Chỉ cần nhìn dung mạo, Lạc Hồng liền có thể đoán ra người này có liên hệ mật thiết với Dạ Dương hoàng triều, chỉ là chưa rõ thân phận cụ thể.
"Một nhà giam bí ẩn rộng lớn như vậy lại chỉ giam giữ một người, người này ắt hẳn có ý nghĩa đặc biệt với Ma quân. Chẳng lẽ là...?"
Lạc Hồng vừa âm thầm suy đoán, vừa quan sát nhà tù đặc biệt này.
Khác với những nhà tù trước đó bị phong bế bằng hàng rào kim loại, nhà tù trước mặt Lạc Hồng hoàn toàn rộng mở, không hề che chắn.
Tuy nhiên, trên không trung treo một đạo cự phù màu vàng kim án ngữ ngay giữa. Mỗi khi huyết văn muốn vượt qua, trước mặt nó liền xuất hiện một điểm kim quang đẩy lùi.
“Tiểu hữu, đừng phí công. Mấy thứ nhỏ nhặt của ngươi đều luyện từ khí huyết của bản tôn, chính là mục tiêu của cấm chế này, tuyệt đối không thể lọt qua.”
Nam tử áo tím còn sốt ruột hơn Lạc Hồng tưởng. Hắn vừa lộ diện được mấy hơi thở, đối phương đã vội vàng lên tiếng.
"Tiền bối là ai? Vì sao lại bị giam giữ ở đây?"
Lạc Hồng thận trọng hỏi.
"Bản tôn Thạch Không Giải, hiệu Ma quân. Ngươi đã từng nghe qua danh ta chưa?"
Nam từ áo tím đứng dậy, quay mặt về phía Lạc Hồng, ngạo nghề nói.
Thạch Không Giải? Ma quân?
Lạc Hồng nghe vậy, thầm nghĩ: "Chẳng phải đây là thân phận ban đầu của Giải đạo nhân sao? Gã này thật không thành thật!"
"Haizz, xem ra bản tôn bế quan đã lâu, ngoại giới chẳng còn ai nhớ đến uy danh của bản tôn. Bất quá, ngươi đã ở trong Tích Lân Không Cảnh, hẳn là nghe qua danh 'Tích Lân Thánh Chủ' chứ?"
Nam tử áo tím thở dài, rồi lộ vẻ bất đắc dĩ nói.
“Thánh Chủ chỉ danh, vãn bối tự nhiên đã nghe qua. Nhưng Thánh Chủ đã sớm gặp biến cố vẫn lạc, nếu không vãn bối cũng không dám đến Đại Khư này tìm kiếm cơ duyên. Tiền bối muốn nói mình là Thánh Chủ, vậy xin miễn, văn bối không ngốc đến mức đó đâu."
Lạc Hồng lùi lại nửa bước, càng thêm cảnh giác.
"Hừ! Hắn tính là gì Thánh Chủ, chẳng qua chỉ là một bộ bản thân thi của bản tôn thôi! Tiểu hữu, chỉ cần ngươi nguyện ý giúp bản tôn một chuyện, bản tôn sẽ tặng ngươi toàn bộ Tích Lân Không Cảnh này!"
Nam tử áo tím nghe vậy liền nổi giận, sau đó đột nhiên đưa ra một lợi ích lớn.
"Quả nhiên là vậy."
Lạc Hồng thầm nhủ, coi như đã hiểu rõ mọi chuyện.
Hắn có ký ức kiếp trước, đương nhiên biết Giải đạo nhân mới là bản tôn, đồng thời sau khi phục sinh, hắn chỉ mất hơn nghìn năm để thu phục lại tam thi, phong ấn chúng vào khôi lỗi, phục vụ cho mình.
Lạc Hồng vốn còn thắc mắc, trước khi Giải đạo nhân phục sinh, tam thi của hắn đã đi đâu. Giờ xem ra, ác thi và thiện thi của hắn, rất có thể cũng giống như bản thân thi trước mặt, bị giam ở một nơi nào đó trong thâm uyên.
