“Ha ha hai Ta thắng rồi!”
Đến một đỉnh núi, Lâm Uyển nhấc kính bảo hộ lên, hưng phấn vẫy tay với Lục Chinh.
Lục Chinh tiến đến gần, phanh gấp lại, cắm gậy trượt tuyết xuống đất.
"Không tệ, nhanh đấy!"
"Hì hì!"
Dù biết Lục Chinh nhường mình, Lâm Uyến vẫn rất vưi vẻ, "Tiếp tục”
"Đi thôi!"
...
"Công nhận, trượt tuyết vui thật đấy, tớ thấy còn thích hơn cả lái xe." Lâm Uyển cười nói.
Đua xe, mô tô, trượt tuyết đều mang lại cảm giác tốc độ cao, Lâm Uyển lần đầu trải nghiệm trượt tuyết, cảm thấy rất tuyệt.
”A? Chào hai người! Lại gặp rồi!”
Lục Chinh quay đầu, thấy hai người đang trượt tới, đến gần thì nhận ra Robert và Nancy, họ nhấc kính bảo hộ lên.
"Ha ha ha, hai vị còn khiêm tốn bảo là người mới, người mới mà đã lên được đến đây rồi." Robert cười nói.
Lục Chinh cười nhẹ, "Cũng may mắn thôi, trượt tuyết không khó như tưởng tượng, học nhanh lắm."
"Ngài đúng là biết đùa," Robert cười, "Theo cách nói của người Hoa, gặp nhau là có duyên, không biết hai vị tên gì?"
Lục Chinh nhìn anh ta, gật đầu nói, "Tôi là Lục Chinhf Đây là bạn gái tôi, Lâm Uyến.”
"Lục! Lâm! Chào hai người!" Robert chỉ sang phía sườn núi, "Hay là đi cùng nhau?"
Lục Chinh nhếch mép, liếc nhìn Lâm Uyển, "Được thôi!"
"Vậy xuất phát nhé."
"Vèo!"
Lục Chinh và Lâm Uyến nhìn nhau cười, sau đó trổ hết tài nghệ, chỉ một đoạn ngắn đã bỏ Robert và Nancy lại phía sau, trượt thêm một đoạn nữa thì hoàn toàn mất hút.
"Ha ha ha!" Lục Chinh cười lớn.
Lâm Uyển cũng không nhịn được cười, "Chúng ta làm thế này có hơi bất lịch sự không?"
"Thôi đi! Một cậu ấm tinh anh, một người mẫu ham danh lợi, có gì để nói chuyện với họ? Không tránh xa ngàn dặm là tớ đã nể mặt lắm rồi."
Lâm Uyển nghe vậy cười thầm, không nói gì nữa, hai người như hai con tinh nghịch trong rừng, thỏa sức lướt đi trong rừng tuyết, quên cả trời đất.
...
"Vui quá vui quá! Bảo sao nhiều người thích trượt tuyết thế." Lâm Uyển cười nói, "Ngày mai tiếp tục!"
Lục Chinh gật đầu, "Mấy ngày này chúng ta cứ ở Interlaken, ngày nào cũng đi trượt tuyết."
Lúc này họ đã trả đồ trượt tuyết, đến ga Jungfrau chờ tàu.
"Lục! Lâm!"
Robert dai như đia đói lại đến, tươi cười, "Hai người giỏi thật! Không phải vận động viên trượt tuyết chuyên nghiệp đấy chứ?”
Thôi được rồi, Jungfrau chỉ có một cái ga này, gặp nhau cũng dễ hiểu.
Lục Chinh lắc đầu, "Đương nhiên không phải."
Khi lên tàu, vì mua vé khứ hồi nên họ vẫn ngồi cạnh nhau.
"Tối nay ở nhà hát Kursaal có buổi biểu diễn 'Điều kỳ diệu ở Berne', hai người có hứng thú không?" Robert hỏi.
“Hình như hôm qua chúng ta thấy poster của buổi diễn này?" Lục Chỉnh hỏi Lâm Uyển.
Lâm Uyển gật đầu, "Hình như là đoàn từ Berne, nổi tiếng lắm."
"Vậy đi xem." Lục Chinh gật đầu, đi chơi thì cứ tận hưởng thôi.
"Vậy thì tuyệt, đi cùng nhau nhé?"
Lục Chinh khoát tay, "Không làm phiền thế giới riêng của hai người, bọn tôi tự đi được rồi."
Lục Chinh khó gần, Robert đành gật đầu, chuyển chủ đề, "Xin hỏi Lục tiên sinh làm gì?”
Robert dừng một chút rồi nói, "Tập đoàn Bảo Nghi có làm ăn ở Hoa Quốc, không biết có cơ hội hợp tác với Lục tiên sinh không?"
Lục Chinh nhếch mép, "Không có việc gì cả, đúng ra thì tôi là một cậu ấm ăn chơi."
Lâm Uyển bĩu môi, suýt bật cười.
Robert là dân tinh anh, dù Lục Chinh nói nghề gì hay làm ăn gì, chắc anh ta cũng có thể bắt chuyện được, nhưng Lục Chinh lại đi ngược lại, bảo mình là phế vật, hỏi xem anh ta còn gì để nói?
Robert muốn khoe, khoe năng lực kìal
"Thế thì tốt! Có tiền có thời gian, tha hồ theo đuổi những gì mình thích!"
Robert giơ ngón tay cái lên, "Ví dụ như người bình thường không thể nào có kỹ thuật trượt tuyết như anh!"
Lục Chinh, "..."
