Sau Khi Kết Hôn Rốt Cuộc Tôi Cũng Được Ăn No

Lượt đọc: 2103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 29

❊ ❊ ❊

), chưa kể không biết lần này phải đi bao lâu, có thể chuẩn bị bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu.

Hàn Dịch biết lượng ăn uống của Vân Tử Túc, hắn không nói nhiều, trực tiếp lái xe đưa người đến một siêu thị mà tập đoàn Phong Vân mua cổ phần.

Siêu thị này nằm trong một chuỗi thương hiệu, quy mô rộng lớn, vật phẩm cũng dồi dào sung túc. Sau khi hai người bước vào, Hàn Dịch trực tiếp đi tìm giám đốc siêu thị.

Bọn họ đến khu trang phục và thiết bị cao cấp trước, mặc dù bây giờ là mùa hè, nhưng nhiệt độ trên cao nguyên tương đối thấp, đặc biệt là vào ban đêm. Từ kích cỡ và kiểu hình hai người đã báo, Hàn Dịch nhờ giám đốc hỗ trợ, chọn trong số các nhãn hiệu vận động và việt dã, mỗi hãng lại lấy một phần trang bị thích hợp, mười mấy bộ quần áo giày tất mũ nón, đủ mọi loại dây thừng lều vải bật lửa dao rựa, không thiếu thứ nào.

Dạo một vòng trang bị xong, là đến các loại đồ dùng thường ngày, mấy thứ này không đắt, nhưng chủng loại thì đa dạng. Giám đốc ở lại giúp bọn họ sắp xếp từng bộ đồ đặt ngay ngắn trong hòm, Hàn Dịch thì đi cùng Vân Tử Túc đến khu thực phẩm.

Khu thực phẩm đã nấu chín có sẵn các loại thịt, còn đa phần rau củ quả thì ở khu đồ tươi, khu quà vặt chất đầy đồ ăn thức uống. Thời điểm hai người chọn mua, không ít ánh mắt tò mò bị hấp dẫn tới, nếu không phải còn có mấy người mặc đồng phục nhân viên siêu thị đẩy xe phía sau, thì e rằng khối người đều sẽ hiểu lầm bọn họ tới ăn cướp.

Sau khi chuẩn bị xong hết đồ dùng và thực phẩm, Vân Tử Túc lại đến khu vàng bạc đá quý cầm mấy khối chế phẩm từ ngọc chất lượng cao. Khi hai người rời khỏi siêu thị, đồ đã được đóng gói chất đầy các xe chở hàng đưa đến một nhà kho cách đấy không xa.

Đồ được tháo dỡ bên trong nhà kho, Vân Tử Túc chọn một mặt dây chuyền bằng ngọc, rồi bắt đầu xếp đồ. Cậu chỉ chừa lại một số rất ít ra bên ngoài, bỏ vào trong túi hành lý đã chuẩn bị sẵn, còn lại đều thu hết vào trong mặt vòng bằng ngọc. Tuy nhiên trong lúc sắp xếp, cậu lặng lẽ bỏ hết mấy loại đồ chín và rau quả vào trong Vô Tự Ấn, những thứ này dễ thối rữa, đặt trong miếng ngọc e là không trụ được quá lâu.

Thu dọn xong xuôi, hai người mới trở về nhà, Vân Tử Túc ôm con mèo báo nhỏ, sau đó ký khế ước với nó.

Vì là oán linh, mèo báo nhỏ đã có thể được quy thành linh thú, Vân Tử Túc truyền hơi thở của mình cho mèo con, rồi lại rút từ cổ họng đối phương ra một sợi năng lượng, thu vào lòng bàn tay của mình. Quá trình ký kết khế ước cũng không tốn bao lâu, sau khi khế ước hoàn thành, Vân Tử Túc làm bộ bỏ mèo báo nhỏ vào trong miếng ngọc, trên thực tế thì lặng lẽ thả nó vào Vô Tự Ấn.

Không gian Vô Tự Ấn rộng lớn, mèo báo nhỏ có thể hoạt động tự do, sẽ thoải mái hơn chút. Chẳng qua là Vân Tử Túc còn chưa kể cho Hàn Dịch nghe bí mật này, cho nên cậu chỉ có thể tạm thời che giấu như vậy.

