Việc bị lộ tung tích của bốn người không ai khác chính là Lạc Hồng và đồng bọn, mà sơ hở lại đến từ chính bản thân Lạc Hồng.
Khi nhìn thấy nữ tu mảnh mai kia sử dụng diệt hồn chú phù, Lạc Hồng vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, vô tình để lộ một tia khí tức.
Vốn dĩ với thần trí của hắn, sơ suất nhỏ như vậy khó ai có thể phát hiện, nhưng không ngờ đối phương lại có một con linh thú với năng lực nhận biết cực mạnh, lập tức khóa chặt vị trí của hắn.
Đã bị phát hiện, trốn tránh cũng vô ích, Lạc Hồng cùng Nhạc Vận và hai người kia chủ động lộ diện.
Sự xuất hiện đột ngột của bốn người khiến cả hai phe đang giao chiến đều sững sờ.
Khác với vẻ mê mang của Lam Thải Nhi, nam tử mắt ưng sau khi thấy rõ trang phục của Lạc Hồng liền lộ vẻ vui mừng.
"Thì ra là đạo hữu từ Mạc Lan thảo nguyên, quý tộc và Âm La Tông ta có quan hệ vô cùng mật thiết, mau giúp ta tiêu diệt đám tu sĩ Hóa Tiên Tông này!"
Người Mạc Lan có thể khiến tông chủ Âm La Tông đích thân phái viện binh, ắt hẳn phải có quan hệ sâu sắc, có thể xem là minh hữu tự nhiên.
"Hửm? Đã nhiều năm trôi qua như vậy, Âm La Tông vẫn chưa nhận được tin tông chủ của chúng bỏ mạng sao?"
Lạc Hồng thầm nghi hoặc, nếu đã nhận được tin, thái độ của đối phương chắc chắn không thể hiền lành như vậy.
Chăng lẽ người Mạc Lan cố ý che giấu việc này?
Nghĩ đến đây, Lạc Hồng liếc nhìn Nhạc Vận.
"Tộc ta không hề làm gì, chỉ là trong đại chiến năm xưa, Lạc đạo hữu và Hàn đạo hữu đã giúp ma tu diệt trừ viện binh của Âm La Tông. Hơn nữa mười mấy năm đối với tu sĩ Nguyên Anh mà nói không phải là khoảng thời gian dài, Âm La Tông bên kia vẫn chưa phát hiện ra điều gì bất thường."
Nhạc Vận nhận ra sự nghi hoặc trong mắt Lạc Hồng, mặt không đổi sắc truyền âm giải thích.
Lạc Hồng nghe vậy lặng lẽ gật đầu, ma tu Âm La Tông phái đến vốn không nhiều, Hàn lão ma lại diệt sát không ít trong ngày đại chiến, kết quả này cũng không có gì lạ.
Thái độ chần chừ của bốn người Lạc Hồng lập tức gây ra sự bất mãn cho ma tu họ Hoàng, dù nói là quan hệ minh hữu tự nhiên, nhưng Âm La Tông luôn tự coi mình là một trong thập đại Ma tông của Đại Tấn, tất nhiên là đặt mình ở vị trí chủ đạo.
Đối với việc một pháp sư Mạc Lan dám ra lệnh, hắn tỏ vẻ không hài lòng.
Thế là, ma tu họ Hoàng không khách khí nói:
"Minh sư huynh, các ngươi nghe thấy gì không? Còn không mau ra tay!"
"Lạc đạo hữu, chúng ta không cần quản chuyện bao đồng này, tranh thủ lúc bọn họ không thoát thân được, tiếp tục lên đường thôi."
Nhạc Vận nhíu mày, dù vô cùng bất mãn với thái độ của đối phương, nhưng cũng không muốn gây thêm kẻ thù.
"Nếu vậy, quý tộc sẽ đắc tội Âm La Tông đấy. Sau này Âm La Tông biết tin tông chủ và những người khác đã vẫn lạc, e rằng sẽ có ý kiến với quý tộc đấy."
Lạc Hồng ánh mắt chớp động, bí mật truyền âm.
"Vậy ý của Lạc đạo hữu là muốn chúng ta ra tay đối phó nữ tu Hóa Tiên Tông?"
Nhạc Vận có chút chần chừ nói, nàng không phải không dám xuống tay, chỉ là Hóa Tiên Tông tuy không phải tông môn hàng đầu của Đại Tấn, nhưng thần thông bí pháp của họ có chút quỷ dị, có thể diệt sát kẻ thù ngoài vạn dặm.
Nhạc Vận thực sự không muốn chuốc lấy một thế lực đối địch như vậy cho tộc.
"Ha ha, Nhạc thượng sư, ngươi đừng quên, chính tay ta đã giết tông chủ Âm La Tông, sao ta có thể ra tay giúp đỡ Âm La Tông được!"
Thanh âm lạnh băng của Lạc Hồng vang lên trong lòng Nhạc Vận, nàng hơi sững sờ rồi kinh hãi, còn chưa kịp mở miệng ngăn cản, Lạc Hồng đã lao ra ngoài.
Thấy Lạc Hồng bay tới, ma tu họ Hoàng ban đầu còn dương dương đắc ý, nhưng rất nhanh đã phát giác ra điều bất thường, nghiêm giọng nói:
"Ngươi muốn làm gì? Dừng lại cho ta!"
Lạc Hồng đã quyết tâm giết người, tự nhiên sẽ không để ý tới đối phương.
Cảm nhận được sát ý lạnh lẽo, ma tu họ Hoàng không kịp nghĩ vì sao người Mạc Lan lại trở mặt, vội vàng há miệng phun ra một đạo hào quang tối đen bao quanh thân, sau đó vung tay tế ra một chiếc mâm tròn pháp bảo.
Ngay lúc hắn định thi pháp đánh ra pháp bảo, Lạc Hồng khẽ quát một tiếng:
"Định!"
Tiếng quát không lớn, nhưng ma tu họ Hoàng lập tức toàn thân cứng đờ, ngay cả Nguyên Anh cũng không thể động đậy.
Chỉ có tư duy vẫn hoạt động, hắn không khỏi kinh hồn bạt vía!
May mắn thay, chỉ một hơi thở sau, cảm giác cứng nhắc ở Nguyên Anh và nhục thân dần biến mất, nhưng lúc này đối phương vẫn còn ở ngoài trăm trượng, lại không có dấu hiệu thi triển thần thông.
Kết quả, ngay khi họ Hoàng cho rằng mình đã thoát khỏi một kiếp, một đạo bạch quang lóe lên ngoài trăm trượng, thân hình Lạc Hồng đột ngột xuất hiện trước mặt hắn.
Trong ánh mắt hoảng sợ của hắn, Lạc Hồng duỗi ra một bàn tay đỏ thẫm như ngọn lửa, dễ dàng xuyên qua hộ thân thần thông của hắn, đặt lên đan điền của hắn.
Chỉ nghe một tiếng "Oanh", nhục thân của ma tu họ Hoàng như ngọn đuốc dính đầy dầu, bùng cháy dữ dội, trong chớp mắt đã biến thành tro bụi.
Mà Nguyên Anh của hắn, càng bị Hắc Ô Chân Viêm luyện hóa thành hư vô.
"Hỗn trướng! Một pháp sư Mạc Lan mà dám giết trưởng lão Âm La Tông ta, ngươi có biết mình đang làm gì không! Dám xưng tên?!"
Nam tử mắt ưng không dám tin vào mắt mình, ngây người một lúc rồi giận dữ quát.
"Ha ha, ta là Trác Bất Phàm! Chuyên giết đám trưởng lão Âm La Tông các ngươi! Hôm nay các ngươi không ai thoát được đâu!"
Lạc Hồng ngạo mạn xưng danh hiệu quen dùng để giết người đoạt bảo, rồi lao về phía một trưởng lão Âm La Tông khác!
Nam tử mắt ưng lập tức càng thêm giận dữ, quay đầu nói với bốn người còn đang dây dưa với nữ tu Hóa Tiên Tông:
"Các ngươi muốn chết phải không? Còn không mau liên thủ!"
Giận dữ thì giận dữ, nam tử mắt ưng vẫn không đánh mất lý trí, một màn Lạc Hồng diệt sát ma tu họ Hoàng hắn đã thấy rất rõ.
Dù hắn không cho rằng Lạc Hồng có thể là đối thủ của mình, nhưng nếu những sư đệ này đơn đả độc đấu, chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Bốn vị trưởng lão Âm La Tông này tuy chấn kinh, nhưng vẫn tự cao về thần thông của mình, tự tin liên thủ có thể không sợ Lạc Hồng.
Lập tức mỗi người tung một chiêu chấn khai nữ tu Hóa Tiên Tông đang giằng co, hội tụ lại một chỗ.
Mà bốn nữ tu Hóa Tiên Tông lúc này cũng vô cùng chần chừ, đối với họ, đây là cơ hội tốt nhất để thoát thân, nhưng cũng là cơ hội tốt để chuyển bại thành thắng.
Có điều, Lạc Hồng hiện tại chỉ động thủ với tu sĩ Âm La Tông, không có nghĩa là sau này hắn sẽ không động thủ với họ.
Cho nên, bốn người nhất thời không biết nên làm gì cho phải.
Lúc này, Lạc Hồng không quan tâm đến suy nghĩ của người ngoài, đối với hắn, Âm La Tông nhất định là kẻ địch trong tương lai, có cơ hội suy yếu kẻ địch, hắn tuyệt đối không bỏ qua.
Đồng thời, vô số âm hồn trong Âm La Phiên có thể dùng để luyện chế nghiệt vân, nếu đem sâu cây Âm La Phiên luyện vào nghiệt vân, hắn e rằng có thể có được một bảo vật với uy lực không thua gì phỏng chế linh bảo.
Bất kể từ góc độ nào, Lạc Hồng đều quyết diệt sáu vị trưởng lão Âm La Tông này!
"Đừng để hắn áp sát!"
Sau khi hội tụ lại một chỗ, một nữ ma đầu với vết sẹo dữ tợn trên mặt, trầm giọng nhắc nhở đồng môn.
Lời vừa dứt, bốn người liền tế ra pháp bảo bí thuật, trong chớp mắt hơn mười đạo công kích bắn ra.
Hơn mười đạo công kích này có trước có sau, như thiên thạch giáng xuống, đánh úp về phía Lạc Hồng!