Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 98648 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1990
Cuối cùng nhập bảo điện

❊ ❊ ❊

"Thạch huynh, xem dáng vẻ của ngươi, chăng lẽ không thu hoạch được gì sao?”

Vừa trở lại đội ngũ, Hàn Lập đã nhận thấy sắc mặt khó coi của Thạch Xuyên Không, liền hỏi.

"Haizz, vận khí không tốt. Ta đến một đoàn Lưu Diễm Huyết Vân cũng không thấy, căn bản không có cơ hội tranh đoạt."

Thạch Xuyên Không thở dài, lắc đầu truyền âm.

"Phương Thiền bọn họ cũng không thu được gì à?"

Hàn Lập liếc mắt nhìn quanh, hỏi như vô tình.

"Ừm, bọn họ cũng giống ta. Bất quá tứ đại thành chủ, huynh muội Chu gia, còn có Thiệu Ưng đều ít nhất thu hoạch được một đoàn Lưu Diễm Huyết Vân."

Nếu số lượng Lưu Diễm Huyết Vân không nhiều thì thôi, đằng này nhiều người có được cơ duyên như vậy, trách sao Thạch Xuyên Không không thấy khó chịu.

Hàn Lập nghe vậy chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng đã có tính toán.

Sau khi mọi người trở về đông đủ, Ách Quái lập tức tăng tốc độ di chuyển.

Đi thêm hơn một canh giờ nữa, sương máu xung quanh cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Cảnh sắc phía trước rộng mở, một dãy núi liên miên xuất hiện trước mắt.

Dãy núi này địa thế rộng lớn, sơn phong trùng điệp kéo dài đến tận cuối tầm mắt.

Nhưng khác với khu rừng mưa tràn đầy sinh cơ, những ngọn núi này không có một cọng cỏ, hoang vu như thuở khai thiên lập địa.

Điều kỳ lạ nhất là, dù là mặt đất hay đá, tất cả đều có màu đỏ máu.

Giữa những ngọn núi trùng điệp, còn có mấy dòng sông lớn màu đỏ máu chảy xiết. Trong không khí cũng thoang thoảng một luồng khí huyết, như thể toàn bộ dãy núi là một xác chết bằng huyết nhục.

Tuy vậy, không khí không hề có chút tanh hôi nào, ngược lại còn thoang thoảng mùi hương ngọt ngào!

Ách Quái không để mọi người quan sát lâu, dẫn đầu tiến vào dãy núi màu máu này.

Vượt qua mấy ngọn núi, họ đến một bồn địa lớn trong núi.

Mấy dòng sông màu máu hội tụ ở đây, và ngay tại nơi giao nhau của chúng, sừng sững một tòa đại điện màu đỏ máu vô cùng to lớn!

Điện này cực kỳ hùng vĩ, dù so với những ngọn núi tráng lệ xung quanh cũng không hề kém cạnh.

Hơn nữa, ngay cả bên ngoài đại điện cũng có ngọc trụ, bậc thềm ngân, tỏa ánh sáng lung linh, tản ra hàng ức đạo hào quang đỏ máu, trông vô cùng hùng vĩ.

Đám người nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi tưởng tượng bên trong điện còn tráng lệ đến mức nào.

Đương nhiên, một ý nghĩ cũng đồng thời nảy ra trong đầu mọi người: "Thành chủ quả nhiên không gạt chúng ta, nơi này chắc chắn có vô số bảo bối!"

Thế là, mọi người vô thức nhìn về phía cửa điện, nơi có hai cánh cửa đá màu đỏ máu che chắn, trên đó khắc vô số phù văn và hoa văn phức tạp!

Mọi người không hiểu rõ hết, nhưng năm lỗ nhỏ màu đen trên cửa đá rất đễ thấy, nhất là mỗi lỗ nhỏ đều có hai huyền văn chú thích, lần lượt là: Diệp Sát, Ư Minh, Bích Lân, Kinh Thần, Anh Hoa.

Hàn Lập nhận ra hai trong số đó, chính là tên hai tòa thần điện mà hắn đã từng đến!

"Thành chủ, tòa đại điện này hẳn là cấm địa mà ngài đã nói. Chẳng phải huyết sắc chìa khóa đoạt được dùng cho cánh cửa đá này sao?"

Tần Nguyên không nhịn được, hỏi trước.

"Không sai."

Ách Quái khẽ thở ra, cố gắng xoa dịu sự kích động trong lòng.

Không ai biết hắn đã mưu đồ cho ngày hôm nay bao lâu!

"Lệ đạo hữu, Thần Dương, các ngươi lấy thánh chìa ra. Chúng ta không nên chậm trễ, lập tức mở cửa vào trong."

Vừa bình tĩnh lại, Ách Quái liền quay sang Hàn Lập và Thần Dương.

"Tốt cho ngươi Thần Dương, lại có cả thánh chìa!"

Phù Kiên sững sờ, lập tức chỉ tay vào Thần Dương, ánh mắt không thiện.

"Vì sao Thần mỗ không thể có? Chẳng lẽ cùng là thành chủ, ta còn phải để ngươi bảo đảm?"

Thần Dương phản bác, rồi lật tay lấy ra một viên thánh chìa tỏa huyết quang.

"Lệ mỗ cũng đang định lấy thánh chìa ra."

Hàn Lập vừa nói với vẻ mặt bình thường, vừa lật tay lấy ra hai viên thánh chìa.

Thấy vậy, Phù Kiên và những người khác lại giật mình, hiển nhiên không ngờ Hàn Lập lại có nhiều hơn một viên thánh cha.

Ách Quái không ngạc nhiên, gật đầu, rồi cũng lấy ra hai viên thánh chìa.

Như vậy, năm chiếc thánh chìa cần thiết để mở cửa đã đủ.

"Cứ tưởng chúng ta phải nghĩ cách mở cửa, chắc chắn phải dây dưa với người Khôi thành một phen. Ai ngờ năm chiếc thánh chìa lại rơi vào tay Huyền thành chúng ta!"

Tần Nguyên kinh ngạc nói.

Lúc trước hắn có nhắc đến nội đấu, nhưng chưa từng quên Khôi thành.

Nhưng sau khi tiến vào Đại Khư, tu sĩ Khôi thành dường như bốc hơi khỏi nhân gian, thật khiến người lo lắng!

"Không sao, chỉ cần chúng ta lấy được cơ duyên trước, đến lúc đó muốn làm gì cũng có thể chiếm thế chủ động."

Nói rồi, Ách Quái định lấy thánh chìa trong tay Hàn Lập và Thần Dương.

Thần Dương không phản ứng gì, nhưng Hàn Lập lên tiếng:

“Khoan đã, trước khi vào, chúng ta có nên bàn bạc cách chia bảo vật trong điện không?”

Mọi người im lặng, hiển nhiên đã đoán được ý định của Hàn Lập.

"Hừ! Chúng ta hợp lực đến đây, đương nhiên ai cũng có phần. Ngoại trừ thành chủ, những người còn lại chia đều là được."

Phù Kiên hừ lạnh, đề nghị.

Hắn và Tần Nguyên đều không có thánh chìa, nếu không định ra quy tắc này, lát nữa chắc chắn thiệt thòi lớn.

Quả nhiên, hắn vừa nói xong, Thần Dương đã làm khó:

"Phù đạo hữu dọc đường có thể nói là không lập được chút công nào, mặt mũi đâu mà đòi chia đều với chúng ta? Chẳng lẽ chúng ta nợ ngươi?"

"Được rồi, bớt lời đi. Chia đều đúng là không được, nhưng các ngươi có được thánh chìa cũng chỉ là vận may chiếm phần lớn. Ta sẽ làm chủ chia thêm cho các ngươi một chút, nhưng sẽ không để chênh lệch quá lớn."

Thấy mọi người sắp ầm ĩ, Ách Quái lên tiếng quyết định cách phân chia.

Cách này có lẽ không khiến ai hài lòng, nhưng ít nhất mọi người đều chấp nhận được, vì vậy cuộc tranh cãi còn chưa nổ ra đã im bặt.

"Cách mở cửa rất đơn giản, chỉ cần đồng thời cắm thánh chìa vào lỗ nhỏ trên cửa là được. Giờ ta sẽ sắp xếp."

Sau khi thu hết thánh chìa, Ách Quái chia bốn chiếc cho Thần Dương, Phù Kiên, Tần Nguyên và Chú Viêm.

Lát sau, năm người cùng đến trước cửa đá màu đỏ máu, theo lệnh của Ách Quái, đồng thời cắm thánh chìa vào các lỗ nhỏ!

Lập tức, cả cánh cửa đá rung lên ù ù, những đường vân màu đỏ máu bừng sáng chói mắt. Ngay sau đó, những tiếng "ken két" vang lên, năm chiếc thánh chìa đều bị hút vào lỗ nhỏ, biến mất không thấy.

Khoảnh khắc sau, năm lỗ nhỏ đồng thời bắn ra một đạo huyết quang sền sệt, quấn lấy nhau như dây thừng, tạo thành một phù văn màu đỏ máu khổng lồ.

Vừa thành hình, phù văn này liền cắm vào cửa đá, khiến các huyết văn trên đó bùng lên rồi biến mất.

Lúc này, hai cánh cửa phát ra tiếng "kẹt kẹt", chậm rãi mở ra, để lộ một lối đi rộng rãi tối đen.

"Đi thôi."

Ách Quái lộ vẻ hưng phấn, dẫn đầu bước vào trong.

Hàn Lập và những người khác cũng không do dự, nhao nhao bước qua đại môn, vào trong đại điện.

Sau đó, một tiếng ma sát vang lên, hai cánh cửa đá lại đóng sầm lại.

Tuy vậy, mọi người không cảm nhận được chút cấm chế nào, nên dù cửa đóng lại, họ cũng không hề bối rối.

Sau cửa điện là một hành lang, Ách Quái dẫn đầu đi không lâu thì đến một quảng trường.

Ban đầu, quảng trường tối đen, nhưng rất nhanh, trên mái vòm của quảng trường, những viên minh châu lớn bắt đầu sáng lên, như những ngôi sao trong đêm, chiếu sáng cả không gian.

Hàn Lập ngẩng đầu nhìn, chỉ cảm thấy như có Ngân Hà treo trên đỉnh đầu, mình đang đứng giữa đồng hoang đêm tối.

Quan trọng nhất là, những viên minh châu này đều tản ra khí tức tỉnh thần nồng đậm, khiến ai nấy đều tỉnh táo.

"Đây đều là thú hạch cả sao?"

"Chắc chắn là thú hạch, mà phần lớn đều là thú hạch Địa cấp, số lượng thú hạch Thiên cấp cũng không ít!"

"Trời ạ, ta chưa từng thấy nhiều thú hạch đến vậy! Dù là bảo khố của Huyền thành cũng không bằng một phần vạn nơi này!"

Mọi người không ngờ vừa vào đại điện đã bị sự xa hoa của nơi này làm cho kinh ngạc.

Dù trên đầu là một kho báu khổng lồ, nhưng mọi người không ai có ý định thu lấy, bởi họ biết những thứ tốt hơn còn ở phúa trước!

Quảng trường đá trắng dưới chân mọi người không lớn, chỉ hơn trăm trượng, đã bị một hàng rào chắn ngang.

Bên ngoài hàng rào là một vực sâu thăm thẳm, bên dưới dường như có sương mù dày đặc, thỉnh thoảng có gió lạnh thổi lên.

Giữa hàng rào có ba cây cầu đá trắng, rộng hơn mười trượng, dài khoảng trăm trượng, dẫn đến một tế đàn hình tròn màu trắng khổng lồ.

Tế đàn rộng chừng vạn trượng, như một ngọn núi tròn đứng sừng sững giữa vực sâu.

Không nói nhiều, Ách Quái dẫn mọi người đi qua cây cầu đá ở giữa, đến tế đàn.

Vừa đặt chân lên tế đàn, sắc mặt mọi người đều thay đổi, mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Nguyên lai, ngay lúc đó, họ đồng thời cảm nhận được một luồng khí huyết mạnh mẽ đến khó tin.

Nhìn theo nguồn khí tức, mọi người mới phát hiện tế đàn này không phải là một bệ đá bằng phẳng, mà ở giữa có một hố sâu hình ngũ giác rộng trăm trượng. Luồng khí huyết đáng sợ kia phát ra từ đó!

Tại năm góc của hố sâu ngũ giác, đứng sừng sững năm tượng đá hình lân thú màu đen cổ quái.

Thân hình như cóc, to béo, trên lưng mọc hai cánh, đang rộng như muốn bay, cổ đài nhỏ không cân đối, phía trước treo một cái đầu lớn như đầu thằn lằn, hướng về phía hố sâu.

Thấy năm tượng thú đá dị thú cao hơn mười trượng, mọi người lập tức cảnh giác, bởi họ đã gặp tình cảnh tương tự trong thần điện trước đây, cuối cùng những tượng đá đó đều biến thành khôi lỗi, tấn công họ.

Nơi này rõ ràng đã là khu vực trung tâm của Đại Khư, ai biết sẽ có những khôi lỗi lợi hại đến mức nào, nên mọi người không dám mạo hiểm tiến lên.

Nhưng Ách Quái không nằm trong số đó, hắn nhảy lên, đến mép hố sâu ngũ giác.

Trong hố sâu là một huyết trì tế tự vô cùng lớn, bên trong đầy huyết dịch đỏ tươi như thủy triều lên xuống, bên ngoài phủ một lớp huyết vụ dày đặc.

Thấy những tượng đá không có động tĩnh gì, mọi người yên tâm đi theo, rất nhanh họ thấy trong huyết lãng cuồn cuộn thỉnh thoảng lộ ra những đoạn bạch cốt trong suốt như ngọc, có cái giống sừng nhọn của một dị thú to lớn nào đó, có cái lại như đầu lâu bằng xương.

"Khí huyết mạnh mẽ quá, nếu trực tiếp xuống đó, chẳng phải chúng ta sẽ bị tan thành huyết thủy sao!"

Chú Viêm sợ hãi thốt lên.

"Ha ha, trực tiếp xuống thì đương nhiên không được, nhưng chỉ cần dùng đúng cách, khí huyết tích tụ vô số năm ở đây có thể biến thành tư lương của chúng ta!

Với Huyền tu, đây là cơ duyên quý giá nhất trên đời!"

Ách Quái cười, không hề che giấu khát vọng với khí huyết trong hố sâu.

"Thấy năm pho tượng kia không? Đó là năm trận tuyến của đại trận huyết tế. Chỉ cần chúng ta kích hoạt nó, không chỉ có thể cùng nhau thôn phệ khí huyết trong hố, mà còn có thể hấp thụ hài cốt bên dưới!"

"Thành chủ hình như cũng lần đầu đến đây, sao lại quen thuộc nơi này đến vậy?"

Chú Viêm chần chừ, không biết gì về đại trận, làm sao dám tùy tiện kích hoạt, lỡ đâu bị hiến tế thì sao.

Những người còn lại cũng nhìn Ách Quái, hiển nhiên họ cũng có cùng lo lắng.

"Chủ đạo hữu yên tâm, ta chỉ từng có được một tấm bia đá, trên đó có miêu tả về tình hình nơi này.

Hơn nữa, để kích hoạt đại trận này cần năm người, ta cũng là một trong số đó.

Về bốn người còn lại, bốn thành trì phụ thuộc của các ngươi đều có công lao lớn, chuyện tốt như vậy, ta đương nhiên sẽ không để người khác hưởng.

Đương nhiên, nếu các ngươi muốn nhường cơ hội cho thủ hạ thì ta cũng không có ý kiến."

Ách Quái nói với thái độ tùy ý, không hề ép buộc.

“Phù mỗ đương nhiên tin tưởng thành chủ, ta quyết định tự mình ra tay!"

Phù Kiên tỏ thái độ đầu tiên, khiến Ách Quái gật đầu.

Tần Nguyên liếc mắt nhưng chưa vội theo, mà chần chừ:

"Thành chủ, có thể cho chúng ta xem xét đại trận một chút, để lát nữa kích hoạt được thuận lợi hơn."

"Đương nhiên, nhưng nhanh lên, người Khôi thành có thể đến bất cứ lúc nào."

Ách Quái đồng ý, không hề có vẻ gì là chột dạ.

"Cái này còn cần xem xét, chắc chắn có vấn đề!"

Hàn Lập thầm oán.

"Ha ha, Hàn sư đệ cũng thấy có vấn đề à?"

Lạc Hồng bí mật truyền âm.

“Ta trước đây còn tưởng hắn cố ky Khôi thành, nên mới nhiều lần ngăn cản tứ đại thành chủ nội đấu.

Nhưng giờ xem ra, hắn rõ ràng đã biết tình hình nơi này, để có đủ nhân thủ kích hoạt đại trận, mới làm như vậy.

Lạc sư huynh, huynh kiến thức rộng hơn ta, có nhận ra đó là trận pháp gì không?"

Hàn Lập đã chắc chắn kích hoạt đại trận không phải chuyện tốt, chỉ là không biết cụ thể sẽ xảy ra chuyện gì.

"Chỉ nhìn thế này thì vi huynh cũng không nhận ra đại trận này là gì, nhưng chỉ cần biết Ách Quái dụng ý khó dò, kết hợp với khí huyết cuồng bạo trong hố này, thì không khó đoán hắn muốn làm gì."

Lạc Hồng không trả lời câu hỏi của Hàn Lập, mà phỏng đoán.

"Lúc trước ta luyện hóa Lưu Diễm Huyết Vân đã thống khổ như vậy, nếu trực tiếp thu nạp khí huyết mạnh mẽ và cuồng bạo như thế này, dù là với tu vi Huyền Đạo của Ách Quái, chắc chắn cũng không thể chống đỡ được lâu, vậy thì..."

Hàn Lập suy nghĩ theo mạch của Lạc Hồng, không lâu sau đã hiểu ra.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »