“Khụ khụ, Thạch huynh, Lạc mỗ dùng nhiều Kim Nguyên đạo quả vậy không hết, thế là đủ rồi, ngươi diễn hơi quá rồi đấy."
Đột nhiên, Lạc Hồng truyền âm vào nguyên thần của Thạch Xuyên Không.
Thạch Xuyên Không chẳng hề ngạc nhiên, bởi hắn tận mắt chứng kiến Lạc Hồng và Hàn Lập biến thành Đồng Vũ và Ngân Vũ.
"Lạc huynh yên tâm, Thạch mỗ biết chừng mực. Còn việc Hắc Dứu đại vương có chịu nhúng tay hay không thì chưa biết. Nếu không thừa cơ vặt lông đại ca ta một trận, lần này khó mà khiến hắn xót của."
Thạch Xuyên Không hiểu rõ, dù tính toán kỹ lưỡng đến đâu, Hắc Dứu đại vương vẫn có thể từ chối tham gia. Suy cho cùng, nếu hắn tin mình có thể thuyết phục Thạch Trảm Phong, đã sớm chen chân hất cẳng Kim Tê đại vương rồi. Như vậy, hắn cũng giải quyết được tình thế nguy hiểm hiện tại.
"Thập tam đệ, ngươi làm vậy hơi quá đáng đấy, chăng lẽ không muốn vào luân hồi nữa hay sao?!”
Thạch Trảm Phong mặt mày khó coi trừng Thạch Xuyên Không, uy hiếp thẳng thừng.
"Ta đây không phải đang tranh thủ quyền lợi cho bản thân, việc gì phải sợ ngươi uy hiếp! Kim Tê tiền bối, ngài thấy sao?"
Thạch Xuyên Không cười lạnh, không hề sợ hãi nhìn Kim Tê đại vương.
"Ta có thể nói gì đây? Đương nhiên là tán thành rồi!
Kim Tê đại vương chưa từng thấy tù binh nào phối hợp đến thế, lại còn toàn tâm toàn ý tranh thủ quyền lợi cho hắn, thật khiến người ta vui vẻ.
Ha ha, người ta vẫn nói mỗi cuộc tranh đoạt ngôi vị đều là một vở kịch, quả không sai!"
"Kim mỗ thấy Thập tam điện hạ nói rất có lý. Đại điện hạ chỉ cần có được La Sá Tỳ Bà này, lập tức sẽ được Thánh Chủ khen thưởng, từ đó lôi kéo thêm nhiều thế lực. Chỉ với ba quả Kim Nguyên đạo quả mà làm được những điều đó, Đại điện hạ thực sự quá hời!"
Kim Tê đại vương mừng rỡ, đến xưng hô với Thạch Xuyên Không cũng trở nên khách khí hơn.
"Tốt cho ngươi, thằng nhóc Thập tam, trước khi chết còn muốn chọc tức vi huynh đúng không? Kim Tê đạo hữu, ta không nói dông dài nữa. Tính cả năm quả trước đó, ta cho ngươi thêm bốn quả nữa, tổng cộng chín quả Kim Nguyên đạo quả, đủ để ngươi tu luyện Ma La Kim Thân đại thành! Bất quá, ngươi phải rút hồn luyện phách nó ngay trước mặt ta. Kiếp sau chuyển thế, cũng chỉ có thể làm thằng ngốc!"
Thạch Trảm Phong lộ vẻ hung ác, chỉ thăng vào Thạch Xuyên Không. Dù giận đữ, hắn vẫn không vượt quá giới hạn của cuộc tranh đoạt, vẫn phải chừa cho đối thủ cơ hội luân hồi.
"Tốt, Đại điện hạ quả nhiên thống khoái, chúng ta nhất ngôn cửu đỉnh!"
Kim Tê đại vương nghe vậy mừng rỡ, vỗ tay vào thành ghế.
