Lạc Hồng hiểu rõ nguyên lý dao động của nguyên thần, đễ dàng thông qua chú thuật điều chỉnh dao động nguyên thần của mình, khiến nó có tần số tương đồng với Vực Ngoại Thiên Ma.
Để tránh phiền phức, Lạc Hồng ngụy trang dao động nguyên thần thành dao động của Thanh Vực Ma.
Kết quả, ngay khi khí tức Thanh Vực Ma vừa phát ra, đám Thiên Ma trong Vực Ngoại Thiên Ma lập tức im thin thít như chim cút, trốn vào những nơi hẻo lánh run rẩy.
Giải quyết xong phiền phức trên trời, Lạc Hồng chuyển sự chú ý xuống trận pháp dưới mặt đất.
So với đám Thiên Ma, tòa trận pháp vô danh này khó đối phó hơn nhiều. May mắn là xung quanh không có ai chủ trì, nên việc lẻn vào một cách thần không biết quỷ không hay vẫn có khả năng.
Khi Lạc Hồng chuẩn bị kỹ càng, định thôi diễn một phen để tìm ra sơ hở của trận pháp, hắn đột nhiên phát hiện khối ngọc bội hình chữ "Xảo” treo bên hông đang phát ra linh quang nhè nhẹ.
Nhìn kỹ, ngọc bội này lại có cảm ứng với đại trận ẩn giấu dưới lòng đất.
"Chẳng lẽ trận pháp nơi đây do môn nhân Thái Nhất Môn bày ra?"
Lạc Hồng khẽ động lòng, lấy ngọc bội xuống, rót vào một cỗ pháp lực.
Lập tức, một cột sáng trắng bắn ra từ ngọc bội, trực tiếp chui xuống lòng đất.
Rất nhanh, đại trận dưới lòng đất phản ứng, khí tức lưu chuyển, chủ động lộ ra sinh môn.
Thấy vậy, Lạc Hồng biết ngay trận này do tu sĩ Thái Nhất Môn bố trí, có lẽ còn không phải do tự tay bọn hắn làm, mà là do môn phái giao cho họ sử dụng. Vì vậy, ngọc bội Ân Xảo mới có thể dùng như lệnh bài cấm chế.
Có chuyện tốt như vậy, Lạc Hồng tự nhiên không lãng phí thời gian nữa, lập tức tiến về sinh môn.
Chẳng bao lâu sau, hắn xuyên qua trận pháp, đến trước một cây linh thụ xanh um tươi tốt, toàn thân tựa như ngọc bích.
"Đây chính là Thiên Tâm Thần Thụ? Quả nhiên không tầm thường."
Vừa nói, Lạc Hồng vừa hiện thân, Liễm Khí Thuật cũng không còn vận chuyển toàn lực.
Bởi vì hắn phát hiện, tu sĩ chính ma hai phái dường như quá tin tưởng vào bố trí của mình ở Thiên Tâm Thần Thụ, nên thần thức của bọn họ chưa từng quét đến nơi này, quả thực là dưới đèn thì tối.
Lạc Hồng từng bước đến gần Thiên Tâm Thần Thụ, đồng thời quan sát nó.
Chỉ thấy cây thần thụ xanh tươi ướt át này cao chưa đến một trượng, cành lá thưa thớt.
Trên một cành cây, nổi bật một đóa Thiên Tâm hoa màu thanh kim đang nở rộ.
“Thiên Tâm hoa vẫn còn nở, chứng tỏ Thiên Tâm Thần Thụ mới đi xong ba vạn năm đầu tiên của một chu kỳ kết quả. Đợi khi bắt đầu kết trái, tức là kết thúc ba vạn năm thứ hai, hoa này mới tàn. "
Ngân Tiên Tử không biết từ lúc nào đã thò thần thức ra khỏi túi trữ vật, đột nhiên lên tiếng.
Lạc Hồng không ngờ túi đựng đồ lại có thể ngăn cản đối phương, thấy nàng tự do như vậy cũng không kinh hãi.
Vừa hay, hắn trước đó đã đoạt được Thiên Lan Thánh Đỉnh từ tay Lâm Ngân Bình. Đợi luyện hóa nó, hắn sẽ ném ngân sắc đoản côn mà Ngân Tiên Tử đang nương náu vào trong.
"Vậy thì ít nhất ta phải thúc nó ba vạn năm nữa mới có được một quả Thiên Tâm."
Lạc Hồng trầm mặc một lát, lật tay lấy ra Ngọc Long Hồ Lô.
Lập tức, pháp lực trong lòng bàn tay hắn dâng trào, một dòng nước màu xanh nhạt phun ra từ miệng hồ lô, tưới thẳng vào gốc Thiên Tâm Thần Thụ.
"Ngươi muốn dùng linh tửu thúc Thiên Tâm quả, đùa à..."
Ngân Tiên Tử lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong dòng nước xanh nhạt, kinh ngạc nói.
Nhưng lời còn chưa dứt, đóa Thiên Tâm hoa đang nở rộ đã phiêu nhiên rụng một cánh.
Ngay sau đó, chỉ trong chốc lát, tất cả cánh hoa đều rời khỏi hoa tâm, Thiên Tâm hoa cứ thế héo tàn.