Trong lúc Lạc Hồng trầm tư, nam tử áo tím cũng lặng lẽ quan sát hắn, nhưng kết quả lại khiến hắn vô cùng khó hiểu.
"Nghe một bí mật động trời như vậy, tiểu tử này sao lại không hề kinh ngạc? Hơn nữa, Tích Lân Không Cảnh vốn là thánh địa tu luyện, sao hắn lại chẳng mảy may động lòng?"
Nam từ áo tím không biết rằng, chỉ qua vài câu nói, Lạc Hồng đã nhìn thấu thân phận của hắn, nên đĩ nhiên sẽ không kinh ngạc.
Mà Lạc Hồng lại không phải ma tộc, Tích Lân Không Cảnh dù là thánh địa tu luyện, hắn cũng không thể ở lại phát triển. Hơn nữa, Tích Lân Không Cảnh ẩn chứa một mối nguy hiểm lớn, cho không hắn cũng không cần!
"Tích Lân Không Cảnh lớn như vậy, sao có thể tùy tiện đem tặng được?"
Lạc Hồng dù không muốn Tích Lân Không Cảnh, nhưng vẫn muốn nghe xem bản thân thi của Giải đạo nhân muốn hắn làm gì.
"Ha ha, tiểu hữu có lẽ không biết, mỗi Thiên Địa Bí Cảnh đều có một hạch tâm. Nếu luyện hóa được nó, có thể điều động bản nguyên chi lực bên trong bí cảnh. Bí cảnh càng mạnh, hạch tâm càng khó luyện hóa. Tích Lân Không Cảnh lại càng cường đại. Nếu chưởng khống được bản nguyên của nó, tiểu hữu có thể vô địch, không sợ bất kỳ ai dưới Đạo Tổ!
Bản tôn đã từng chưởng khống Tích Lân Không Cảnh vô số năm, sớm đã bố trí cấm chế dày đặc xung quanh hạch tâm. Tiếu hữu chỉ cần dùng máu lưu danh lên quyển trục này, sẽ nắm giữ được cấm chế, giúp ngươi luyện hóa bí cảnh."
Nam tử áo tím vung tay, hút một quyển trục trắng từ trên kệ xuống, rồi khẽ lật cổ tay, ra vẻ muốn trao cho Lạc Hồng.
"Vậy vãn bối cần làm gì?"
Lạc Hồng cố ý dừng mắt trên quyển trục một lát rồi hỏi.
"Tiểu hữu đừng nóng vội. Bản tôn không cần ngươi phá vỡ phong ấn nơi này, ngươi cũng không có bản sự đó. Bản tôn chỉ muốn ngươi lấy ngọc bội kia, rồi giao cho một nữ tử tên là 'Sa Tâm'. Nàng là đệ tử của bản tôn, thấy ngọc bội sẽ tự biết thân phận của bản tôn. Đến lúc đó, ngươi dẫn nàng đến đây là được."
Nam tử áo tím chỉ vào một khối ngọc bội màu tím trên bàn ở phía xa, tươi cười nói.
Chiếc bàn đó không gần nam tử áo tím, nhưng lại cách Lạc Hồng chỉ ba bốn trượng, một bước là tới.
"Đơn giản vậy sao? Được thôi, việc này cứ giao cho vãn bối."
Lạc Hồng khẽ gật đầu, dứt lời liền bước lên phía trước.
Nam tử áo tím thấy vậy sững sờ. Vẫn còn phong ấn cản đường, hắn còn chưa nói làm sao để vượt qua, tiểu bối này đã định xông thẳng tới rồi sao?
Dù nghi hoặc, nam tử áo tím không hề có ý ngăn cản, ngược lại trong mắt ẩn hiện vẻ hưng phấn.
Nhưng một tiếng bước chân rơi xuống, rồi im bặt. Lạc Hồng chỉ tiến lên một chút, rồi dừng lại ở mép phong ấn.