Thạch Trảm Phong không sợ Kim Tê đại vương nuốt lời, vung tay lên, từ mâm tròn màu tím bay ra vô số bùa chú màu bạc, nhanh chóng ngưng tụ thành một tòa pháp trận ngân sắc.
"Ong ong..." Tiếng động vang lên, vô số hào quang ngân sắc phun ra từ pháp trận.
Vài nhịp thở sau, trung tâm pháp trận lóe lên kim quang, tám quả tròn màu vàng lớn cỡ nắm tay xuất hiện.
Trên quả có những vằn kim sắc to bằng móng tay, lấp lánh kim quang, trông cực kỳ bất phàm, tỏa ra chân kim pháp tắc ba động nhu hòa! Hiển nhiên, đây chính là Kim Nguyên đạo quả trứ danh.
Tính cả một viên đã trả trước cho Kim Tê đại vương, Thạch Trảm Phong đã tiêu tốn trọn vẹn chín quả Kim Nguyên đạo quả cho Thạch Xuyên Không, có thể nói là tổn thất không nhỏ!
Kim Tê đại vương mắt sáng rỡ, vội đưa tay hút những quả Kim Nguyên đạo quả đến để kiểm tra thực hư.
Nhưng lúc này, hào quang ngân sắc bao phủ tám quả Kim Nguyên đạo quả đột nhiên xoay tròn, nuốt hết chúng vào hư không, rồi lập tức xuất hiện trước mặt Đồng Vũ.
“Láo xược! Vật này ngươi cũng dám động vào!”
Kim Tê đại vương giận dữ, những quả Kim Nguyên đạo quả này liên quan đến việc tu luyện Ma La Kim Thân của hắn, không chỉ ảnh hưởng đến thực lực mà còn là chuẩn bị cho việc trảm thi, tuyệt đối không thể sơ suất. Dù Đồng Vũ là đồng tộc, Kim Tê đại vương vẫn nổi sát tâm, gầm lên một tiếng, vung chưởng về phía Đồng Vũ!
Trong chớp mắt, vô số kim quang ngưng tụ thành một bàn chân Kim Tê khổng lồ, khóa chặt Đồng Vũ, định nghiền nát hắn thành thịt vụn!
Nhưng ngay sau đó, một chiếc chuông nhỏ màu trắng tuyết bay ra từ đỉnh đầu Đồng Vũ, xoay tròn rồi biến thành một chiếc chuông lớn màu trắng.
Bàn chân Kim Tê giẫm lên, lập tức vang lên tiếng chuông lớn, khuấy động linh sóng trắng xóa. Vừa chạm vào, bàn chân Kim Tê đã vỡ vụn tiêu tán, bị lực phản chấn phá hủy hoàn toàn, biến thành vô số điểm sáng màu vàng óng.
Kim Tê đại vương theo phản xạ rụt tay lại, cảm thấy lòng bàn tay hơi đau, mắt bùng lên hung quang, giận dữ hét: "Ngươi không phải Đồng Vũ! Dám lừa gạt bổn vương, muốn chết!”
Khí tức bộc phát, Lạc Hồng không thể che giấu thân phận. Vì vậy, sau khi bị Kim Tê đại vương vạch trần, trên người hắn và Ngân Vũ lóe lên ánh bạc, biến thành hình dáng nhân tộc đeo mặt nạ luân hồi.
"Sư đệ, ngươi lo ngăn chặn đám ma thú hóa hình bên ngoài, con tê giác ngu ngốc này giao cho ta!"
Lạc Hồng dặn dò, lập tức bay lên, thuận tay lấy ra Phá Thiên Thương.
"Chết!"
Kim Tê đại vương càng thêm giận dữ, thét lớn một tiếng, từ miệng phun ra từng đợt sóng vàng, lao nhanh về phía Lạc Hồng.
