“Tỷ, chị đổi mỹ phẩm dưỡng da à? Cho em xin bí kíp dùng loại gì với!”
Trên xe, cô trợ lý không giấu nổi vẻ kinh ngạc khi nhìn Triệu Tiểu Đao.
Mà Triệu Tiểu Đao thì đang soi gương không ngừng, ngắm nghía khuôn mặt mình.
Vui sướng khôn tả!
Vết chân chim nơi khóe mắt biến mất, nếp nhăn mờ trên trán cũng không thấy đâu. Làn da khô ráp do thường xuyên trang điểm giờ căng tràn sức sống, trắng hồng rạng rỡ.
Cánh tay trắng nõn, ngón tay mềm mại, cổ thì mịn màng không tì vết.
Trạng thái da dẻ không dám nói trẻ lại mười tám, nhưng cũng không hề thua kém so với tuổi hai mươi hai, hai mươi ba của cô.
Đây mà là Dưỡng Nhan Đan gì! Đây đích thị là Phản Lão Hoàn Đồng Đan rồi!
Triệu Tiểu Đao cố nén kích động trong lòng, cầm điện thoại lên, mở [ Võ Lâm Minh ].
Triệu Tiểu Đao: (tự sướng.jpg)
Triệu Tiểu Đao: (tự sướng.jp8)
Triệu Tiểu Đao: (tự sướng.jpg)
Triệu Tiểu Đao: @Lục Chinh, @Lâm Uyển, Lục ca, Uyển tỷ ơi!
Triệu Tiểu Đao: (kinh ngạc.jpg)
Triệu Tiểu Đao: Em trẻ ra rồi á! Thuốc của Lục ca thần kỳ quá!
Triệu Tiểu Đao: Đây đâu phải Dưỡng Nhan Đan, đây là Đổi Mặt Đan chứi
Triệu Tiểu Đao: Cảm ơn Lục ca! Cảm ơn Uyển tỷ! (bái tạ.jpg)
Triệu Tiểu Đao: Hôm nay em chỉ trang điểm nhẹ thôi, app làm đẹp cũng vô dụng luôn (vui vẻ.jpg)
Triệu Tiểu Đao: Em mười giờ bay, giờ chuẩn bị ra sân bay đây!!
Triệu Tiểu Đao: (tự sướng.jpg)
...
Trong nhóm chat toàn là tin nhắn của một mình cô, từ lúc rửa mặt xong đến khi vừa lên xe, ảnh tự sướng từ phòng khách sạn đến nhà hàng điểm tâm, đến cửa khách sạn rồi vào trong xe.
Hơn chục tin nhắn chứng tỏ Triệu Tiểu Đao không thể kìm nén được sự phấn khích.
Không thể không kích động, dù dùng bao nhiêu mỹ phẩm dưỡng da, cũng chỉ là duy trì, làm chậm hoặc che đậy mà thôi.
Còn "chích"...
Cái cơ mặt táo bón gượng gạo, khuôn mặt cứng đờ, biến dạng. lriệu Tiểu Đao nghĩ đến mnà rùng mình.
Cô vào nghề mấy chục năm, năm nay đã hơn ba mươi, da dẻ không thể so sánh với hồi hai mươi tuổi, huống chi thường xuyên quay phim, các loại hóa chất trang điểm trát lên mặt, ít nhiều gì cũng gây hại cho da.
Dù ngày thường dùng mỹ phẩm đắt tiền, thậm chí dùng như không tiếc tiền, vẫn không chống lại được sự tàn phá của thời gian.
Dù chưa đến tuổi "chích", Triệu Tiểu Đao đã bắt đầu tính đến chuyện chuyển hình.
Vì vậy, ngoài việc tiếp tục đóng phim thần tượng cổ trang để kiếm tiền, cô còn nhận thêm mấy phim truyền hình đề tài hiện thực, lấn sân sang chính kịch.
Nhưng mà.
Triệu Tiểu Đao đưa tay sờ lên khuôn mặt mịn màng của mình, có chút tự luyến nói: "Trẻ lại thế này, em còn đóng vai phụ nữ trung niên kiểu gì?"
Cô trợ lý cạn lời.
Không thể phủ nhận, vẻ đẹp mặn mà, trưởng thành của tuổi ba mươi kết hợp với làn da của tuổi đôi mươi, sức hút của Triệu Tiểu Đao tăng lên một bậc. Nhìn ngoài đời, cô cũng giống như đang quay quảng cáo mỹ phẩm vậy.
Không có mụn đầu đen, lỗ chân lông nhỏ xíu, da căng mọng, mịn màng, chụp ảnh HD cũng không thấy tì vết.
"Tỷ, hôm qua chị có đi tiêm mấy cái loại thuốc làm đẹp không đấy?" Cô trợ lý lo lắng hỏi.
Tiêm thuốc, hiệu quả nhanh, nhưng thời gian tác dụng ngắn, với lại tiêm nhiều dễ bị kháng thuốc, tốt nhất là không nên tiêm.
Triệu Tiểu Đao cười lắc đầu, không hề lo lắng. Thuốc Đông y với thuốc tiêm làm sao giống nhau được?
Cô đã cẩn thận cảm nhận, da dẻ rất tự nhiên, như thể thật sự quay về tuổi hai mươi.
