Trung Kinh Thành, chu vi hơn mười dặm, dân số hàng triệu, tường thành cao sáu trượng, rộng hơn ba trượng, vọng lâu, lô cốt san sát, hùng binh trấn giữ.
Trong ngoài thành, cộng lại hơn ba trăm phường, người đi lại tấp nập, trật tự nghiêm minh, đường xá khô ráo, thủy đạo sạch sẽ, đủ thấy công lao quản lý.
Cảnh Cao Khải ngồi cạnh Lục Chinh, tỏ vẻ thích thú với hệ thống giảm xóc của xe ngựa: "Xe ngựa này tốt đấy, mấy vòng thép kia, là Lục công tử nghĩ ra?"
Cảnh Cao Khải là lão thần Đại Cảnh, nay đã là Quỷ Thần, hưởng lộc Hoàng gia, thực lực phi phàm. Lò xo giảm xóc giấu trong xe, người thường khó nhận ra, nhưng không thể qua mắt được ông.
"Tình cờ thôi." Lục Chinh cười.
"Không ngờ công tử không chỉ có thiên phú tu luyện, mà còn rất có linh cảm với những việc vặt này.
Cảnh Cao Khải ngắm nghía mấy món đồ chơi nhỏ trong xe, thích thú nói: "Đi xe này còn dễ chịu hơn xe Hoàng gia."
Liễu Thanh Nghiên và Thẩm Doanh cũng thấy vậy. Lam Tinh tuy kém Đại Cảnh về thực lực cá nhân, nhưng khoa học kỹ thuật phục vụ dân sinh thì hơn hẳn.
Xã hội công nghiệp quả thực thân thiện với người bình thường hơn xã hội nông nghiệp.
Lúc này, xe ngựa đã vào ngoại thành. Người dân thấy xe ngựa hoa lệ liền né tránh, nhưng không khỏi liếc nhìn theo, ngưỡng mộ.
Lục Chinh ngồi phía trước, ngắm nhìn bốn phía.
Quả là đô thành, dù là ngoại thành cũng rất phồn hoa, nhưng nơi ánh sáng không chiếu tới vẫn có góc tối.
Lục Chinh thấy người dân sắc mặt hồng hào, cũng thấy kẻ ăn xin rách rưới; thấy người phát cháo từ thiện trước cổng, cũng thấy kẻ bắt nạt người yếu trong ngõ nhỏ.
Nhà cửa, tửu lâu, cửa hàng, công xưởng san sát, dù có hơi lộn xộn, nhưng vẫn có một vẻ đẹp đặc biệt.
Sau đó, xe ngựa đi thẳng đến chính môn phía đông Trung Kinh Thành.
Lính canh thành không chớp mắt, mặc xe ngựa vào thành, không chặn, không xét.
"Ơ? Xe không bị kiểm tra à?" Lục Chinh ngạc nhiên hỏi.
Thời bình, Đại Cảnh cũng không thu thuế cửa thành, lính canh không kiểm tra người đi đường thì còn hiểu được, huyện Đồng Lâm cũng vậy, nhưng xe ngựa vẫn phải kiểm tra, chủ yếu là cấm vật hoặc tội phạm truy nã.
Không ngờ Trung Kinh Thành lại không kiểm tra.
Cảnh Cao Khải cười: "Trong thành có một trăm hai mươi tám phường, Trung Kinh Phủ Nha, Thần Bộ Phòng, Minh Uy Quân, Trấn Dị Tư đều có người, không cần chậm trễ thời gian ở cửa thành."
Lục Chinh gật đầu hiểu ra. Huyện Đồng Lâm không có nhân vật lợi hại, Trung Kinh thì khác, cao thủ nhiều vô kể, chăng ai thèm để ý người hay vật gì lén vào.
Cho dù có người mang theo mấy tấn vũ khí sinh hóa, cao thủ cũng có thể tịnh hóa trong nháy mắt.
Xe ngựa lộc cộc đi qua hành lang dài ba bốn trượng trên tường thành, rồi tiến vào thành thị lớn nhất, phồn hoa nhất thế giới này.
Trung Kinh Đại Cảnh!
Lục Chinh nhìn ngắm, tường đỏ ngói xanh, rường cột chạm trổ, náo nhiệt phồn hoa, hoa lệ sạch sẽ, hơn hẳn ngoại thành một bậc.
Lục Chinh đầy tán thưởng, như thể mình đang ở Trường An thời Đại Đường, hào hứng đạt dào ngắm nhìn xung quanh.
Nhưng Cảnh Cao Khải nhận ra, ánh mắt Lục Chinh, Liễu Thanh Nghiên và Thẩm Doanh chỉ thoáng tán thưởng, không hơn.
Không hề có chút kinh ngạc hay rung động khi thấy một đại thành phồn hoa với hàng triệu dân.
Cảnh Cao Khải rất tò mò.
Linh Hi không đổi sắc mặt thì thôi đi, nhưng Lục Chinh và hai người kia còn trẻ, sao tâm tính lại vững vàng đến vậy?
Cảnh Cao Khải thực sự tò mò mục đích đến Trung Kinh của họ, nhưng ông sẽ không hỏi, nếu không có gì bất ngờ, rồi ông cũng sẽ biết thôi.
Nhưng qua biểu hiện của họ khi thấy ông, có lẽ họ không liên quan đến Hoàng gia, vậy thì ông an tâm.
Xe ngựa hoa lệ chậm rãi đi trên đường đá xanh bằng phẳng, dân chúng xung quanh chỉ liếc nhìn, không ngạc nhiên.
Thẩm Doanh gật đầu: "Dân đô thành, kiến thức bất phàm."
Vừa dứt lời, một chiếc xe ngựa khác đi tới, hai con bạch mã không tì vết kéo một chiếc xe xa hoa.
Hai xe lướt qua nhau, phu xe chỉ tò mò nhìn Lục Chinh và Cảnh Cao Khải một chút, rồi không dừng lại, ai đi đường nấy.
Cảnh Cao Khải cười: "Chủ yếu là vì họ thấy nhiều rồi."
Xe ngựa đi trên đại lộ một lúc, rồi rẽ vào An Hưng Phường ở đông bắc Trung Kinh theo chỉ dẫn của Cảnh Cao Khải.
Rẽ vào An Hưng Phường, xung quanh yên tĩnh hẳn. Toàn là tường cao nhà lớn, ít người qua lại, thỉnh thoảng có bộ khoái đi ngang qua, tò mò nhìn xe ngựa của Lục Chinh.
Rất nhanh, xe ngựa dừng trước một trạch viện.
Trung môn rộng hai trượng, cửa đỏ biển vàng, dưới mái hiên treo một loạt đèn lồng đỏ chót, hai tượng đá sư tử chầu hai bên, một con ngấẩng đầu, một con giơ chân.
Trên biển vàng viết bốn chữ lớn: "Linh Võ Vương Phủ".
Đến rồi!
Lục Chinh vừa dừng xe, trong Linh Võ Vương Phủ vang lên một tiếng trống, trung môn mở rộng, một loạt hộ vệ nối đuôi nhau ra, đứng thành hai hàng.
Linh Võ Vương Cảnh Trí Duyên dẫn đầu bước ra, sau lưng là Vương Phi, thiếp thất, con cái, quản sự, gia nhân nô bộc các loại.
Lục Chinh ngạc nhiên: "Linh Võ Vương, không cần trịnh trọng vậy chứ?”
Cảnh Cao Khải xua tay: "Để họ gặp mặt trước, sẽ bớt phiền phức."
...
Cảnh Cao Khải nói gặp mặt, thật ra chỉ là gặp mặt.
Linh Võ Vương Cảnh Trí Duyên không có thiên phú tu luyện, hơn năm mươi tuổi, uống không ít linh dược, nhưng vẫn chưa tới trăm năm đạo hạnh, chết rồi chắc cũng không đủ tư cách hưởng hương hỏa.
Cảnh Cao Khải thấy Lục Chinh không thích xã giao, nên chỉ cho người trong vương phủ gặp mặt, rồi đuổi họ đi, an bài cho Lục Chinh một khu sân nhỏ yên tĩnh.
Đồng thời, ông an bài cho họ một quản gia và một hướng dẫn viên du lịch.
"Các vị cứ gọi tôi Lưu Tam." Một lão gia năm mươi tuổi khom người hành lễ: "Trong phủ có việc gì, các vị cứ tìm tôi, ba bữa một ngày, giặt giũ, rửa mặt, tôi sẽ sắp xếp chu đáo."
"Chào Lục công tử, chào ba vị tỷ tỷ."
Một đôi thiếu nữ mười tám đôi mươi, đầu tiên là kính sợ liếc nhìn Cảnh Cao Khải, rồi tò mò nhìn Lục Chinh.
"Cô ấy tên Cảnh Thiên Vũ, quen thuộc Trung Kinh Thành nhất đấy, nếu các vị muốn đi đâu, cứ nhờ cô ấy chi đường, sẽ tiện hơn." Cảnh Cao Khải giới thiệu.
"Làm phiền Linh Võ Vương rồi." Lục Chinh nói.
"Chuyện nhỏ thôi, không cần để ý." Cảnh Cao Khải cười ha hả, rồi nói: "Được rồi, ta không quấy rầy nữa. Các vị tìm ta thì cứ truyền âm đến Hoàng Gia Từ Đường."
Cảnh Cao Khải nói xong, lại chắp tay với mọi người, rồi thân hình lóe lên, biến mất như gió thoảng.