Sau Khi Kết Hôn Rốt Cuộc Tôi Cũng Được Ăn No

Lượt đọc: 2099 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 30

❊ ❊ ❊

nhân tôm ăn ngon lắm đấy."

(*Vân thôn (nuốt mây) 云吞 tiếng Quảng Đông đồng âm với vằn thắn 馄饨 )

Mèo báo nhỏ giật giật lỗ tai.

Vân Tử Túc giải thích: "Con tôm ấy, mày vừa ăn trong canh hải sản ấy."

Mèo báo nhỏ ngước đầu, meo một tiếng.

Vân Tử Túc sờ sờ lưng nó, "Lần này không mang Vần Thốn đi, lần sau dẫn mày đi ăn nhé."

Cũng chẳng biết một người một mèo đang thảo luận về tên hay thảo luận về ăn nữa, dù sao thì cái tên Vân Thôn cứ như vậy được quyết định.

Chải chuốt tinh khí cho Vân Thôn được một nửa, Vân Tử Túc bỗng phát hiện có người tới, cậu bèn xòe tay ra với Vân Thôn, mèo báo nhỏ tức thì chui vào bên trong miếng ngọc.

Sau khi giấu giếm xong xuôi, có người bước đến gõ cửa, nói trời đã tối muộn, mưa vẫn còn rơi, hỏi xem bọn họ có muốn ở lại đây tối nay hay không.

Vân Tử Túc gật đầu: "Bọn tôi có thể trả tiền."

Người kia cũng không khách sáo, thu tiền xong nói: "Được, hai vị cứ nghỉ ngơi tại nơi này, sáng mai sẽ có người đến gọi, dẫn các vị trở về."

Sau khi người nọ rời đi, Vân Tử Túc nhìn Hàn Dịch, nhún vai một cái.

"Xem ra, bọn họ thật sự rất mong bọn mình sớm biến đi một chút."

Chải chuốt tinh khí cho mèo báo nhỏ xong xuôi, nhìn ra đã thấy đêm hôm khuya khoắt. Đám đệ tử lục tục trở về, trong nhà ồn ào một hồi, xong cũng rất nhanh yên tĩnh lại.

Hai người một mèo chuẩn bị ngơi nghỉ.

Trong phòng không có phòng tắm tiêng, hơn nữa người vừa tới cũng đã đặc biệt dặn dò bọn họ, nói rằng đừng tắm rửa, nếu không sẽ chỉ càng tăng thêm phản ứng cao nguyên, rất dễ dàng xảy ra sự việc ngoài ý muốn.

Màn đêm ở cao nguyên vô cùng lạnh lẽo, tắm rửa sẽ thúc đẩy tuần hoàn máu, rất dễ gây ra thiếu dưỡng khí hoặc là cảm lạnh. Hơn nữa không khí khô lạnh, nước bốc hơi nhanh, tắm rửa xong da dẻ sẽ cực kỳ khó chịu.

Vân Tử Túc không cho Hàn Dịch tắm, cậu bảo Hàn Dịch sớm nghỉ ngơi, còn mình đến phòng tắm công cộng, cọ rửa đơn giản một chút.

Chờ đến khi cậu rửa xong trở về, Hàn Dịch đã vào giấc, trong phòng chỉ còn một ngọn đèn ảm đạm phía đầu giường.

Vân Tử Túc rón rén trèo lên giường, bọc chăn cẩn thận.

Ánh đèn chớp tối rất nhanh, căn phòng chìm vào trong màn đêm yên ả.

Vân Tử Túc dùng sữa tắm và dầu gội đầu tự mình mang tới, lo lắng hơi lạnh sẽ dính đến Hàn Dịch, cậu bèn cẩn thận lau khô người, tránh để đối phương sinh bệnh.

Trong không khí không có hơi nước, chỉ có một hương thơm trong lành thấp thoáng, nhẹ nhàng tản rộng.

