Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 96205 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 431
Phá cảnh dị biến

❊ ❊ ❊

Sau khi bị Lạc Hồng tung nắm đấm oanh trúng, lớp vỏ nham thạch bên ngoài đầu Hắc Viêm Cự Xà đã xuất hiện vô số vết rạn, nay lại bị Tiểu Kim mổ một phát, lập tức thủng một lỗ lớn.

Tiểu Kim ngẩng đầu, trong miệng ngậm một viên tinh hạch Hắc Viêm đang bốc lên.

Một viên tinh hạch rời khỏi cơ thể, khí tức của Hắc Viêm Cự Xà bỗng nhiên suy yếu hẳn đi.

Nó lập tức ý thức được mình đã chọn sai đối tượng, vội vã rũ bỏ lớp vỏ nham thạch toàn thân, định chui xuống lòng đất.

Nhưng đúng lúc đó, một tầng linh quang màu vàng đất đột ngột bao phủ mặt đất, trực tiếp phá tan kế hoạch đào tẩu của nó.

Thì ra, trong lúc Lạc Hồng ra tay, hắn đã phân thần tung Ngũ Hành Kỳ ra, biến nơi này thành một trận pháp. Viêm Tỉnh Chỉ Vương muốn trốn xuống lòng đất, trước hết phải phá

Sau khi khôi phục hình thái quả cầu lửa, Viêm Tinh Chi Vương tuy rằng trâu bò hơn, nhưng khả năng phản kháng cũng giảm mạnh. Dưới sự liên thủ của Lạc Hồng và Tiểu Kim, nó chỉ có thể gắng gượng chống đỡ, vô cùng thê thảm.

"Con Viêm Tinh Chi Vương này đúng là xui xẻo."

Chung Linh có chút không đành lòng nhìn tiếp, nói.

Mọi người nghe vậy đều ít nhiều gật đầu. Với thực lực của Viêm Tinh Chi Vương, thường thì không có tu sĩ Hắc Vực nào bức nó đến mức này. Nhưng nó lại đụng phải Lạc Hồng.

Mấu chốt hơn là, nó còn tự mò tới!

Không lâu sau, Lạc Hồng và Tiểu Kim liên thủ đánh tan Viêm Tinh Chi Vương.

Tiểu Kim lập tức phun ra Diệt Hình Kim Quang, nuốt luôn viên tinh hạch còn lại vào bụng.

Hai viên tinh hạch vào bụng, Tiểu Kim lập tức xảy ra biến hóa. Nàng hưng phấn kêu một tiếng, ấn ký hình cúc nhung tơ màu đỏ trước ngực trở nên sáng rõ vô cùng.

Lập tức, một cỗ khí tức quen thuộc xâm nhập linh giác của Lạc Hồng. Tiểu Kim thu nhỏ thân thể dài hơn trượng, chậm rãi cuộn tròn lại. Xung quanh nàng, vô số Linh Tử lưu hình cúc nhung tơ trống rỗng hiển hiện, dần dần bao bọc nàng.

Không ổn, rất không ổn, vô cùng không ổn!

Cảnh tượng này chẳng khác nào vụ nổ hạt nhân Linh Tử kia, Lạc Hồng giật mình thon thót trong lòng, do dự một chút rồi quyết định cẩn thận vẫn hơn.

Thế là, hắn phi thân độn đến bên Nhạc Vận, đặt tay lên vai nàng, sẵn sàng truyền tống bỏ chạy.

Trên đường đi, hắn đã vứt xuống không ít Tứ Tượng Na Di, chính là để phòng ngừa bất trắc.

"Trác đạo hữu, huynh làm gì vậy?"

Nhạc Vận có chút ngơ ngác, không hiểu dụng ý của Lạc Hồng.

Lam Thải Nhi phản ứng nhanh hơn, sắc mặt có chút khó coi, hỏi:

"Trác đạo hữu, linh thú của huynh phá cảnh có thể gây ra động tĩnh gì không?"