Lạc Hồng vung Phá Thiên Thương, chém ra một đạo khí nhọn hình lưỡi dao màu bạc, nhưng không chém về phía Kim Tê đại vương mà rơi xuống giữa hai người.
Đạo khí nhọn hình lưỡi dao sau khi hạ xuống chui thẳng xuống đất, không gây ra chút động tĩnh nào, nhưng những đợt sóng vàng theo sau lại như đi vào một đường hầm vô hình, biến mất trước mắt Lạc Hồng.
Lạc Hồng đã sớm liệu trước, không hề dừng lại, vẫn vung vẩy Phá Thiên Thương, chém ra từng đạo khí nhọn hình lưỡi dao, để chúng rơi xuống xung quanh bảo tọa của Kim Tê đại vương.
"Đạo hữu mau ngăn hắn lại, hắn muốn chặt đứt liên hệ giữa không gian này và Ma vực. Một khi thành công, ngươi sẽ bị trục xuất vào hư không!"
Thạch Trảm Phong kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột này, nhưng vẫn nhận ra thủ đoạn của Lạc Hồng nhờ sự hiểu biết về không gian pháp tắc, lên tiếng nhắc nhở.
"Mơ tưởng! Trấn cho ta!"
Kim Tê đại vương đứng dậy, hét lớn một tiếng, cả người như được dát vàng, nhanh chóng hóa thành một tôn kim thân pháp tướng.
Những ngọn núi vàng theo chân hắn lan rộng trên mặt đất, bao phủ xung quanh bảo tọa, chạm vào vị trí sóng vàng biến mất.
Nhưng khác với lúc đầu, những ngọn núi vàng không bị nuốt vào hư không mà lan rộng lên trên theo một bức tường vô hình.
Có vẻ như hắn muốn bao trùm toàn bộ không gian hình vuông mà Lạc Hồng đã cắt rai
"Lạc huynh, đó là Ma La Kim Thân, vạn lần đừng chạm vào những ngọn núi vàng, nếu không nhục thân sẽ hóa thành tượng vàng trong chốc lát!"
Thạch Xuyên Không đã lùi về phía Hàn Lập, thấy vậy liền lớn tiếng nhắc nhở như Thạch Trảm Phong.
"Yên tâm, con tê giác ngu ngốc này không trấn được thần thông của Lạc mỗ! Cút vào hư không mà tỉnh táo lại đi!"
Nói xong, Lạc Hồng dốc toàn lực thúc đẩy Phá Thiên Thương, khiến nó phát ra ngân mang rực rỡ, khiến không gian xung quanh bảo tọa rung chuyển điên cuồng, xuất hiện nhiều vết nứt không gian màu đen.
"Chi là cậy mạnh nhờ bảo vật, cũng dám nói lớn không biết ngượng, hôm nay bổn vương sẽ cho ngươi biết thế nào là Đại La tu sĩ!”
Kim Tê đại vương nhấc chân đạp mạnh xuống, những ngọn núi vàng dưới chân hắn cuồn cuộn như sóng biển, lan ra bốn phía.
Trong nháy mắt, cả không gian bị bao phủ bởi núi vàng, chân kim pháp tắc khổng lồ va chạm kịch liệt với không gian pháp tắc của Phá Thiên Thương, tạo ra đủ loại dị tượng hoặc là biến đá thành vàng, hoặc là không gian đảo lộn.
Dù không gian pháp tắc là một trong tam đại chí tôn pháp tắc, nhưng lượng biến quá nhiều cũng có thể sinh ra chất biến.
Sau khi Kim Tê đại vương dốc toàn lực, Lạc Hồng cảm thấy không gian hắn đang đứng từ một miếng đậu hũ có thể tùy ý chia cắt biến thành một khối kim thạch cứng rắn. Dù không đến mức bị trấn áp đến khô héo, cũng không thể trục xuất nó vào hư không!
