...
Đặng Bào Bào định bước lên chào hỏi thì thấy Lục Chinh thậm chí chẳng thèm nhìn, chỉ hờ hững khoát tay về phía anh ta.
Đặng Bào Bào vốn là người tinh ý, theo bản năng dừng bước. Cùng lúc đó, Tôn nương nương cũng kéo tay anh ta lại.
Hai người liếc nhìn nhau, hiểu ý im lặng, rồi lẳng lặng lui sang một bên, đứng lẫn vào đám đông như những người vô hình.
"Lục tiên sinh không phải bác sĩ sao? Sao giờ lại thành ảo thuật gia rồi?"
“lôi biết thế nào được? Nhưng dù sao đi nữa, cũng không thể để Lục tiên sinh chịu thiệt."
"Đương nhiên rồi!"
Đặng Bào Bào và Tôn nương nương nhỏ giọng bàn bạc, trong khi đó, hai phe chuẩn bị cho màn so tài ảo thuật đã sẵn sàng.
Ngô Tuấn Dật cười khẩy nói, "Anh định diễn trò gì? Bài poker à? Hay dùng đạo cụ?"
"Đạo cụ?" Lục Chinh cười ha ha, "Ảo thuật gia thực thụ, bất cứ thứ gì xung quanh cũng có thể là đạo cụ, cần gì phải chuẩn bị trước?"
Ý tứ rất rõ ràng, kẻ nào cần chuẩn bị đạo cụ đặc biệt thì không phải ảo thuật gia thực thụ.
Câu nói của anh có vẻ hơi vơ đũa cả nắm, nhưng ngoài Tôn Diệu có lý lịch cao nhất và một ảo thuật gia khác, những người xung quanh chẳng ai để ý. Bởi vì mọi người đều biết đây chỉ là màn đấu khẩu, công kích lẫn nhau chứ không nhằm vào ai khác.
"Vậy anh cần gì?" Ngô Tuấn Dật hỏi.
"Tôi cần..." Lục Chinh nhìn quanh một lượt, chỉ vào một chàng trai trẻ tuổi, "Cái cốc giấy trong tay cậu, uống hết nước chưa? Cho tôi mượn dùng được không?"
"Tôi á?"
Chàng trai trẻ đang mải mê hóng chuyện nghe vậy thì ngớ người, chỉ tay vào rrủnh, cúi xuống nhìn chiếc cốc giấy, rồi quay sang nhìn ông chủ của mình - nữ ảo thuật gia xinh đẹp.
Lăng Vũ Thần lúc này không còn vẻ gợi cảm như trên sân khấu, khuôn mặt trái xoan lộ rõ vẻ hớn hở của người đang hóng chuyện.
Thấy trợ lý của mình nhìn, cô dứt khoát gật đầu.
Thế là Lục Chinh có trong tay một chiếc cốc giấy rỗng tuếch.
Ngô Tuấn Dật nhíu mày, không hiểu Lục Chinh cầm chiếc cốc giấy dùng một lần đó thì có thể diễn trò gì.
Giấu đồ vật nhỏ trong người, rồi lôi ra từ cốc chăng?
Hay là dùng cốc làm màn che mắt, chuyển đồ vật từ chỗ khác đến?
Ngô Tuấn Dật dán mắt vào đôi tay của Lục Chinh, thầm nghĩ phải xem cho ra manh mối.
Chỉ thấy Lục Chinh xắn tay áo lên, ra hiệu rằng trong tay áo không giấu gì.
Rồi anh dốc ngược cốc giấy, lắc mạnh vài lần, đồng thời xoay miệng cốc về phía mọi người, tỏ ý bên trong không có gì.
Sau đó.
Tay trái cầm cốc giấy, tay phải vờ vồ nhẹ lên không trung, làm một động tác duyên dáng, rồi chỉ vào cốc giấy.
"Xong rồi," Lục Chinh cười nói.
Ngô Tuấn Dật:???
Mọi người:???
Lục Chinh vẫy tay ra hiệu chàng trai trẻ lại gần, rồi trao chiếc cốc giấy vào tay anh ta.
"WTF!" Chàng trai nhận cốc giấy, kinh ngạc thốt lên, "Chuyện gì thế này?"
"Sao vậy?"
"Có chuyện gì?"
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía chàng trai, anh ta vội nói, "Nước đầy cốc rồi!"
“Cái gì?”
"Tại sao?"
"Có chuyện gì vậy?"
Màn ảo thuật "hư không sinh thủy" là một trò nhập môn đơn giản, đừng nói là các ảo thuật gia ở đây, ngay cả trợ lý ảo thuật cũng làm được.
Nhưng... nguyên lý của trò này ai cũng rõ, và để thực hiện nó cần đạo cụ chuyên dụng!
Vậy mà Lục Chinh đã làm thế nào?
Anh ta đứng giữa đám đông, tay áo trống trơn, không có bàn đặc chế, cốc đặc chế hay bất kỳ phụ kiện hỗ trợ nào, chỉ dùng một chiếc cốc giấy sạch sẽ, rỗng tuếch, mà bỗng chốc làm đầy nước.
"Không thể nào!"
Đồng tử của Ngô Tuấn Dật đột nhiên co lại, anh ta sải bước đến chỗ chàng trai kia, thấy trong tay anh ta là một cốc giấy đầy nước.
Ngô Tuấn Dật ngẩng phắt đầu, "Anh đã đổi cốc nước cho hắn!"