Ngay lập tức, tay phải hắn vung lên, ngọc bội kia đã bị hắn cách không thu vào tay.
"Ngươi..."
Thấy cảnh này, nam tử áo tím ngây người, nhìn Lạc Hồng hồi lâu mới nói tiếp: "Ngươi có thể sử dụng pháp thuật?"
"Đương nhiên. Nếu không, vãn bối sao dám xuống đây?”
Lạc Hồng đáp một cách hiển nhiên, rồi chắp tay với nam tử áo tím: "Vãn bối đi làm việc cho tiền bối ngay đây. Xin tiền bối chờ thêm một thời gian."
Dứt lời, Lạc Hồng liền quay người định đi.
"Khoan đã!"
Vẻ sốt sắng thoáng qua trên mặt nam tử áo tím. Thấy Lạc Hồng quay đầu lại, hắn mới ra vẻ bình tĩnh nói: "Bản tôn vừa quên mất. Ngọc bội này để lâu quá, cấm chế bên trong đã có chút hư tổn, cần bản tôn thi pháp chữa trị mới dùng được. Tiểu hữu, ngươi mang ngọc bội lại đây, một lát là xong. Đương nhiên, ngươi không cần lo lắng về phong ấn, phong ấn này chỉ nhằm vào bản tôn, không có tác dụng ngăn cản người ngoài."
“Ưm, điểm này vãn bối cũng đã nhìn ra."
Lạc Hồng gật đầu. Loại phong ấn chuyên biệt, nhắm vào khí tức đặc thù, hắn gần như không thể nhận lầm.
"Vậy tiểu hữu còn chờ gì nữa? Nói thật với ngươi, ngươi không phải người đầu tiên tìm được nơi này. Trước đó còn có một người cầm một tín vật khác, đi tìm một đệ tử khác của bản tôn. Ngươi là Huyền Tu, không biết có nghe qua danh 'Ách Quái' chưa?"
Nam tử áo tím lộ vẻ sốt ruột thúc giục.
Nhưng Lạc Hồng nghe vậy chỉ mỉm cười nhìn hắn, không hề nhúc nhích.
"Tiểu hữu có ý gì? Chăng lẽ không tin bản tôn? Hay là nghỉ ngờ quyển trục kia là giả? Nếu ngươi không tin, bản tôn có thể coi như mặt của ngươi, mượn nó điều khiến bản nguyên chỉ lực của Tích Lân Không Cảnh."
Nam tử áo tím dần lộ vẻ nôn nóng.
Lạc Hồng vẫn im lặng.
"Tiểu hữu mau tiến lại đây, bản tôn không có thời gian ở đây đùa với ngươi. Bản tôn cho ngươi ba hơi thở để suy nghĩ, một... hai... ba! Vào đây! Tiểu tử, ngươi vào đây cho ta!"
Vừa đếm ngược, nam tử áo tím đột nhiên như phát cuồng, gầm hét vào mặt Lạc Hồng.
Hắn như điên dại, liều mạng muốn Lạc Hồng vào nhà tù, khuôn mặt vặn vẹo đến cực điểm!
"Lạc tiểu tử, sao ngươi biết gã đó muốn lừa ngươi vào nhà tù?"
Ngân Tiên Tử bỗng tò mò hỏi, dù sao nam tử áo tím diễn rất tốt, theo lý thuyết Lạc Hồng dù phát giác có vấn đề, cũng không thể biết rõ ràng như vậy.
"Ha ha, bởi vì vị tiền bối này chính là bản thân thi bị bản thể chém ra từ nguyên thần. Bản thân hắn không có nhục thân, cách tốt nhất để thoát khỏi lồng giam này, dĩ nhiên là đoạt xá người ngoài. Lạc mỗ sao có thể để hắn toại nguyện?"
Lạc Hồng khẽ cười, không hề kiêng dè nói thẳng.
“Nguyên lai ngươi đã sớm biết. Ngươi là ai của bản thể?!”