Thu xếp cho mèo báo nhỏ đâu vào đấy xong, Hàn Dịch thì đi bàn giao một số công chuyện sau khi vắng nhà, tiện nói với Hàn Phó một tiếng. Vân Tử Túc ở lại trong phòng, cậu nghĩ nghĩ một chút, đoạn nhắn tin báo với Hà An Khải.

Thật ra sau khi tỉnh lại, Vân Tử Túc cũng đã giải thích với người ta một lần, nói Hàn Dịch không gây tổn thương đến mình. Bây giờ Hà An Khải vẫn chưa rời khỏi Lâm thành, Vân Tử Túc sợ Hà An Khải có chuyện sẽ tới tìm mình, nên mới nói với đối phương một câu, bảo rằng mình phải đi Tây Tạng.

Tin được gửi đi xong, Vân Tử Túc nhìn thoáng qua đồng hồ, còn hai tiếng nữa là đến giờ hẹn, cậu liền lấy ra một ít phù từ trong Vô Tự Ấn.

Khác với ngày xưa, mấy thứ này bây giờ đều là lá phù cao cấp có thể tiếp nhận được linh lực dồi dào, Vân Tử Túc cũng không dùng mực đỏ, cậu trực tiếp vận dụng linh lực của mình, bắt đầu vẽ lên.

Sau khi được vẽ ra hoàn chỉnh, mới có thể coi là phù lục chân chính.

Trước kia khi giúp đỡ Phí Dương, nhà họ Phí đã từng cho Vân Tử Túc xem qua sách tư liệu về phù chú ở Phàm tục giới. Khi đó Vân Tử Túc nhận ra rằng, đa phần phù chú nơi đây đều có nội dung cực kỳ sơ sài, liếc một cái là thấy sơ hở tùm lum, sau cùng sẽ khiến cho hiệu quả lá phù bị giảm bớt. Mà nhìn trên kết cấu và mạch suy nghĩ cơ bản, những tấm phù này cũng phảng phất có nét tương đồng với phù lục đích thực tại Tu linh giới.

Vân Tử Túc không nghiên cứu sâu về phù lục, cậu có công pháp và vũ khí của mình. Tuy nhiên chỉ bàn trên sự hiểu biết của cậu, thì cái nơi Phàm tục giới cậu chuyển kiếp đến này, rất có thể có chung một hệ thống phù chú với Tu linh giới.

Chỉ có điều chênh lệch về sức mạnh giữa hai bên cực lớn mà thôi.

Vân Tử Túc vẽ liên tiếp không ít phù lục, có nguồn linh lực cung cấp, sản phẩm lần này tác dụng hơn gấp trăm lần so với lần trước đó. Vốn dĩ cậu còn định luyện một ít đan dược, nhưng bây giờ thời gian có hạn, dù sao hồi xưa luyện tay cũng thừa ra đầy một tủ hàng tồn, mặc dù Vân Tử Túc tự mình thừa nhận chất lượng không xịn lắm, tuy nhiên tình huống này cứ lấy số lượng ra đè cũng ổn.

Chưa kể trước đó cậu còn chuẩn bị không ít nguyên liệu, nếu thật sự cần, đến lúc đấy luyện chế trực tiếp là được.

Hơn một giờ sau, Hàn Dịch trở lại, Vân Tử Túc tiếp tục vẽ phù, thẳng đến giờ hẹn, cậu đã chế được hơn một trăm tấm phù lục. Mà Phí Trạch cũng đã đến trước cửa nhà họ Hàn.

Phí Trạch chuẩn bị không ít đồ, thấy Vân Tử Túc và Hàn Dịch xách một túi hành trang đơn giản cũng không nói gì. Anh ta từng nghe chuyện về Vân Tử Túc, thế nên đã chuẩn bị cho đối phương không ít đồ ăn, còn có cả một thùng đựng vịt quay Bắc Kinh xếp hàng ngay ngắn.

Vân Tử Túc nhìn thùng vịt, trầm mặc mất ba giây.

... Cậu tu hành là dựa vào linh lực, cũng không phải nhờ vịt quay Bắc Kinh.

Đường đến sân bay không tính là xa, ba người khởi hành thuận lợi, bọn họ ngồi khoang hạng nhất đến thẳng Lhasa, cả chặng mất khoảng sáu bảy giờ.

Hàn Dịch duỗi tay qua, Vân Tử Túc đan tay với hắn, thuận tiện kiểm tra tình trạng cơ thể đối phương.