Có điều... Hiệu quả kéo dài được bao lâu, Triệu Tiểu Đao vẫn còn nghi ngờ.
"Lục ca chỉ cho em một viên, không biết có thể giữ được nửa năm một năm không nhỉ?”
Triệu Tiểu Đao chớp mắt, lại lấy điện thoại nhắn tin.
Triệu Tiểu Đao: Lục ca Lục ca! Cái Nhuận Phu Dưỡng Nhan Đan này, dược hiệu kéo dài bao lâu ạ?
Triệu Tiểu Đao: (vô cùng đáng thương.jpg)
...
Điện thoại "ting ting” liên tục báo tin nhắn, Lâm Uyển cuối cùng cũng cầm lên xem.
"Phì" Cô bật cười, lay lay Lục Chinh, đưa điện thoại cho anh xem: "Dao sốt ruột lắm rồi kìa, mau trả lời đi."
Lục Chinh đặt bát xuống, cầm điện thoại lên gõ chữ.
Lục Chinh: Dưỡng Nhan Đan tác dụng là khôi phục trạng thái da, không phải duy trì trong một khoảng thời gian. Tức là em đã có lại làn da của tuổi hai mươi.
Triệu Tiểu Đao: !!!???
Triệu Tiểu Đao ngạc nhiên đến ngây người, vội vàng nhắn lại: "Vậy sau này em cứ thế này mãi ạ?”
Lục Chinh: Đương nhiên không phải. Dù sao tuổi tác càng cao, chức năng cơ thể suy yếu, việc duy trì làn da sẽ khó hơn nhiều so với lúc hai mươi. Nó sẽ hồi phục dần.
Lục Chinh: Ví dụ, viên thuốc này giúp em trẻ lại mười năm, nhưng không thể vĩnh viễn giữ em trẻ hơn tuổi thật mười tuổi. Nó sẽ từ từ phục hồi, tiêu hao trạng thái đã khôi phục. Ví dụ ba mươi tuổi em có làn da của tuổi hai mươi, bốn mươi tuổi là ba mươi hai, năm mươi tuổi là bốn mươi bốn, cho đến khi dần dần trở về đúng với tuổi thật.
Triệu Tiểu Đao: Lâu thế ạ (kinh ngạc.jpg)
Lục Chinh: Chắc cũng gần thế, không quá một hai năm đâu. Không có tác dụng phụ, với lại càng về sau, tốc độ phục hồi càng chậm, vì càng gần với trạng thái thực tế.
Ngón tay Triệu Tiếu Đao hơi run, đối với những ngồi sao giỏi chăm sóc bản thân như cô, ba mươi tuổi không phải là quá già, nhưng bốn mươi tuổi thì chắc chắn là có vấn đề.
Triệu Tiểu Đao định hỏi thêm, nhưng nghĩ một chút rồi thôi. Mười năm là quá dài, không cần vội, nên cô đổi thành...
Triệu Tiểu Đao: Lục ca uy vũ bá khí!
Triệu Tiểu Đao: (liếm.jpg)
Lục Chinh: À, đương nhiên, đến năm bốn mươi tuổi mà ăn thêm viên nữa thì không thể khôi phục về tuổi hai mươi được đâu, vì thời gian cách nhau quá xa.
Lục Chinh: Cho nên.
Mắt Triệu Tiểu Đao sáng lên, có chút mong đợi hỏi: "Cho nên?"
Lục Chinh: Cho nên có thể ăn hai viên.
Triệu Tiểu Đao: ...
Nhìn Lục Chinh và Triệu Tiểu Đao trò chuyện, Lâm Uyển không khỏi bật cười: "Anh trêu cô ấy vừa thôi."
Lục Chinh cười nói: "Chỉ cần mười năm và hai viên thuốc, em đoán sau này cô ấy sẽ là tiểu tùy tùng của chị.”
Lâm Uyển cười: "Đừng đùa, người ta là đại minh tinh đấy."
Triệu Tiểu Đao: Lục ca, Uyển tỷ, sau này em là tiểu muội của hai anh chị, bảo em đi hướng đông em không đi hướng tây, bảo em đuổi chó em không đuổi gà!
Triệu Tiểu Đao: (liếm.jpg)
Lâm Uyển: (cạn lời.jpg) Đại minh tinh, hình tượng đâu rồi?
Triệu Tiểu Đao: Có nhan sắc là có tất cả, cần gì xe đạp (đáng yêu.jpg)
Lâm Uyển: ...
Lâm Uyển đương nhiên hiểu một gương mặt tươi trẻ quan trọng thế nào với nữ minh tinh, nhưng không ngờ Triệu Tiểu Đao lại kích động đến mức này.
...
Bên kia, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Triệu Tiểu Đao nhận được điện thoại của Tôn nương nương.
"Dao dậy chưa?”
"Dạ dậy rồi ạ!"
"Đang ở đâu thế? Đi ăn trưa cùng nhau không?"
"Ôi, em mười một giờ bay, đang trên đường ra sân bay rồi."
"Vậy vẫn còn sớm mà. Để chị em mình ra sân bay tiễn em."
TH hì, được ạ, cảm ơn Lệ tỷ và Triều ca quan tâm, vậy em đợi mọi người ở sân bay ạ.”
"Ừ, lát nữa nói chuyện."
"Vâng vâng, tốt ạ!"