Khả năng duy nhất là Lục Chinh và chàng trai kia đã tráo đổi cốc trong chớp mắt, dùng thủ thuật đánh lừa mọi người, đổi chiếc cốc rỗng lấy chiếc cốc đầy nước.
"Tôi không có!" Chàng trai vội vàng phủ nhận.
Đang hóng chuyện thì bị lôi vào cuộc, Lăng Vũ Thần tỏ vẻ bất mãn, "Đây là trợ lý của tôi!"
"Nhưng không có khả năng khác..."
"Được rồi, có gì to tát đâu, tôi tiện tay trả lại cốc cho cậu ấy thôi, không ngờ lại gây hiểu lầm," Lục Chinh xua tay, "Trợ lý của anh đâu? Lấy cho tôi một chiếc cốc giấy nữa, tôi diễn lại lần nữa."
Lục Chinh nhìn Ngô Tuấn Dật, mim cười bình thản, "Đừng vội, đừng lo, tôi cho anh xem lại lần nữa."
Ngô Tuấn Dật, "..."
Rất nhanh, trợ lý của Ngô Tuấn Dật lấy một chiếc cốc giấy ở chỗ máy đun nước, kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần, mới đưa cho Lục Chinh.
Sau đó...
Động tác tương tự, trình tự không đổi.
Lần này Lục Chinh không trao cốc giấy cho ai, mà đưa trực tiếp cho Ngô Tuấn Dật.
Ngô Tuấn Dật cầm chiếc cốc giấy đầy nước, rơi vào im lặng khó tả.
"Nhìn ra được không?" Lục Chinh cười nói.
Ngô Tuấn Dật im lặng.
"Không nhìn ra thì cũng không sao, tôi diễn thêm một trò nữa, dù anh có nhìn ra thì vẫn coi như tôi thua," Lục Chinh cười nói.
Ngô Tuấn Dật ngẩng phắt đầu, thực ra lúc này anh ta đã hối hận, nhưng trên đời làm gì có thuốc hối hận mà mua, anh ta cũng không cam tâm nhận thua, nên không kìm được mà muốn xem màn ảo thuật thứ hai của Lục Chỉnh.
"Màn thứ hai rất đơn giản, tôi thấy trợ lý của anh có một cuốn sổ tay," Lục Chinh chỉ vào cuốn sổ da trong tay nữ trợ lý đứng cạnh Ngô Tuấn Dật, thứ dùng để ghi chép những việc Ngô Tuấn Dật có thể sai bảo bất cứ lúc nào.
"Cuốn sổ này là sổ tay bình thường hay là đạo cụ đặc biệt?"
"Sổ tay bình thường," nữ trợ lý theo bản năng đáp.
Ngô Tuấn Dật liếc xéo nữ trợ lý, khiến cô run lên.
“Dọa nạt phụ nữ thì có gì hay, lẽ nào anh không dám để tôi ra tay sao?”
Ngô Tuấn Dật hừ lạnh một tiếng, "Anh cứ tiếp tục đi!"
"Tốt!" Lục Chinh gật đầu, cười với nữ trợ lý, "Bây giờ, cô xé một trang giấy trắng trong sổ, hoặc để tránh lãng phí, xé một tờ giấy nháp cũng được."
Nữ trợ lý rụt rè quay sang liếc nhìn Ngô Tuấn Dật, thấy ông chủ gật đầu không đổi sắc mặt, liền vội vàng lật sổ tay, xé một trang giấy trắng, rồi tiến lên hai bước, định đưa cho Lục Chinh.
"Không không không! Đừng đưa cho tôi!" Lục Chinh liên tục lùi lại, "Cô cầm là được, để khỏi ông chủ cô đoán tôi giở trò trên giấy."
"Vâng." Nữ trợ lý cầm tờ giấy trắng, vội vàng lùi lại hai bước.
"Được rồi, bây giờ, mời cô cầm tờ giấy ở phía dưới, rồi giơ trước ngực, cách xa người một chút," Lục Chinh nói.
Nữ trợ lý nghe lời làm theo, nắm một góc tờ giấy trắng, dựng thẳng trước mặt.
"Không sai, động tác vô cùng chuẩn," Lục Chinh vừa cười vừa nói, anh ta tỏ ra rất am hiểu cách dẫn dắt buổi biểu diễn ảo thuật, "Chuẩn bị sẵn sàng, đừng giật mình đấy."
Nữ trợ lý: (° -°〃)
Ngô Tuấn Dật không nhịn được hỏi, "Rốt cuộc anh định làm trò gì?”
Lục Chinh khẽ cười, "Vừa rồi là hư không sinh thủy, bây giờ đương nhiên là đột nhiên bốc cháy."
"Cái gì?"
"Oanh!"
"Á!!!"
Đột nhiên, nửa trên của tờ giấy trắng bốc cháy, đồng thời bùng lên dữ đội.
Nữ trợ lý giật mình, theo bản năng buông tay, tờ giấy bốc cháy tung bay rơi xuống đất trước mặt cô.
"Xin chú ý, tôi từ đầu đến cuối không hề chạm vào tờ giấy kia nhé!" Lục Chinh nhún vai, nhìn Ngô Tuấn Dật, "Hai màn ảo thuật của tôi xong rồi, giờ đến lượt anh, mời vạch trần."
Ngô Tuấn Dật, "..."
Mọi người, "..."