Cá Hoàng Ngạnh!
Hơn nửa mét, ít nhất nặng năm cân cá Hoàng Ngạnh hoang dã!
Cỡ cá lớn thế này, chỉ cần câu được một con thôi là đủ khoe cả năm rồi!
Mà giờ đây, một con cá như vậy lại lấp lánh treo trên lưỡi câu của một "tân thủ", khiến không ít dân câu lão luyện phải ôm ngực.
Đau lòng không thở nổi!
"Cá Hoàng Ngạnh! Cá Hoàng Ngạnh to thế kia!” Trân Kiến Hạo hét lên, "Vãi chưởng! Lục Thần định vãi!”
Triệu Văn Vũ trợn tròn mắt, "Sao ở bờ biển lại có cá Hoàng Ngạnh to đến vậy?"
Lục Chinh cười híp mắt nhấc cần thu dây, rồi một tay nhấc bổng con cá Hoàng Ngạnh lên, mặc nó giãy giụa thế nào cũng vô ích. Anh gỡ lưỡi câu ra rồi bỏ con cá vào thùng bên cạnh.
"Tối nay có cá Hoàng Ngạnh ăn." Lục Chinh nói với Thẩm Doanh.
"Tuyệt vời!" Thẩm Doanh vỗ tay cười.
“Con cá này nặng bao nhiêu vậy?” Triệu Văn Vũ và ba người kia cùng nhau xứm lại, xung quanh còn có mấy dân câu lão làng khác.
"Đem lên cân xem!"
"Tôi nghĩ phải năm cân đấy."
"Không chỉ thế đâu, hơn năm cân ấy chứ, không biết có được sáu cân không."
"Cá to thật, tôi nghe nói có người đi thuyền câu được con cá Hoàng Ngạnh hơn bảy cân, nhưng đó là ở ngoài biển khơi."
“Con này xứng danh ngư vương!”
Với dân câu, việc người khác câu được cá lớn giống như trúng số độc đắc vậy, vừa ghen tị vừa không nhịn được xúm vào xem náo nhiệt.
Mấy người Triệu Văn Vũ không ai mang cân, thế là có người xung quanh mang đến dụng cụ đo.
Năm cân bảy lạng.
Tiếc thật, không tới sáu cân.
“Thế là được lắm rồi, to quát”
"Con này, giá phải ba vạn tệ chứ hả?"
"Hít..."
Cá Hoàng Ngạnh hoang dã, càng to giá càng cao.
Cá nửa cân đơn giá mỗi cân hơn ba trăm tệ, bảy tám lạng mỗi cân tám trăm tệ, một cân đơn giá đã hơn ngàn tệ rồi.
Cá hoang đã từ hai cân trở lên đã hiếm vô cùng, cá năm cân là phải trốn tránh bao nhiêu kẻ thù, bao nhiêu lần bị con người bắt, lại thêm nguồn thức ăn đồi dào mới lớn được đến thế.
"Hôm trước có tin tức, một ngư dân bắt được con cá Hoàng Ngạnh bốn cân tám lạng, bán được hơn 26.000 tệ, con cá này của cậu còn nặng hơn gần một cân, chắc chắn trên ba vạn tệ."
"Khủng khiếp vậy!"
"Ghen tị chết mất... Nếu tôi câu được con cá như vậy, tiền mua đồ nghề coi như gỡ lại được rồi."
"Quá đỉnh!"
Triệu Văn Vũ và Trần Kiến Hạo nhìn nhau.
Bọn họ thích câu cá, nhưng không để ý lắm đến giá cả, chỉ biết cá Hoàng Ngạnh hoang dã càng lớn càng đáng giá, không ngờ rằng Lục Chinh câu một phát đã vớ được ba vạn tệ.
Tối nay ăn á?
Hai người bạn của Triệu Văn Vũ hơi ngại ngùng, cảm thấy không ổn lắm.
Bọn họ không thiếu tiền, nhưng cảm giác về tiền bạc thì khác nhau, tỷ phú móc vài vạn tệ mua món đồ cổ cỏn con cũng đủ khoe mấy năm.
"Lục ca?” Trần Kiến Hạo dè đặt gọi Lục Chinh.
"Sao thế?" Lục Chinh vừa cân xong lại bỏ cá vào thùng.
"Tối nay ăn thật á?"
"Không ăn chẳng lẽ thả à?"
Lục Chinh nhíu mày, đây là con cá anh dùng thần niệm quét hồi lâu mới tìm được trong vùng biển gần đây.
“Cậu em, con cá này của cậu mà bán, ít nhất cũng được ba vạn tệ đấy." Có người nhắc nhở.
"Cảm ơn." Lục Chinh gật đầu cảm tạ, "Vậy thì chúng tôi càng phải ăn chứ, nghĩ đến con cá Hoàng Ngạnh hoang dã năm cân, người bình thường muốn ăn còn không có mà ăn ấy chứ."
"Đúng thế, đừng nói người bình thường, dù có tiền cũng khó mà ăn được loại này."