Cùng lúc đó, Lạc Hồng cảm nhận được đao động thời gian pháp tắc dữ dội từ phía sau, rõ ràng là Hàn lão ma đã tế ra Chân Ngôn Bảo Luân, cố gắng ngăn chặn đám thủ hạ của Kim Tê đại vương đang phát hiện động tĩnh tiến vào đại điện.
Tình thế này có thể nói là cùng đường mạt lộ.
Kim Tê đại vương sắp phá vỡ phong tỏa, còn Hàn lão ma khó lòng ngăn chặn toàn bộ thủ hạ của hắn.
Trước sau đều thất thủ, tình huống vô cùng nguy cấp!
Nhưng vào thời khắc quan trọng này, Lạc Hồng không những không tìm cách bỏ chạy mà còn thi triển bí thuật, thúc đẩy Phá Thiên Thương kịch liệt hơn, như muốn đi đến cùng.
Dù không gian pháp tắc thịnh vượng, vẫn không thể vượt qua chân kim pháp tắc của Kim Tê đại vương, có vẻ như Lạc Hồng được ăn cả ngã về không đã thất bại.
"Dù không biết ngươi lai lịch ra sao, nhưng bổn vương phải cảm tạ ngươi đã mang đến bảo vật như vậy!"
Kim Tê đại vương cảm thấy đại cục đã định, hai mắt tràn đầy tham lam nhìn chằm chằm vào trường thương màu bạc trong tay Lạc Hồng.
Bảo vật này không phải thánh vật của Ma tộc, đã vào điện Kim Quang của hắn, nó chính là của hắn!
Nhưng ngay sau đó, vẻ ngưng trọng của Lạc Hồng đột nhiên biến mất, khóe miệng hơi nhếch lên, thầm nghĩ: "Đến rồi!"
Ở nơi núi vàng và ngân quang va chạm, một đoàn quang ngân sắc tăng lên một cách bình thường, không gây ra chút chú ý nào cho Kim Tê đại vương.
Nhưng đột nhiên, đạo pháp tắc thứ ba xuất hiện, một cảm giác quen thuộc mà đáng ghét lập tức trỗi dậy trong nguyên thần của Kim Tê đại vương.
Vội dời mắt, Kim Tê đại vương thấy từ đoàn quang ngân sắc bắn ra một bóng đen sắc nhọn, đánh thẳng vào ngực bụng hắn!
"Hắc Dứu!"
Kim Tê đại vương trợn mắt, hét lớn đồng thời liều mạng thu hồi kim sơn.
Nhưng đòn đánh lén quá nhanh, Ma La Kim Thân của Kim Tê đại vương lại chưa tu luyện đại thành, cuối cùng chỉ thu hồi được non nửa kim sơn thì bị bóng đen kia đánh trúng ngực bụng.
"A!"
Một tiếng hét thảm vang lên, máu tươi phun ra từ bụng Kim Tê đại vương.
Hóa ra, vào thời khắc cuối cùng, Kim Tê đại vương ý thức được mình nguy hiểm, quyết đoán thúc đẩy ma công bảo vệ ma tinh ở ngực, từ bỏ phần bụng.
Điều này khiến bóng đen chỉ để lại một vết cắt sâu trên ngực hắn, nhưng gần như đào tung toàn bộ bụng hắn! Ruột Kim Tê đại vương vương vãi đầy đất.
Nhưng hắn không rảnh thu đọn, kim quang quanh thân lóe lên, hóa thành một đạo kim hồng phóng lên trời, đâm thủng nóc điện.
"Hắc Dứu, bổn vương và các ngươi không đội trời chung!"
"Ha ha, Kim Tê, hay là đợi ngươi đào thoát hôm nay rồi nói lời này đi!"
Bóng đen sắc nhọn biến thành một thư sinh áo xanh, liếm máu trên vuốt sắc, trên không xuất hiện một vệt máu kéo dài đến tận cùng.
