[Sốc! Nam tài tử hàng đầu Phống Quốc lại là loại người này]
[Nam tài tử Phổng Quốc công khai diễn cảnh phản cảm trên đường lớn Hải Thành]
[Nam tài tử Phổng Quốc say rượu mất kiểm soát, kêu oan: Tôi không làm gì cả!]
Ảnh chụp và video lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng Hoa Quốc chỉ sau nửa giờ.
"Theo đài chúng tôi đưa tin, nam tài tử Phổng Quốc này nhận lời mời tham gia Liên hoan phim quốc tế Hải Thành. Trong buổi trưa cùng ngày, anh ta đã uống quá chén trong một buổi tiệc với bạn bè, dẫn đến những hành vi không đúng mực sau khi say xỉn.
Cảnh sát Hải Thành đã đưa anh ta về đồn để làm việc. Sau khi tỉnh rượu, anh ta đã bị phê bình và giáo dục, đồng thời thừa nhận sai lầm và tự động rời khỏi."
"Trời ơi! Nam thần của tôi! Anh ấy thật sự... Tôi khóc đây..."
"Thiên Tú! Nghe nói sông Hán ở Seoul toàn thuốc lắc, trước giờ tôi không tin, giờ thì tin rồi!"
"Đại Thụ: Chung quy tôi vẫn phải âm thầm gánh chịu tất cả."
"Đàn ông Phổng Quốc đều vậy sao? Bảo sao các nữ minh tinh Phổng Quốc khổ thế."
...
"Vậy, cô đã cho hắn thấy cái gì?"
"À, mấy hôm nay tôi đang xem "Vinh Quang Trong Thù Hận", chẳng phải nữ chính là nữ thần trong mộng của tất cả đàn ông Phổng Quốc sao?"
Thẩm Doanh thản nhiên nói: "Nên tôi cho nữ thần này dụ dỗ hắn một chút, ai ngờ hắn lại không chịu nổi cám dỗ đến vậy."
Triệu Tiểu Đao nuốt nước bọt, không kìm được tò mò: "Dụ dỗ thế nào?"
“Biệt thự bờ biển còn xịn hơn cả Gini."” Thẩm Doanh đáp qua loa, "Xung quanh vắng tanh."
"Hắn không nghi ngờ gì sao?" Triệu Tiểu Đao hỏi.
Thẩm Doanh khẽ cười với cô, rồi Triệu Tiểu Đao bỗng hoảng hốt.
Một khắc sau, ánh mắt cô trở lại thanh minh, nhưng trên mặt Triệu Tiểu Đao là nụ cười mãn nguyện, còn trong mắt lại đầy vẻ kinh hãi, sợ hãi tột độ.
"Đáng sợ thật!" Triệu Tiểu Đao ôm Thẩm Doanh, "Doanh tỷ, lần sau cho em thử lại cái này thì nhớ nhắc em trước đấy nhé!"
“Nhắc cũng vô dụng, chỉ cần trúng ảo thuật là em quên hết thực tại ngay.” Thẩm Doanh lắc đầu cười.
Liễu Thanh Nghiên cười nói: "Gần giống như thuật thôi miên cao cấp ấy nhỉ."
"Quá hãi hùng!"
Triệu Tiểu Đao vừa nãy đắm chìm trong ảo cảnh thỏa mãn bao nhiêu, thì giờ tỉnh lại sợ hãi bấy nhiêu.
Cũng may Thẩm Doanh không tạo cho cô ảo cảnh quá mức đắm chìm, chỉ là để cô...
“Để em đoạt giải Tam Kim ảnh hậu Hoa ngữ, để Lưu Thiên Tiên và Đại Mịch Mịch cổ vũ cho em, để em nhận tuyên dương ở Nhân Dân Đại Hội Đường.”
Triệu Tiểu Đao giờ hoàn hồn rồi mà vẫn có cảm giác không muốn tỉnh lại.
Quá tuyệt vời!
"Thảo nào người ta nói vũ trụ ảo và giao diện não-máy sẽ hủy diệt văn minh nhân loại, đến em còn chẳng muốn cố gắng nữa là." Triệu Tiểu Đao cảm thán.
Lục Chinh cười: "Hay là để Thẩm Doanh ngày nào cũng cho em một liều?"
Triệu Tiểu Đao quả quyết lắc đầu: "Không muốn! Cái này còn gây nghiện hơn cả ma túy, dùng nhiều quá em sợ không cai được!”
Lục Chinh nhìn Triệu Tiêu Đao: "Anh không bảo ngày nào cũng cho em hưởng thụ cái đẹp, hay là cho em trải nghiệm Zombie vây thành hoặc thế giới quái vật ngoài hành tinh nhỉ."
Triệu Tiêu Đao trợn tròn mắt: "Lục Ca, anh làm ơn đi!"
"Ha ha ha ha ha..."
...
“Thôi miên! Bị thôi miên rồi! Tôi bị thôi miên!”
Trong khách sạn, Tống Trọng Hiến vừa về đến đã nổi trận lôi đình!
Vừa nãy ở đồn cảnh sát tỉnh rượu, anh ta đã bắt đầu cãi cùn, khăng khăng nói mình bị thôi miên.
Nhưng cảnh sát Hoa Quốc chẳng ai tin, vì anh ta nồng nặc mùi rượu, giờ tỉnh rượu lại bảo mình bị thôi miên, coi ai là trẻ con chắc?
Dù sao anh ta cũng chỉ cọ xát vào cây, chứ không gây ảnh hưởng đến ai, nên thấy Tống Trọng Hiến "tỉnh rượu", cảnh sát bèn báo tin cho bạn bè của anh ta ở sảnh đến đón về.
“lôi thật sự bị thôi miên, là bạn của Triệu Tiểu Đao!” Giọng Tống Trọng Hiến vừa sợ vừa giận vừa hoang mang, "Cô ta khiến tôi tưởng mình đang cùng Hye-kyo nghỉ dưỡng ở biệt thự bờ biển!"
Những người đi cùng anh ta nhìn nhau.
Bảo không tin thì Tống Trọng Hiến đâu phải lần đầu say, mà hôm nay anh ta uống cũng không nhiều, sao lại ra nông nỗi này?
Nhưng bảo tin thì trên đời làm gì có thuật thôi miên kiểu đó, thôi miên đến mức không còn nhận biết môi trường bên ngoài, chỉ đắm chìm trong ảo ảnh nội tâm?
"Thật mà! Mọi người phải tin tôi!" Tống Trọng Hiến gần như phát điên, "Lúc đó tôi còn nói chuyện với cô ta, rồi đột nhiên bị lạc, cái gì liên hoan phim, cái gì đang ở Hải Thành, quên sạch, cứ như thể đương nhiên đang cùng Hye-kyo nghỉ dưỡng ở bờ biển, rồi... rồi..."
"Rồi s ao?”
"Rồi chuyện đó xảy ra đấy!"
Tống Trọng Hiến giận tím mặt nói: "Tôi phải nói chuyện với cô ta! Nói cô ta thôi miên tôi! Hại tôi mất mặt!"
"Bằng chứng! Trọng Hiến! Bằng chứng đâu!"
Người đại diện Kim Đại Sơn vội kéo anh ta lại, vừa trấn an vừa khuyên nhủ: "Đối phương là bạn của Triệu Tiểu Đao, mà đây lại là Hoa Quốc, không có bằng chứng chúng ta sẽ rất bất lợi!"
"Lê nào cứ bỏ qua vậy sao?” Tống Trọng Hiến giận dữ: “Từ sau vụ ở Đăng Tháp Quốc, tôi chưa từng nhục nhã đến thể†”
"Hít--"
Mấy người Trung Quốc hít một ngụm khí lạnh, Tống Trọng Hiến còn bị thiệt hại nặng nề hơn ở Đăng Tháp Quốc?
Cái vụ công khai lộ hàng trên đường lớn này mà vẫn chưa là gì so với vụ chụp mũ ư?
Chắc là chuyện trong bóng tối rồi, Hollywood... gu mặn thật...
Kim Đại Sơn thấy Tống Trọng Hiến lỡ lời, vội ngắt lời anh ta, rồi mời mấy đối tác Trung Quốc ra khỏi phòng.
Mấy người Trung Quốc vốn không muốn đối đầu với Triệu Tiểu Đao, nên vui vẻ mượn cớ rời đi, một người nhanh trí còn thông qua quan hệ gửi thông tin cho phía Triệu Tiểu Đao.
Thế là chưa đầy mười phút sau, Triệu Tiểu Đao đã nhận được tin từ trợ lý.
"Tống Trọng Hiến về khách sạn, có vẻ không cam tâm, muốn trả thù." Triệu Tiểu Đao nói.
Thẩm Doanh nhíu mày: "Gan không nhỏ."
Liễu Thanh Nghiên cau mày: "Chỉ là đầu óc không được tốt lắm."
Nếu ở Đại Cảnh, người thường đắc tội dị nhân, đặc biệt là khi không có lý, bị dị nhân trừng trị một phen, chỉ biết âm thầm may mắn sau khi kinh hồn bạt vía. Đừng nói trả thù, dị nhân phản đối hắn tạo thành tổn thương lớn hơn, thì đầy đủ hắn khai tiệc chúc mừng .
Về sau càng chỉ biết thu lại tính tình, gặp lại người liên quan thì tránh đường.
Trả thù? Mạng nhiều thế à?
Dù kết cấu xã hội Lam Tinh có hơi khác, nhưng Tống Trọng Hiến đã sai trước, thủ đoạn của Thẩm Doanh lại khiến anh ta không phát hiện ra, hơn nữa còn không có bằng chứng, sao anh ta dám nghĩ đến chuyện trả thù?
Anh ta không sợ Thẩm Doanh khiến anh ta chết đứng lần nữa sao?
Anh ta không sợ Thẩm Doanh còn thủ đoạn khác à?
"Hắn định trả thù thế nào?" Lục Chinh hỏi.
"Không biết, tin là mấy người Trung Quốc kia truyền tới, nhưng lúc đó họ đã bị mời ra rồi." Triệu Tiểu Đao lắc đầu, "Nhưng không sao, chỉ là một ngôi sao Phổng Quốc thôi mà, có chuyện gì tôi cũng đỡ được."
Cảm tạ Ma Giới nho nhỏ hổ đạo hữu, 08a đạo hữu, thư hữu 20200815143550236 đạo hữu trăm thưởng thức