"Sao lại không được?" Lục Chinh cười nói với mấy người Triệu Văn Vũ, "Tối nay các cậu có lộc ăn rồi."
"Lục Thần đỉnh vãi!" Trần Kiến Hạo kêu lên.
“Lục ca đỉnh vãi!" Triệu Văn Vũ hớp một ngụm nước.
"Lục ca đỉnh vãi! Nhất định phải đăng lên khoe trên mạng xã hội mới được!" Hai người kia hớn hở gọi "Lục ca".
Trong giới câu cá, ai giỏi thì là ca.
"Anh bạn, tôi chụp ké một kiểu được không?" Một dân câu trẻ tuổi đến hỏi.
Lục Chinh tỏ vẻ tùy ý.
Thế là một đám dân câu xúm quanh thùng cá của Lục Chinh chụp ảnh.
Sau đó, rất nhiều trang mạng xã hội xuất hiện những bức ảnh tương tự.
[Hôm nay có chút thu hoạch, một con cá Hoàng Ngạnh hoang dã nặng năm cân.]
[Mấy hôm nay bận quá, định không đi câu, ai ngờ lại có thu hoạch.]
[Hôm nay phổ cập kiến thức cho mọi người, đây là cá Hoàng Ngạnh, nặng năm cân, thuộc loại rất hiếm.]
Mạng xã hội cơ bản toàn ảnh cá Hoàng Ngạnh phóng to để tự sướng, kèm theo bình luận khiến người suy ngẫm.
Trong khi đó, Lục Chinh đã ngồi trở lại vị trí, chuẩn bị mồi câu, ném cần xuống biển, "Tôi đã dẫn trước các cậu năm cân bảy lạng rồi đấy."
Triệu Văn Vũ, "..."
Trần Kiến Hạo, "..."
Hai người nhặt cần câu lên, ánh mắt nghiêm túc, nín thở tập trung, bắt đầu câu cá.
Đáng tiếc.
Vận may không theo ý người, thời gian trôi đi, hai người bạn của Triệu Văn Vũ mỗi người câu được mấy con cá nhỏ nửa cân, còn hai người bọn họ thì chẳng được gì.
"May mà, may mà..."
Triệu Văn Vũ không nhịn được liếc nhìn Lục Chinh, may mà từ khi câu được con cá Hoàng Ngạnh kia, Lục Chinh không câu được con nào nữa.
Nhưng rồi...
“Bạchl"
Phao rung mạnh, lại có cá cắn câu.
"Cái quái gì thế?"
Triệu Văn Vũ trợn tròn mắt, rồi thấy Lục Chinh thuần thục nới dây, từng bước kéo con cá dưới nước vào bờ.
Tuy động tác của Lục Chinh nhìn không tốn sức, nhưng sức lực của anh đâu phải người thường sánh được. Vừa nãy câu con cá Hoàng Ngạnh kia cũng thoải mái vui vẻ, chẳng thấy dùng sức gì cả.
"Lục thần! Cá lớn hay cá nhỏ?” Trân Kiến Hạo lại xúm lại.
"Con này còn to hơn ấy chứ."
"Vãi?"
Triệu Văn Vũ và Trần Kiến Hạo lại cùng nhau xúm lại, "Lục ca cẩn thận, đừng để đứt dây."
Mấy dân câu "không quân" bên cạnh cũng chú ý đến bên này.
“Không lẽ lại là cá Hoàng Ngạnh nữa à?”
"Không thể nào, làm gì có nhiều cá Hoàng Ngạnh hoang dã to thế."
"Chắc là cá Tráp thôi."
"Nhưng cậu ta bảo cảm giác con này còn nặng hơn con vừa nãy, cá Tráp ít khi có con nào trên năm cân lắm."
"Có thể là cá Mú sao."
"Không thể nào? Ở đây hiếm khi có cá Mú sao lắm."
"Có người câu được cá Mú xanh rồi đấy."
"Rất hiếm, mà đầu cũng nhỏ, dù sao phần lớn cá Mú sao cũng ở... Vãi chưởng?"
Lục Chinh kéo cần, trên lưỡi câu là một con cá Mú sao lấp lánh.
Mà đầu nó cực lớn, còn to hơn con cá Hoàng Ngạnh vừa nãy hai vòng.
“Hài hước vậy?”
"Hơn một mét không?"
"Con cá này chắc chắn không dưới mười cân!"
"Đây là bờ câu mà câu được cá này á?"
"Đây là... Cá Mú Sao Bảy Gai à?"
"Đúng rồi, đẹp thật!”
Triệu Văn Vũ và Trần Kiến Hạo ngơ ngác nhìn Lục Chinh nhẹ nhàng nhấc con cá Mú Sao Bảy Gai lên bờ.
Con cá kia vẫn đang điên cuồng giãy giụa, hung hãn hơn con cá Hoàng Ngạnh vừa nãy nhiều.
"Ầm!"
Sau đó, Lục Chinh giáng một quyền vào đầu con cá Mú sao, thế giới liền im lặng.
Cảm tạ Ma Giới nho nhỏ hổ đạo hữu, 08a đạo hữu đã ủng hộ.