Mùi hương này băng qua khoảng cách giữa hai chiếc giường, vương vấn ngập tràn trong từng nhịp thở.

Ngả vào đáy lòng của người chưa mê.

❊ ❊ ❊

Ban đêm rét lạnh, ngoài nhà mưa đã ngưng, nhưng nhiệt độ cao nguyên vẫn thấp như cũ, bên ngoài truyền tới tiếng gió buốt không ngừng.

Đội ngũ kia cũng ngủ trong phòng, ngoài hành lang chỉ còn ánh đèn mờ tối, tia sáng ảm đạm âm u.

Gió lạnh xì xào ghé đến, phía cầu thang chật hẹp đột nhiên xuất hiện một bóng đen.

Bóng đen di chuyển vừa chậm vừa khẽ, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng Vân Tử Túc.

Phòng số sáu, tầng hai.

Thân thể cồng kềnh của bóng đen nở ra, tróc xuống một thứ gì đó không nhìn thấy rõ.

Toàn bộ thân hình nó co lại không ít.

Điều kiện nơi này không thể so bằng Lhasa, khóa phòng hoen gỉ rất lâu mà không ai sửa chữa. Bóng đen khẽ khàng xoay tay nắm cửa, cửa phòng bị mở hé ra.

Nó từ từ bước vào căn phòng đen kịt, thứ đồ bị tróc xuống rơi bên chân nó, cùng bị kéo vào.

Bên trong phòng vô cùng im lặng, người trên giường đã ngủ say. Cánh cửa bị đóng lại không một tiếng động, bóng đen dừng ở cửa một hồi, rồi mới chậm rãi bước đến mép giường.

Nó đang muốn đưa tay về phía người trên giường, lại đột nhiên phát hiện cơn gió lạnh từ phía đối diện.

"..."

Kèm theo tiếng hít thở căng thẳng là một tiếng kêu rên, bóng đen lập tức ngừng lại, không dám cử động thêm nữa.

Trong bóng tối, có tiếng Vân Tử Túc tận lực đè nhỏ giọng cất ra.

"Hàn tiên sinh, đừng động thủ."

"Tạch" một tiếng, đèn đầu giường bị bật mở, Vân Tử Túc từ chiếc giường còn lại nhướn nửa người qua kéo tay Hàn Dịch.

Bóng đen vừa đến gần giường Hàn Dịch, Hàn Dịch đã sớm phát hiện tiếng động trong bóng tối đang muốn ra tay trả đòn, lại bị Vân Tử Túc ngăn cản.

Hai người nương theo ánh sáng nhìn sang, thấy rõ mặt mày của bóng đen bên mép giường.

Sắc mặt người nọ tái nhợt, cử động cứng ngắc, khuôn mặt không thể quen thuộc hơn.

Là Phí Dương mới ban ngày vẫn còn ngủ mê man trên giường.

❊ ❊ ❊

Tác giả có lời ( tóm tắt ):

1. Địa danh được nêu ra cho mọi người dễ hình dung, không phải câu chuyện có thật.

2. Ngũ đại tông môn: Toàn Chân tông, Chính Nhất tông, Tịnh Minh tông, ngoài ra còn hai tông nữa không xuất hiện; nguyên mẫu tên tham khảo từ Ngũ đại đạo phái của Đạo giáo: Toàn Chân đạo, Chính Nhất đạo, Tịnh Minh đạo, Chân Đại đạo, Thái Nhất đạo. Chỉ là mượn tên, không đi sâu vào.

3. Truyện dài, có yêu đương, có đánh quái thăng cấp (không nhiều), trên người hai nhân vật chính còn nhiều câu đố, cố gắng từ từ lộ ra một cách viên mãn, thuộc tính của công là giả heo ăn thịt hổ, không cần lo hắn yếu quá!

❊ ❊ ❊

- vằn thằn nhân tôm

- Lục Khúc

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024