"Sư tôn, lần này là do vợ chồng con không đò xét rõ ràng, khiến sư tôn phải phí công vô
Thiên Dạ ngẩn người một lát, rồi lộ vẻ tự trách, chắp tay thỉnh tội.
Chuyện đã rõ mười mươi, Chiếu Cốt chân nhân mượn chuyện bảo tàng truyền thuyết để trêu đùa bọn họ.
Vậy mà họ còn tự cho là thông minh mời Ngũ Tiên lão tổ, lôi kéo một đám Thái Ất độc tu, thật là mất mặt!
"Phí công vô ích ư? Ha ha, chưa chắc đâu.
Bởi vì hư thì thực chị, thực thì hư chỉ, nếu Chiếu Cốt lão ma kia mượn cơ hội làm việc khác thì còn đỡ, đằng này hắn lại nhằm vào Đại La ma thú có thù với hắn. Hắn muốn tiến vào Vạn Độc Quật, lại cần một đám Đại La ma thú tỉnh nguyên.
Điều đáng nghi nhất là, thời cơ hắn ra tay rất bất thường. Nếu lão ma kia thật không có ý định gì với Vạn Độc Quật, thì đáng lẽ phải ra tay sau khi khói tím ngưng đỉnh mới phải!
Dù sao, lúc đó Hồng La mới mất cảnh giác nhất!"
Ngũ Tiên lão tổ vuốt ve chén rượu trong tay, mắt không ngừng lóe lên tinh quang.
Lạc Hồng ngồi xuống, lập tức tán thành gật đầu. Hắn cũng nhận thấy điểm đáng ngờ này, cảm thấy nếu Chiếu Cốt chân nhân không có ý đồ gì với Vạn Độc Quật, thì không thể giải thích được.
"Vậy ý lão tổ là."
Tử Dương hầu vốn đã thất vọng, nghe vậy thì mắt sáng lên hỏi.
"Rất có thể là kế trong kế. Đầu tiên là phô trương thanh thế đến Tử Yên thành, làm ra vẻ muốn vào Vạn Độc Quật cướp bóc, từ đó tạo cơ hội tập kích Hắc Huyết uyên.
Giờ thì hắn muốn lợi dụng việc chúng ta nhìn thấu kế hoạch của hắn, khiến chúng ta lầm tưởng hắn không thật sự muốn vào Vạn Độc Quật, để bản tọa và hai lão già kia không đến phá đám.
Tính toán hoàn hoàn đan xen như vậy, nếu không phải vợ chồng các ngươi mời bản tọa đến, tiếp xúc được nhiều tin tức hơn, thì chỉ dựa vào dăm ba câu thông báo, bản tọa cũng đã trúng kế của hắn rồi.
Có gì đó kỳ lạ! Kế sách này không phải do Chiếu Cốt lão ma kia nghĩ ra được, e rằng Hắc Huyết uyên lần này xuất hiện một Đại La khác, mới là chủ mưu của toàn bộ sự việc.”
Vì tính đặc thù của Vạn Độc Quật, Đại La tu sĩ Phi Độc đạo muốn vào đó đều sẽ bị các Đại La độc đạo khác chú ý.
Thực tế, trước khi được vợ chồng Tử Dương hầu mời đến, Ngũ Tiên lão tổ đã có ý định truyền lệnh cho họ dò xét tình hình.
"Suy bụng ta ra bụng người", Ngũ Tiên lão tổ cho rằng hai Đại La tu sĩ độc đạo kia cũng sẽ có ý nghĩ tương tự.
Chỉ cần dò xét không ra kết quả gì, ba lão già độc đạo bọn họ chắc chắn sẽ tụ tập lại ở Tử Yên thành.
Nhưng sự việc Hắc Huyết uyên, không nghi ngờ gì, là một kết quả có sức thuyết phục, khiến họ lơ là cảnh giác
"Tốn công hao sức như vậy, chẳng lẽ cái bảo tàng kia không chỉ là một truyền thuyết thêu dệt vô cớ?"
Phát giác dị thường, Ngũ Tiên lão tổ dao động ý nghĩ trước kia, không khỏi tự hỏi trong lòng.
"Nếu vậy, chẳng phải chúng ta phải đối mặt với hai Đại La tu sĩ! Sư tôn, có nên mời hai vị sư thúc đến không?"
Thiên Dạ phản ứng nhanh chóng, lập tức lo lắng đề nghị.
Bọn họ có tổng cộng ba Đại La tu sĩ độc tu. Dù mỗi người lập truyền thừa ở một nơi khác nhau trong Ma vực, nhưng vì thực lực tổng hợp yếu kém, nội bộ coi như đoàn kết, đệ tử ba nơi đều xưng hô sư huynh đệ.