Nam tử áo tím nghe vậy liền không thèm diễn nữa, trừng mắt nhìn Lạc Hồng, như muốn ăn tươi nuốt sống.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn không hề rời khỏi bồ đoàn.
"Tiền bối có lẽ không biết, Ách Quái đã sớm phản bội bản thể của ngươi. Ngươi còn để người ngoài đi cầu viện hắn, thật buồn cười. Vả lại đến nước này, tiền bối còn cần duy trì ảo thuật này sao? Ta thấy tiền bối có vẻ rất mệt mỏi."
Nói rồi, mắt Lạc Hồng lóe lên kim quang, khối ngọc bội trắng trong tay hắn lập tức hóa thành một cái bóng mờ, nhanh chóng biến mất.
“Hừt! Ta còn thắc mắc sao bản thể lại vẫn lạc, hóa ra là bị Ách Quái phản bội. Ha ha, uống công hắn tu luyện khôi lỗi đại đạo, tự nhận có thể điều khiển tất cả, cuối cùng ngay cả tâm phúc của mình cũng không điều khiển được, thật đáng đời!"
Nam tử áo tím vừa oán độc nói, cảnh tượng trong phòng giam liền nhanh chóng biến đổi.
Những bài trí xa hoa biến mất, chỉ còn lại vách đá trơ trụi, cùng những sợi xích khắc đầy phù văn tinh thần.
Cuối cùng, ngay cả nam tử áo tím cũng biến mất, thay vào đó là một con khôi lỗi màu vàng kim bị xiềng xích trói chặt trên mặt đất.
Khôi lỗi này có kiểu dáng tương tự khôi lỗi giáp đỏ trước đó, chỉ là cao lớn hơn một chút.
Thứ duy nhất không thay đổi trong nhà tù, là tấm phù vàng khổng lồ phong bế lối ra.
Lạc Hồng nhìn kỹ lại, thấy vách tường và mặt đất trong phòng giam đều được khắc đầy phù văn màu trắng bạc, tạo thành một đại trận huyền ảo.
Giờ phút này, đại trận đang nhấp nháy nhịp nhàng như hô hấp, và trận nhãn không nghi ngờ gì chính là con khôi lỗi giáp vàng ở trung tâm!
"Đây là tinh thần chi lực... Đại trận này liên tục dẫn tinh thần chi lực từ bên ngoài vào đây, giúp ngươi tu luyện?"
Lạc Hồng lộ vẻ nghi hoặc, dù sao đãi ngộ này không giống như của một tù nhân.
“Hừ, ngươi tưởng bản thể là người tốt lành gì? Hắn chỉ ép buộc chúng ta thôi động đại trận thôi!”
Giọng phản bác tức giận vang lên từ bên trong khôi lỗi giáp vàng, dường như rất khó chịu khi Lạc Hồng hiểu lầm.
Lạc Hồng nghe vậy, lại cẩn thận cảm ứng một lần, rồi phát hiện quả thực có vấn đề.
Đầu tiên là lượng tinh thần chi lực đến được trận nhãn không nhiều. Mỗi khi đi qua một vòng phù văn tinh thần, nó lại hao hụt đi chín thành.
Tiếp theo, sau khi khôi lỗi giáp vàng vất vả luyện hóa tinh thần chi lực, khí tức bản thân lại không hề tăng lên.
Tình huống này chỉ có một nguyên nhân: đối phương phải bỏ ra một thứ gì đó, liên tục tiêu hao lực lượng của mình.
Vì vậy, một tăng một giảm mới tạo nên sự cân bằng.
"Ép buộc? Hắn ép buộc ngươi thế nào?"
Lạc Hồng nhíu mày hỏi.
"Ngươi tiến lên phía trước đi, nhìn phía sau lưng ta."
Khôi lỗi giáp vàng ngồi xếp bằng trên mặt đất, xiềng xích trói chặt khiến nó khó cử động, giờ chỉ có thể xoay nhẹ thân mình.
