Sau khi lấy viên đan dược màu xanh sẫm từ trong bình ngọc ra nuốt, sắc mặt Đoạn Tử Thu hồng nhuận lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tu vi cũng nhờ đó mà vọt lên đến Trúc Cơ sơ kỳ.
Hiển nhiên bản thân hắn vốn là tu sĩ Trúc Cơ, trước đây tu vi thối lui đến Luyện Khí kỳ hoàn toàn là do trúng độc.
Thấy hiệu quả của đan dược đúng như lời đồn, Đoạn Tử Thu mừng rỡ khôn xiết.
Lập tức, hắn lấy ra từng cái túi trữ vật, thu hồi một phần pháp khí và linh thạch trong bảo khố, rõ ràng là muốn mang đi.
Bất quá, hắn lại không động đến cái kén tằm Quỷ Diện, thậm chí còn chẳng thèm nhìn đến.
Lạc Hồng thấy vậy khẽ nhíu mày. Nếu đối phương biết được lai lịch cái kén tằm này, hắn sẽ hiểu giá trị của nó còn hơn toàn bộ bảo khố. Dù không yên tâm mang theo bên mình, cũng không đến mức ngó lơ như vậy.
Lạc Hồng đứng ở lối đi hẹp, nhìn Đoạn Tử Thu thu thập xong đi lướt qua mình, chần chừ một thoáng rồi đưa tay chộp lấy cái kén tằm Quỷ Diện, thu vào tay.
Vật này lạnh buốt khi chạm vào. Lạc Hồng dùng sức bóp mạnh, phát hiện với lực tay cả trăm vạn cân của mình, lại không thể lưu lại một vết tích nào trên đó. Phải biết cái kén tằm này vốn rỗng không.
Sau đó, trong tay hắn lại tuôn ra Xích Viêm và hàn phong, nhưng cũng không thể làm lay chuyển kén tằm dù chỉ một chút.
"Vật này bất khả phá vỡ, thủy hỏa bất xâm, khó trách tiên tổ Đoạn gia lại giấu nó trong bảo khố."
Vừa dứt lời, Lạc Hồng nghe thấy từ bên ngoài quang môn truyền đến tiếng kinh hãi của Đoạn Tử Thu:
"Sở lão ma! Ngươi còn bám theo ta! Ngươi đã làm trò gì trên người ta vậy?"
"Ha ha, Đoạn Tử Thu, ngươi đúng là đồ ngốc!
Cần gì phải dùng thủ đoạn đặc biệt, cái mùi hủ tâm độc thối tha trên người ngươi, chó săn truy phong của ta ngửi được cả ngàn dặm ấy chứ."
Thiếu niên tuấn mỹ cười lớn ngạo nghễ, nhìn về phía quang môn sau lưng Đoạn Tử Thu, trong mắt tràn đầy vẻ tham lam.
"Quyền nhị, không cần nhiều lời, mau chóng diệt sát thằng nhãi Đoạn gia này. Nơi đây linh khí dao động có thể đã gây chủ ý cho các bộ lạc lớn xung quanh.”
Ông lão tóc xám chắp tay lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nói.
"Tuân lệnh lão tổ! Hai người các ngươi, theo ta cùng tiến lên!"
Sau một tiếng hô, bên ngoài quang môn vang lên tiếng đấu pháp.
"Ha ha, người Sở gia này cũng cẩn thận thật, biết đối phương vừa từ bảo khố ra, thủ đoạn khó lường.
Lão tổ bảo vãn bối ra tay, vãn bối cũng thông minh tìm người giúp đỡ.”
Lạc Hồng hoàn toàn giữ thái độ xem kịch vui, không hề có ý định nhúng tay.
"Hôm nay ta dù hồn phi phách tán, cũng sẽ không để các ngươi, lũ ma đầu này, có được bảo khố Đoạn gia!"
Đoạn Tử Thu giận dữ gầm lên một tiếng, quang môn liền rung lắc, hiển nhiên hắn muốn hủy phù thạch trắng mở ra Không Gian Chi Môn.
"Hừ! Hơn phân nửa bảo vật trong cái bảo khố này, đều là tiên tổ nhà ngươi ngàn năm trước cướp từ chỗ Sở gia ta!
Bất quá thắng làm vua thua làm giặc thôi, làm gì phải ra vẻ như vậy!”
Sở Quyền dường như rất ghét vẻ mặt của Đoạn Tử Thu, vừa đấu pháp vừa không quên châm chọc.
"Quyền nhi, đừng nhiều lời với hắn, đợi giải quyết xong hắn, chúng ta còn phải diệt khẩu các bộ lạc lân cận, thời gian gấp lắm!"
Giọng ông lão tóc xám có chút bất mãn quát lớn.
"Ha ha, việc này Trác mỗ e rằng không thể đồng ý."
Một giọng nam nhân đột nhiên vang lên, khiến tất cả mọi người kinh ngạc, nhất là ông lão tóc xám, sắc mặt lập tức tái mét.
"Vị cao nhân phương nào ở đây? Lão phu là gia chủ Sở gia Quảng Nam phủ, mời đạo hữu hiện thân gặp mặt!"
