Sau Khi Kết Hôn Rốt Cuộc Tôi Cũng Được Ăn No

Lượt đọc: 2050 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 17

❊ ❊ ❊

karaoke, còn kết hợp với bar, night club, chăm sóc sức khỏe,...)

Bên trong KTV rất ồn ào, đứng trước quầy lễ tân đã có thể nghe thấy đủ các loại tiếng ồn quỷ khóc sói tru trên tầng. Sau khi trả tiền một phòng trong hai tiếng, hai người theo nhân viên lên tầng, vào một căn phòng nhỏ ở tầng hai.

Khóa cửa phòng cẩn thận xong, Vân Tử Túc mở một ca khúc, chờ đến khi âm nhạc và màn hình cùng khởi động, cậu đảo mắt nhìn một vòng khắp căn phòng, đi qua cầm một chiếc cốc rỗng trên bàn tròn.

Vân Tử Túc vặn mở một chai nước suối mất phí chuẩn bị cho khách, rót đầy quá nửa cốc. Cậu nhờ Hàn Dịch giúp đỡ dọn đồ trên bàn sạch sẽ, sau đó nhấc cốc, rải nước suối một vòng theo cạnh bàn.

Rải hết một vòng, Vân Tử Túc đặt chiếc cốc rỗng chính giữa chiếc bàn tròn, cậu mò trong túi ra một chiếc lọ sứ, nhổ nắp, đổ ra một viên thuốc hình cầu từ bên trong.

Vân Tử Túc cất lọ sứ đi, niết nhẹ viên thuốc tròn một cái, viên thuốc bị nghiền nát rơi vào trong chiếc cốc rỗng.

Kỳ diệu là, viên thuốc rơi vào trong cốc không phải dạng khối hoặc dạng bột, mà là một loại chất lỏng nửa trong suốt.

Ánh sáng trong căn phòng không tính là mạnh, chỉ có thể nhìn thấy chất lỏng kia mơ hồ hiện lên một màu xanh ngọc vui tai vui mắt. Chất lỏng ánh lên cốc thứ sóng sáng xinh đẹp, khiến cho chiếc cốc nhựa rẻ mạt tỏa sáng mỹ lệ y như phỉ thúy*.

(*

Vân Tử Túc trầm ngâm đôi chút, nói: "Âm linh vong hồn như này, người bình thường không ai nhìn được. Thế nhưng con hung thú kia lại có thể trực tiếp cắn người, điều này chứng tỏ nó đã ngưng thành thực thể."

Vân Tử Túc đáp: "Cũng không..." Vân Tử Túc ngừng lại một chút, đột nhiên đổi lời, "Đúng là có chút khó khăn."

Vân Tử Túc nói: "Hàn tiên sinh có thể đưa tay qua đây không?"

Hàn Dịch không hề do dự, trực tiếp đưa tay qua.

Hắn cho rằng Vân Tử Túc sẽ nhờ hắn cầm giúp thứ gì, hoặc là phụ trách hăm dọa con hung thú, trấn áp đối phương không cho nó manh động. Chỉ có điều Vân Tử Túc lại cũng chìa tay ra y hệt, thế rồi...

Thế rồi cậu dùng cách thức đan xen mười ngón tay, nắm lấy bàn tay phải của Hàn Dịch.

Hàn Dịch tương đối trầm mặc.

Vân Tử Túc mở mắt nói láo: "Nó khó đối phó lắm, em sợ."

Cậu muốn nhón một ít khôi linh trên người Hàn Dịch.

Vân Tử Túc yên lòng vững bụng gật đầu: "Ừm."

Cậu cầm miếng ngọc ra, ngón tay khẽ dùng sức bẻ gãy miếng ngọc, ngay sau đó, một bóng hình dữ tợn khí đen bao phủ rỉ ra từ miếng ngọc, rất nhanh, con hung thú to lớn đã xuất hiện trên chiếc bàn tròn.

Hung thú vừa thấy Hàn Dịch, liền theo bản năng muốn lùi về sau, chỉ có điều phạm vi hoạt động của nó bị hạn chế, không có cách nào rời khỏi vòng vây bởi nước suối. Giữa bốn chân con hung thú còn đặt một chiếc cốc, không gian o bế này chỉ đủ cho nó miễn cưỡng đứng yên.

Vân Tử Túc không chậm trễ thì giờ, cậu một bên hấp thu khôi linh từ hai bàn tay đan xen giữa hai người, một bên trực tiếp chuyển đổi thành linh lực rót vào chất lỏng trong chiếc cốc trên bàn.

Linh lực vô hình vừa tiếp xúc với chất lỏng, sương đen trên người hung thú đã nhanh chóng vọt vào trong cốc. Dường như chỉ trong chớp mắt, cơ thể con hung thú đã gầy đi một vòng với tốc độ mắt thường trông thấy được.

Lúc này nó mới nhớ phải gầm to, chỉ là tiếng kêu của nó chẳng có tác dụng đối với hai người đã được Vân Tử Túc bảo vệ, hơn nữa nhạc cũng đã phát, âm thanh của hung thú thậm chí còn không lấn át được tiếng nhạc rock and roll của ca sĩ trong màn hình.

Khí đen càng hút càng nhiều, thể khí nồng đậm cuồn cuộn trong cốc, rất nhanh đã biến đổi màu sắc xanh biếc. Tuy nhiên bất luận hút đến mức nào, khí đen trong cốc trước sau chưa từng tràn ra, mà chỉ có thể lăn lộn bên trong chiếc cốc chật hẹp.

Khí đen nồng đặc làm cho người ta cảm giác vô cùng khó chịu, rõ ràng âm nhạc trong phòng đã đạt đến trình độ đinh tai nhức óc, nhưng màn sương đen vẫn khiến người cảm nhận được vô số tiếng kêu thảm thiết thê lương tràn trề bên tai. Tiếng kêu thảm thiết kia cũng không phải được truyền đạt nhờ vào âm thanh, mà nó trực tiếp đâm thẳng vào lòng người.

Sợ hãi, đau đớn, tức giận, oán hận. Cảm xúc mãnh liệt mà dày đặc cuồn cuộn bên trong lồng ngực, giống như chỉ một giây kế tiếp là có thể xé rách lồng ngực, chẻ người chui ra như một thanh kiếm sắc.

Không biết đã qua bao lâu, khí đen trên người con hung thú đã bị hút hết toàn bộ, khôi phục diện mạo ban đầu.

Lúc này Vân Tử Túc và Hàn Dịch mới thấy rõ hình dạng thật sự của nó.

"... Nhỏ ghê."

Tiếng nhạc trong phòng đã bị tắt đi, Vân Tử Túc không nhịn được than một tiếng.

Đó là một chú mèo báo con nền vàng kim rực rỡ, lấm tấm đốm báo, thân hình còn chưa to bằng bàn tay của người trưởng thành. Hoa văn trên mình nó lộng lẫy xinh đẹp, lại thêm một thân lông măng của riêng mèo con, đáng yêu đến độ khiến người ta thật sự khó kiềm chế bản thân đưa tay vuốt nó.

Nó cảnh giác ngẩng đầu nhìn hai người, sống lưng cong lên, đuôi lông rối bời cũng xù hết cả.

Mèo báo con còn không biết trạng thái trước mắt của mình, vẫn muốn dùng tiếng gào uy hiếp đẩy lùi kẻ địch, nó há mồm, lộ ra cái miệng đầy răng sữa mới mọc lên chẳng được bao lâu, dùng sức phát ra một tiếng thét gầm----

"Meo ~!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024