Lạc Hồng dán sát vào phong ấn, tiến lên vài bước, để có thể nhìn thấy lưng khôi lỗi giáp vàng, và hít vào một ngụm khí lạnh.
Trên lưng khôi lỗi giáp vàng mọc ra những con mắt lớn nhỏ khác nhau, hình dạng vặn vẹo. Chất liệu giáp vàng cũng thay đổi, trở nên sần sùi như vỏ cua già, khiến người ta ghê tởm.
"Đây là cái gì?!"
Lạc Hồng ra vẻ kinh sợ hỏi.
Thực ra, hắn nhận ra ngay, dị biến trên lưng khôi lỗi giáp vàng có liên quan đến con cua khổng lồ mà hắn từng thấy.
"Quỷ biết đây là cái gì. Bản thể gọi nó là Ma Thần chi lực. Nếu ta không muốn bị nó ăn mòn đến mất hết thần trí, ta phải liên tục luyện hóa tinh thần chi lực để chống lại!"
Khôi lỗi giáp vàng giận dữ nói.
"Thì ra là thế. Đây chính là bố trí Thánh Chủ tạo ra cho việc phục sinh của mình. Chẳng lẽ hắn không sợ chơi với lửa có ngày chết cháy sao?"
Nghe vậy, Lạc Hồng đã hiểu rõ mọi chuyện.
Rõ ràng là, Ma quân Thạch Không Giải đã cảnh giác trước khi mình vẫn lạc, biết có người muốn thừa dịp hắn độ kiếp đắc đạo để ra tay, nên vừa tích cực đối phó, vừa âm thâm bố trí thủ đoạn phục sinh cho ngày sau.
Mà tam thi bị chém ra từ bản thân có thể trực tiếp cung cấp bản nguyên chi lực khổng lồ cần thiết cho việc phục sinh của hắn.
Vì vậy, Thạch Không Giải đã tạo ra một cái bẫy.
Hắn để tam thi của mình bị Ma Thần chi lực trong Tích Lân Không Cảnh xâm nhiễm. Chúng chỉ cần không muốn chết, phải liều mạng chống lại. Sau đó, hắn hạn chế môi trường của chúng, chỉ cho chúng tiếp xúc với tinh thần chi lực thông qua việc vận chuyển đại trận.
Nhưng trên thực tế, phần lớn tinh thần chi lực mà đại trận đoạt được đều bị tam thi chuyển hóa thành bản nguyên lực lượng, biểu hiện ra bên ngoài chính là huyết trì và huyết vụ mà Lạc Hồng đã thấy.
Huyết trì là lực lượng cô đọng, còn huyết vụ là lực lượng đã quá xa xưa, tràn ra vì không có chỗ chứa.
"Không hổ là kẻ biến mình thành khôi lỗi để tu đạo, còn tàn nhẫn với tam thi của mình hơn!"
Lạc Hồng có chút đồng tình với khôi lỗi giáp vàng trước mặt. Quỷ biết hắn đã bị ép làm công ở đây bao nhiêu năm, không phát điên đã là quý lắm rồi.
"Tiền bối biết rõ vãn bối sẽ không tiến vào, vẫn nguyện ý nói nhiều như vậy, không biết có gì sai bảo?"
"Tiểu hữu, ta nói nhiều như vậy, chỉ muốn ngươi biết Thánh Chủ của các ngươi tàn bạo đến mức nào. Nếu ngày nào hắn quay về, các ngươi tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp! Còn ta thì khác. Ngươi mau đi bắt một người đến đây. Chỉ cần ta thoát khốn, ta sẽ chiếm cứ bố cục của bản thể, phục sinh quay về! Đến lúc đó, không chỉ Tích Lân Thánh Cảnh này thuộc về ngươi, ta còn có trọng thưởng khác!"
Khôi lỗi giáp vàng đã đợi vô số năm, mới có được cơ hội này, đương nhiên sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hắn thấy không lừa được Lạc Hồng, liền chọn cách khác để mê hoặc hắn.