Mặc dù bị cản trở bởi khôi linh, nhưng dưới tình huống linh thức và linh lực chung tay thăm dò, Vân Tử Túc vẫn thấy rõ tình trạng cơ thể đối phương một cách rất thuận lợi. Cơ thể Hàn Dịch vẫn ngập tràn khôi linh, chỉ có duy nhất một kinh mạch mà mật độ khôi linh thưa thớt hơn hẳn, gần như đạt tới trạng thái thanh lọc hoàn toàn.

Bên trong cơ thể có tổng cộng mười hai kinh mạch, đây chính là sợi Vân Tử Túc đã hấp thu khi đột phá thể chất thuần linh ngày đó.

Để tu bổ tâm khẩu và linh đài, Vân Tử Túc hấp thu rất nhiều năng lượng, lại còn không thể không căng rộng kinh mạch trong cơ thể mình, nhưng dù rằng như vậy, cậu cũng chỉ có thể hấp thu khôi linh từ một kinh mạch duy nhất trong cơ thể Hàn Dịch.

Lại còn không hấp thu sạch sẽ.

Vân Tử Túc vốn định chuyển hóa toàn bộ khôi linh trong cơ thể Hàn Dịch, sau đó sẽ điều tra nguyên nhân sinh ra khôi linh bên trong, thế nhưng rất rõ ràng, ý định này hoàn toàn không thiết thực--- cho dù Vân Tử Túc có lại mở rộng kinh mạch của mình ra gấp mười lần, cũng hút không hết nổi khôi linh trong cơ thể đối phương.

Cậu bắt đầu cân nhắc, có nên dạy Hàn Dịch công pháp hay không, để cho người tự mình tu luyện, sau đó sẽ tự chuyển hóa khôi linh thành nguồn năng lượng mà hắn có thể sử dụng.

Ngay cả Kim Đan kỳ như mình dốc hết toàn lực mà cũng chỉ có thể hấp thu được chút xíu, nếu Hàn Dịch có thể chuyển hóa tất cả số khôi linh này vì bản thân... chưa biết chừng anh ấy có thể xông thẳng lên Hóa Thần kỳ.

(Luyện Khí- Trúc Cơ- Kim Đan- Nguyên Anh-Hóa Thần- Hợp Thể- Đại Thừa- Độ Kiếp)

Nhưng đối với một tu sĩ bình thường, cái giá phải trả khi chuyển hóa khôi linh không hề rẻ. Vân Tử Túc không có cách nào đưa ra quyết định ngay tức khắc.

Cậu còn đang nghĩ ngợi, Phí Trạch bên kia đã đưa tài liệu qua.

Máy bay tiến vào khoảng bay ổn định, đọc sách cũng không còn cảm thấy choáng váng đầu óc. Lúc Phí Trạch chuyển tài liệu qua, vừa vặn trông thấy hai bàn tay nắm chặt của đôi bạn trẻ.

... Tin đồn bạo lực gia đình đợt trước đúng là bốc phét kinh hồn.

Vân Tử Túc giở tài liệu sơ qua một lượt, nơi mà Phí Dương và những người đồng hành đã tới là Khương Đường Tây Tạng. Khu vực Khương Đường là một trong bốn khu không người trong nước, độ cao trung bình so với mặt nước biển là năm nghìn mét trở lên, không khí thưa loãng, địa hình hiểm trở, phong cảnh tráng lệ. Diện tích hồ nước trong khu vực Khương Đường chiếm một phần tư tổng diện tích hồ nước trên toàn quốc, tỷ lệ xuất hiện linh tuyền ở nơi đây quả thực không nhỏ.

Tin tức linh tuyền cũng được truyền ra từ một con em nhà giàu có mới bước vào huyền môn, giống như Phí Dương, bọn họ đều là đệ tử huyền môn, điều kiện gia đình dư dả, mạng lưới quan hệ rộng. Tuy nhiên do mới nhập môn, thực lực còn yếu kém, trong tông môn bọn họ tạm thời không có tiếng nói gì. Hơn nữa các loại tin tức giả liên quan nhiều vô số kể, thế nên bọn họ mới quyết định tự đến xét một phen.

Căn cứ vào thông tin Phí Dương gửi đến, linh tuyền nằm tại rìa ngoài của địa phận không người, bọn họ có cả một đoàn xe, dùng hai ngày một đêm để thăm dò đã là quá đủ. Nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì, đã ba ngày mà cả đội xe chưa ai trở lại.

Hơn nữa nơi này còn dính dáng tới đệ tử hạch tâm của Ngũ đại tông môn, sau khi bị bọn họ phong tỏa, bất kể thông tin liên lạc gì đều không truyền ra được nữa.

Dù sao cũng không phải không gian riêng tư, ba người không trao đổi quá nhiều trên máy bay. Khi máy bay hạ cánh tại Lhasa, vừa đặt chân xuống đất, phản ứng cao nguyên tức thì nhe răng đe dọa.

Phí Trạch đã từng đến Tây Tạng, lần này anh ta cũng chuẩn bị không ít, vậy nên sau khi xuống máy bay, mặc dù tình trạng không tốt như bình thường ở đồng bằng, nhưng nom tinh thần cũng coi như không tệ.

Với tư cách là tu sĩ, chỉ dựa vào linh khí để sinh tồn, Vân Tử Túc hoàn toàn không chịu ảnh hưởng, cậu chỉ một lòng lo lắng cho Hàn Dịch.

Thân thể Hàn đại thiếu vốn cũng không khỏe mạnh được bao nhiêu, trước đó lại vẫn luôn bị khôi linh bạo động ăn mòn, giờ thêm phản ứng cao nguyên thế này, quả thực không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Thế nhưng khiến Vân Tử Túc không ngờ tới, trạng thái của Hàn Dịch thậm chí còn ổn hơn Phí Trạch, thoạt nhìn hắn không có biểu hiện gì khác lạ cả.

Khiến cho Phí Trạch vốn chuẩn bị một đống thuốc thang và bình oxy cho hai người thậm chí cũng bắt đầu sinh lòng ngờ vực với thân thể của mình.

Lúc hạ cánh trời đã về đêm, nhiệt độ rất thấp, cũng không có phương tiện để tiếp tục lên đường. Phí Trạch liên hệ với người bên kia từ trước, sáng mai sẽ có người qua đón. Buổi tối hôm nay, bọn họ ở lại tĩnh dưỡng trong khách sạn tại Lhasa.

Sau khi ăn bữa cơm tối đơn giản, ba người trở về phòng nghỉ ngơi. Vân Tử Túc và Hàn Dịch thuê một gian hai người, cậu dắt người lên giường, định tận dụng thời gian này, trước tiên dọn dẹp sạch sẽ đoạn kinh mạch kia trong cơ thể Hàn Dịch.

Cậu có thể không nghỉ ngơi, nhưng Hàn Dịch thì không được. Vân Tử Túc bảo người nằm xuống, mình thì nắm tay đối phương, y như canh chừng bệnh nhân mà ngồi sát mép giường.

Khôi linh truyền tới từ vị trí tiếp xúc giữa hai người, Vân Tử Túc nhắm mắt lại, chuyên tâm chuyển hóa năng lượng.

Cùng lúc đó, người đàn ông nằm trên giường chợt mở bừng hai mắt.

Ánh mắt thâm trầm khóa chặt trên khuôn mặt tuấn tú, tựa như muốn tiếp tục khắc sâu, từng chút từng chút, từng đường từng nét vốn đã quen thuộc đến thấu xương.

Hành động hấp thu khôi linh kéo dài thẳng đến đêm khuya, mãi đến khi Vân Tử Túc rốt cuộc cũng lau dọn sạch sẽ xong đoạn kinh mạch ấy, thời điểm đang chuẩn bị thở phào, đột nhiên linh thức của cậu lại phát hiện một vật vô cùng xa lạ.

Tại vị trí huyệt khiếu cuối cùng trong kinh mạch Hàn Dịch, ẩn giấu một vật thể màu đen mà Vân Tử Túc trước nay hoàn toàn không để ý tới.

Đó không phải màu sắc của khôi linh, cũng không phải của sương xám. Trông... giống như một mảnh vỡ của vật thể rắn bất quy tắc nào đó.

Vân Tử Túc căng thẳng trong lòng.

Đó là thứ gì? Tại sao lại xuất hiện trong kinh mạch Hàn Dịch?

❊ ❊ ❊

- đệ tử hạch tâm: kiểu như thành viên nòng cốt

- vịt quay Bắc Kinh

- Khương Đường, Tây Tạng

- vụ nước không sôi được ý là: ở trên cao nguyên có áp suất không khí thấp, nhiệt độ sôi thấp, ở độ cao khoảng 5000m thì nhiệt độ sôi của nước vào khoảng 85 độ C, mà ở nhiệt độ này đồ ăn (cơm) chưa chín được, nên mới nói khó nấu ăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024