"Khụ khụ, Trác mỗ cũng không rõ lắm, nhưng vì an toàn, các vị đạo hữu vẫn nên tránh xa một chút thì hơn. Trác mỗ tuy có thủ đoạn rút lui, nhưng không thể mang theo quá nhiều người, chỉ có thể đảm bảo Nhạc thượng sư được an toàn."

Lạc Hồng hơi lúng túng, hắng giọng nói. Dù sao mọi người cũng đã góp sức, Tiểu Kim có thể phá cảnh, có một phần công lao của họ.

Chung Linh và Chung Mông nhìn nhau, lập tức không chút do dự bay về hướng đã đến.

Ngay cả Lạc Hồng còn muốn bỏ chạy, động tĩnh này chắc chắn có thể giết chết bọn họ, không chạy còn chờ gì nữa!

Sáu người Lam Thải Nhi thấy vậy cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, nhưng Lam Thải Nhi coi như trấn định, không cắm đầu bỏ chạy ngay mà hỏi:

"Trác đạo hữu, huynh cho rằng chúng ta nên rời khỏi bao xa mới đảm bảo được an toàn?"

"Với tu vi của chư vị, nếu xảy ra tình huống xấu nhất, hẳn là phải thoát ra ngoài ngàn dặm, mới có thể yên tâm."

Hồi tưởng lại cảnh Diệu Hạc và đồng bọn giãy giụa cầu sinh lúc trước, Lạc Hồng thần sắc trịnh trọng nói.

"Ngoài ngàn dặm?!"

Lam Thải Nhi kinh hãi. Nàng nhìn về phía Tiểu Kim, Linh Tử lưu hình cúc nhung tơ sắp khép lại, thầm nghĩ tính sai rồi, vừa rồi nên quay đầu bỏ chạy ngay mới phải.

"Vậy nếu là tình huống tốt nhất thì sao?"

Dù sao cũng muộn rồi, Lam Thải Nhi dứt khoát hỏi cho rõ.

"Tình huống tốt nhất là chỉ do hù dọa thôi, trước mắt chỉ nhìn thấy ghê người vậy thôi.”

Lạc Hồng cũng không tin sẽ có chuyện tốt như vậy.

Trong lúc nói chuyện, một mùi hương kỳ lạ tràn vào xoang mũi của Lạc Hồng và mọi người, khiến đám tu sĩ Tích Cốc nhiều năm thèm thuồng nhỏ dãi, chỉ muốn ăn cho đã.

Không hề nghi ngờ, mùi hương này tỏa ra từ Tiểu Kim, chính là dấu hiệu nàng sắp phá cảnh.

"Niết nhục bàn hương! Trác đạo hữu, linh thú của huynh hẳn là có huyết mạch cực kỳ mạnh mẽ?!"

Lam Thải Nhi vếnh mũi, lập tức kinh hãi nói.

Phá cảnh lại xuất hiện niết nhục bàn hương, không phải long chủng thì là phượng tộc, hoặc là dị thú huyết mạch ngang hàng. Dù là loại nào, đều cực kỳ ghê gớm!

Niết nhục bàn hương chứng minh Tiểu Kim có tiềm lực vô tận, Lạc Hồng rất vui mừng, nhưng giờ phút này, đó cũng không hoàn toàn là tin tốt.

Bởi vì với loại dị hương này, thú loại mẫn cảm nhất. Mà hai bên Viêm Tinh Hạp Cốc lại là Tà Huyết Hoang Nguyên.

Quả nhiên, nỗi lo của Lạc Hồng thành sự thật. Hai bên vách đá hạp cốc bắt đầu rung động, ngày càng kịch liệt.

Anh em Chung Mông vừa mới thoát ra không xa, lúc này lại hốt hoảng bay trở về.