Lời còn chưa dứt, đám người thấy một tiên sư khoảng hai mươi tuổi, từ quang môn hình thoi bước ra.
"Ngươi... Ngươi là tiên sư họ Trác của Thương Lộ bộ? Nhưng ngươi không phải ở..."
Nói được nửa câu, Đoạn Tử Thu đột nhiên nhận ra đối phương không chỉ là tu tiên giả Luyện Khí kỳ, mà ít nhất cũng phải là Kết Đan trung hậu kỳ, nếu không sao có thể tiến vào bảo khố mà hắn không hề hay biết.
Sau khi Lạc Hồng hiện thân, ông lão tóc xám lập tức phóng thần thức ra, muốn đò xét tu vi của Lạc Hồng.
Kết quả, thần thức trả về y hệt như dò xét một phàm nhân!
Tình huống này chỉ xảy ra khi đối phương cao hơn mình một đại cảnh giới.
"Các hạ là tu sĩ Nguyên Anh!"
Ông lão tóc xám kinh hãi kêu lên, vội vàng thu hồi bản mệnh pháp bảo đang lén tế ra vào lòng bàn tay, chắp tay hành lễ nói:
“Tiền bối, chúng ta tự tiện xông vào thảo nguyên cũng là sự tình bất đắc đĩ, chưa hề có ý định gây bất lợi cho quý tộc, mong tiền bối tạo điều kiện."
"Đã không có ý định gây bất lợi, vậy sao lại muốn giết tộc nhân ta diệt khẩu?
Hừ, trước thì dục vọng bất chính, sau lại nói dối ức hiếp, hôm nay đừng hòng ai sống sót!"
Lạc Hồng khẽ động thần niệm, Kim Nguyệt Loan Đao liền hóa thành ánh sáng bay ra, lơ lửng sau lưng sẵn sàng diệt địch.
Kim Nguyệt Loan Đao tỏa ra linh áp kinh người, lập tức dập tắt chút nghi ngờ còn sót lại trong lòng mọi người, Sở Quyền và những người khác nhao nhao quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
“Tiền bối khoan đãi Sở gia tuy nhỏ, nhưng có quan hệ mật thiết với Thiên Ma Tông, một trong thập đại Ma Tông của Đại Tấn.
Hơn nữa, Sở gia tuy có thù riêng với Đoạn gia, nhưng chuyện hôm nay thực tế là do trưởng lão Thiên Ma Tông sai khiến!"
Ông lão tóc xám thấy Lạc Hồng sát khí ngút trời, rõ ràng là đã động sát tâm, vội vàng lôi hậu trường ra, ý đồ hù dọa Lạc Hồng.
Thiên Ma Tông sai khiến?
Lạc Hồng nhíu mày, im lặng trầm ngâm.
"Sao có thế! Thiên Ma Tông loại thế lực đó, sao lại coi trọng bảo khố Đoạn gia tai
Tiền bối, Sở lão ma nhất định đang lừa ngài, ngài tuyệt đối đừng mắc lừa!"
Đoạn Tử Thu thấy Lạc Hồng im lặng, lập tức hồn bay phách lạc, vội vàng bôi nhọ Sở gia.
"Ồn ào!"
Trong mắt Lạc Hồng lóe lên vẻ giận dữ, quát lớn một tiếng rồi nhẹ nhàng vung tay áo.
Lập tức, một cơn cuồng phong gào thét lao ra, đễ dàng xé toạc linh tráo hộ thân của Đoạn Tử Thu, đánh hắn ngã ngồi xuống đất, tay ôm ngực ho ra máu không ngừng!
"Tiểu tử này tuy vô lễ, nhưng lời nói không sai.
Vật cất giấu trong bảo khố này, ngay cả Trác mỗ còn chướng mắt, Thiên Ma Tông, một trong thập đại Ma Tông của Đại Tấn, sao lại hứng thú với nó?
Nếu các ngươi không thể đưa ra giải thích hợp lý, Trác mỗ sẽ cho các ngươi nếm thử nỗi khổ rút hồn luyện phách!"
Lạc Hồng khẽ nheo mắt, giọng nói vô cùng bất thiện.
Nghe vậy, lão giả áo xám âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Đối phương đã nói vậy, chỉ cần ông ta có thể đưa ra giải thích, kiếp nạn này coi như qua.
Lời vừa rồi, ông ta không hề nói dối nửa lời.
Nhưng ngay trước khi ông ta mở miệng, Sở Quyền, do áp lực của Lạc Hồng mà liên tục nói:
"Tiền bối chờ một lát, vãn bối có chứng cứ!"
Nói rồi, hắn lấy ra một viên châu lớn bằng ngón cái, màu đỏ ngòm từ trong túi trữ vật, giơ lên trước người nói:
“Đây là tín phù do ma tử đại nhân của Thiên Ma Tông ban cho Sở gia, trong đó có thần niệm của ma tử đại nhân, tiền bối tìm tòi là biết lão tổ nói thật."
Sở Quyền còn chưa giải thích xong, viên châu đỏ ngòm kia dường như cảm ứng được điều gì, chậm rãi trôi về phía Lạc Hồng.
"Cái này... Sao có thể..."