"Hừ, phải liên thủ mới đối phó được Hồng La, cuối cùng còn để tên kia trốn thoát, chắc vị đạo hữu chưa từng gặp mặt kia tu vi cũng chỉ ngang tầm.
Vi sư vốn không sợ lấy một địch hai, huống chi còn ở Vạn Độc Quật, không cần phiền đến hai sư thúc của ngươi."
Ngũ Tiên lão tổ khinh thường hừ lạnh, lập tức bá khí nói.
"Lão tổ, suy đoán cuối cùng cũng chỉ là suy đoán, có thể để vãn bối thử hắn một lần không?"
Tử Dương hầu đột nhiên xoay chuyển ánh mắt, cảm thấy cơ hội biểu hiện đã đến, chắp tay đề nghị.
"Ồ? Ngươi muốn thử thế nào?"
Ngũ Tiên lão tổ nhìn Tử Dương hầu, có chút hứng thú hỏi.
"Đơn giản thôi, lát nữa vãn bối sẽ mượn danh nghĩa chúc mừng, đi tìm 'Chiếu Cốt chân nhân' trong thành, đòi lại Thập Nhị Tướng.
Nếu hắn từ chối, việc này có đến tám chín phần mười."
Tử Dương hầu cho rằng, nếu Chiếu Cốt chân nhân thật sự muốn vào Vạn Độc Quật, nhất định sẽ không trả lại Thập Nhị Tướng cho hắn.
"Ha ha, đơn giản thật, nhưng là ngu xuẩn đến đơn giản!"
Vừa dứt lời, Tử Dương hầu đã bị Ngũ Tiên lão tổ mắng cho một trận.
"Ngươi cho rằng hắn thật sự sẽ mang cái Thập Nhị Tướng chó má của ngươi vào Vạn Độc Quật?
Dù hắn cần nhân thủ, cũng sẽ để một Đại La khác chuẩn bị, sao lại để hở một chỗ lớn như vậy cho ngươi chui vào!"
"Sư tôn bớt giận, phu quân nhất thời không nghĩ toàn điện. Nhưng phu quân nói có một câu không sai, cần phải thăm dò!”
Thiên Dạ vội vàng hoà giải, đồng thời ra hiệu cho Tử Dương hầu im lặng.
"Chuyện thăm dò các ngươi không cần lo, vi sư sẽ đích thân ra tay, khiến thời gian khói tím ngưng đỉnh đến sớm hơn ba tháng!
Hừ, các ngươi nghĩ bản tọa mười mấy lần vào Vạn Độc Quật là để chơi chắc?
Chuẩn bị đi!"
Phương pháp của Ngũ Tiên lão tổ càng đơn giản thô bạo, hắn có thủ đoạn để trực tiếp ảnh hưởng thời gian Vạn Độc Quật xuất thế.
Tử Yên thành và Hắc Huyết uyên cách nhau rất xa. Khói tím ngưng đỉnh có thể kéo dài hơn trăm năm, nhưng thời cơ cho Đại La tu sĩ tiến vào chỉ có mười năm đầu.
Sau đó, khói tím đỉnh sẽ suy yếu vì cấm chế bên trong, không thể truyền tống Đại La tu sĩ.
Vậy nên, sau khi khói tím ngưng đỉnh xuất hiện sớm vài năm, họ chỉ cần âm thầm theo dõi xem Chiếu Cốt chân nhân có toàn lực chạy đến Tử Yên thành hay không là được.
Dứt lời, Ngũ Tiên lão tổ có vẻ không muốn nhìn mặt Tử Dương hầu nữa, cuốn một làn khói xanh mang theo Thiên Dạ, biến mất khỏi vị trí thủ tọa.
"Chư vị đạo hữu, vừa rồi lão tổ đã nói, sau khi về nhanh chóng chuẩn bị.
Để tránh hiểu lầm, ba tháng này chư vị không nên rời khỏi Hầu phủ."
Ngũ Tiên lão tổ vừa đi, Tử Dương hầu liền ưỡn ngực ra lệnh.
Việc trọng đại, mọi người không thấy có vấn đề gì, đáp lời rồi gần như đồng thời rời khỏi đại điện.
Trở lại chỗ ở, Lạc Hồng vừa mở cấm chế, ngồi xếp bằng xuống, không khỏi cảm khái đám lão ma Đại La này không ai là vừa.
Chiếu Cốt chân nhân lần này đã lừa hắn một vố đau.
Tuy rằng vì tránh đánh rắn động cỏ mà Lạc Hồng không tự mình dùng thần thức dò xét, nhưng lúc đầu hắn căn bản không nghi ngờ gì.
Cảm giác thất bại vì rõ ràng có năng lực mà không nhìn thấu mới là khó chịu nhất!
"Lần này Vạn Độc Quật có cần đi nữa không?"
Lạc Hồng lúc này không khỏi có ý thoái lui, dù sao mục đích của hắn vào Vạn Độc Quật chỉ là tìm kiếm một phần thượng cổ độc đạo truyền thừa cho A Tử.
Rõ ràng là lợi ích đó không đáng với nguy hiểm hiện tại!
Nhưng càng rõ ràng, Lạc Hồng lại càng do dự.
Nguyên nhân nằm ở mưu đồ thực sự của Chiếu Cốt chân nhân.
"Dù ta không biết mưu đồ cụ thể của hắn là gì, nhưng Đại La tu sĩ hợp tác với hắn, phần lớn chính là Tư Mã ngục chủ đã giao nhiệm vụ khảo hạch lần này.
Một người là ma, một người là tiên, tu luyện hai giới khác nhau, nhưng lại bị cùng một thứ hấp dẫn, chứng tỏ thứ đó đánh trúng điểm chung của bọn họ!"
Sờ cằm phân tích, Lạc Hồng nảy ra mấy suy đoán, trong đó có một cái làm hắn để ý nhất.
"Cũng được, chỉ cần liên quan đến thứ đó, dù xác suất có bao nhiêu, cũng đáng mạo hiểm một lần."
Chần chừ một lát, Lạc Hồng cuối cùng hạ quyết tâm.
Hắn tế ra Kim Dương Nghịch Vũ Đại Trận, mang theo A Tử vào trong đó.
Ba tháng tới, nhiệm vụ chủ yếu nhất của Lạc Hồng là dùng ba ấm Ngũ Tiên Tửu vừa có được để tăng tu vi cho A Tử.
Dù sao Vạn Độc Quật là đất dụng võ của nó, tăng thêm một chút tu vi thì sau này có thể giúp hắn được nhiều hơn.
Thời gian trôi nhanh, hơn một năm đã qua. Tử Yên cự trạch đã không còn khói chướng tím từ nửa năm trước.
Thay vào đó là một tòa đỉnh tam giác khổng lồ, sừng sững giữa đất trời.
Tử Dương hầu đã dẫn Thập Nhị Tướng đòi lại được tiến vào đỉnh khói tím từ khi nó mới xuất hiện, sau đó không thấy trở ra.
Lạc Hồng và những người khác vẫn bị giữ lại trong Hầu phủ, tập trung lại, chờ lệnh của Thiên Dạ.
Đáng nói là Hàn Lập và Thạch Xuyên Không đã báo tin cho Lạc Hồng trước khi thời hạn ba tháng kết thúc.
Họ đã hội hợp với viện binh Thạch Phá Không phái đến, quyết định tiếp tục lên đường đến thánh đô Ma vực——Dạ Dương thành.
"Cuối cùng cũng đến."
Đột nhiên, Lạc Hồng đang nhắm mắt ngồi xếp bằng mở hé mắt.
Hắn cảm nhận được hai luồng khí tức Đại La lóe lên rồi biến mất. Đúng như hắn đoán, một tiên một ma!
Về thần thức, Ngũ Tiên lão tổ trung kỳ Đại La hơn hắn một bậc, lại còn "đĩ dật đãi lao”, tự nhiên cảm nhận được.
Không ngoài dự liệu, một đạo độn quang trắng hiện lên, Thiên Dạ xuất hiện trong đại điện.
"Thời cơ đã đến, nhanh đi theo ta hội hợp với sư tôn!"
Mười hai Thái Ất tu sĩ trong điện nhanh chóng mở mắt đứng dậy, bước vào quang trận trắng dưới chân Thiên Dạ.
Lúc này, hai thân ảnh xuất hiện tại nơi ở của "Chiếu Cốt chân nhân".
Một người giống hệt Chiếu Cốt chân nhân giả kia, thân hình cao gầy, mặt gầy gò, trán có một mảng lộ xương trắng, mặc đạo bào xám trắng.
Người còn lại là Tư Mã ngục chủ mà Lạc Hồng từng gặp, chỉ là trên đầu thêm hai sừng đỏ.
"Ngươi cuối cùng cũng về."
Chiếu Cốt ngồi xếp bằng, nhìn hai người, không có ý định đứng dậy.
