc Hồng nhận lấy ngọc bài, giơ lên xem xét. Chỉ thấy trên đầu khắc một chữ "Xảo", linh khí không nồng đậm, hẳn chỉ là vật chứng minh thân phận, nên cũng không nói nhiều mà nhận lấy.
Nói lời cảm tạ đơn giản xong, Lạc Hồng vận dụng càn khôn chi lực hộ thể, hướng lên trên độn đi.
Sau khi Lạc Hồng đi, trong bà sa lưu âm trận truyền ra tiếng thở dài, lập tức linh khí cuồn cuộn, lại một lần nữa bày ra dị tượng phá cảnh của tu sĩ Nguyên Anh!
Đương nhiên, đối với tất cả chuyện này, Lạc Hồng đã thoát khỏi thanh đàm hoàn toàn không hay biết.
"Hừ, phu quân, chàng đã làm gì với Ân cô nương trong cấm chế? Vì sao nàng lại tặng ngọc bội tùy thân cho chàng?"
Vừa thoát khỏi thanh đàm, giọng Nguyên Dao đã đầy u oán chất vấn.
"Khụ khụ, trước sau chỉ mấy hơi, ta có thể làm gì.
Ân cô nương chỉ cảm niệm ơn cứu mạng của ta, nên xuất thủ tương trợ để cảm tạ thôi.
Dao nhi, nàng đừng suy nghĩ nhiều."
Lạc Hồng hơi chột dạ nói. Chuyện này của hắn nhiều nhất chủ có thể coi là tỉnh thần vượt quá giới hạn, hay là bị hạ thuốc mê kiểu kia, miễn cưỡng có thể hỏi lòng không theẹn.
"Hừ, tạm thời tin chàng!"
Nguyên Dao dù vẫn cảm thấy có chút không đúng, nhưng cũng không nghĩ ra có vấn đề ở đâu.
Trong lúc nói chuyện, Lạc Hồng đã thoát ra khỏi hắc đàm, lấy bản đồ Lam Thải Nhi đưa cho, xác định phương vị rồi cấp tốc độn về hướng Thiên Tâm Thần Thụ.
Trên đường, Lạc Hồng thỏa thích thi triển ngũ hành đại độn, khi thì súc địa thành thốn, một bước ra mấy trăm trượng, khi thì mờ mịt như một sợi khói, thân hóa sương trắng một hơi mấy dặm, khi thì mộc ẩn thần tung, liên tục thuấn di giữa cỏ cây, hành tung quỷ mị.
Trong chớp mắt, các loại thần thông tựa như bản năng, tùy tâm mà động, nhất niệm liền lên, khiến Lạc Hồng cảm thấy thoải mái.
Ngũ hành đại độn quả không hổ danh, Lạc Hồng một đường này cơ hồ đi thẳng tắp, gặp rừng chui rừng, gặp núi khai sơn, dù có hung thú cản đường, cũng không chạm được vạt áo hắn.
Một cảm giác thiên hạ rộng lớn, đi đâu cũng được tự do phóng khoáng, không khỏi sinh ra trong lòng Lạc Hồng.
Thử qua một phen, Lạc Hồng phát hiện súc địa thành thốn thích hợp nhất để đi đường. Thi triển ra chẳng những thân hình quỷ mị, lập lòe, mà tốc độ bay cực nhanh, còn hơn cả đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ một bậc.
......
Ngay khi Lạc Hồng toàn lực đi đường, Cừu Võ Cực và đám tu sĩ ma đạo đã tụ tập tại phụ cận Thiên Tâm Thần Thụ.
Lâm Ngân Bình và năm người cũng ở trong đó, lại còn lơ lửng bên cạnh Tôn Chấn Dương của Cửu U Tông.
"Cừu huynh, còn chưa đến hai ngày nữa, Hắc Vực sẽ truyền tống chúng ta ra ngoài, mà đám người chính đạo vẫn chưa động thủ, bọn chúng rốt cuộc đang chờ gì?"