"Vậy mà bắt đầu kết trái! Đó là linh tửu gì vậy?
Không đúng, sao có thể là do linh tửu!
Trong rượu của ngươi có lẫn linh dịch của Ngộ Đạo Thụ!"
Ngân Tiên Tử phản ứng cực nhanh, đoán ra chân tướng.
"Lạc mỗ trước kia cơ duyên xảo hợp, được một vị tiền bối cao nhân tặng cho một chén trà ngộ đạo.
Nhiều năm qua đã uống không ít, số còn lại không biết có đủ để thúc Thiên Tâm quả hay không."
Mặc dù bây giờ nhìn trà này có vẻ hiệu quả kinh người, nhưng Lạc Hồng từ đầu đến cuối không ôm kỳ vọng quá lớn, dù sao ít nhất phải thúc ba vạn năm, Hàn lão ma dùng Tiểu Lục Bình thúc cũng mất mấy năm.
"Nguyên lai là trà ngộ đạo, thảo nào hiệu quả kinh người như vậy!
Ha ha, đạo hữu thật là phúc duyên thâm hậu, lại có vận khí như thế.
Bổn tiên tử khuyên đạo hữu một câu, hãy nghĩ cách thoát thân sau khi hái được Thiên lâm quả đi."
Ngân Tiên Tử kinh ngạc thở dài, lập tức dùng giọng điệu giễu cợt nói.
"A? Nghe tiên tử nói vậy, Lạc mỗ lần này nhất định sẽ đạt được ước nguyện sao?"
Lạc Hồng không để ý đến chút ác ý của Ngân Tiên Tử, dù sao hắn đã dùng thủ đoạn cứng rắn đối phó nàng, nếu nàng hòa nhã mới kỳ lạ.
Giờ phút này nàng có biểu hiện như vậy, chứng tỏ đối phương là một khí linh không có nhiều tâm cơ.
"Lá trên cây Ngộ Đạo tuy nhiều, nhưng chỉ khi nó tự rụng mới có thể dùng để pha trà.
Nước dùng để pha trà chính là linh dịch do cây Ngộ Đạo sản sinh.
Lạc đạo hữu ngươi uống gần nửa chén, dù Thiên Tâm Thần Thụ chưa nở hoa, cũng phải bị ngươi thúc ra Thiên Tâm quả!"
Ngân Tiên Tử chậc lưỡi nói.
Mắt Lạc Hồng sáng lên, lờ mờ nắm được bí quyết giao tiếp với Ngân Tiên Tử.
Trong lúc hai người nói chuyện, một quả trái cây màu kim thanh đần dần từ nhỏ thành lớn, chi trong nửa canh giờ đã to bằng nắm tay trẻ con.
Khi đạt đến kích thước này, Thiên Tâm quả đột ngột ngừng sinh trưởng, vô số phù văn ngân sắc giống Ngân Đẩu Văn sinh ra từ rễ của nó, theo thân cây thanh ngọc, điên cuồng tràn lên Thiên Tâm quả.
Khi dị tượng xuất hiện, Thiên Tâm quả bắt đầu tỏa ra mùi thơm thanh đạm.
Lạc Hồng vừa ngửi, suýt chút nữa tiến vào trạng thái nhập định, may mà nguyên thần của hắn cường đại, vẫn chưa bị mùi thơm này mê hoặc.
"Hừ, xem ra đây là cơ chế phòng vệ của Thiên Tâm Thần Thụ, khi Thiên Tâm quả thành thục, sẽ tràn ra loại mùi thơm có thể giúp người nhập định.
Nếu sinh linh lân cận có nguyên thần không mạnh, sẽ tiến vào trạng thái tu luyện vô vật vô ngã, bỏ lỡ thời cơ hái Thiên Tâm quả.
Tuy nói điều này cũng có lợi cho tu tiên giả ở đây, nhưng so với hiệu quả của việc phục dụng Thiên Tâm quả thì kém xa."
Lạc Hồng ngộ ra điều gì đó, niệm động chú quyết kích thích tinh thần, để tránh nhập định trong mùi trái cây ngày càng nồng nặc.
Không lâu sau, mùi trái cây dần dần lan đến khu vực núi non xung quanh nơi tu sĩ chính ma đang đóng quân.
Mặc dù mùi thơm bay đến đây đã cực kỳ nhạt, nhưng ngũ giác của tu sĩ Nguyên Anh nhạy bén đến mức nào, lập tức có không ít tu sĩ khịt khịt mũi.
“Quái lạ, mùi thơm từ đâu đến?”
Đô Sơn Hầu ngửi kỹ hai lần, chợt cảm thấy tâm tư vốn đang nôn nóng bỗng nhiên bình tĩnh lại, đáy lòng lại nảy sinh xúc động muốn ngồi xếp bằng tu luyện.
"Không tốt! Là mê hương! Ma đạo động thủ!"
Tiếng quát kinh hãi của hắn vừa dứt, đã khiến chúng tu sĩ chính đạo nhao nhao nín thở cảnh giới.
"Mê hương này dường như không mạnh lắm, ma đạo rốt cuộc muốn làm gì?"
La Phan Dương cau mày, rất lo lắng nói.
Lúc này, nụ cười trên mặt Ôn Kha bỗng nhiên tắt, ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Tâm Thần Thụ...