“Uyển tỷ! Em cũng muốn đi, lần sau chị dẫn em theo có được không, nha nha nha ~”
Lục Chinh đang lái xe, ở ghế sau, Triệu Tiểu Đao ôm lấy tay Lâm Uyển làm nũng.
"Em có thời gian không đấy?"
"Có! Có chứ! Đương nhiên là có rồi!" Triệu Tiểu Đao gật đầu lia lịa, "Mấy anh chị đi du lịch lúc nào thì báo em trước, em xin nghỉ phép!"
Thật sự muốn đi thật à?
Lâm Uyển có chút ngạc nhiên hỏi, "Em chắc muốn đi không? Em là người của công chúng, nếu bị phát hiện đi vào khu vực hoang đã thì không hay đâu."
Triệu Tiểu Đao khựng lại, chuyện này cô nàng chưa nghĩ tới thật.
Lâm Uyển nói đúng, cô là đại minh tinh, người của công chúng, cần phải làm gương, nếu dẫn đầu đi dã ngoại, nhỡ đâu fan hâm mộ bắt chước theo, lỡ xảy ra chuyện gì thì ảnh hưởng lớn lắm.
"Hay là... cẩn thận một chút?" Triệu Tiểu Đao dè dặt nói.
Cô nàng thật sự muốn đi lột da hổ Đông Bắc mà!
Lâm Uyến suy nghĩ một lúc, rồi nhìn về phía Lục Chinh.
Lục Chinh nhún vai, "Nhìn anh làm gì, em muốn dẫn ai thì dẫn thôi."
Tuy không thể bay và tàng hình, nhưng dù sao cũng chỉ tốn chút thời gian, với cả không thể tùy ý chế tạo mới hồ sơ X mà thôi.
"Đúng ha!" Lâm Uyển vỗ tay, kỳ thực cho dù Lục Chinh không có ở đó, một mình cô cũng đủ sức đi lại và bảo vệ Triệu Tiểu Đao.
"Được!" Lâm Uyển cười nói, "Giữ liên lạc nhé, có cơ hội cùng đi chơi."
Triệu Tiểu Đao gật đầu liên tục, vô cùng mong chờ.
"À phải rồi."
Nói đến đây, Lục Chinh hỏi, "Khách sạn của em ở đâu?"
Triệu Tiểu Đao ngẩng đầu hỏi, "Hả? Giờ về luôn ạ? Chuyến bay của em là sáng mai mà."
"Mấy người sắp xếp thế nào, anh biết làm sao được!" Lục Chinh cạn lời, "Vậy giờ đi đâu?"
Triệu Tiểu Đao chớp mắt, nhìn về phía Lâm Uyển, "Hay là mình đi spa đi?"
Lục Chinh bật cười, "Nhìn da Uyển tỷ xem, cần gì phải đi spa."
Triệu Tiểu Đao ngưỡng mộ sờ lên da Lâm Uyển, trắng như ngọc, mịn như nhung, đúng là khiến cả đống nữ minh tinh phải ghen tị chết đi được.
"Với điều kiện của Uyển tỷ, không làm ngôi sao thì tiếc thật." Triệu Tiểu Đao nói.
Dáng người cao ráo, phong thái ngút trời, da trắng chân dài, chỉ cần hở ra một chút thôi, nổi tiếng chẳng phải dễ như trở bàn tay.
Nói đến đây, ánh mắt Triệu Tiểu Đao đột nhiên sáng lên, "Hay là mình làm chương trình đi! Uyển tỷ với em cùng nhau, du lịch đã ngoại, tìm kiếm động vật hoang dã quý hiếm, hòa mình vào thiên nhiên, kiểu như chương trình của Bear Crylls ấy?”
Triệu Tiểu Đao lăn lộn mười năm, dù chưa thể hoàn toàn hóa thân thành tư bản, nhưng cũng thừa cơ kinh tế phát triển thần tốc trong mười năm đó để đầu tư quản lý tài sản, sớm đã tự do tài chính, lại còn là đối tác của công ty nhà, tính độc lập rất cao.
Cho nên cô nàng hoàn toàn có khả năng tự mình gây dựng một chương trình, chỉ cần dựa vào sức hút của cô, bán đi dễ như bỡn.
"Thôi đi, chị không muốn làm ngôi sao." Lâm Uyển cười nói, "Với lại chị có thể bảo vệ em, chứ không chắc bảo vệ được cả đoàn làm phim."
"Thôi được rồi..."
Triệu Tiểu Đao đành bỏ cuộc, rồi chớp mắt, nghĩ xem buổi chiều có thể làm gì.
Đúng lúc này, điện thoại Lục Chinh reo.
"Hả?"
Lục Chinh lấy điện thoại ra liếc nhìn, khẽ kêu lên một tiếng.
"Sao vậy?" Lâm Uyển hỏi.
"Điện thoại của Triệu Văn Vũ.” Lục Chính nói.
Triệu Văn Vũ, phú nhị đại, thích đấu giáp trụ toàn thân, tự mở một xưởng sản xuất vũ khí lạnh, là nhà cung cấp hàng cho Lục Chinh.
Tuy Lục Chinh dạo này ít nhập hàng vũ khí lạnh, nhưng hai người vẫn giữ liên lạc, Lục Chinh thỉnh thoảng vẫn chat vài câu với anh ta trong nhóm đấu giáp trụ, chứ ít khi gọi điện.