Tôn Chấn Dương chau mày hỏi.
Sở dĩ bọn họ tụ tập ở đây, là vì phát giác hành động khác thường của tu sĩ chính đạo, muốn báo đoàn sưởi ấm.
"Chẳng phải là vì Ân Xảo và Trác Bất Phàm kia còn chưa hiện thân sao!”
Minh Đông Các đã thành kẻ cô đơn, đứng trên đám mây đen của Thiên Ma Tông, sắc mặt âm trầm nói.
"Nơi này thứ duy nhất đáng để chính đạo bày ra chiến trận như vậy, chỉ có Thiên Tâm Thần Thụ. Dù chính đạo muốn làm gì, chúng ta chỉ cần chờ thời cơ là được."
Cừu Vô Cực khoanh tay trước ngực, mặt không đổi sắc nói.
"Sợ là sợ, chính đạo cố ý giằng co với chúng ta, vụng trộm ra tay với Thiên Tâm Thần Thụ rồi."
Tôn Chấn Dương nhìn chằm chằm một ngọn núi cách đó mấy chục đặm, lo lắng nói.
"Yên tâm, ta đã bí mật bố trí Thiên Ma kỳ ở phụ cận Thiên Tâm Thần Thụ. Nếu có người lẻn vào, chắc chắn sẽ kinh động Thiên Ma."
Cừu Vô Cực đầy tự tin nói.
Thiên Ma kỳ là một dị bảo của Thiên Ma Tông, bên trong luyện hóa các ma tu của Thiên Ma Tông từ trước đến nay, những người tẩu hỏa nhập ma dẫn tới Vực Ngoại Thiên Ma.
Phàm là vật có linh trí tới gần, đều không thoát khỏi cảm giác của Vực Ngoại Thiên Ma.
Chúng ma tu nghe vậy đều khẽ gật đầu, tiếp tục an tĩnh chờ đợi.
"Lâm đạo hữu, người kia thật sự sẽ đến chứ?
Ta cứ cảm thấy chuyện này có chút không đúng, Mạc Lan nhân luôn đi rất gần với Âm La Tông, sao đột nhiên lại chuyển sang chính đạo Đại Tấn?"
Khương Tồn đứng sau lưng Lâm Ngân Bình, sắc mặt ngưng trọng truyền âm.
Điểm này, Lâm Ngân Bình sao không biết. Đột Ngột nhất tộc bây giờ gần như độc bá thảo nguyên, phía sau cũng có bóng dáng của chính đạo Đại Tấn.
Theo lý thuyết, bọn họ không nên cùng ma đạo chung một thuyền, nhưng Trác Bất Phàm đã có giới tỉnh trong tay, vậy bọn họ chỉ có thể đứng ở thế đối lập.
"Tông chủ và phu nhân của Âm La Tông đều đã vẫn lạc trong đại chiến giữa Mạc Lan và Thiên Nam. Có lẽ vì suy tính này, Mạc Lan nhân mới chọn hợp tác với tông môn chính đạo Đại Tấn.
Những chuyện liên hoành của các thế lực này, chúng ta không cần cân nhắc quá nhiều. Dựa vào thế bức Trác Bất Phàm giao ra giới tinh, đó là mục đích duy nhất của chúng ta, cố gắng đừng phức tạp."
Sau khi đạt thành hợp tác với ma đạo, Lâm Ngân Bình từng liên hợp tu sĩ ma đạo trở lại hố sâu toái không, kết quả nửa viên giới tinh cũng không tìm được.
Bây giờ, hy vọng duy nhất để bọn họ hoàn thành nhiệm vụ trong tộc, là có thể ngồi chờ Lạc Hồng ở đây.
Mà ngay khi đám người ma đạo tụ hội thương nghị, chúng tu chính đạo cũng sinh ra không ít lo nghĩ.