Chung Mông mặt mày kinh hoàng, nói:

"Không biết tại sao, Tà Huyết Hoang Nguyên hình thành hai cỗ thú triều, đang lao thẳng về phía hạp cốc!"

Lạc Hồng nghe vậy không trả lời ngay, mà quay đầu quan sát tình huống của Tiểu Kim.

Linh Tử lưu hình cúc nhung tơ giờ phút này đã khép lại, niết nhục bàn hương cũng tỏa ra khi nó khép lại. Sóng linh khí đang dần ổn định, tám chín phần mười là sẽ không đột ngột nổ tung.

Nhìn nụ hoa màu đỏ, Lạc Hồng trầm giọng nói:

"Thú triều là hướng về phía linh thú của Trác mỗ. Chắc hẳn nếu các vị không cản đường đám hung thú này, chúng sẽ không để ý đến các vị. Cho nên, nếu các vị cảm thấy nguy hiểm, muốn tạm lánh, hãy lập tức rời đi, Trác mỗ tuyệt không trách tội."

Tiểu Kim phá cảnh ít nhất phải mất một ngày một đêm. Trước đó, Lạc Hồng nhất định phải ngăn cản thú triều quấy rầy.

Nói xong, Lạc Hồng vẫn không buông tay khỏi vai Nhạc Vận, dù sao Ngũ Hành Thạch vẫn ở trên người nàng. Người khác sống chết thế nào hắn không quan tâm, chỉ có Nhạc Vận nhất định phải còn sống.

"Trác đạo hữu có lẽ không rõ tình hình Tà Huyết Hoang Nguyên. Hung thú ở đó tập trung nhất toàn bộ Hắc Vực, đủ loại phi cầm tẩu thú đều có cả. Nếu chúng cùng nhau xông tới, chúng ta dù muốn không cản đường, e là cũng khó!"

Lam Thải Nhi cười khổ nói.

Đương nhiên, lý do chính khiến nàng quyết định ở lại là thái độ trấn định của Lạc Hồng khi nghe tin có thú triều.

Nàng cho rằng Lạc Hồng nhất định có thủ đoạn đối phó với thú triều!

Sự thật cũng đúng như vậy, diệt toàn bộ thú triều thì Lạc Hồng không dám chắc, nhưng chống cự một ngày một đêm thì không thành vấn đề.

Dù sao, hắn là đệ nhất trận pháp sư Thiên Nam.

Thấy mọi người không ai có ý rời đi, Lạc Hồng không nói thêm gì, trực tiếp lấy ra một khối trận bàn và vô số trận kỳ từ vạn bảo nang.

Sau một hồi thi pháp cắm đặt hoa cả mắt, trận bàn và trận kỳ đều được đặt đúng vị trí.

Tiếp đó, Lạc Hồng lấy ra một khối ngọc giác tản ra hai làn khói trắng đen từ bên hông.

Đây chính là Âm Dương Như Ý Giác, chí bảo của Hóa Ý Môn!

Năm đó Lạc Hồng giúp Hóa Ý Môn phá giải đại trận, muốn nghiên cứu thêm về bảo vật này, liền thỉnh cầu Ngụy Vô Nhai.

Nguy Vô Nhai vốn đã có ý kết giao với Lạc Hồng, suy nghĩ một hồi rồi đồng ý.

Cho nên, trận pháp mà Lạc Hồng bố trí lúc này chính là Càn Khôn Điên Đảo Đại Trận!

Giữa tiếng rung ù ù và tiếng thú gầm, hai màu đen trắng của Song Ngư Đồ hiện ra trên đỉnh đầu mọi người. Trong trận, vô số đá vụn chậm rãi nổi lên.

Đại trận thành công, Lạc Hồng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Bỗng nhiên, hắn vung tay, Hỏa Nha đỏ thẫm bay ra, lượn một vòng rồi không đáp xuống đất, biến mất không thấy bóng dáng.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »