Kình lực khủng khiếp tuôn trào ra, tựa cuồng long giận đữ, muốn nuốt chứng Lạc Hồng vừa xuất hiện trước mặt Phương Thiền.
Nhưng quyền kình chưa kịp tới, một đạo ngân quang chợt lóe giữa Tôn Đồ và Lạc Hồng, một thân ảnh cao lớn như cột điện lao ra.
Ngay sau đó, một chưởng ảnh đỏ rực gào thét xông tới, chặn đứng quyền kình kia.
"Là ngươi!"
Tôn Đồ lập tức nhận ra Chú Viêm, trong nháy mắt hiểu ra nhiều điều.
“Thì ra là thế, các ngươi là một bọn!”
Cùng lúc đó, Lạc Hồng vừa xuất hiện trước mặt Phương Thiền, không đợi đối phương vung song búa xuống, đã tung một quyền vào bụng đối phương.
"Phốc!"
Một ngụm máu lớn phun ra từ miệng Phương Thiền, kẻ gần như hóa thành yêu thú, hắn lập tức khom người, cảm thấy tạng phủ trong người đều rạn nứt, đau đớn tột cùng.
Nhưng điều kinh ngạc là, vẻ thống khổ trên mặt Phương Thiền chợt lóe rồi biến mất, thay vào đó là nụ cười điên cuồng.
Hắn vứt bỏ song búa run rấy trong tay, vung song trảo đánh thắng vào đầu Lạc Hồng!
Lạc Hồng thấy vậy liền lùi nhanh về phía sau, tránh thế công của Phương Thiền.
Sau khi phản công, Phương Thiền như phát cuồng, từng bước ép sát Lạc Hồng, vung đôi móng vuốt tạo thành vô số tàn ảnh, kình phong điên cuồng phá hủy dãy núi xung quanh.
"Chết! Chết! Chết!"
Nghe tiếng gào thét khủng bố tựa yêu thú của Phương Thiền, Lạc Hồng không hề bối rối, vì động tác của đối phương cương mãnh nhưng tốc độ không đủ.
Hắn chỉ cần khẽ rung mình, chậm rãi lùi lại, có thể tránh được mọi thế công của Phương Thiền.
Hơn nữa, Lạc Hồng còn chú ý thấy huyết khí quanh thân Phương Thiền đang nhanh chóng tiêu hao khi hắn bộc phát như vậy, rõ ràng hắn không thể duy trì bí thuật này được bao lâu!
"Khí tức này quen thuộc quá. Đúng, là chân linh Huyết Hống! Trong thân thể hắn nhất định có huyết mạch chân linh!"
Tu vi Huyền Đạo của Lạc Hồng đã đạt tới Thái Ất hậu kỳ, toàn thân mở hai trăm tám mươi huyền khiếu, thực lực vượt xa Phương Thiền, nên dù Phương Thiền liều mạng, hắn vẫn rất dễ dàng, thậm chí có thể phân tâm nghĩ chuyện khác.
Nhưng Lạc Hồng không lập tức đánh bại Phương Thiền, không phải vì muốn đùa bỡn, mà là muốn che giấu thực lực, xem Tôn Đồ còn giở được trò gì.
“Nên làm thế nào mới ổn đây!”
Lúc này trên núi hoang, Lạc Hồng và Phương Thiền, Chú Viêm và Tôn Đồ, đã hình thành các chiến đoàn riêng, chỉ có Từ Ứng Hổ không ai để ý tới.
Khi Chú Viêm trở lại, hắn đã ý thức được lần này mình đã làm hỏng chuyện.
Hắn muốn lập công chuộc tội, nhưng thấy hai bên giao chiến kịch liệt, trong lòng sinh ra ý định rút lui.
Nhất thời, hắn do dự không biết nên giúp bên nào.
Giao phong cận chiến của huyền sĩ biến hóa khôn lường, hắn vừa do dự, Chú Viêm đã giao đấu với Tôn Đồ mấy chục hiệp.
Chú Viêm là huyền sĩ Thái Ất đỉnh phong, toàn thân mở ba trăm sáu mươi huyền khiếu, chỉ thiếu chút nữa là phá vỡ thiên quan, tiến giai Đại La.
Tu vi Huyền Đạo của Tôn Đồ chưa viên mãn, nhưng kinh nghiệm chiến đấu tích lũy trong Tích Lân Không Cảnh không sánh được với Chú Viêm, cộng thêm các bí thuật Huyền Đạo tuyệt tích, ngược lại có thể ngang sức với Chú Viêm.
"Chú Viêm, thực lực của chúng ta không hơn kém bao nhiêu, thật sự muốn quyết sinh tử ở đây?!"
Thấy thực lực Chú Viêm không hề yếu kém, Tôn Đồ không muốn tiếp tục giao chiến, nếu không dù thắng, hắn cũng phải trả giá cực kỳ thảm trọng.
"Đừng nói nhảm, đỡ thêm một quyền của Chú mỗi”
So với Tôn Đồ, Chú Viêm tự tin hơn, vì hắn biết thực lực thật sự của Lạc Hồng.
Chỉ cần hắn ép Tôn Đồ dùng át chủ bài, Lạc Hồng đến giúp, trận này chắc chắn thắng!
Khí lưu màu đỏ bao quanh nắm đấm, Chú Viêm đã vận dụng bí thuật tăng chiến lực.
Vì trước đó dùng Nhiên Khiếu Đan, huyền khiếu màu đỏ trên người hắn chỉ có mười hai cái, kém xa trước kia.
Nhưng hiệu quả vẫn rất nhanh, một quyền này trực tiếp phá vỡ thế thủ của Tôn Đồ, đánh vào ngực hắn, khiến hắn lùi lại mấy bước!
"Ngươi ép ta!"
Tôn Đồ biết nếu còn giữ lại, hôm nay sẽ là ngày giỗ của hắn.
Vì vậy, hắn xé áo bào, để lộ lồng ngực phủ vảy xanh lam.
Sau đó, trong cơ thể Tôn Đồ vang lên tiếng sư hống lớn, thân hình mập mạp của hắn lập tức gầy đi, hóa thành thân thể cường tráng vô cùng.
Đồng thời lam quang tuôn trào, khiến thân hình cao lớn, điện mạo hóa thành hình dáng sư tử.
Đáng sợ hơn, trên ngực hắn liên tiếp mọc ra tám khối u thịt, đều nhanh chóng hóa thành sư thú, gào thét không ngừng!
"Huyết mạch chân linh!"
Mắt Chú Viêm ngưng lại, biết đây là một loại biến hóa chân linh, dù Tôn Đồ chưa tu luyện đến viên mãn, nhưng tăng cường nhục thân rất lớn.
Quả nhiên, sau khi giao thủ lại, Chú Viêm dần bị áp chế xuống hạ phong.
“Quả nhiên giấu át chủ bài, nhưng cũng chỉ có vậy.”
Lạc Hồng không ngạc nhiên trước sự bộc phát của Tôn Đồ, việc này nằm trong dự đoán của hắn.
Lúc này, bên tai Lạc Hồng vang lên tiếng thở dốc thô nặng của Phương Thiền.
"Đến cực hạn rồi sao?"
Vừa nghĩ, Lạc Hồng đã xuất thủ, một kiếm chỉ đâm thẳng vào mi tâm Phương Thiền!
"Ngươi mắc lừa rồi!”
Nhưng khi Lạc Hồng xuất thủ, huyết khí quanh thân Phương Thiền lại mạnh lên, ngay sau đó một làn sóng âm màu trắng phun ra từ mũi hắn.
Lạc Hồng bị sóng âm này đánh trúng, cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, thân hình cứng đờ!
Sóng âm này là át chủ bài của Phương Thiền, chỉ cần trúng phải, nhục thân sẽ tê liệt, chỉ có thể mặc hắn chém giết.
Dù thi triển bí thuật khiến Phương Thiền trông như điên cuồng, hắn vẫn còn lý trí, nên đã nhận ra mình không phải đối thủ của Lạc Hồng và giăng cái bẫy này.
Bây giờ đã thành công, hắn lập tức vung móng vuốt, móc thẳng vào tim Lạc Hồng.
Nhưng vẻ mừng rỡ trên mặt Phương Thiền vừa xuất hiện, một bàn tay đã nhanh chóng chộp lấy cổ tay hắn.
"Rắc!"
Một tiếng xương gãy vang lên, bàn tay trông không mạnh mẽ này đã bóp nát cổ tay Phương Thiền.
Sau đó, không đợi hắn kêu lên, một nắm đấm đã nện thẳng vào mặt Phương Thiền, đánh hắn bay ra ngoài, đâm vào một ngọn núi gần đó.
Lạc Hồng thu nắm đấm, hai trăm tám mươi huyền khiếu quanh thân đã sáng lên, lạnh lùng nhìn Từ Ứng Hổ, rồi đạp chân xuống, hóa thành mũi tên lao vào chiến đoàn của Chú Viêm và Tôn Đồ.
Hai người liên thủ dễ dàng chống đỡ thế công của Tôn Đồ, đồng thời lập tức áp chế hắn.
"Ngươi có thực lực này, sao không nói sớm?!"
Tôn Đồ kinh hãi, hắn cho rằng Lạc Hồng chỉ có thực lực Thái Ất trung kỳ, không ngờ hắn lại giấu giếm, thực lực thật sự đã đạt tới Thái Ất hậu kỳ!
Vừa chấn kinh, Tôn Đồ vừa cảm thấy uất ức, vì hắn thấy Lạc Hồng hoàn toàn không cần phải giấu giếm thực lực.
Chăng lẽ bọn họ có thâm thù đại hận gì với mình sao?f
Nhưng Tôn Đồ không biết, Lạc Hồng ban đầu chỉ là huyền sĩ Thái Ất sơ kỳ, nhờ có nhiều thú hạch Huyền cấp mới đột phá.
Nhưng điều này nằm ngoài nhận thức của Tôn Đồ, không trách hắn không hiểu ra.
"Ha ha, thống khoái! Mời Chú huynh giúp ta lược trận!"
Giao thủ với Tôn Đồ không lâu, Lạc Hồng cảm thấy sảng khoái chưa từng có, cảm thấy thân thể như được sống lại!
Chú Viêm nghe vậy không nói gì, lùi khỏi chiến đoàn.
"Lão phu giờ còn dám đụng vào Đại La lân thú, há để ngươi khoe oai, chết đi cho ta!"
Tôn Đồ cảm thấy bị sỉ nhục, cánh tay phải đột nhiên phình to gấp đôi, gân xanh nổi lên, oanh một quyền vào Lạc Hồng.
Lạc Hồng như thấy một con cự sư cắn xé mình, thôn thiên thực địa, không thể tránh được!
Nhưng hắn vốn không định tránh, lúc này toàn lực vận chuyển Cửu Chuyển Tiêu Long Công, khiến trên người thêm gần gấp đôi huyền khiếu màu đen!
Đây là pháp bộc phát của Cửu Chuyển Tiêu Long Công, dù thời gian ngắn, uy lực lại tuyệt luân.
Nắm đấm hữu quyền quấn quanh lôi điện màu đen oanh ra, va chạm mạnh vào cự quyền vảy lam của Tôn Đồ.
"Oanh" một tiếng, một cỗ khí lãng vô song khuấy động, quét sạch không khí trong phạm vi trăm dặm.
Ngay sau đó, trong môi trường im ắng này, cánh tay phải của Tôn Đồ vặn vẹo biến dạng, không chịu nổi lực của một quyền kia, đã đứt gân gãy xương, hoàn toàn phế!
"A, ta ăn ngươi!"
Đau đớn khiến Tôn Đồ cuồng nộ, há miệng sư tử, cắn xuống đầu Lạc Hồng.
Lạc Hồng không để ý, nhân lúc bí thuật còn tác dụng, hắn thu quyền, ấp ủ một chớp mắt rồi trong mắt hàn quang bùng nổ, song quyền hóa thành vô số tàn ảnh đánh vào Tôn Đồ.
Đây là ngàn kích quyền do Lạc Hồng sáng chế để phối hợp Đại Hắc Thiên Lôi, chỉnh hợp tu vi võ đạo.
Quyền này đặc điểm chỉ có một chữ "Nhanh", nhưng thật ra "Nhiều" mới là cốt lõi!
Thật ra, những tàn ảnh kia không chỉ là tàn ảnh, mà là Lạc Hồng vận dụng thời gian và không gian pháp tắc, ngưng tụ ra nắm đấm chân thực!
Nên dù Lạc Hồng ra quyền rất nhanh, mỗi một kích vẫn mạnh mẽ như quyền vừa rồi.
Một hơi sau, ngàn quyền tung ra, Tôn Đồ đã hóa thành huyết nhân.
Nếu không phải hắn thi triển biến hóa chi thuật, tăng cường nhục thân, giờ đã thành đống thịt nát!
Lúc này, sau khi bộc phát, không chỉ huyền khiếu màu đen trên người Lạc Hồng biến mất, mà quang mang huyền khiếu ban đầu cũng ảm đạm đi.
"Ha ha ha, cuối cùng lão phu thắng."
Cảm nhận được khí tức của Lạc Hồng yếu hơn trước, Tôn Đồ khó khăn cười, dù hắn thê thảm, nhưng vẫn còn sức đánh một trận.
"Tôn thành chủ nên cảm nhận huyền khiếu của mình trước đã."
Lạc Hồng thở dốc, vui vẻ nhìn Tôn Đồ.
Tôn Đồ nghe vậy sững sờ, khuôn mặt vặn vẹo lộ vẻ kinh hãi, tức giận hỏi:
"Huyền khiếu của ta đâu? Ngươi làm gì huyền khiếu của ta rồi?!"
Thì ra, vừa rồi Lạc Hồng đánh vào huyền khiếu của Tôn Đồ, đưới tác dụng của Đại Hắc Thiên Lôi, huyền khiếu của hắn bị phong cấm.
Có thể nói, hắn chỉ cần giải trừ biến thân chân linh, không cần Lạc Hồng ra tay, áp lực xung quanh cũng có thể giết hắn!
"Xem ngươi để Lạc mỗ đánh thống khoái, Lạc mỗ cho ngươi đi một đoạn đường."
Nói xong, Lạc Hồng nhìn Tôn Đồ bối rối, nâng cánh tay phải, rồi nhanh chóng nắm quyền.
Lập tức, Đại Hắc Thiên Lôi từ trong cơ thể Tôn Đồ bắn ra, hội tụ vào hữu quyền của Lạc Hồng.
Đồng thời xé nát nhục thân Tôn Đồ, khiến hắn vẫn lạc tại chỗ!
Giải quyết Tôn Đồ, Lạc Hồng và Chú Viêm nhìn Từ Ứng Hổ, kẻ không ra tay.
Hắn sợ chiến, nhưng chủ yếu là mỗi khi chiến cuộc của Tôn Đồ và Phương Thiền khởi sắc, Lạc Hồng lại phản chế, khiến hắn không thể hạ quyết tâm.
"Hai vị đạo hữu, Từ mỗ chỉ phụng lệnh Tôn Đồ làm việc, mong hai vị tha cho Từ mỗ một mạng!
Nếu các ngươi muốn vị trí thành chủ, Từ mỗ sẽ hết sức phối hợp!"
Từ Ứng Hổ khá khôn ngoan, biết Lạc Hồng tính toán chiếm đoạt vị trí thành chủ của Tôn Đồ.
"Ngươi tích cực bận trước bận sau, đừng tưởng rằng Lạc mỗ không biết ngươi vì cái gì.
Chú huynh bẻ gãy xương cốt hắn, rồi giết hắn!"
Dù có một người làm chứng sẽ có hiệu quả tốt, nhưng không nhất thiết phải có.
Lạc Hồng không muốn giữ lại kẻ mưu đồ Tử Linh như Từ Ứng Hổ.
Không đợi Lạc Hồng nói hết lời, Từ Ứng Hổ đã bỏ chạy, nhưng hắn chủ là huyền sĩ Thái Ất sơ kỳ, sao có thể thoát khỏi tay Chú Viêm, rất nhanh Lạc Hồng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của hắn.
Không để ý đến Chú Viêm, Lạc Hồng tìm kiếm trong thi thể Tôn Đồ, lấy ra một lệnh bài màu trắng.
Lệnh bài này có hình núi, một mặt viết "Bạch Nham", mặt kia viết "Huyền thành".
Vật này không biết làm bằng gì, bên ngoài có hắc quang kỳ dị lưu chuyển, nhưng Lạc Hồng biết nó là lệnh bài Thành Chủ của Tôn Đồ.
"Có thứ này, để Chú Viêm xác nhận chức thành chủ sẽ thuận tiện hơn.
Đúng, còn một niềm vui bất ngờ, không thể quên."
Tự nhủ xong, Lạc Hồng cất lệnh bài, rồi nhảy tới ngọn núi bị Phương Thiền đâm sập.
Dễ dàng lật tảng đá lớn, Lạc Hồng kéo Phương Thiền ra.
Dù xương mặt hắn gần như nát hết, Lạc Hồng chắc chắn hắn chỉ bị thương nặng, chưa chết.
Dù sao, khi ra tay, Lạc Hồng đã cố ý giữ lại ba phần lực.
"Lạc huynh, ngươi muốn thu phục hắn sao?”
Chú Viêm vừa giải quyết xong Từ Ứng Hổ tiến lại, nghi hoặc hỏi.
Họ muốn tiếp quản Bạch Nham thành, nên không thể nói thật về những chuyện xảy ra ở đây, lẽ ra không nên để người sống.
"Ta vốn không có ý định này, chỉ là thiên phú thần thông của hắn có chút tác dụng với ta, xem hắn có biết thời thế không."
Nói xong, Lạc Hồng đánh ra một đạo chú thuật, ép Phương Thiền tỉnh lại.