Hắn cười lớn, hóa thành một cơn gió đen, đuổi theo vệt máu.
Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chóng, Thạch Trảm Phong trong pháp trận tím mắt trợn tròn.
Một lát sau, từ xa truyền đến tiếng nổ long trời lở đất, hai cỗ lực lượng pháp tắc cấp Đại La khuấy động, khiến đại điện rung lắc!
"Ngươi cấu kết với Hắc Dứu từ khi nào? Có lẽ là Thạch Phá Không đã an bài?"
Thạch Trảm Phong cố nén giận hỏi Thạch Xuyên Không.
Hắn biết, lần giao phong này hắn đã thua, mất chín quả Kim Nguyên đạo quả, lại mất Kim Tê đại vương.
Bất quá hắn thế lực hùng mạnh, một lần thắng thua không đáng là gì, nên hắn muốn biết rảnh thua như thế nào.
Hắn đã an bài ngay khi Thạch Xuyên Không vừa về Ma vực, về mặt thời gian, đối phương chỉ có thể ứng phó với sự truy sát của Kim Tê đại vương, không rảnh liên lạc với Hắc Dứu đại vương.
Dù Thạch Xuyên Không dùng thủ đoạn đặc thù để liên lạc, nhưng Đại La tu sĩ không phải trò đùa, hắn dùng gì để thuyết phục Hắc Dứu đại vương?
Quảng Nguyên trai dù lớn, lại không có thiên tài địa bảo đỉnh cấp nào, lẽ ra Thạch Xuyên Không không có thực lực như vậy!
Càng nghĩ, Thạch Trảm Phong chỉ có thể suy đoán hành động của mình đã bị Thạch Phá Không, tức Thạch Xuyên Không tam ca, dự liệu được, nếu không hắn sẽ không chịu thiệt lớn như vậy!
“Đại ca, huynh làm việc quá bá đạo, quá sùng bái vũ lực! Thật không biết, làm vậy có thể khiến người ta kính sợ huynh, nhưng cũng khiến người ta phải liều mình tự vệ. Ta không hứa hẹn gì với Hắc Dứu đại vương, hắn chỉ là không muốn bị huynh và Kim Tê đại vương ăn tươi thôi!”
Thấy đại cục đã định, Thạch Xuyên Không không nhịn được lên giọng chế giễu.
Hắn không sợ Thạch Trảm Phong thay đổi, bá đạo là bản chất của hắn, không thể thay đổi.
"Hừ, nói trắng ra chẳng qua là kẻ yếu ôm nhau sưởi ấm thôi, chỉ trách Kim Tê kia chưa đủ mạnh nên mới bị các ngươi tính kế. Lần này cho các ngươi chiếm tiện nghi, ta xem các ngươi cười được bao lâu!"
Quả nhiên, Thạch Trảm Phong khịt mũi coi thường lời giải thích của Thạch Xuyên Không, vung tay áo đóng pháp trận tím.
Từng mảng phù văn tím chưi vào mâm tròn, khiến nó rơi xuống.
Nhưng chưa chạm đất, mâm tròn tím đã vỡ thành mấy mảnh, phế hoàn toàn.
"Tốt cho ngươi, Kim Tê, còn mặt mũi nào nữa, lại âm thầm tu luyện thuật thằn lằn đứt đuôi. Trốn đi, trốn càng xa càng tốt, Kim Quang lĩnh này ta vui vẻ nhận!"
Lúc này, động tĩnh lớn trên không trung dừng lại, cả vùng trời vang lên tiếng cười nhạo của Hắc Dứu đại vương.
Kim Tê đại vương quả không hổ là Đại La tu sĩ, bị đánh lén trọng thương mà vẫn thoát được khỏi tay Hắc Dứu đại vương.
Nhưng chạy được hòa thượng không chạy được miếu, Kim Quang lĩnh từ nay về sau coi như rơi vào tay Hắc Dứu đại vương.