Bắt máy, Lục Chinh còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thấy tiếng ồn ào trong điện thoại, cùng với giọng Triệu Văn Vũ lo lắng, "Lục ca, lão Trương bị đánh rồi, đối phương chỉ mặt điểm tên khiêu chiến anh, giúp em với!"
"Tình hình thế nào? Nói từ từ."
Lục Chinh đánh tay lái, tấp xe vào lê đường.
Triệu Tiểu Đao và Lâm Uyển thấy Lục Chinh đang nghe điện thoại thì ngừng chuyện phiếm, im lặng lắng nghe.
Trong xe yên tĩnh, giọng Lục Chinh trong điện thoại rất rõ, các cô cũng nghe được.
"Lũ người Nhật lại tới, lần này chúng mang đến một cao thủ, lão Trương bị đánh đến mức xuyên cả giáp, đối phương kiêu ngạo lắm, chỉ mặt điểm tên muốn đấu với anh, rửa hận chuyện năm ngoái."
Giải đấu giáp trụ toàn thân là chuyện của năm ngoái rồi.
Lục Chinh bất đắc đi nói, "Cậu nói muốn chính quy hóa đấu giáp trụ, mà hơn một năm rồi, vẫn toàn là đánh chui thế này à?”
"Lục ca, nước mình là nước yêu chuộng hòa bình mà, bên mấy bọn hải tặc Bắc Âu còn chưa chính quy hóa được ấy chứ, trong nước làm gì dễ thế!" Triệu Văn Vũ cạn lời nói.
"Vậy lần này vẫn là cái Câu lạc bộ Lục Thiên gì đó à?" Lục Chinh hỏi.
"Đúng, vẫn là nó." Triệu Văn Vũ nói, "Nhưng lần này không phải giải đấu, mà là kiểu thách đấu tư nhân ấy, mẹ nó đối phương còn mang theo cả đội quay phim, bảo là muốn làm phim tài liệu về đấu giáp trụ, đi khắp thế giới!"
"Ngông cuồng thế?"
“Thì là ngông cuồng thế đấy!”
"Bên cậu có đội quay phim không?"
"Thấy chúng nó mang theo thì bọn tớ cũng kiếm một đội!"
Triệu Văn Vũ tuy nói mạnh miệng, nhưng lại thiếu tự tin, dù sao hiện tại bọn họ đang ở thế yếu, Trương Thiết Hiệp lại còn bị thương.
Lục Chinh cười, suy nghĩ một lúc, quay đầu nhìn về phía Triệu Tiểu Đao, "Có muốn đi xem đánh chui giáp trụ không?"
"Có! Có chứ! Em muốn đi xem!" Mắt Triệu Tiểu Đao sáng long lanh, hưng phấn vô cùng.
Lâm Uyển kéo tay Triệu Tiểu Đao, nhỏ giọng dặn dò, "Bọn họ chỉ nghĩ chúng ta là người luyện võ bình thường thôi, đừng có lỡ lời đấy."
Triệu Tiểu Đao gật đầu lia lịa, không ngờ rằng quan hệ của Lục Chinh lại rộng đến thế, bạn bè trước kia của anh cũng ghê gớm vậy, cô cảm thấy vô cùng vinh hạnh.
"Các cậu đang ở đâu?" Lục Chinh hỏi.
"Câu lạc bộ Ngô Việt!" Triệu Văn Vũ trả lời.
"Được thôi, nửa tiếng nữa tôi đến, bộ giáp của tôi vẫn còn chứ?”
"Còn chứ còn chứ, đang được trưng bày trong phòng, từ trước đến giờ chưa ai động vào."
"Tốt!"
Lục Chinh cúp điện thoại, rồi đạp mạnh chân ga, hướng Câu lạc bộ Ngô Việt mà đi.
Trên đường, Lâm Uyển kể cho Triệu Tiểu Đao nghe về chuyện Lục Chinh tham gia giải đấu giáp trụ lần trước, gần như nghiền ép đối thủ.
Triệu Tiểu Đao không nhịn được cười, "Lục ca đây không phải là bắt nạt người sao?”
Chỉ cần nhớ lại cảnh tượng cô thấy ở Ảnh Thị Thành lần trước thôi, bóng người bay lượn, kiếm khí tung hoành, Lục Chinh đánh kiểu đấy thì mấy cao thủ đấu võ trong mắt người bình thường có mà chịu nổi.
"Sao Lục ca không đi đánh UFC ấy?"
Triệu Tiểu Đao quả nhiên hỏi câu hỏi cốt lõi này, nhưng vừa dứt lời thì cô đã vỗ trán, người ta không muốn làm ngôi sao mà.
"Cho nên giáp của Lục Chinh toàn là loại che kín mặt, lần trước thi đấu ở sân vận động cũng không ai thấy mặt anh ấy." Lâm Uyển nói.
Rất nhanh, xe đã lái đến xưởng vũ khí lạnh kiêm Câu lạc bộ Ngô Việt ở ngoại ô.
Đứng ở cửa đón là Đỗ Lâm, thấy Lục Chinh đến thì vội vàng dẫn anh đỗ xe.
"Đỗ tổng,"
"Lục Chinh cậu đến rồi à, nhanh thật đấy, đang đợi cậu đây." Đỗ Lâm gật đầu với Lục Chinh, rồi chào hỏi Lâm Uyển, sau đó thấy Triệu Tiểu Đao bước xuống xe...
"Triệu Tiểu Đao!?"