Lâm Uyển, "..."
“Lục còn thích øì nữa? Đua xe? Cưỡi ngựa?” Robert hỏi, "lôi có một trang trại ngựa ở Đức, anh có muốn đến xem không?”
"Cảm ơn, không hứng thú!" Lục Chinh lắc đầu.
Cưỡi ngựa? Mình vừa cưỡi hơn một tháng rồi, tạm thời không muốn cưỡi nữa.
"Thế còn đua xe?"
Robert mắt sáng lên, "Ngày kia ở Monaco có giải đua F1 Grand Prix, tôi định đến xem trực tiếp, anh có muốn đi cùng không?"
Lục Chinh tiếp tục lắc đầu, "Không hứng thú.”
Nancy chớp mắt, dịu dàng nói với Lâm Uyển, "Gần đây ở Monaco có buổi ra mắt sản phẩm mới của Gucci và Chanel, Lâm cô có muốn đến xem không? Tôi tin với dáng người và khí chất của cô, mặc vào sẽ rất đẹp."
Lâm Uyển mỉm cười, chưa kịp lắc đầu, Lục Chinh đã vuốt cằm, "Cái này được đấy."
Lâm Uyển câm nín, "Tôi có cơ hội nào mà mặc?"
Lục Chinh hùng hồn nói, "Đi làm lại chẳng có đồng phục, với lại ai mà không biết em tìm được anh chồng giàu có, mặc đồ đẹp chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Mai với kia trượt thêm hai ngày nữa cũng được, ngày kia đi Monaco, rồi hôm sau bay về TIƯỚC.”
"Được thôi, tùy anh." Lâm Uyển cười nói.
Lục Chinh vỗ tay, "OK, vậy quyết định thế nhé."
Thấy Lục Chinh đồng ý đi Monaco, Robert mắt ánh lên vẻ vui mừng, không nhắc gì đến chuyện cùng ăn tối hay xem biểu diễn nữa, chỉ nói chuyện vu vơ với Lục Chinh.
Xuống tàu, chào tạm biệt.
Lục Chinh và Lâm Uyển đi mua vé xem kịch trước, rồi đi ăn tối.
...
"Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, thằng Robert này chắc chắn có mục đích riêng." Lâm Uyển nói.
Nếu như nói trên tàu ngồi cạnh nhau, người trẻ tuổi nói chuyện phiếm là bình thường, nhưng sau đó Robert lại mời cùng xem biểu diễn, rồi rủ đi Monaco, có hơi nhiệt tình quá mức.
Trong khi Lục Chinh và Lâm Uyển tỏ ra lạnh nhạt, Robert lại nhiệt tình như vậy, không phù hợp với hình tượng một cậu ấm tinh anh.
"Mặc kệ nó có mục đích gì, mình cứ chơi thôi." Lục Chinh cười nói, "Đương nhiên nếu nó chủ động ra chiêu, mình cũng không sợ."
Lâm Uyển cười bất lực, "Em sợ anh lại làm ra chuyện như vụ Thác Ni."
Lục Chinh nhíu mày, "Xem ra em có dự cảm chẳng lành."
"Vậy mà anh còn đồng ý đi Monaco?"
"Anh đi Monaco chỉ vì anh muốn đi Monaco, xem đua xe, mua cho em ít đồ, liên quan gì đến nó?"
Lục Chinh cười nói, Không lẽ vì nó có ý đồ, mình không dám đi đâu, vậy thì mình tu luyện được bản lĩnh này để làm gì?”
"Nói thì đúng thế, nhưng người này có phải đang câu cá chấp pháp không..." Lâm Uyển lắc đầu, "Thôi được, đi thì đi, chỉ mong nó biết điều một chút."
Thật ra, Lâm Uyển cũng muốn đi.
Ai mà chẳng thích cái đẹp, giờ lại không thiếu tiền, mấy món hàng hiệu kia, mua một ít cũng đâu có sao, dù sao tiền này cũng là người nước ngoài cống hiến mà, phải không?
Hơn nữa, mấy bộ đồ trong tủ cũng cũ rồi, cần phải bổ sung thêm.
...
Hai ngày sau, Lục Chinh và Lâm Uyển tiếp tục đến Jungfrau trượt tuyết, Robert và Nancy cũng đến mỗi ngày, lại tình cờ gặp nhau mấy lần, mỗi lần chỉ nói vài câu rồi ai đi đường nấy.
Vì tiện đường, Robert mời đi cùng, Lục Chinh cũng không từ chối.
Vào chiều ngày 5 tháng 10, cả nhóm từ Interlaken về Berne, rồi đáp chuyến bay đến Monaco.
Ra khỏi sân bay, Robert chỉ vào chiếc xe Limousine đang đậu ở cửa, "Hai người ở khách sạn nào? Tiện đường tôi đưa đi."
“Khách sạn Metropole Monte-Carlo.”
"Trùng hợp quá, chúng tôi cũng ở đó!" Robert nháy mắt với Lục Chinh.
Lục Chinh rùng mình, suýt chút nữa thì hiểu lầm mục đích của Robert.
...
Đến khách sạn, ăn tối cùng nhau, sau khi chào tạm biệt, ai về phòng nấy.
Mặc kệ Robert và Nancy, Lục Chinh và Lâm Uyến bắt đầu dạo quanh các cửa hàng, bơi lội một lát, rồi đến quán bar ngồi, đăng đủ ảnh lên mạng xã hội, mới về phòng đi ngủ.
Cảm tạ 08a đạo hữu, giao Hoàng đạo hữu trăm thưởng thức.