“Tốt, tốt, tốt! Ngươi đã khăng khăng muốn chết, vậy ta liền thành toàn ngươi!”
Gã đàn ông trúc sào nghe vậy, sát ý trong mắt bùng nổ, tay phải giơ lên trời, khiến vầng trăng tròn màu xanh lam trên đỉnh đầu xoay tít, trong nháy mắt phình to ra rất nhiều.
Ngay sau đó, vô số chùm sáng xanh lục bắn ra, nhiều gấp mấy lần so với trước.
Nhiệt Hỏa tiên tôn hiển nhiên cũng không muốn chết, thấy vậy, da mặt giật giật, há miệng phun ra một ngụm tinh huyết, rót vào chiếc gương đồng màu vàng bên hông.
Lập tức, uy năng của chiếc gương đồng màu vàng tăng vọt, phun ra kim quang rực rỡ như lửa, bao phủ lấy Nhiệt Hỏa tiên tôn.
Những chùm sáng xanh lục kia vừa tiến vào trong kim quang, liền từ tốc độ nhanh như điện, trở nên chậm chạp.
Có lẽ vì số lượng quá nhiều, Nhiệt Hỏa tiên tôn căn bản không thể tránh né, chỉ có thể cố gắng lựa chọn những nơi ít chùm sáng xanh lục nhất, thúc đẩy chiếc gương đồng màu vàng ra sức ngăn cản.
"Keng keng keng..." Tiếng va chạm không ngừng vang lên, Nhiệt Hỏa tiên tôn biết rõ tiên khí của mình không chống đỡ được bao lâu, lập tức nóng lòng như lửa đốt.
"Hừ!"
Gã đàn ông trúc sào hừ lạnh một tiếng, lập tức thi pháp thả ra linh vực, hắn muốn dùng linh vực áp chế lực lượng pháp tắc của chiếc gương đồng màu vàng, từ đó nhanh chóng bắt lấy Nhiệt Hỏa tiên tôn.
Nhưng đúng lúc này, hai thanh phi kiếm quấn quanh điện quang màu vàng từ một bên phá không mà ra, đâm thăng về phía gã đàn ông trúc sào!
"Ai!"
Gã đàn ông trúc sào kinh hãi, vung tay tế ra một quyển thẻ tre màu xanh lam, triển khai ngăn ở bên cạnh thân!
Đồng thời, vầng trăng tròn màu xanh lam khẽ chuyển, vô số chùm sáng xanh lục bắn về phía hướng phi kiếm lao tới.
Nhưng ngay sau đó, một đạo khí tức pháp tắc cực kỳ cường đại thình lình xuất hiện trên đỉnh đầu hắn.
Gã đàn ông trúc sào ngẩng đầu nhìn lên, thấy một chiếc hồ lô xanh biếc đang treo ngược trên không trung, miệng hồ lô nhắm ngay hắn, tỏa ra thanh quang chói mắt.
"Tiên thiên tiên khí!"
Gã đàn ông trúc sào lập tức cảm ứng được khí tức đặc biệt thuộc về tiên thiên tiên khí, lập tức không dám thất lễ, vội vàng đem quyển thẻ tre màu xanh lam dời lên đỉnh đầu.
Hắn giờ phút này đã nhận định, hai đạo kiếm quang màu xanh lam đã đâm nát thẻ tre, chính là kế sách dương đông kích tây của kẻ đánh lén.
"Hừ, mưu kế vụng về như vậy, sao có thể lừa được ta!"
Vừa đứt suy nghĩ, gã đàn ông trúc sào liền nghe thấy một tiếng sấm "Âm ầm" vang lên, hồ lô xanh biếc phun ra một đạo kim quang chói mắt, trong chốc lát đánh trúng thẻ tre màu xanh lam.
Thẻ tre màu xanh lam lập tức phát ra âm thanh răng rắc không chịu nổi gánh nặng, gã đàn ông trúc sào không chút nghĩ ngợi liền toàn lực rót tiên nguyên lực vào trong đó, dự định vững vàng đón đỡ lấy một kích này.
Chỉ cần thành công, hắn lập tức có thể xuất thủ đoạt bảo, khiến kẻ đánh lén chịu một thiệt thòi lớn.
Nhưng đúng lúc này, hai đạo kiếm khí sắc bén lúc trước lại xuất hiện, trực tiếp phá vỡ hộ thể linh quang của gã đàn ông trúc sào, đâm vào ngực bụng hắn.
"Phụt! Sao có thể, ngươi rõ ràng..."
Gã đàn ông trúc sào còn chưa nói hết, kim quang chói mắt vốn đã bị suy giảm phần lớn uy năng đột nhiên khôi phục lại trạng thái toàn thịnh.
Một tăng một giảm, thẻ tre màu xanh lam trong nháy mắt vỡ vụn, kim quang chói mắt trực tiếp xuyên thủng ngực bụng hắn, tạo ra một lỗ lớn gần như chia thân thể hắn thành hai đoạn!
Đột nhiên bị trọng thương, gã đàn ông trúc sào khó khăn chuyển động ánh mắt, hết sức khó hiểu nhìn về phía một nơi cách đó ngàn trượng, chỉ thấy ở đó có một bóng người đang tế ra một mặt thuẫn màu lam, kiệt lực ngăn cản vô số chùm sáng xanh lục, trông có vẻ vô cùng chật vật.
Vậy, rốt cuộc hắn đã ra tay đánh lén bằng cách nào?
Hàn Lập tất nhiên sẽ không cho hắn giải thích, thấy đánh lén thành công, lập tức thôi động hồ lô xanh biếc, hướng phía gã đàn ông trúc sào đập xuống.
Nếu một kích này đánh trúng, thân thể vốn đã trọng thương của gã đàn ông trúc sào chắc chắn sẽ hóa thành bột mịn, mà Nguyên Anh của hắn cũng khó tránh khỏi liên lụy.
Chính vì dự liệu được cảnh này, gã đàn ông trúc sào lập tức cắn răng, trực tiếp thoát ra Nguyên Anh.
Chỉ thấy, một đoàn thanh diễm xông ra từ đỉnh đầu gã đàn ông trúc sào, trong nháy mắt chui vào vầng trăng tròn màu xanh lam trên đỉnh đầu hắn.
Vầng trăng tròn màu xanh lam bỗng nhiên tối sầm lại, lộ ra một viên bảo châu màu xanh mông lung, lúc này được Nguyên Anh của gã đàn ông trúc sào ôm lấy, lập tức mang theo nó trốn xa.
Nhưng ngay tại thời khắc này, hư không phụ cận Nguyên Anh màu xanh lam chợt lóe lên, mấy sợi xiềng xích thần niệm phá không mà ra, không để ý đến những ngọn lửa linh diễm hộ thể kia, trực tiếp tiến vào trong Nguyên Anh màu xanh lam.
Trong nháy mắt, Nguyên Anh màu xanh lam dường như bị thi định thân chú, hoàn toàn cứng đờ.
Hàn Lập lập tức lách mình tới, tung ra một loạt cấm chế.
Sau khi xong việc, hắn liền đem cả Nguyên Anh và viên bảo châu màu xanh kia, cùng nhau thu vào Hoa Chi động thiên.
"Hàn sư đệ, chiêu 'thiều hoa bất thệ' này của ngươi, quả nhiên là vô cùng thực dụng."
Lạc Hồng quan chiến toàn bộ quá trình, đương nhiên nhìn thấu thủ đoạn Hàn Lão Ma sử dụng, lập tức không nhịn được khen ngợi.
“Ha ha, Lạc sư huynh quá khen, thần thông này tuy có thể khiến tất cả thần thông của ta trong nháy mắt khôi phục uy năng toàn thịnh khi vừa bộc phát, nhưng tiêu hao lực lượng thời gian thực tế không ít, còn cần cải tiến nhiều hơn mới được!”
Ngoài miệng tuy khách khí, nhưng nghe ngữ khí, liền biết Hàn Lập có chút hài lòng với thần thông mới ngộ ra của mình.
Thì ra, hai đạo kiếm quang màu xanh lam vừa rồi chính là được Hàn Lập dùng "thiều hoa bất thệ" gia trì, cho nên mới có thể sau khi vỡ vụn lại trong nháy mắt ngưng tụ, khiến gã đàn ông trúc sào không kịp trở tay.
Bất quá, tác dụng lớn nhất của thần thông này, vẫn là ở chiếc hồ lô xanh biếc.
Sau khi thu lấy thi thể gã đàn ông trúc sào, Hàn Lập vẫy tay, khiến chiếc hồ lô xanh biếc bay đến trên lòng bàn tay.
Lập tức, hắn lại thi triển "thiều hoa bất thệ”, khiến khí tức phi kiếm được kim quang bao phủ kia lại một lần nữa trở nên thịnh vượng, mới thu hồi lại vào trong hồ lô.
Việc hồ lô có thể dựa vào thời gian góp nhặt và áp súc kiếm khí, khiến nó bộc phát ra uy lực tuyệt cường khi được kích phát, nhưng sau một kích này, lại phải tốn thời gian dành dụm lại từ đầu, cho nên không thể trở thành thủ đoạn thông thường.
Nhưng Hàn Lập hiện tại nắm giữ môn thời gian thần thông "thiều hoa bất thệ" này, lại có thể tiêu hao lực lượng thời gian, khiến kiếm khí khôi phục uy năng toàn thịnh, sau đó thu hồi lại vào trong hồ lô xanh biếc.
Kể từ đó, sự tích lũy trước đó sẽ không bị lãng phí, thủ đoạn này của hắn chẳng những có thể ngày càng mạnh, mà lại ngày sau tùy thời có thể vận dụng!
"Lệ đạo hữu, lần này lão phu lại nhờ có ngươi xuất thủ cứu giúp, thực sự là vô cùng cảm kích!"
Nhiệt Hỏa tiên tôn lúc này cũng thu hồi tiên khí, phi độn tới, dừng ở trước mặt Hàn Lập, khom người thi lễ nói.
"Nhiệt Hỏa đạo hữu không cần khách khí, chúng ta đã cùng nhau tiến vào di tích này, tự nhiên phải viện thủ lẫn nhau. Không biết ngươi có gặp Ngân Hồ và Thạch Xuyên Không hai vị đạo hữu không?"
Hàn Lập khách khí vài câu, rồi dò hỏi.
"Ai, ta bị truyền tống đến nơi đây sau, vẫn luôn hái thuốc tầm bảo ở phụ cận, người duy nhất gặp được cũng chỉ có gã giám sát tiên sứ vừa rồi, nếu không có Lệ đạo hữu ngươi kịp thời đuổi tới, lão phu hôm nay chỉ sợ đã táng thân ở đây!"
Nhiệt Hỏa tiên tôn thở dài một tiếng, chỉ cảm thấy mình vận may không đủ.
"À đúng, Mạc đạo hữu không đi cùng ngươi sao?"
Dứt lời, Nhiệt Hỏa tiên tôn liền nhớ tới đối phương còn có một vị sư huynh thần thông thâm bất khả trắc, lúc này mang theo vài phần mong đợi hỏi.
"Mạc sư huynh hắn..."
Hàn Lập đang định nói, thì nghe Lạc Hồng truyền âm nói:
"Hàn sư đệ, Thạch Xuyên Không bên kia hình như gặp chút phiền toái, vi huynh qua xem một chút, rồi sẽ trở về."
Thì ra, ngay khi Hàn Lập và gã đàn ông trúc sào đấu pháp, bên phía Lạc Hồng lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn.
Trong U Minh động thiên, Phong Lâm đang bị tạm thời giam giữ đột nhiên nổi lên một tầng ngân quang, muốn xé rách không gian, đưa nàng đi.
Nhưng đúng lúc này, một đạo ngân quang khác từ trong cơ thể Phong Lâm hiển hiện, trực tiếp ngăn chặn đạo ngân quang trước đó.
Xung đột khuấy động ra những vầng sáng màu bạc, lập tức khiến không gian xung quanh chấn động không ngừng, khiến Phong Lâm có cảm giác như mình sắp bị xé nát.
Cũng may lúc này một vòng xoáy hắc vụ hiển hiện, Lạc Hồng từ đó lách mình ra.
“Tiền bối! Thiếu chủ đang triệu hoán chúng tai Nhanh, mau thả ta!”
Phong Lâm lập tức gấp giọng nói, nàng biết Thạch Xuyên Không nhất định gặp nguy hiểm, nếu không sẽ không triệu hoán nàng ngay lúc này.
"Vậy được, không cần lo ta đi tìm hắn."
Lạc Hồng đưa tay bắt lấy Phong Lâm, truyền âm cho Hàn Lập một tiếng, rồi tán đi không gian cấm chế trên người đối phương.
Một khe hở không gian trong nháy mắt xuất hiện, hút Phong Lâm vào, Lạc Hồng vừa muốn đi theo vào, liền cảm thấy một cỗ lực cản truyền đến.
Rất hiển nhiên, Thạch Xuyên Không dùng thủ đoạn truyền tống đơn độc, người ngoài không thể tiến vào.
Bất quá, điều này tự nhiên không làm khó được Lạc Hồng, hắn lập tức thôi động không gian pháp tắc, cả người được một tầng ngân quang bao phủ, liền thuận lợi tiến vào vết nứt không gian.
Sau một trận xuyên qua hư không, hai người cùng nhau xuất hiện trong một viên trận màu bạc.
Dưới chân bọn họ là một khối đá tròn màu đen khắc đầy trận văn, tỏa ra khí tức không gian mãnh liệt, còn ở trung tâm đá tròn, là một thanh niên tóc tím đang ôm một chiếc la bàn màu bạc, chính là Thạch Xuyên Không!
Ngoài ra, gã thanh niên ăn mặc lòe loẹt cũng được truyền tống tới, chỉ là không thấy lão giả trong ba người kia đâu.
Thạch Xuyên Không nhíu mày, đang định hỏi thăm giếng già đi đâu, thì thấy Phong Lâm không phải một mình đến, lập tức giật mủnh.
"Ai!"
"Thạch huynh, là ta."
Lạc Hồng phất tay xua tan ánh bạc chói mắt xung quanh, nắm lấy vai Phong Lâm rồi tiến lên.
"Lạc huynh? Sao ngươi..."
Thạch Xuyên Không thấy vậy trong lòng tuy nhất định, nhưng nhìn thấy Phong Lâm có vẻ như bị bắt, lại không hề buông lỏng cảnh giác.
"Thiếu chủ, đều là do thuộc hạ sơ suất..."
Phong Lâm biết việc này nàng phải giải thích rõ ràng, nếu không chính nàng mất mạng là chuyện nhỏ, nếu gây hại cho thiếu chủ, cả gia tộc nàng chỉ sợ phải chôn cùng!
"Hỗn trướng, xem ra ngươi không hề nghe lệnh ta, ta chẳng lẽ chưa nói, trước khi ta triệu hoán, các ngươi không được hành động sao?"
Thạch Xuyên Không giận dữ, hắn đã thông báo từ trước, nhưng Phong Lâm vẫn bị bảo vật dụ dỗ.
Bây giờ, hắn đang bị hai gã Thái Ất tu sĩ truy sát, nếu Lạc Hồng cũng gây khó đễ cho hắn, dù hắn có át chủ bài, cơ hội sống sót hôm nay cũng không lớn
"Thuộc hạ đáng chết!"
Phong Lâm không dám phản bác.
Gã thanh niên ăn mặc lòe loẹt lúc này cũng im như thóc, sau khi tiến vào di tích hắn cũng không khá hơn là bao, chỉ là vận may tốt, không gây ra tai họa.
"Thạch huynh bớt giận, đã là hiểu lầm, giải thích rõ, bồi thường chút là được. Ta và ngươi giao tình một trận, Lạc mỗ há lại sẽ hùng hổ dọa người."
Lạc Hồng đương nhiên nhìn ra Thạch Xuyên Không có chút diễn kịch, nếu không với tâm cơ của hắn, dù tức giận cũng không đến mức thất thố như vậy.
"Lạc huynh cũng đã cảm ứng được, có hai vị Thái Ất tu sĩ đang truy sát Thạch mỗ, một người là cung chủ Lục Ngô Lương của Nguyên Cạnh Tiên Cung, người còn lại là Triệu Chân, giám sát tiên sứ trấn giữ Phục Trạch Tiên Vực. Chỉ cần Lạc huynh nguyện ý xuất thủ tương trợ, ngoài phần bồi thường kia ra, Thạch mỗ còn nguyện ý trả thêm một khoản thù lao."
Biết Lạc Hồng không có ý định lợi dụng chuyện này để gây khó dễ, Thạch Xuyên Không lập tức thở phào, chắp tay thỉnh cầu.
Mặc dù hắn tự tin, với sự trợ giúp của hai thủ hạ có thể đối phó với hai gã Thái Ất tu sĩ kia, nhưng khi đó hắn sẽ phải tổn thất không ít tiên bảo trân quý một lần dùng.
Tính ra, chi bằng mời Lạc Hồng ra tay càng có lợi hơn.
“Ha ha, đễ nói. Chỉ cần Thạch huynh đáp ứng cho ra hai phần vật liệu trong mai ngọc giản này, Lạc mnỗ hôm nay sẽ giúp ngươi một tay.”
Đối phương là thiếu chủ của Quảng Nguyên trai, Lạc Hồng đương nhiên phải thừa cơ hội này kiếm chác một phen.
Nhận lấy thẻ ngọc màu trắng, Thạch Xuyên Không thần thức đi vào tìm tòi, da mặt lập tức hơi nhăn lại.
Lạc Hồng tuy không đưa ra yêu cầu quá đáng, bảo hắn đi tìm những tiên tài dị bảo cực kỳ hiếm thấy, mà đều là những pháp tài tam tôn cơ bản, nhưng số lượng yêu cầu lại hơi nhiều.
Lần này, hắn mời Lạc Hồng xuất thủ chẳng những không có lợi nhuận, mà còn có thể bị thiệt nhỏ.
“Thôi, coi như để chắc chắn, tìm được La Sá Tỳ Bà mới là cần gấp nhất!”
Thạch Xuyên Không ánh mắt hơi chớp động rồi hạ quyết tâm, mở miệng đáp ứng yêu cầu của Lạc Hồng.
"Vừa hay bọn chúng sắp tới, Lạc mỗ sẽ thôi động không gian linh vực tương trợ các ngươi, nghĩ rằng các ngươi cũng không lạ gì cách đấu pháp này."
Lạc Hồng nói nguyện ý xuất thủ, cũng không nói sẽ đối đầu trực diện với Lục Ngô Lương và Triệu Chân, hắn còn đang bị thương mà.
Nếu toàn lực xuất thủ, có thể sẽ kéo dài thời gian khỏi bệnh.
Dứt lời, hắn vỗ vào sau lưng Phong Lâm, khôi phục tu vi cho nàng.
"Lạc tiền bối, ngươi đây không phải hại thiếu chủ chúng ta sao?"
Gã thanh niên ăn mặc lòe loẹt nghe vậy chợt cảm thấy Lạc Hồng đang chơi chữ, lập tức bất mãn nói.
Thạch Xuyên Không lập tức tuy chưa nói gì, nhưng cũng nhíu mày, cảm thấy Lạc Hồng không đáng với cái giá hắn trả.
Lạc Hồng không nói nhảm với bọn chúng, đưa tay lấy ra Phá Thiên thương từ trong hư không, lập tức dùng tiên nguyên lực thúc giục, khiến những đại đạo kim văn dày đặc nổi lên.
“Tiên khí ngũ phẩm!”
Gã thanh niên ăn mặc lòe loẹt trong nháy mắt mở to mắt.
Đây chính là tiên khí ngũ phẩm, chỉ kém tiên khí tứ phẩm chuyên dùng cho Đại La một phẩm, ẩn chứa vẫn là một trong tam đại chí tôn pháp tắc - không gian pháp tắc!
Dù Thạch Xuyên Không kiến thức rộng rãi, cũng chưa từng nghĩ tới bảo vật như vậy, lại ở trong tay một gã Thái Ất tu sĩ vô danh, ngây người một lát rồi mới nói:
"Vậy cứ theo lời Lạc huynh, ngươi chỉ cần thi triển linh vực, giúp bọn ta là được!"
Dứt lời, hắn dẫn hai thủ hạ, hướng về phía Triệu Chân và hai người sắp đuổi tới nơi này mà độn đi.
Hai bên dừng độn quang không lâu sau, Lạc Hồng nghe thấy gã thanh niên ăn mặc lòe loẹt lớn tiếng khoác lác:
"Dám ra tay với thiếu chủ của Quảng Nguyên trai ta, xem ra các ngươi cảm thấy con đường tu đạo đi quá thuận, còn ngại thọ nguyên Thái Ất quá dài!"
Lạc Hồng lắc đầu, gã này đúng là đủ phách lối.
Không còn cách nào, đã nhận tiền, đương nhiên phải phục vụ đầy đủ, nhịn một chút vậy.
Ngay sau đó, hắn cầm Phá Thiên thương trong tay nhẹ nhàng chạm xuống đất, lập tức một vòng ngân quang cực nhanh khuếch tán ra, nhuộm cả thiên địa phụ cận thành màu trắng bạc!