"Chuyện gì xảy ra ở Tử Yên cự trạch? Sao lại ngưng đỉnh sớm như vậy?"
Chiếu Cốt nhíu mày hỏi.
"Trước khi ngưng đỉnh không có dị tượng nào, chắc là ngẫu nhiên gặp sự kiện được ghi trong điển tịch."
Chiếu Cốt giả lắc đầu.
Tình huống ngưng đỉnh sớm như thế từng xảy ra vài lần trước đây, mỗi lần đều khiến thời gian khói tím cự đỉnh rút ngắn đi nhiều.
Nghe nói là do cấm chế bên trong Vạn Độc Quật vận chuyển quá lâu, xuất hiện khuyết tổn.
Vì không thể đoán trước thời gian tồn tại của khói tím cự đỉnh sẽ bị rút ngắn bao nhiêu, hắn và Tư Mã Lỗi mới phải nhanh chóng chạy đến.
Dù họ là Đại La tu sĩ, cũng khó tránh khỏi để lại dấu vết trên đường.
"Gần đây trong thành có gì khác thường không?"
Chiếu Cốt vẫn cẩn thận hỏi.
"Giống như bản thể dự tính, sau khi tin tức về Hắc Huyết uyên truyền đến, Tử Dương hầu đã đòi lại Thập Nhị Tướng, ta cũng trả lại hắn.
Họ đã vào đỉnh khói tím cùng với phần lớn độc tu trong thành từ khi nó mới xuất hiện.
Ngoài ra, ta luôn dùng độc trùng giám thị các độc tu vào thành. Đệ tử ba Độc môn lớn đều từng đến, nhưng đều rời khỏi Tử Yên thành không lâu sau khi tin tức truyền đến."
Chiếu Cốt giả vỗ trán, lấy ra một đoàn thần niệm xám trắng, ném cho Chiếu Cốt, rồi nói tiếp:
"Chi tiết đều ở trong đó."
"Ừ, lui đi."
Chiếu Cốt cầm đoàn thần niệm xám trắng, không xem ngay mà gật đầu với Chiếu Cốt giả, rồi thu nó vào tay áo.
Ngay sau đó, hắn vỗ đoàn thần niệm vào đan điền, mắt ngốc trệ một thoáng, rồi lại khôi phục thanh minh, nhìn Tư Mã Lỗi:
"Xem ra kế sách của đạo hữu có hiệu quả, đám lão ma độc đạo kia không đến gây chuyện."
"Ha ha, đương nhiên rồi.
Chiếu Cốt đạo hữu, chúng ta không nên chậm trễ, nhanh chóng nhập đỉnh thôi!"
Tư Mã Lỗi tự tin cười khẽ, rồi thúc giục.
"Được, ba người các ngươi ra đây!"
Chiếu Cốt gật đầu, dùng ngón tay gõ nhẹ vào xương trắng giữa lông mày.
Ba đạo độn quang bay ra từ trong xương trắng, rơi xuống đất, hiện ra Tử Thanh Song Xu, Hoa Xà và Chú Viêm.
"Cốt mỗ sẽ dẫn ba người bọn họ, Tư Mã đạo hữu định mang theo mấy tiểu bối?"
Chiếu Cốt hỏi thằng, có vẻ đã sắp xếp.
"Các ngươi cũng ra đi."
Tư Mã Lỗi mò vào ngọc phù bên hông, bảy bóng người bay ra.
"Tham kiến ngục chủ đại nhân!"
Trấn ngục sứ Vương Thừa vừa đứng vững đã hành lễ.
Sáu người còn lại đều là Thái Ất Thiên Đình tham gia khảo hạch, đã chết trong nhiệm vụ.
Tống Dao Quang cũng ở trong số đó.
"Ngục chủ đại nhân, sao chúng ta còn ở Ma vực?"
Tống Dao Quang nhíu mày hỏi.
Lúc Tư Mã Lỗi đột nhiên xuất hiện, đưa họ vào ngọc phủ, đã nói sẽ đưa họ trở lại Tiên vực khi ra ngoài.
"Bản ngục chủ còn có việc quan trọng ở Ma vực, cần các ngươi hiệp trợ.
Ai tham gia nếu đã thông qua khảo hạch trước đó thì coi như lập đại công, nếu không thì bản ngục chủ nguyện tiến cử cho các ngươi thông qua.
Các ngươi thấy sao?"
Tư Mã Lỗi mỉm cười nhìn sáu người.
Điều kiện này có vẻ hậu hĩnh, nhưng sáu người đều lộ vẻ lúng túng, cảm giác như bị trói lên thuyền giặc!