cũng có thể san bằng một khu dân cư, kết quả nhìn đến thực tại, điều khiển mấy đứa âm vật mà cũng phải dùng đến bốn năm tấm.
(*

Nghiêm khắc mà nói, những lá bùa trong tay cậu bây giờ cũng không thể được gọi là phù lục, chúng đều là vật luyện bút của Vân Tử Túc trong quá trình cố gắng truy tìm ký ức. Phù lục cần rót linh lực, Vân Tử Túc ngay cả linh lực cho mình còn chẳng đủ dùng, nào còn thừa năng lượng đi chế phù. Tuy nhiên dù cho không có gì rót vào, bút pháp và lực độ cũng sẽ để lại dấu vết trên tấm bùa, mặc dù những lá bùa này không thể so bằng phù lục, nhưng có còn hơn không.
Hai ba miếng xử lí nốt chỗ kem còn lại, Vân Tử Túc vừa cắn ốc quế, vừa dùng bảy tấm bùa trong tay gấp thành bảy hình tam giác. Cậu đi một vòng quanh nhà, lần lượt đặt bùa tam giác ở các vị trí không bắt mắt, sau khi hoàn thành, cậu trở lại phòng khách một lần nữa, chuyển đổi năng lượng từ số kem còn dư lại thành linh lực, rót vào trận pháp được bố trí khắp căn nhà.
Bảy tấm bùa cũng không phải dùng để bày trận, mà để củng cố trận pháp, cho nên lần này Vân Tử Túc tiết kiệm được không ít linh lực tiêu hao so với lần đầu bày trận. Trận pháp nơi đây đã bày ra từ khi vợ chồng Vân Học Thương còn tại thế, vốn để tụ khí giữ bình an cho hai người. Sau khi hai vợ chồng qua đời, tinh khí tụ lại bị những thứ đồ hỗn độn cõi âm thèm khát, cộng thêm sự nới lỏng của Vân Tử Túc, dĩ nhiên hấp dẫn không ít âm vật tới chia phần.
Lần củng cố trận pháp này, một là để thu hút thêm càng nhiều vật lợi hại, tiếp tục ngăn cản Vân Học Công và Vân Học Binh bán nhà, hai là để tăng cường cấm chú, không cho các loại âm trọc bị hấp dẫn tới chạy loạn, tránh quấy rầy hàng xóm xung quanh.
Thực hiện xong xuôi, Vân Tử Túc đóng kỹ cửa nẻo, rồi mới rời khỏi căn nhà sạch sẽ.
Trước khi rời khỏi An thành, Vân Tử Túc còn tới nghĩa trang công cộng một chuyến. Vợ chồng Vân Học Thương được an táng ở đây, bia mộ của họ kề sát bên nhau, thân mật như khi còn sống.
Ở Tu linh giới Vân Tử Túc không cha không mẹ, là một tay sư phụ nuôi cậu trưởng thành. Bây giờ không có cách nào gặp lại sư phụ, mà trên thế giới này, hai người thương yêu cậu nhất cũng đã ra đi.
Vân Tử Túc ngồi trước mộ hồi lâu, đến khi sắc trời chuyển tối mới rời khỏi nghĩa trang công cộng.
Suốt ba tiếng đồng hồ dọc đường về, chuông điện thoại của Vân Tử Túc réo không biết bao nhiêu lần. Chờ cho cậu trở lại biệt thự nhà họ Vân, thời gian ăn tối cũng đã kết thúc, Vân Học Công xị mặt ngồi phòng khách, bị Lữ Phượng Liên kéo hai lần mới miễn cưỡng kiềm chế cơn giận.
"Trước khi kết hôn chạy loạn khắp nơi, chẳng ra thể thống gì!" Giọng điệu Vân Học Công vẫn không dễ nghe như cũ, "Nhà họ Hàn nói với tao, sắp sớm đính hôn rồi, này nhà thằng ba, mấy ngày tới mày ở nhà cho tử tế, nghe rõ chưa?"
Vân Tử Túc đã từ bỏ nghiên cứu mạch não của người nhà họ vân, trên thực tế, cậu cho rằng hồi đầu vợ chồng Vân Học Thương khăng khăng liều lĩnh rời khỏi nhà họ Vân, rất có thể là bởi những tiếng réo rắt ồn ào của những kẻ xung quanh.
Cậu cười một tiếng, giọng điệu biết điều và ngoan ngoãn: "Nghe rõ, bác."
Dứt lời, Vân Tử Túc liền ra thẳng phòng bếp.
Mặc dù phòng bếp còn có đồ ăn, nhưng số lượng và hương vị chẳng ra sao, Vân Tử Túc tìm đại chút đồ lót bụng, rồi trở về phòng ngủ trên tầng.
Sau khi dùng dạng linh thể chuyển hóa bữa trưa phong phú và bữa tối nghèo nàn xong, Vân Tử Túc đang định rời khỏi Vô Tự Ấn tìm thêm đồ ăn bên ngoài, thì bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại trong phòng ngủ.
Cậu trở lại phòng ngủ nhấc di động, khi nhìn thấy tên người gọi ban đầu còn sửng sốt một chút, ngay sau đó mặt mày lộ ra đôi chút vui mừng.
Điện thoại được nối thông, Vân Tử Túc lên tiếng trước: "Alo, A Khải?"
Một chất giọng đàn ông trẻ tuổi hơi trầm vang lên bên đầu còn lại: "Tử Túc."
Vân Tử Túc cười nói: "Rốt cuộc cậu cũng được nghỉ rồi hả?"
Hà An Khải là bạn học cùng cấp ba với Vân Tử Túc, sau đó ghi danh đi lính, ngày thường quân đội quản lý nghiêm ngặt, ngay cả di động Hà An Khải cũng không thể chạm vào. Tuy nhiên từ cấp ba cho đến giờ, liên lạc giữa hai người vẫn chưa từng gián đoạn.
"Ừ." Hà An Khải hỏi, "Giờ cậu có rảnh không?"
"Có chứ, sao thế?"
"Tớ đang ở quán nhà tớ, cậu có muốn đến không?" Trong giọng điệu của Hà An Khải mang theo một chút ý cười không dễ nhận ra, "Mời cậu bữa cơm."
"Cậu cũng đến Lâm thành à?" Vân Tử Túc thoáng ngạc nhiên, nói tiếp: "Không phải nhà cậu bán lẩu hở, giờ này chắc cũng chật người rồi..."
"Trời nóng, tiệm nhà tớ lên món mới," Hà An Khải nói, "Đến không, mời cậu ăn đồ nướng."
Nướng??
Vân Tử Túc không nhiều lời.
"Chờ tớ!"